Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Buổi tối, Thịnh Tông về tới nơi đã chín giờ.
Thấy cửa phòng Đường Ninh đóng kín, anh tưởng cô đã ngủ nên về phòng mình tắm rửa trước.
Đợi tắm rửa xong, bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa. Thịnh Tông mở cửa, thấy Đường Ninh đang ôm chiếc gối đứng ở cửa, mái tóc đen rủ xuống, đôi mắt cười, gương mặt thanh nhã.
Thịnh Tông: “Chưa ngủ sao?”
Đường Ninh: “Không ngủ được.”
Ánh mắt Thịnh Tông rơi trên chiếc gối trên tay cô.
Đường Ninh không nói gì, bước những bước nhỏ lướt qua Thịnh Tông, kéo chăn của anh ra rồi nằm xuống.
Thịnh Tông tiện tay đóng cửa, bước tới cạnh giường: “Muốn ngủ trên giường của anh sao?”
Giọng anh trầm ổn, đáy mắt bình lặng như nước, không hề có chút tà niệm.
Đường Ninh mở to mắt nhìn trần nhà.
Không nhìn thấy Thịnh Tông thì cô mới dám nói ra những lời sau đó.
“Không phải muốn ngủ trên giường của anh.” Đường Ninh nói: “Là muốn ngủ trên chiếc giường có anh.”
Nói xong, Đường Ninh mới dám quay sang nhìn biểu cảm của Thịnh Tông.
Ngược sáng, gương mặt sâu sắc lập thể của anh có chút mờ ảo, không nhìn rõ biểu cảm cụ thể.
Thịnh Tông bước lại gần, đứng trên cao nhìn xuống cô, hồi lâu sau mới thở dài: “Ninh Ninh…”
Đường Ninh: “Anh đừng suy nghĩ lung tung, em chỉ muốn đi ngủ thôi, không muốn làm gì khác cả.”
Giọng cô càng lúc càng nhỏ.
Đường Ninh tưởng Thịnh Tông sẽ từ chối, rồi lịch sự nhường giường cho cô, bản thân sang phòng bên cạnh ngủ.
Như vậy mới đúng là tính cách của Thịnh Tông.
Không ngờ anh chỉ im lặng trong chốc lát: “Anh đi sấy tóc đã, em ngoan ngoãn nhé.”
Đường Ninh kéo chăn che kín nửa mặt, chỉ để lộ đôi mắt ra ngoài, trong đó tràn đầy sự bất ngờ.
Phòng tắm cách âm rất tốt, Đường Ninh không nghe thấy tiếng gì.
Cô dịch vị trí, ngủ sang một bên, nhường chỗ cũ cho Thịnh Tông.
Đợi Thịnh Tông sấy tóc xong bước ra thì thấy Đường Ninh đang dựa trên giường chơi game.
Anh lại gần: “Đi ngủ thôi.”
Đường Ninh cúi đầu, đang chơi hăng say: “Đợi chút, em xong ngay đây.”
Thịnh Tông bước tới bên cạnh, ngay khi Đường Ninh chưa kịp phản ứng đã ôm lấy eo cô, cúi đầu hôn lên môi cô một cái.
Đường Ninh đang định đáp lại thì hơi thở của người đàn ông đã rời xa.
Chiếc điện thoại trên tay cô cũng không cánh mà bay.
Đường Ninh: “Anh chơi xấu! Anh dùng mỹ nam kế!”
Đèn trên đỉnh tắt ngóm, trước mắt tối đen, chỉ còn nghe thấy giọng Thịnh Tông: “Ngủ sớm đi, sáng mai anh còn cuộc họp.”
Đường Ninh lập tức yên lặng, ngoan ngoãn nằm xuống.
Đợi khi cô thích ứng với bóng tối xung quanh, giường bên cạnh lún xuống, hơi thở của người đàn ông dần trở nên đậm đặc.
Thịnh Tông tối nay đi dự yến tiệc, trên người có chút mùi rượu nhàn nhạt.
Anh chắc không uống nhiều lắm, mùi rất nhạt, không ngửi kỹ thì chẳng thấy đâu.
Dù có khoảng cách nhất định, Đường Ninh vẫn cảm nhận được nhiệt độ bỏng rẫy trên cơ thể anh.
Cô lặng lẽ dùng sức, theo đà lăn nửa vòng sang bên cạnh.
Thịnh Tông đang đưa tay thu dọn chăn màn, bỗng nhiên có người lăn vào lòng.
Một bàn tay thon dài mềm mại đặt trên eo anh, tràn đầy sự dựa dẫm và thân mật, lại còn vài phần ngoan ngoãn.
Trong bóng tối, khuôn mặt trầm tĩnh của anh thoáng qua một nụ cười bất đắc dĩ.
Tiếng cười đó vừa trầm vừa đậm. Tim Đường Ninh lỡ một nhịp, nhưng vẫn bướng bỉnh không buông tay. Cô cứ muốn ôm, dù Thịnh Tông có cười cô, cô cũng phải ôm.
Ôm bạn trai mình đi ngủ là lẽ đương nhiên.
Giây tiếp theo, Thịnh Tông điều chỉnh tư thế, cô trọn vẹn nằm gọn trong lòng Thịnh Tông.
“Ngoan, ngủ đi.”
