Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thịnh Tông trở lại Lạc trang là ba ngày sau.
Lạc trang có một vườn trái cây, đúng mùa quýt chín. Lạc Thanh Dao dẫn Đường Ninh đi hái quýt, hai người mặc váy dài, mỗi người cầm một chiếc giỏ trên tay.
Khi Thịnh Tông đến, Lạc Thanh Dao có chút ngạc nhiên: “Con không đi nghỉ ngơi trước à?”
Thịnh Tông: “Nghe nói mọi người đang hái quýt, con qua xem có gì cần giúp không.”
Anh nói, ánh mắt bình thản lướt qua Đường Ninh rồi dừng lại trên người Lạc Thanh Dao.
Lạc Thanh Dao chỉ nghĩ anh muốn nhân cơ hội này ở bên Đường Ninh: “Con mặc thế này, không tiện đi lại trong vườn đâu.”
Thịnh Tông mặc bộ suit ba mảnh, vô cùng trang trọng nghiêm chỉnh, hoàn toàn không hợp với vườn cây trĩu quả.
“Ảnh hưởng không lớn lắm đâu ạ.”
Lạc Thanh Dao bất đắc dĩ: “Tùy con vậy.”
Nói thì nói vậy, nhưng Thịnh Tông đi sang một bên cởi áo khoác vest, tháo cà vạt đưa người khác cầm đi.
Đường Ninh đang nghiêm túc kiễng chân, muốn hái quả quýt to trên đỉnh đầu. Đột nhiên một bàn tay xuất hiện, nhẹ nhàng hái quả quýt xuống.
Cô đáp chân xuống đất, giả vờ bất đắc dĩ thở dài: “Hóa ra đây chính là cảm giác vất vả nửa ngày, kết quả bị người khác hái mất quả?”
Cô vừa nói xong, bên tai là giọng nói trầm thấp của Thịnh Tông: “Vốn muốn giúp em, giờ xem ra là anh sai rồi?”
Đường Ninh liếc mắt về phía Lạc Thanh Dao, xác nhận bà không nhìn thấy mình mới dám nói chuyện với Thịnh Tông, “Em đâu có nói anh sai.”
Cô vừa dứt lời, bên miệng đã được đưa tới một múi quýt, những ngón tay đàn ông cong nhẹ, đường nét rõ ràng.
Thịnh Tông: “Là anh sai, dỗ dành cô chủ Đường Ninh vậy.”
Đường Ninh lập tức được dỗ ngọt, há miệng cắn lấy múi quýt, cánh môi lướt qua làn da đầu ngón tay Thịnh Tông.
Người đàn ông thản nhiên thu tay về.
Vị chua chua ngọt ngọt bùng nổ trong miệng, mày mắt Đường Ninh lập tức nhuộm màu ý cười, “Anh mau qua chỗ dì Lạc đi, đừng để lát nữa bị phát hiện.”
Thịnh Tông giọng trầm tĩnh, nho nhã điềm đạm: “Vậy thì phát hiện đi.”
Đường Ninh: “?”
Thịnh Tông không đợi Đường Ninh lên tiếng, lại đưa một múi quýt tới bên miệng cô.
Đường Ninh liếc anh một cái, không ăn, xách giỏ nhỏ xoay người… chạy mất.
Thịnh Tông: “…”
Lạc Thanh Dao vừa hái quýt vừa trò chuyện với dì út Lạc. Bà tình cờ quay đầu nhìn lại, liền thấy Thịnh Tông đứng cách một hàng cây quýt, vừa vặn đối diện với Đường Ninh, có cảm giác như đang “hổ rình mồi”.
Đường Ninh đang nghiêm túc hái quýt, vạt váy tung bay theo gió, mái tóc dài tết thành bím rủ trước ngực, trông thanh tao xinh đẹp.
Thịnh Tông mặc áo sơ mi trắng, quần âu, trông dáng người cao ráo, vô cùng quý phái.
Nhìn từ xa, hai người như người trong tranh, trông rất xứng đôi.
Khi Lạc Thanh Dao nhìn sang, Thịnh Tông trên tay đang cầm một quả quýt, lười biếng bóc một múi nhét vào miệng, ánh mắt vẫn luôn đặt trên người đối diện, dường như muốn xuyên qua hàng cây quýt thu Đường Ninh vào tầm mắt.
Lạc Thanh Dao đây là lần đầu tiên phát hiện con trai mình là kẻ si tình.
Thật… không nỡ nhìn.
Bà cầm điện thoại gọi cho Thịnh Tông, mang theo vài phần đe dọa: “Con tiết chế chút đi, nhỡ dọa Ninh Ninh sợ thì sao?”
Trước đây anh vốn dĩ khá trầm ổn, sao lần này từ Nam Thành về, Thịnh Tông bỗng nhiên lại gấp gáp như vậy?
Thịnh Tông: “Con có chừng mực, mẹ yên tâm.”
Lạc Thanh Dao: “Con…”
Chưa đợi bà nói xong, Thịnh Tông đã cúp máy, cách hàng cây quýt mách lẻo với Đường Ninh, “Mẹ vừa gọi điện cho anh.”
Đường Ninh động tác hái quýt khựng lại, suýt bị gai bên cạnh đâm phải, “Dì Lạc nói gì ạ?”
Thịnh Tông: “Mẹ bảo anh tiết chế chút, đừng dọa em.”
