Gai Chanh - Oai Thất Thất

Chương 65

Trước Tiếp

Giấc mộng đêm qua vô cùng êm đềm.

Ánh sáng chói lòa rực rỡ. Hứa Nhan cười híp cả mắt, đi chân trần giẫm lên những đám mây mềm xốp, nhảy nhót tung tăng. Xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ cả tiếng tim đập và nhịp thở, nhưng tiếng xào xạc vọng lại từ bốn phương tám hướng cứ luôn lấn át đi giọng nói của Chu Tự Dương.

Anh đứng cách đó chỉ nửa thước, mang dáng dấp của một thiếu niên, mỉm cười vươn tay ra. Cậu khẽ hất cằm về phía khoảng trống giữa hai đám mây, nhìn khẩu hình miệng dường như đang nói: “Nhảy sang đây, tớ đỡ cậu.”

“Còn lâu mới cần cậu đỡ!” Hứa Nhan cong cớn nhăn mũi, làm một cú nhảy xa tại chỗ. Ngờ đâu ngay khoảnh khắc hạ bàn chân xuống bỗng gặp một trận cuồng phong, chân cô đạp trúng khoảng không.  ‎

Ầm một tiếng.

Toàn thân cô giật thót một cái, trái tim cũng vì cảm giác hẫng hụt rơi tự do đến độ chân thực mà đập thình thịch liên hồi. Giây tiếp theo, đầu ngón tay đã được bao bọc siết chặt, giọng nói vốn mờ ảo ban nãy nay rơi rành rọt ngay sát bên vành tai: “Gặp ác mộng sao? Anh mơ thấy em đang khóc.”

“Em khóc cái gì chứ?” Hứa Nhan chẳng buồn mở mắt, lầm bầm nói mớ rồi rúc sâu người về phía sau, để cả cơ thể hoàn toàn lọt thỏm vào vòng tay anh.

Cảm giác này mang lại sự an tâm tuyệt đối, giống hệt như đang chui vào một chiếc vỏ bọc được đo ni đóng giày cho riêng cô, vừa mềm mại lại vừa vững chãi. Nhịp tim mạnh mẽ không ngừng truyền từng đợt rung động qua sống lưng, xoa dịu đi chút hoảng loạn ban nãy. Hơi thở ấm nóng phả nhẹ lên d** tai, sưởi ấm thêm phần da thịt đang lộ ra ngoài không khí.

“Bảo là không thích căn phòng anh trang trí cho em, chê xấu đến mức phát khóc.” Cánh tay Chu Tự Dương vòng qua hõm eo Hứa Nhan, giữa lúc siết chặt vòng ôm, bàn tay anh lại theo thói quen luồn lách vào trong khe hở.

x** n*n nhẹ nhàng theo chiều kim đồng hồ, vân vê chậm rãi từng nhịp một. Xúc cảm mềm mại, căng tràn. Cách v**t v* ấy chẳng hề giống như đang trêu ghẹo gợi tình, mà giống hệt như đang nâng niu phần tinh tế, yếu ớt nhất trên chính cơ thể mình.

Lòng bàn tay vô tình hay cố ý cọ xát ngay vị trí chóp tim, khơi lên dòng điện tê rần kết nối hai trái tim lại với nhau, như muốn nhắc nhở rằng họ từ lâu đã hòa làm một thể.

Hứa Nhan rất nhanh đã chẳng thể chống đỡ nổi sự trêu ghẹo này, cô vòng tay ra sau chạm ngay vào sự c**ng c*ng rõ rệt kia. Chỉ dùng chút mánh khóe nhỏ, nhịp thở của người phía sau lập tức trở nên hỗn loạn. Chu Tự Dương dứt khoát khóa chặt tay cô để ngăn cản sự cựa quậy, anh m*t mát vùng da thịt non mềm nơi hõm cổ cô, ngay cả khi đang xé vỏ bao, lồng ngực anh vẫn dán chặt rịt lấy tấm lưng cô.

