Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hồi mới quen nhau, tôi còn tưởng anh ấy là kiểu luật sư nho nhã nhưng bá đạo.
Ai ngờ ở bên lâu rồi mới phát hiện, bên trong anh ấy lại là một chú cún nhút nhát.
Rõ ràng cao mét tám, vai ngược chữ V, hormone nam tính bùng nổ, vậy mà lại không chịu nổi dù chỉ một chút trêu chọc.
Lần đầu, tôi giả vờ trượt chân ngã vào lòng anh ấy, tiện tay sờ hai cái lên cơ ngực.
Cảm nhận được vòng tay anh ấy đang siết chặt, tôi ngẩng mặt lên theo góc độ đã tính toán sẵn, chuẩn bị đón nhận một nụ hôn cuồng nhiệt.
Nhưng đổi lại là ánh mắt né tránh của anh ấy, rồi với tốc độ khiến tôi không kịp phản ứng, anh ấy kéo tôi đứng thẳng dậy.
Tôi thậm chí còn cảm nhận rõ tóc mình quệt qua má.
Lần thứ hai, nhà tôi bị cúp điện cúp nước, tôi mang theo bộ đồ ngủ ren gợi cảm sang nhà Bùi Thanh tá túc.
Tóc tôi hơi khô, có chút bồng bềnh, trên xương quai xanh còn cố ý xịt nước hoa.
Đúng như mong đợi, tôi nhìn thấy đôi mắt anh ấy chợt sáng rực lên.
Tôi tưởng mình sắp “hạ gục” được, thì anh ấy khoác cho tôi chiếc áo cotton của mình, dùng giọng điệu thỏa mãn mà nhẹ bẫng nói:
“Em mặc đồ ngủ của anh trước đi~”
Anh thà thỏa mãn vì cho tôi mặc đồ của anh, còn hơn là cho sự gợi cảm của tôi thêm tí xíu dù chỉ một cơ hội thôi ư.
Lần thứ ba, tôi lười vòng vo, trực tiếp đè anh ấy xuống giường.
Anh ấy để mặc tôi nắm tay giơ qua đầu, thần sắc trầm xuống, đôi mắt đen sâu như xoáy nước, dường như muốn nuốt chửng tôi.
Chưa kịp nếm mùi chiến thắng, tôi đã cảm thấy bụng dưới trĩu xuống.
Tôi chửi thầm trong lòng, uể oải chui vô trong chăn, ngoan ngoãn để Bùi Thanh chăm sóc.
Khi đó tôi còn đang thắc mắc, sao anh ấy chỉ vào bếp chưa đến hai phút đã mang ra một ly nước đường đỏ.
Bùi Thanh nói:
“Anh đã đặt nhắc nhở rồi.”
Anh ấy chu đáo như vậy càng khiến tôi khó chịu hơn.
Tôi cảm nhận được tình yêu của anh ấy, nhưng tại sao anh ấy ại không chấp nhận tôi?
Tôi chui đầu vào chăn, giọng lầm bầm:
“Rốt cuộc anh có yêu em không vậy?”
Bùi Thanh kéo tôi ra:
“Sao em lại nghĩ như vậy?”
“Vì anh cứ từ chối em hoài!”
Anh ấy vừa trả lời vừa khuấy nguội ly nước đường đỏ:
“Anh chỉ hy vọng em sẽ không hối hận.”
Tôi lạnh mặt uống cạn nước rồi nằm xuống:
“Em ngủ đây!”
Nghe tiếng bước chân anh ấy rời đi xa dần, tôi tủi thân cắn môi, thấy mình đúng là quá làm mình làm mẩy.
Bùi Thanh yêu hay không thì anh ấy cũng chẳng thiệt gì, hay là… có người khác bên ngoài?
Tôi chợt nhớ tới gói phần mềm mà cô bạn thân làm kỹ sư máy tính từng đưa có thể điều khiển camera từ xa và xem nội dung điện thoại của người khác.
Có lẽ tôi nên cài cho Bùi Thanh một cái.
Những ý nghĩ u ám xoay vòng trong đầu tôi, ngay giây sau, tay Bùi Thanh đã đặt lên bụng tôi.
Anh ấy nằm phía sau ôm lấy tôi, bàn tay vẽ từng vòng từng vòng, nhẹ nhàng xoa bụng.
