Ta bỏ tiền lớn đặt một bàn rượu thức ăn ở Tứ Hải lâu, mời Bùi Tự và bốn vị hộ pháp của hắn. Nhưng một bữa tiệc ngon lành lại bị kẻ không biết điều làm mất hứng.
10.
Ta đặt tiệc ở phòng Lâm Hải Quan Vân Các tốt nhất của Tứ Hải lâu.
Sau khi gọi món, đang thưởng thức trà chờ đợi, cửa phòng riêng bị người ta một cước đạp tung. Kẻ dẫn đầu lại chính là Trịnh Ý.
Kẻ thù gặp mặt đỏ cả mắt. Nhưng ta ghi nhớ lời Bùi Tự nói "thời cơ chưa đến", sợ làm hỏng mưu tính của hắn, đành ngậm bồ hòn làm ngọt đối phó với Trịnh Ý.
Nhưng tên súc sinh đó được nước làm tới, xông lên hất tung bàn.
"Cút ra ngoài! Chỗ này là của gia ngươi!"
Thật là ngông cuồng hết sức!
Ta thật muốn nhặt đĩa đồ nguội trên đất lên, úp vào mặt Trịnh Ý.
Chưởng quầy tuy cũng sợ hãi run rẩy, nhưng vẫn nói một câu công đạo:
"Đại nhân bớt giận! Phòng này đã được Đốc chủ phủ đặt trước, chi bằng đại nhân đổi sang phòng khác?"
“Gia không đổi! Đừng có lấy Bùi Tự ra dọa gia, cái thứ không có rễ đó! Xách giày cho gia còn thấy ghê -- Á!"
Lời lẽ th* t*c của Trịnh Ý bị một chiếc đĩa sứ vẽ vàng ta úp vào mặt cắt ngang, ông ta ôm mũi kêu t.h.ả.m thiết. Ta đương nhiên không thoát được, lập tức bị tay chân của Trịnh Ý vây quanh.
"Tên cẩu nô tài! Hôm nay không giế-t chế-t ngươi, gia không họ Trịnh!"
Cảnh tượng tám năm trước như tái hiện, ta nắm c.h.ặ.t chiếc đĩa trong tay, nửa bước không lùi.
"Ngươi đương nhiên không họ Trịnh! Ngươi họ Súc, súc trong súc sinh!"
Cuối cùng song quyền khó địch bốn tay, khi Bùi Tự đến, ta toàn thân đầy thương tích, bị áp giải giữa đống sứ vỡ tan tành.
Trịnh Ý đầu đầy má-u, nằm vật trên ghế mềm r*n r*.
Đôi mắt phượng của Bùi Tự tràn ngập sát khí, đôi môi mỏng luôn nở nụ cười nhạt cũng mím thành một đường thẳng.
"Trịnh Quốc cữu thật to gan, ngay cả tiệc của bổn tọa cũng dám hất!"
Không cần hắn ra lệnh, Lộc công công và Thọ công công đã ra tay cứu ta xuống.
Trịnh Ý nhổ ra một b.úng má-u, cười một cách nham hiểm.
"Bùi Đốc chủ, tốt nhất ngươi nên giao người cho ta, nếu không, gia sẽ lật tung Đốc chủ phủ của ngươi!"
Hỷ công công đang định tiến lên, bị Bùi Tự dùng ánh mắt ngăn lại.
"Có bản lĩnh đó thì cứ lật, bổn tọa chờ xem! Đi!"
11.
Trở về Đốc chủ phủ, Lâm Thái y đã chờ sẵn.
Thực ra ta chỉ bị thương ngoài da, không nghiêm trọng, nhưng vẫn bị Bùi Tự mắng cho một trận tóe lửa.
"Có bản lĩnh rồi đúng không? Có thể một mình địch lại cả trăm người sao? Vậy ngươi còn cầu xin bổn tọa làm gì?"