Đường Ninh đầy vẻ nghi hoặc, xuyên qua những tán lá rung rinh, thấp thoáng có thể nhìn thấy khuôn mặt Thịnh Tông, “Ý gì thế?”
Thịnh Tông giọng điệu thản nhiên: “Đêm em bị đau bụng kinh, anh ở phòng em cả đêm, lúc sáng sớm rời đi thì vừa vặn bị mẹ thấy.”
Đường Ninh có chút hoảng, cũng có chút mông lung: “Ý anh là, dì Lạc sớm đã biết anh…”
“Mẹ sớm đã biết tâm tư của anh.” Thịnh Tông từ tốn nói: “Chỉ là cảnh cáo anh chú ý chừng mực, đừng dọa em thôi.”
Đường Ninh tức giận vặt một quả quýt từ trên cây xuống, làm cả cây lay động theo: “…Sao anh không nói sớm?”
Dì Lạc biết Thịnh Tông thích cô từ lâu rồi ư?!
Thế mà cô cứ che che giấu giấu, hẹn hò như lén lút vụng trộm… giống như đang tự bịt tai trộm chuông vậy.
Thịnh Tông dường như nhìn thấu tâm tư cô, lên tiếng đúng lúc: “Mẹ còn chưa biết chúng ta đang quen nhau, mẹ chỉ nghĩ anh vẫn đang theo đuổi em. Vừa gọi điện là cảnh cáo anh, sợ anh theo đuổi quá dồn dập, lộ liễu sẽ dọa em sợ.”
Trong tông giọng nhẹ tênh của người đàn ông lộ ra vài phần cười trầm thấp.
Đường Ninh bĩu môi, khẽ thì thầm: “Anh vốn đã dọa em sợ rồi.”
Thịnh Tông bật cười, ánh mắt đen thẳm xuyên qua kẽ lá nhìn vào khuôn mặt Đường Ninh, giải thích chậm rãi.
“Đầu tiên là có Thịnh Quân ở đó, em có nỗi băn khoăn nên anh đã đồng ý giấu giếm, sau đó lại thấy… chúng ta ở bên nhau thế này cũng khá thú vị.”
Đường Ninh chớp mắt, lập tức muốn thu mình vào trong vỏ ốc: “Em cũng thấy vậy, hay là chúng ta tiếp tục giấu đi…”
“Không được.” Giọng Thịnh Tông hơi trầm: “Ninh Ninh, qua đây.”
Anh rất ít khi nói chuyện với Đường Ninh một cách trang trọng như vậy, khí thế bức người. Dáng vẻ như nếu Đường Ninh không qua đây thì anh sẽ qua tìm cô vậy. Đến lúc đó chắc chắn sẽ phạt Đường Ninh một trận.
Đường Ninh ngoan ngoãn nói: “Quýt hơi nặng… không muốn cử động.”
Giọng nói ấm áp mềm mại mang theo vài phần nũng nịu. Cô cảm thấy Thịnh Tông bây giờ hơi khó đụng vào, có chút muốn chạy.
Thịnh Tông sải bước chân dài, hai bước vòng đến trước mặt cô, cầm lấy giỏ đựng quýt từ tay Đường Ninh. Đường Ninh tiến lại gần anh một bước, định kéo áo Thịnh Tông nói vài lời ngoan ngoãn.
Người đột nhiên bị ôm chầm lấy, bóng người trên đỉnh đầu bao phủ xuống, đôi môi bị anh ngậm lấy, từ thản nhiên trở nên nóng bỏng. Đường Ninh không tự chủ được mà chìm đắm vào nụ hôn này, lại không nhịn được phân tâm nghĩ đến Lạc Thanh Dao đang ở không xa.
Dì Lạc sẽ không thấy chứ?
Không đâu nhỉ?!
Cho dù dì Lạc đã biết chuyện Thịnh Tông thích cô, nhưng việc hai người hẹn hò vẫn chưa công khai chính thức. Cô cũng không đủ gan dạ để làm chuyện như không có gì mà hôn Thịnh Tông trước mặt dì Lạc.
Đường Ninh đưa tay đẩy đẩy Thịnh Tông, kết quả người đàn ông lại hôn càng sâu, như thể muốn nuốt chửng cô.
Khoảnh khắc chiếc giỏ rơi xuống đất, tim Đường Ninh cũng nhảy lên theo.
Thịnh Tông còn nhân đà nắm lấy tay cô vòng qua cổ mình, chiếm hữu cực mạnh.
Mãi đến khi điện thoại Đường Ninh reo lên, Thịnh Tông mới chịu buông cô ra, ngón tay cái xoa xoa đôi môi đỏ mọng của cô gái nhỏ.
Đường Ninh nhìn điện thoại, là cuộc gọi của Lạc Thanh Dao.
Lạc Thanh Dao: “Ninh Ninh, em họ của A Tông về rồi, dì và dì út của con về trước đây.”
Đường Ninh: “…Vâng.”
Thịnh Tông: “Mẹ đoán chừng đã biết rồi.”
Đường Ninh hơi giận, sau đó lại thở dài: “Biết thì biết thôi. Chúng ta cũng thực sự nên thú nhận với dì Lạc rồi.”
Đã dì Lạc sớm biết Thịnh Tông thích cô, chắc chắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc họ đến với nhau.
Mọi sự lo lắng băn khoăn của cô, đều là người không có việc gì làm lại tự gây phiền não.