Tôi giận dỗi không quay lại, nhưng dưới kỹ thuật khiến người ta thoải mái của anh ấy, tôi dần chìm vào giấc ngủ.
Trước khi ngủ, suy nghĩ duy nhất của tôi là: Bùi Thanh tốt như vậy, nhất định tôi phải cài phần mềm kia để tra cho ra lẽ…
2
Sau khi kết thúc buổi hẹn hò, Bùi Thanh đưa tôi về tới dưới lầu.
Lúc tôi chuẩn bị xuống xe, anh ấy kéo tôi lại:
“Sao thế… ưm…”
Bùi Thanh chủ động hôn tôi một cái.
Tôi vừa th* d*c vừa vui sướng, định kéo anh ấy lên nhà, rồi lại nhận về lần từ chối thứ N.
Tôi cầm con gấu bông ném vào người đối phương:
“Anh cứ từ từ mà nhịn đi!”
Về đến nhà, tôi đứng ngoài ban công vẫy tay với Bùi Thanh, mãi đến khi anh ấy lái xe rời đi.
Thấy anh ấy đi rồi, tôi mới nằm phịch xuống sofa, giơ con gấu bông lên lẩm bẩm:
“Rốt cuộc có còn là đàn ông không vậy…”
Khi tôi nhìn chằm chằm vào con gấu từ dưới lên, đột nhiên phát hiện đôi mắt của nó có chút sứt chỉ, chỗ sứt ấy dường như lóe lên ánh đỏ rất mờ.
Vì tôi đã chỉnh đèn xuống thấp, phòng khách hơi tối.
Tim tôi bỗng đập loạn, trong căn nhà chỉ có một mình, tiếng tim đập vang lên như sấm.
Tôi quay mặt đi, tránh ánh nhìn của đôi mắt gấu bông, giả vờ v**t v* nó, rồi nhẹ nhàng kéo phần mắt bị sứt chỉ ra.
Bên dưới khối bán cầu màu đen là một chiếc camera đang phát ra ánh đỏ yếu ớt.
Tôi ấn chặt tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, chậm rãi nhét mắt con gấu trở lại vị trí cũ.
Bùi Thanh từng nói con gấu này do chính anh ấy làm, vậy thì cái camera này hẳn cũng là do anh ấy lắp.
Không biết hành động vừa rồi của tôi có khiến Bùi Thanh phát hiện ra rằng tôi đã thấy camera hay không.
Tại sao anh ấy lại theo dõi tôi?
Trong đầu tôi cuộn lên đủ loại án tình gi/ết người, thậm chí còn bắt đầu nghĩ xem Bùi Thanh có từng mua cho tôi khoản bảo hiểm giá trị lớn nào không.
Tôi đặt con gấu úp mặt xuống để tránh bị giám sát rồi lấy điện thoại ra, ngón tay dừng lại trên một ứng dụng, do dự không biết có nên mở hay không.
Bùi Thanh đang lái xe, chắc chắn sẽ không dùng điện thoại, đây là cơ hội tốt.
Từ sau lần nảy ra ý định cài phần mềm virus vào điện thoại của Bùi Thanh, tôi rất khó quên được chuyện đó.
Đặc biệt là hôm đó, khi anh ấy đi tắm, để điện thoại ngay trước mặt tôi.
Con vịt đã quay chín bày ngay trước mắt, tôi như bị mê hoặc.
Đến khi hoàn hồn lại, dưới sự nhắc nhở của cô bạn thân, tôi đã xóa sạch mọi dấu vết cài đặt.
Sau khi cài xong, cảm giác tội lỗi khổng lồ bao trùm lấy tôi, có lẽ mình không nên nghi ngờ Bùi Thanh.
Nhưng dũng khí nhanh chóng tan biến, tôi vẫn luôn không thể tìm được cơ hội nào thích hợp để xóa phần mềm đó, hoặc cũng có thể, sâu trong lòng tôi vốn dĩ không muốn xóa.
Trước giờ tôi chưa từng mở ứng dụng này, tự lừa mình quên luôn chuyện đó đi
Nhưng hôm nay, tôi hít sâu một hơi rồi nhấn mở ứng dụng.
3
Ánh sáng từ điện thoại hắt lên gương mặt tôi, soi rõ nụ cười không kìm được nơi khóe môi.
Mười phút trước, tôi đã tự nhủ phải tiến từng bước một, cho bản thân có khoảng đệm để tiếp nhận, nên thứ tôi mở ra đầu tiên là ứng dụng mua sắm của Bùi Thanh.