Trán Đường Ninh dựa vào lồng ngực mạnh mẽ dày rộng của anh, có thể nghe rõ tiếng tim đập, bị hơi thở của anh bao bọc.
Luồng nhiệt đó như theo lồng ngực Thịnh Tông lan tỏa khắp cơ thể cô, thậm chí cả ngũ tạng lục phủ cũng như đang bùng cháy dữ dội.
Sau khi ngừng suy nghĩ linh tinh, Đường Ninh đột nhiên nhận thức rõ ràng một việc.
Cô thích Thịnh Tông, muốn hôn anh, ôm anh… còn muốn “ăn” anh nữa.
Sáng hôm sau, khi Đường Ninh tỉnh dậy thì đã là tám giờ.
Cô vươn tay sờ sang chiếc chăn bên cạnh, đã không còn hơi ấm.
Chắc là Thịnh Tông đi công ty sớm rồi.
Đường Ninh kinh ngạc vì mình lại ngủ say như vậy, đến lúc anh đi lúc nào cũng không biết.
Đây là lần đầu tiên cô và Thịnh Tông cùng giường chung gối đấy.
Sau khi vệ sinh cá nhân, Đường Ninh xuống lầu tới trại trẻ mồ côi huyện Giao, Nam Thị.
Thịnh Tông đã sắp xếp tài xế cho cô, ngay cả phía trại trẻ mồ côi cũng đã liên lạc xong.
Đường Ninh tới nơi, rất nhanh đã lấy được tài liệu mình muốn.
Nhìn trên bề mặt, cha mẹ của Thịnh Quân rất bình thường, là một trong vô số những người dân phổ thông.
Khi Thịnh Quân vừa chào đời, cha cô ta bị tai nạn xe qua đời, mẹ cô ta không đầy hai năm sau thì mắc ung thư rồi mất.
Trong nhà không còn người thân nào khác, Thịnh Quân được đưa tới trại trẻ mồ côi.
Đường Ninh nhìn sơ qua tài liệu, đột nhiên thắc mắc: “Cha mẹ của Thịnh Quân cùng họ ư?”
“Vâng, đều họ Mễ.”
Họ Mễ không phổ biến, hai vợ chồng lại trùng họ, đúng là rất trùng hợp.
Đường Ninh hỏi tiếp: “Phía ông ngoại bà ngoại hoặc ông nội bà nội của Thịnh Quân không có tin tức gì sao?”
“Năm đó mạng lưới chưa phát triển, đăng ký hộ tịch chưa quy phạm, cha mẹ cô ta tới thành phố làm thuê, có người tới nơi hộ tịch của cha mẹ cô ta tìm, không ai quen biết cha mẹ cô ta cả, nên cũng chẳng tìm được người thân nào khác.”
Đường Ninh gật đầu: “Hộ tịch cha mẹ chị ta ở đâu?”
“Vân Thành.”
Đường Ninh kinh ngạc: “Từ Vân Thành chạy tới Nam Thành làm thuê? Có phải hơi xa không?”
Hai mươi năm trước, cả Vân Thành và Nam Thành đều không tính là phát triển, tính ra thì Nam Thành còn lạc hậu hơn.
Nam Thành cũng là nhờ hai mươi năm nay chuyên tâm phát triển du lịch mới khá lên được.
Hồi đó giao thông không thuận tiện, mọi người đi làm thuê đều tìm việc ở những thành phố phát triển ven biển, hoặc các trung tâm kinh tế như Bắc Kinh, Thượng Hải.
Lặn lội từ Vân Thành tới tận Nam Thành làm thuê, từ một nơi nghèo khó tới một nơi còn nghèo hơn… nhìn thế nào cũng thấy không đúng.
Xem xong tài liệu, Đường Ninh gửi tin nhắn cho thư ký Giang, nhờ anh ta giúp kiểm tra thông tin nơi hộ tịch cha mẹ Thịnh Quân.
Cô vừa định rời đi thì đối diện đụng phải một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da.
Ngoại hình không quá xuất chúng nhưng khí chất nho nhã ôn hòa, mang vẻ của người bề trên.
Đường Ninh chỉ liếc qua vội vã, định rời đi.
Người đàn ông nhìn thấy cô thì sững người.
“Chào cô, xin dừng bước.”
Đường Ninh ngẩn ra: “Chú gọi cháu?”
Đối phương gật đầu, mỉm cười lịch sự: “Chào cô, tôi họ Trương, người Bắc Kinh.”
Đường Ninh: “Chào chú, có chuyện gì không?”
“Không có gì, chỉ là thấy cô có chút quen mắt.”
Đường Ninh cố gắng nhớ lại: “Cháu nghĩ mình chưa gặp chú bao giờ.”
Có lẽ vì ánh mắt của đối phương quá ngay thẳng nên Đường Ninh mới không coi đây là kiểu làm quen bắt chuyện.
Đối phương im lặng nhìn cô chằm chằm rất lâu rồi mới nói: “Lẽ ra tôi phải gặp cô rồi mới đúng.”
Chưa đợi Đường Ninh kinh ngạc, cô đã nghe ông Trương nói: “Mẹ cô là Tư Lê phải không?”
Đường Ninh phản ứng lại: “Chú là bạn của mẹ cháu?”
“Bạn bè? Chắc không tính là bạn đâu.”