“Quay đầu lại đây.” Anh trầm giọng hối thúc. Ngay khoảnh khắc ưỡn người tiến vào sâu bên trong, đầu lưỡi anh cũng đồng thời quấn lấy lưỡi cô. Nhịp điệu lúc nông lúc sâu đan xen, vừa mạnh mẽ lại vừa mềm mỏng.

Ngoài khung cửa sổ, cơn mưa bụi vẫn rơi rả rích, không khí cũng mang theo hơi ẩm ướt át.

Dưỡng khí dần trở nên cạn kiệt, máu nóng sục sôi cuộn trào, truyền sức sống rạo rực đi khắp châu thân. Sự giao hòa thân mật, khít khao đến mức chẳng chừa lại nửa kẽ hở này quả thực vô cùng kỳ diệu, nó luôn dễ dàng xoa dịu đi mọi sự thấp thỏm âu lo và không ngừng làm tăng thêm khao khát được gắn kết chặt chẽ qua từng nhịp đẩy đưa mãnh liệt.

Ngay lúc này đây, dẫu chỉ xa cách một li một phân cũng khiến người ta khó lòng chịu đựng nổi.

Phải để đầu ngón tay không ngừng m*n tr*n, phải để đôi môi m*t mát càn quét chẳng rời, phải dùng những tiếng th* d*c ồ ề, những giọt mồ hôi rịn ra cùng nhịp tim đập thình thịch, mới có thể chứng minh được rằng bản thân đang nỗ lực dốc sức để xích lại gần cô hơn.  ‎

Đối với Hứa Nhan mà nói, tư thế mới này quả thực quá đỗi giày vò.

Chẳng thể dang tay ôm lấy anh, cơ thể cô lênh đênh tựa như cánh bèo dạt mây trôi, không tìm được điểm bám víu. Ấy thế mà, chính cảm giác lấp đầy nóng rực đến cực hạn bên trong lại nhắc nhở cô biết rõ anh đang hiện diện ngay tại đó, ở một khoảng cách gần gũi đến mức không thể nào gần hơn được nữa.

So với đêm hôm trước, lần ân ái sáng nay đã bớt đi sự cuồng nhiệt vội vã mang tính bản năng, thay vào đó là sự quấn quýt âu yếm.

Đám mây mù dần tản đi, ánh ban mai của ngày đầu năm mới xuyên qua lớp kính cửa sổ, rọi sáng lên cơ thể hai người. Khoảnh khắc cả hai cùng run rẩy vỡ òa, Chu Tự Dương không kìm lòng được mà siết chặt lấy cô, chỉ hận không thể khảm sâu người con gái này vào tận trong xương tủy. Hứa Nhan cam tâm tình nguyện chìm đắm vì anh. Lúc dư âm của kh*** c*m dần tản đi, thấy đối phương vẫn ôm ghì lấy mình nhất quyết không chịu buông tay, trong đầu cô lại một lần nữa hiện lên hai chữ “mãi mãi”.

“Mãi mãi”, một từ ngữ nghe sao mà trẻ con đến thế.

“Tớ sẽ không bao giờ thèm chơi với cậu nữa đâu”, “Tớ sẽ mãi mãi làm bạn tốt của cậu”, “Tớ muốn ở bên cậu mãi mãi”, cô bé Hứa Nhan thuở nhỏ lúc nào cũng lải nhải mấy câu đó không biết chán, hoàn toàn chẳng hiểu nổi ý nghĩa sâu xa thực sự mà đại lượng thời gian ấy mang lại.

“Anh vẫn chưa chịu rút ra sao?” Hứa Nhan đùa nghịch ngón tay của anh rồi hé môi ngậm lấy.

“Đừng quyến rũ anh.”