Trong danh sách đơn hàng, xuất hiện món “camera ghi hình đeo cổ cho thú cưng”.
Tôi có lý do nghi ngờ Bùi Thanh mua về để tháo ra lắp lại.
Luật sư Bùi quả nhiên cẩn thận.
Nhưng mà… anh ấy coi ai là thú cưng thế hả?!
Tiếp theo là đủ loại vải lông bông nhồi, nhìn là biết Bùi Thanh thật sự rất thích làm đồ thủ công.
Kéo xuống nữa là vài cuốn sách, tiêu đề khiến đồng tử tôi rung lên dữ dội:
“Làm sao khiến bạn gái muốn mãi không thôi?”
“Làm sao để vợ cưng bạn cả đời?”
“Tâm lý học nữ giới.”
Tôi lại mở giỏ hàng của anh ấy ra xem, không có nhiều món, nhưng toàn là đồ 18+, thậm chí cả hình quảng cáo thu nhỏ cũng bị che mã đến mười mấy lớp…
Mặt tôi không cảm xúc thoát ra trang cá nhân, kiểm tra đi kiểm tra lại để chắc chắn đây đúng là tài khoản của Bùi Thanh.
Nếu riêng tư anh ấy muốn chơi tới mức này, vậy tại sao lại còn từ chối tôi?
Tôi quyết định mở ứng dụng tìm kiếm trước, rồi mới xem WeChat.
Có vẻ anh ấy chưa xóa nền, nên tôi trực tiếp thông qua trình tìm kiếm vào diễn đàn.
Tài khoản này chắc mới lập, ID là một dãy ký tự loạn xạ.
Anh ấy đăng một bài cầu cứu dân mạng:
[Làm sao để trở thành một người bạn trai tốt?]
Bên dưới đủ loại bình luận, Bùi Thanh chọn trả lời vài cái.
25L: Người anh em à, của hồi môn tốt nhất chính là trinh tiết. Đàn ông con trai mà không biết tự trọng thì chẳng khác gì cải thảo thối!
Bùi Thanh: Tôi sẽ giữ mình. Nhưng… nếu bạn gái tôi chủ động thì sao?
27L: Có thể đó là phép thử của bạn gái, cậu mà mắc bẫy là thua rồi!
Bên dưới có một đống người đồng tình.
38L: Phụ nữ là sinh vật thích lãng mạn. Phải tặng quà nhiều vào, tự tay làm càng có thành ý.
Bùi Thanh: Tôi hiểu rồi.
50L: Tôn trọng suy nghĩ của bạn gái, luôn ghi nhớ lịch trình của cô ấy.
Bùi Thanh: Tôi cũng sẽ báo cáo kịp thời cho cô ấy về lịch trình của mình.
59L: Bạn gái tôi cái gì cũng phải nghe tôi. Đàn ông đích thực là dùng sức hút của bản thân để chinh phục phụ nữ.
Bùi Thanh: Mời anh trai cút ra chỗ khác.
Câu này hình như đã chọc giận cư dân mạng kia, phía dưới toàn là những lời lẽ bẩn thỉu.
Ánh mắt tôi dán chặt vào ID của 27L [Ong ong ong], chính tên này đã khiến tôi mất oan cơ hội “ăn thịt”!
Đến lúc này, nghi ngờ trong lòng tôi đối với Bùi Thanh đã tan đi quá nửa.
Nhưng tôi vẫn mở WeChat của anh ấy ra.
Ghim đầu tiên là tôi, thứ hai là… chính WeChat của anh ấy.
Tôi tìm lịch sử trò chuyện với từ khóa “Hứa Nghiên”, muốn xem Bùi Thanh nói về tôi thế nào.
Kết quả hiện ra chỉ có hai khung chat: anh ấy với tôi, và với chính mình.
Tôi bấm vào khung chat với bản thân anh ấy để đọc.
[6.16, Hứa Nghiên đồng ý ở bên tôi, váy trắng dài rất đẹp.]
[6.17, Hứa Nghiên cùng tôi đi ăn đồ Tây, cô ấy rất thích món tráng miệng ở đó.]
[7.2, Hứa Nghiên hình như thấy thợ làm bánh trong tiệm bánh rất đẹp trai.]
[7.6, Hứa Nghiên ngã vào lòng tôi, cô ấy rất đẹp, nhưng tôi phải tự trọng.]