Ta vừa che che giấu giấu để Lâm Thái y bôi t.h.u.ố.c, vừa phải đối phó với Bùi Tự đang nổi cơn thịnh nộ.
"Nô tài nào có bản lĩnh gì, chỉ là không nghe lọt tai lời kẻ khác phỉ báng Đốc chủ. Trịnh Ý cứ cố tình gây sự, nô tài đương nhiên phải cho ông ta một bài học."
Thọ công công thì thầm một hồi bên tai Bùi Tự, hẳn là đã đi thăm dò tin tức trở về báo cáo.
Quả nhiên, Bùi Tự nghe xong, cơn giận cũng tiêu đi không ít. Lại thấy ta quả thực không bị thương nặng, mới chịu giơ cao đ.á.n.h khẽ, tha cho ta một lần.
Trước khi đi còn châm chọc ta một câu: "Người có thù trong thiên hạ nhiều lắm, chỉ có ngươi là ngu xuẩn nhất!"
Ta chỉ hiểu được một nửa câu này, nhưng đã có Hỷ công công giải thích cho ta.
Hóa ra, so với ta, Bùi Tự và Trịnh gia mới là thâm thù đại hận thật sự.
Bùi Tự không phải họ Bùi. Hắn là nhi t.ử độc nhất của Ngôn Đại Tướng quân đã khuất, tên là Ngôn T.ử Mặc.
Mười sáu năm trước, Bắc Liêu xâm phạm, Ngôn Đại Tướng quân dẫn quân xuất chinh. Một trận chiến vốn đã nắm chắc phần thắng, sau ba tháng chiến đấu cam go lại thất bại do lương thảo mãi không đến, gần như toàn quân bị diệt.
Ngôn Đại Tướng quân t.ử trận, ba vạn anh linh chôn xương nơi biên ải.
Tin tức truyền về kinh thành, Hoàng đế thịnh nộ, hạ chỉ tru di tam tộc Ngôn gia.
Đêm đó, mưa lớn như trút nước, trước cổng Ngôn phủ má-u chảy thành sông. Người duy nhất sống sót, chỉ có Ngôn T.ử Mặc mới sáu tuổi.
Trong lúc hỗn loạn, có người dùng một cước nặng nề đá hắn ra khỏi đám đông, sau đó hắn liền bị một người ôm đi nhanh ch.óng.
Trong ánh sáng lóe lên của tia chớp, hắn thấy mẹ hắn nở nụ cười mãn nguyện, cúi lạy sâu sắc với người đã đá hắn. Sau đó, bà ấy đột nhiên đối diện với lưỡi đao dài chắn ngang người, ngậm cười mà chế-t.
Ngôn T.ử Mặc ngất đi trong mưa bão, khi tỉnh lại, đã trở thành Bùi Tự, con nuôi của Bùi Bách hộ.
Chỉ tiếc, người tốt không sống thọ. Chưa kịp đợi Bùi Tự trưởng thành, Bùi Bách hộ đã tráng niên mất sớm.
12.
Nghe xong thân thế của Bùi Tự, cơn giận của ta không những không nguôi, mà còn bùng lên dữ dội hơn.
"Vậy thì sao? Tại sao lương thảo lại mãi không đến?"
Hỷ công công với khuôn mặt luôn cười tự nhiên lại nở một nụ cười đầy âm khí.
"Bởi vì Trịnh thị mới được phong Quý phi, Hoàng đế muốn trùng tu Trường Lạc cung cho bà ta."
"Vậy thì sao? Lương thảo của tướng sĩ biên ải lại trở thành rường cột chạm trổ của Trường Lạc cung sao?"
"Không chỉ vậy, còn có trang sức lụa là của Trịnh Quý phi, ao rượu rừng thịt của người Trịnh gia."
Thật là vô lý hết sức!
Nếu ta là Bùi Tự, thà hy sinh cái mạng này cũng phải liều chế-t với Trịnh gia!
Hỷ công công lại hiếm khi trầm tư.