“Bây giờ anh có làm gì được nữa đâu mà…”

“…”

Cơ thể ướt đẫm mồ hôi nhớp dính. Hai người hiếm hoi lắm mới có được khoảng thời gian thảnh thơi nhàn rỗi, họ tỉ mỉ tắm rửa sạch sẽ cho đối phương, sấy khô mái tóc ướt sũng, rồi lại chỉ vào cái mớ đầu bù tóc rối của nhau mà cười ha hả.

Căn phòng tắm nhỏ hẹp đầy ắp tia nắng và hơi nước mờ ảo.

Tiếng cười vang vọng, kéo ngược trục thời gian quay trở lại quá khứ, cho đến khi hoàn toàn trùng khớp với âm thanh non nớt, lanh lảnh của thuở ấu thơ.

Tóc Hứa Nhan rất dày, cứ mỗi lần gội xong là lại bông xù cả lên, trông y hệt như một chú sư tử đang xù lông nổi giận. Chu Tự Dương không kìm được bèn vươn tay ra v**t v*, kết cục bị cô đánh “bốp” một cái không thương tiếc. Đến cả cái giọng điệu mắng mỏ cũng chẳng khác mấy so với trong ký ức: “Em mới gội xong đấy! Tóc bị anh sờ cho bết dính hết cả lại rồi đây này.”

Những mẩu vụn vặt đời thường ấy cứ len lỏi, chắp vá lại lỗ hổng trống hoác nơi tâm hồn, tích tụ thành vô vàn sự ấm áp.

Chu Tự Dương nhàn nhã tựa người vào bồn rửa mặt, ánh mắt dõi theo người con gái trong gương đang tỉ mẩn tô son, kẻ mày. Trong đầu anh bất giác tua chậm lại từng khung hình, mang dáng vẻ hiện tại của cô đem ra đối chiếu với hình bóng của ngày xưa. ‎

Ý cười đong đầy, phả ra lớp sương mờ đọng lại trên mặt gương. Hứa Nhan khom lưng, tận mắt chứng kiến khuôn mặt của anh từ sắc nét chuyển sang nhạt nhòa, rồi lại ngay khoảnh khắc lớp sương tan đi, trả lại tầm nhìn rõ ràng mà lột xác từ nét ngây ngô sang vẻ chín chắn, trưởng thành.

“Đang nhìn gì thế?”

Cả hai không hẹn mà cùng lên tiếng hỏi. Hứa Nhan đắc ý lắc lư cái đầu: “Không cần anh phải khen em ngày càng xinh đẹp ra đâu nhé, hồi nhỏ trông em cũng đâu có tệ.”

“Hồi nhỏ em mũm mĩm lắm, mặt tròn xoe à.”

Hứa Nhan phồng căng hai bầu má, dùng tay nong to mắt hai mí ra: “Trông thế này hả?”

Chu Tự Dương làm bộ dùng hai tay nắn bẹp, kéo bè mặt cô sang hai bên, buông lời trêu chọc rõ đáng đánh đòn: “Trông như thế này mới đúng cơ.”

“Anh muốn ăn đòn đúng không!” Hứa Nhan bất thình lình huých mạnh đầu gối lên, suýt chút nữa là đâm trúng ngay chỗ hiểm.

Chu Tự Dương nghiêng người né tránh kịp thời. Anh xoa lòng tay vào nhau, đưa lên mũi ngửi thử với vẻ mặt cực kỳ ghét bỏ: “Em bôi cái thứ gì lên mặt thế hả? Mùi hôi muốn chết đi được.”

Hứa Nhan không chớp mắt, bắt trọn từng biểu cảm nhỏ nhoi trên khuôn mặt anh, nhất thời quên mất cả việc phải cãi lại.

Ngay giây phút này, mọi thứ dường như đã quay trở lại quỹ đạo vốn có ban đầu của nó.