[7.15, Hứa Nghiên hình như thấy nghệ sĩ piano trong nhà hàng Tây rất đẹp trai.]
[8.1, nhà Hứa Nghiên bị cúp nước và cúp điện, cô ấy mặc đồ ngủ của tôi làm tôi… tôi phải tự trọng hơn ]
[8.8, Hứa Nghiên rất thích latte vỏ cam ở quán cà phê dưới lầu.]
[8.10, Hứa Nghiên lại quên kỳ sinh lý của mình, tôi suýt nữa thì không nhịn được.]
[8.22, Hứa Nghiên hình như thấy nhân viên quán cà phê kia rất đẹp trai.]
[8.30, tiệm hoa của Hứa Nghiên có một khách quen, hình như anh ta thích cô ấy.]
…
Chi chít toàn là những ghi chép ngắn gọn của Bùi Thanh về tôi.
Tôi thoát tìm kiếm, trực tiếp kéo lên xem toàn bộ nội dung trò chuyện.
[1.2, bà chủ tiệm hoa mới mở sức khá khỏe, một mình bê được cả thùng hoa. Nếu lúc này vì tầm nhìn kém khiến khách ngã thì sẽ thuộc tranh chấp trách nhiệm xâm phạm.]
Tôi nhớ ngày 2 tháng 1 đó, khi đang bê hoa, suýt tuột tay thì Bùi Thanh đã tiến lên đỡ giúp.
Đó là lần đầu chúng tôi gặp nhau, vậy ra hôm đó anh ấy là đang… lấy tôi làm đề bài ư?
[1.4, bà chủ tiệm hoa ngửi hoa ly rồi hắt hơi dữ dội. Nếu hắt hơi quá mạnh mà trẹo lưng thì tự chịu trách nhiệm.]
…
Được thôi, bảo sao hôm đó tôi bị trẹo lưng, hóa ra có người nguyền rủa.
[1.5, mới nhận một vụ ly hôn, nam phương tặng bên thứ ba 999 bông hoa tiền mặt, bị phát hiện ngoại tình. Bà chủ tiệm hoa có thể quen biết nhiều khách hàng tiềm năng của tôi.]
[1.8, đã thêm WeChat của bà chủ tiệm hoa. Tạm thời mở quyền xem vòng bạn bè của bản thân ra rồi.]
Tôi nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó, khi tôi và Bùi Thanh thêm WeChat cho nhau.
4
Vợ của đồng nghiệp cũ đến tiệm tôi làm ầm ĩ, đập phá cả lô hoa hồng Austin mới nhập, thậm chí còn cầm bó hoa chưa gói quật thẳng về phía mặt tôi.
Tôi lập tức lùi lại, cầm vòi tưới hoa hắt thẳng nước lên người cô ta.
Cô ta gào thét điên cuồng, tóc dính bết vào mặt, mắt đỏ ngầu như một con sư tử vừa mất bạn đời:
“Con đ*! Mày dám quyến rũ chồng tao! Sao mày không đi chết đi!”
Tôi cố giải thích, nhưng cô ta hoàn toàn không nghe:
“Tôi với chồng cô còn chưa nói được mấy câu! Tôi rảnh đâu mà đi quyến rũ một thằng đàn ông vừa già vừa xấu!”
Thậm chí khi tôi đang gọi cảnh sát, cô ta còn cầm kéo đâm về phía tôi.
Là Bùi Thanh đột ngột xuất hiện, đánh rơi chiếc kéo trên tay cô ta.
Anh ấy siết chặt cổ tay người đàn bà điên, đẩy mạnh cô ta lùi lại, rồi luôn đứng chắn trước mặt tôi.
Khi cảnh sát đến, người phụ nữ đó vẫn không ngừng mắng chửi:
“Đúng là đồ đàn bà rẻ tiền, chưa bao lâu đã có người che chở mới rồi!”
Để làm biên bản, Bùi Thanh buộc phải cùng tôi đến đồn cảnh sát.
Tôi lấy hóa đơn mua hoa hồng và camera giám sát hiện trường đưa cho cảnh sát, yêu cầu truy cứu trách nhiệm dân sự về việc cố ý gây thương tích, đồng thời không chấp nhận hòa giải.
Chồng cô ta là đồng nghiệp cũ của tôi, Trần Lập cũng bị gọi đến.