Sẽ chẳng còn sự bất lực, ngập ngừng muốn nói lại thôi, chẳng còn ánh mắt lảng tránh trốn tìm, cũng chẳng còn dáng vẻ co rúm, run rẩy đầy vô vọng trong vòng tay cô nữa. Anh rốt cuộc đã trở lại với dáng vẻ quen thuộc năm nào: Kiêu ngạo ngoài lạnh trong nóng, tự luyến đắc ý, mở miệng ra là buông lời châm chọc đáng ghét, lúc nào cũng chọc điên người ta đến mức chỉ hận không thể xách tai lên tẩn cho một trận nhừ tử.

Có lẽ đây chính là luồng sinh khí mới mẻ của ngày đầu năm nhỉ? Cảm giác này… thật tốt biết bao.

Chu Tự Dương cười đùa một lát rồi nhìn cô chăm chú, anh khom người sáp lại gần, thổi nhẹ một hơi vào mặt cô: “Em sao thế?”

Hứa Nhan chậm rãi chớp mắt, nói tới chuyện khác chẳng ăn nhập gì với câu hỏi: “Hôm nay em muốn mặc đồ đôi ra ngoài.”

“Chúng ta làm gì có đồ đôi?”

Làm sao lại không có chứ?

Hứa Nhan lục tìm được một chiếc áo hoodie màu đen, dứt khoát dùng nó để mặc xuyệt tông với chiếc áo sơ mi đen của anh cho xong!

“Sống ở bờ Tây nước Mỹ bao nhiêu năm trời mà chẳng học được chút tinh túy phối đồ nào của người dân bản địa cả.” Hứa Nhan thuận tay vuốt phẳng lại cổ áo cho anh, kéo người xích lại gần thêm chút nữa rồi đặt một nụ hôn tựa chuồn chuồn lướt nước lên môi anh: “Không hổ danh là người đàn ông của em. Vóc dáng cực phẩm, mà diện mạo cũng siêu cấp đẹp trai.”

Từ “nhất” này được dùng thật tinh tế. Chu Tự Dương liền liên tưởng đến chuyện gì đó: “Em từng nhìn thấy bao nhiêu cơ thể tr*n tr** của đàn ông rồi? Lần nào cũng mặt không biến sắc, tim không đập thình thịch như vậy sao?”

“Thế anh từng bị bao nhiêu người nhìn rồi?”

Chu Tự Dương giả vờ vò đầu bứt tai suy nghĩ: “Không nhớ rõ nữa, anh mắc chứng thích phô bày cơ thể mà.”

Hứa Nhan lộ vẻ ranh mãnh, phản đòn chuẩn xác: “Đàn ông c** tr*n em từng thấy cũng nhiều lắm.”

Chu Tự Dương gật gù, thong thả xắn tay áo lên: “Em đếm thử xem nào.”

Hứa Nhan làm bộ làm tịch bẻ ngón tay tính toán: “Trên bãi biển ít ra cũng phải cả trăm người, nhưng vóc dáng đám người đó đa phần đều chẳng ra sao. Lần trước đi quay cảnh tuyết trên đỉnh núi, xong việc cả đoàn đi tắm suối nước nóng, dưới hồ toàn là trai đẹp c** tr*n.” Giọng điệu cô đầy vẻ khoa trương, trong mắt lóe lên tia sáng lấp lánh: “Lúc ở phòng thay đồ, em vô tình tông trúng một người, suýt chút nữa là sờ được cơ ngực của cậu ta. Đặc biệt đẹp trai nhé! Một cậu nhóc trắng trẻo, bị em nhìn đến mức đỏ bừng cả mặt.”

“Chẳng phải em mắc chứng mù mặt không nhớ nổi người khác sao? Vẫn nhớ được diện mạo người ta à?”

“Em nhìn trai đẹp một lần là nhớ mãi không quên.”

Hứa Nhan nhẩm đếm đến ba, nghiêng đầu ghé sát lại gần anh: “Sao thế? Ghen à?”

“Không ghen. Chuyện này thì có gì mà phải ghen chứ?”

“Xì, nhạt nhẽo.”

Chu Tự Dương nắm lấy cổ tay cô, thong thả đi về phía phòng ngủ. Hứa Nhan ngốc nghếch bước theo, đi được vài bước mới sực tỉnh: “Ủa? Chẳng phải ra ngoài ăn cơm sao?”

“Mệt rồi, nằm nghỉ một lát đã.” Chu Tự Dương chẳng để cô kịp phản ứng đã bế bổng cô lên, nghiêng người đè cô xuống giường. Một tay anh giật đứt sợi dây rút đang buộc thắt nút, cố gắng kiềm chế mà cắn nhẹ lên xương quai xanh của cô một cái.

Sự chiếm hữu dâng trào nhanh chóng xâm chiếm tâm trí.

Anh chỉ muốn độc chiếm cô làm của riêng, thậm chí còn sinh ra tính khí vô lý, so đo để bụng những chuyện cỏn con chẳng đâu vào đâu. Rõ ràng mấy ngày trước anh vẫn còn không ngừng tự làm công tác tư tưởng cho chính mình, rằng đợi đến khi cô không cần anh nữa thì sẽ dứt khoát buông tay. Thế mà hiện tại, anh lại nảy sinh tâm tư xấu xa, muốn dùng thân thể để làm cô vui sướng, tuyệt đối không dung túng cho bất kỳ kẻ ngoài nào được xen vào, dù chỉ là một sợi tóc.

Giữa những nhịp đẩy đưa mãnh liệt, thứ kh*** c*m tột đỉnh cùng sự hoảng sợ tột độ đồng thời bị đánh thức.

Khi sự giằng xé đầy mâu thuẫn được đẩy lên đến đỉnh điểm, Chu Tự Dương mặc kệ tất cả, chẳng thèm bận tâm thêm nữa. Anh chỉ nhắm mắt lại, hít hà mùi hương thanh tao dễ chịu, đón nhận dòng suối ngọt ngào tuôn rơi tưới tắm.

Hứa Nhan dần dần kiệt sức, hờn dỗi đấm nhẹ vào lồng ngực anh: “Em vừa mới tắm xong mà!”

“Lát nữa chúng ta tắm chung.” Chu Tự Dương mổ nhẹ lên những giọt mồ hôi li ti trên bờ vai ngọc ngà của cô. Động tác của anh từ đầu chí cuối vẫn không hề dừng lại, nhịp điệu lúc nông lúc sâu vô cùng chuẩn xác.

Những giọt mồ hôi men theo cơ bụng chảy xuống rồi hội tụ lại ở một nơi nào đó. Hứa Nhan dùng hai chân quấn chặt lấy eo anh, tiếng r*n r* vỡ vụn trong cuống họng, cô ngắt quãng lầm bầm: “Hôm nay anh hung dữ quá.”

“Làm em đau sao?”

“Không đau.”

Sau một trận cuồng nhiệt, Hứa Nhan đói đến mức lả đi. Cô lập tức dập tắt luôn ý định đến đảo Trường Châu ăn cá viên, bèn tìm đại một quán Băng Thất ở ngay gần đó, chỉ hận không thể gọi hết tất cả các món trên thực đơn ra.

Chu Tự Dương kịp thời ngăn cản: “Đủ rồi, em ăn không hết đâu.”

“Ăn không hết thì gói mang về!”

“Tối nay để anh nấu cơm cho.”

“Nấu món gì?”

“Em muốn ăn gì?”

“Món gì em cũng muốn ăn hết.”

Hai người vừa ăn vừa chuyện trò bâng quơ, thế nhưng chẳng ai cảm thấy nhàm chán. Trong lúc đó, điện thoại của Chu Tự Dương rung lên vài lần. Chu Dực nhắn tin thông báo rằng tình trạng thể chất và tinh thần của Chu Linh đã hồi phục khá tốt, đồng thời đề nghị mua vé máy bay đưa bà sang Hồng Kông chơi một chuyến.