Khi Trần Lập xuất hiện, vợ anh ta lập tức đổi bộ dạng, nước mắt lưng tròng, yếu đuối lao vào lòng anh ta:
“Chồng ơi, cuối cùng anh cũng tới rồi.”
Nhưng Trần Lập thẳng tay đẩy cô ta ra, lực còn mạnh hơn lúc Bùi Thanh bảo vệ tôi.
Anh ta hạ giọng, đầy chán ghét:
“Cô còn muốn làm loạn tới bao giờ nữa?”
Quay sang tôi, anh ta lại tràn đầy áy náy:
“Xin lỗi Tiểu Nghiên, anh không ngờ cô ấy lại đi gây chuyện với em.”
Lúc đó tôi chỉ thấy buồn nôn, tiến lên tát thẳng anh ta một cái:
“Tiểu Nghiên không phải cái tên anh có tư cách gọi. Vợ anh ra nông nỗi này, anh chính là nguyên nhân!”
Vợ anh ta lại giương nanh múa vuốt lao về phía tôi, bị Trần Lập kéo mạnh lại.
Bùi Thanh lập tức che tôi ra sau lưng:
“Xin ông quản lý tốt vợ mình. Hành vi của vợ ông đã xâm phạm nghiêm trọng quyền lợi của thân chủ tôi.”
Tôi nhìn người phụ nữ ấy, điên cuồng mà đáng thương.
Quần áo cô ta dính đầy dầu mỡ, còn Trần Lập thì ăn mặc chỉnh tề.
Đối diện người đàn ông đã làm tổn thương mình, cô ta vẫn ôm ảo tưởng viển vông, cố dùng cách đổ lỗi cho người khác để tự lừa rằng mình vẫn còn hạnh phúc.
“Tôi căn bản chưa từng nói chuyện với anh quá vài câu. Vì tránh điều tiếng tôi còn rời khỏi công ty. Vậy tại sao vợ anh lại cho rằng tôi quyến rũ anh? Suy cho cùng là vì hành vi của anh khiến cô ta bất an! Anh đúng là…”
Tôi đánh giá Trần Lập từ trên xuống dưới, lộ rõ vẻ khinh thường:
“Dưa leo thối. Lần sau nếu còn để tôi thấy anh hay vợ anh xuất hiện trước mặt tôi, những chuyện anh làm trong công ty, tôi sẽ nói cho tất cả mọi người biết.”
Sắc mặt Trần Lập thay đổi, vẻ sợ hãi của anh ta khiến tôi dễ chịu hơn hẳn cái bộ mặt giả vờ si tình trước đây.
Cuối cùng tôi nhận được tiền bồi thường, vợ của Trần Lập cũng bị tạm giam ba ngày.
Sau đó, tôi mời Bùi Thanh ăn trưa để cảm ơn, hai bên cũng trao đổi WeChat.
Suốt bữa ăn, anh ấy không hề hỏi về chuyện buổi sáng, ngược lại còn khơi dậy trong tôi h*m m**n được trút bầu tâm sự.
Câu chuyện thật ra rất đơn giản, tôi không chấp nhận sự theo đuổi của một đồng nghiệp trăng hoa, bị vợ anh ta hiểu lầm tìm tới gây chuyện. Để tránh điều tiếng và rời xa cuộc sống công sở như trâu ngựa, tôi nghỉ việc về mở tiệm hoa, không ngờ sống ẩn mình như vậy mà vẫn bị tìm ra.
“Có lẽ anh sẽ cho rằng đây chỉ là lời nói một phía của tôi… Dù sao thì scandal tình ái, phía nữ lúc nào cũng dễ bị hiểu lầm hơn.”
Tôi cười nhạt.
“Không đâu, cô Hứa.”
Bùi Thanh nhìn thẳng vào mắt tôi:
“Tôi tin lời cô nói. Sự hiểu lầm của xã hội không đồng nghĩa với sự thật. Và sự tồn tại của sự thật, sớm muộn cũng sẽ khiến những kẻ hèn hạ phải trả giá.”
“Vừa hay…”
Anh ấy nói tiếp:
“Nghề nghiệp của tôi chính là khiến sự thật được thể hiện ở mức độ chân thực nhất có thể. Dù nói vậy nghe hơi giống tự bán mình.”
Anh ấy khẽ cười.
“Nhưng nếu cô Hứa cần, tôi rất sẵn lòng trở thành luật sư đại diện cho cô.”