Chu Tự Dương không phản đối. Đã ngần ấy năm mẹ anh chưa từng bước chân ra khỏi California nửa bước, đời này chắc hẳn bà sẽ không bao giờ quay lại Nam Thành nữa. Anh kiểm tra lịch rồi nhắn lại: [Để kỳ nghỉ xuân tháng Ba đi ạ, cậu cũng qua chứ?]

Chu Dực: [Cậu vừa hay phải sang Malaysia họp, sẽ tiện đường đi cùng chị ấy luôn.]

Chu Tự Dương: [Để cháu đặt vé máy bay.]

Chu Dực: [Cháu không cần lo đâu.] Ngay sau đó anh ấy lại nhắn thêm một tin: [Gặp Trần Gia Vịnh chưa?]

Chu Tự Dương: [Dạ chưa, cháu cũng vừa mới về hôm qua.]

Hứa Nhan cắm cúi ăn cơm, không hỏi han gì nhiều. Người ngồi đối diện cuối cùng cũng khóa màn hình điện thoại, ngẩng đầu lên nói: “Tháng Ba cậu anh sẽ đến Hồng Kông.”

“Em chẳng còn nhớ nổi dáng vẻ cậu của anh trông như thế nào nữa rồi…”

“Cậu ấy sang Mỹ học cấp ba từ lúc hai đứa mình mới sáu bảy tuổi thôi.”

“Thảo nào.”

“Lát nữa em muốn đi đâu?”

“Dạo công viên, mua bánh tart trứng rồi ra chợ mua thức ăn nhé?”

“Nghe em hết.”

Ăn no uống say, hai người thong dong dạo bước chẳng chút mục đích. Khi đặt chân đến một môi Tr**ng X* lạ, não bộ dường như được kích hoạt một phó bản mới, tự động cách ly hoàn toàn mọi phiền não ở không gian khác, chỉ chuyên tâm thu thập những niềm vui của hiện tại.

Đài phun nước màu tím ở Công viên Cửu Long tuôn ra từng vòng hào quang rực rỡ màu sắc, phản chiếu vào đôi mắt lấp lánh lung linh. Dưới ánh mặt trời, những chiếc thuyền mô hình trôi lững lờ trên mặt hồ Công viên Victoria, chốc chốc lại bắn lên bọt nước làm ướt sũng bóng hình của hai người. Tuyến xe điện Ding Ding chạy dọc Đảo Hồng Kông mang đậm nét cổ điển, dạo quanh một vòng từ Tây sang Đông, tùy tiện giơ máy lên bấm vài kiểu cũng đủ cho ra những bức ảnh tuyệt đẹp.

Những ngày sau đó, Hứa Nhan hoàn toàn tận hưởng niềm vui của một du khách thực thụ, thấy gì là chụp nấy, chẳng màng đến cái bệnh nghề nghiệp cứ phải căn ke góc độ hay điều chỉnh ánh sáng nữa. Chu Tự Dương lọt vào ống kính của cô, khi thì đang giơ máy ảnh hướng về phía cô, lúc lại đang cặm cụi vẽ bậy lên chiếc cốc giấy ở ghế đối diện. Khi thì anh đeo kính râm im lìm đứng gác trước cửa tiệm bánh Trần Ký để đếm số lượng người xếp hàng. Hoặc cũng có thể giống như bây giờ, anh đang đứng trước thớt gỗ thoăn thoắt chặt gà thái rau, sống động y hệt một anh chồng đảm đang nội trợ.

“Lúc mua gà, ông chủ nói gì thế?” Hứa Nhan nghe không rõ, chỉ biết lúc đó Chu Tự Dương mỉm cười đầy ngại ngùng, đồng thời đan chặt mười ngón tay vào tay cô.

“Không có gì đâu.”

Hứa Nhan giả vờ giận dỗi, quay người đi ra ngoài: “Em đi hỏi ông chủ vậy.”

Chu Tự Dương nghiêng người cản đường cô lại, vòng tay ôm lấy cô kéo đi về phía phòng ngủ, giọng nói lí nhí như muỗi kêu: “Ông ấy bảo là, chàng trai này có thể lấy được đấy.”

“Ngại ngùng gì chứ?” Hứa Nhan dùng đầu ngón tay nâng cằm anh lên, đắc ý nhướng mày: “Chẳng cần ông ấy nói thì em cũng thừa biết.”

“Vào nằm nghỉ một lát đi, vừa nãy chẳng phải em than đau đầu sao?”

“Chắc là bà dì sắp ghé thăm rồi.” Hứa Nhan vừa nói vừa ngáp một cái: “Mấy ngày nay em mệt muốn đứt hơi, tối nay tuyệt đối không hoạt động gì sất!”

“Không hoạt động. Em đi ngủ đi, cơm chín anh sẽ gọi.”

Nắng chiều ngả bóng về tây, đến khi mở mắt ra trời đã nhá nhem tối.

Hứa Nhan mơ màng chẳng phân biệt nổi thời gian địa điểm, ngẩn ngơ tỉnh ngủ một lúc mới định trở dậy. Á… chết tiệt, trẹo cổ rồi.

“Chu Tự Dương.” Cô nằm sấp trên giường, góc chăn chỉ đắp hờ hững che nửa mông và vùng eo bụng. Đều nhờ phước của cái tên này ban tặng mà cô nhanh chóng hình thành thói quen ngủ bán khỏa thân chỉ mặc mỗi chiếc q**n l*t và đặc biệt thích cọ xát vào làn da nhẵn thín của đối phương để dễ chìm vào giấc ngủ.

Không thấy tiếng đáp lại, cô bèn cất cao giọng gọi thêm một tiếng: “Chu Tự Dương! Em bị trẹo cổ rồi!”

Cánh cửa nhẹ nhàng được đẩy ra.

Một cô gái trẻ thò đầu vào, dùng thứ tiếng Trung bập bẹ để nói: “Chị tỉnh rồi hả? Chu Tự Dương đi mua hành rồi.”

Hứa Nhan nhận ra người vừa tới là ai, luống cuống kéo chăn che người lại, ngượng ngùng chào hỏi: “Xin chào.”

Đối phương cũng tự biết mình đã quá đường đột, liền lên tiếng rối rít xin lỗi: “Anh ấy dặn em đừng làm ồn để chị ngủ. Nhưng em nghe chị cứ gọi mãi, trẹo cổ đau lắm đấy, để em xoa bóp giúp chị nhé?”

“Không cần đâu, không cần đâu.”

“Ủa… ơ kìa! Chị là vị đạo diễn quay phim tài liệu ở tiệm của bố mẹ em lần trước đúng không?” Trần Gia Vịnh bỗng sáng rực hai mắt lên, cô nàng kích động hét toáng: “Chị ngủ cùng với cháu trai của em rồi á?”

  1. Đảo Trường Châu (长洲岛): Một hòn đảo nhỏ nằm ở phía Tây Nam đảo Hồng Kông.
  2. Băng Thất (冰室): Mô hình quán ăn nhẹ, cà phê giải khát truyền thống mang đậm nét văn hóa của Hồng Kông và Quảng Đông.
  3. ​Phó bản: Thuật ngữ trong trò chơi điện tử, chỉ một khu vực biệt lập được tạo ra riêng cho một cá nhân hoặc một nhóm người chơi nhất định
  4. Công viên Cửu Long (九龙公园): Công viên công cộng lớn nhất tại khu vực Tiêm Sa Chủy (Tsim Sha Tsui) thuộc bán đảo Cửu Long, Hồng Kông.
  5. Xe điện Ding Ding (叮叮车): Mạng lưới xe điện hai tầng lịch sử trên Đảo Hồng Kông, khi chạy xe thường phát ra tiếng chuông “leng keng” (đinh đinh) đặc trưng nên được người dân gọi bằng cái tên thân thương này.
Trước Tiếp