Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời tiết bất giác đã chuyển lạnh.
Lời hỏi dồn dập mà trịnh trọng ấy ngưng tụ thành một làn sương trắng mờ ảo trước mặt hai người, rồi lại vì sự chần chừ của người trong cuộc mà nhanh chóng tan biến.
Chu Tự Dương tháo kính xuống, tiện tay dùng vạt áo lau tròng kính, cuống cuồng nói chêm vào: “Nghe Du Tùng Duệ nói hôm nay định cầu hôn… anh vừa hay đi ngang qua đây nên quan tâm hỏi thử thôi.”
Anh chẳng dám ngẩng đầu lên, lúc cất lời đôi tay cũng đang run rẩy. Anh vừa cố ý kéo dài giọng để có thêm thời gian suy nghĩ, lại vừa lo sợ điều đó sẽ vô tình làm lộ ra tông giọng trầm thấp, u buồn của mình.
Lớn đến ngần này, anh chưa từng phải sống mâu thuẫn đến thế. Hồi nhỏ thì ngông cuồng ngạo mạn, thích gì làm nấy, chỉ hận không thể ngày nào cũng bóc mẽ cái vỏ bọc bé gái ngoan của Hứa Nhan, cứ luôn miệng lải nhải bên tai cô về tầm quan trọng của việc “sống đúng với bản ngã”. Sau này thì lại khép kín lạnh nhạt, tự đáy lòng chẳng hề màng tới những người xung quanh, xuất phát điểm của mọi việc anh làm chỉ còn lại duy nhất một điều: Cố tỏ ra bình thường một chút.
Thế nhưng sau khi gặp lại nhau, mọi thứ đều đã đổi thay.
Anh ngày càng không biết thứ gì nên chạm vào, thứ gì không nên, ngày càng không nắm chắc được tỷ lệ thắng thua trong cuộc giằng co giữa lý trí và tình cảm, lại càng chẳng biết bản thân nên đứng bên cạnh Hứa Nhan với tư cách gì và bằng dáng vẻ nào. Thậm chí anh còn bất giác hoài niệm những mộng tưởng viển vông tựa trăng dưới nước hay hoa trong gương, dẫu sao thì như vậy vẫn tốt hơn là cảm giác mất đi rồi tìm lại được để rồi nhận ra một sự thật phũ phàng: Bản thân không xứng.
Hứa Nhan phải mất đến mười mấy giây mới có thể xâu chuỗi các từ khóa như “Du Tùng Duệ”, “cầu hôn” thành một ngữ cảnh có logic. Cô nhìn Chu Tự Dương không chớp mắt, thu trọn vào tầm nhìn vẻ u ám nơi hàng chân mày nhíu chặt của anh, sự oán giận tích tụ suốt mấy ngày qua bỗng chốc tan biến.
Giờ phút này, cuối cùng cô cũng hiểu ra nút thắt của vấn đề nằm ở đâu. Cái tên ngốc to xác này thực sự tưởng cô và Du Tùng Duệ đang yêu nhau cơ đấy! Tại sao anh không chịu hỏi thẳng chứ? Ồ, hình như cô cũng quên chưa giải thích với anh thì phải.
Sự hiểu lầm xảy ra thật hợp tình hợp lý, giải thích hoàn hảo cho thái độ lúc xa lúc gần của đối phương suốt thời gian qua.
Hứa Nhan cố gắng nhịn cười, dùng chất giọng đều đều trêu chọc anh: “Quan tâm chuyện gì cơ?”
Chu Tự Dương rủ mắt xuống, động tác lau kính chợt dừng lại: “Anh và Du Tùng Duệ quen biết nhau rất lâu rồi, tính tình cậu ấy không tồi.”
“Rồi sao nữa?”
Chu Tự Dương dùng sức cạo cạo vết bẩn dính trên tròng kính, cố gắng giữ cho giọng điệu thật bình tĩnh, vững vàng: “Cậu ấy tính tình cởi mở, tiền đồ xán lạn. Làm việc lại rất chừng mực, chắc chắn sẽ không để em phải chịu thiệt đâu.”
Đóng vai nhà tuyển dụng đấy à? Hứa Nhan cố nhịn cười, nương theo câu chuyện hỏi tiếp: “Nếu em chịu thiệt thật thì sao?”
Chu Tự Dương lặng lẽ siết chặt gọng kính: “Cứ nói với anh.”
“Nói với tư cách là bạn bè sao?”
“…”
“Rồi anh lại ra mặt đánh người ta một trận giúp em hay gì?”
“…”
Men rượu bốc lên, hun tan đi thứ logic đối đáp trôi chảy thường ngày. Chu Tự Dương chậm rãi đeo kính lên, theo bản năng định cài lại cúc cổ áo nhưng rồi lại buông tay, cảm giác ngột ngạt quá.
Hứa Nhan đùa nghịch đủ rồi, cô nhặt chiếc áo vest dưới đất lên, vừa phủi bụi vừa nói: “Mau đem đi giặt khô đi, nhăn nhúm hết cả rồi, mùi rượu lại còn nồng nặc nữa. Em và Du Tùng Duệ đâu có yêu nhau đâu, hai đứa chỉ đang làm bình phong che chắn giúp nhau thôi. Tính mẹ em thế nào anh cũng biết đấy, có dạo mẹ cứ như ma nhập mà giục giã liên tục, giục đến mức em sắp trầm cảm luôn rồi.”
“Thầy Du tốt bụng nên mới nhận lời giúp đỡ. Nhưng mà anh nghe tin đồn vỉa hè ở đâu thế? Cầu hôn cái gì chứ? Em vừa ăn cơm với anh ấy xong, mọi chuyện đã nói rõ ràng cả rồi. Anh nói xem, có phải em quá chậm tiêu rồi không? Haiz… đáng lẽ em nên giải thích sớm hơn mới phải.”
Hứa Nhan liến thoắng giải thích, đưa chiếc áo vest đã được vuốt phẳng phiu cho anh, sau đó vươn tay quơ quơ trước mặt: “Ngốc rồi à? Rốt cuộc là uống bao nhiêu vậy?” Nói đoạn, cô kề trán mình sát vào trán anh để đo nhiệt độ: “Nếu theo đúng mô-típ trong tiểu thuyết, đáng lẽ anh phải giả ốm phát sốt rồi chơi trò cưỡng ép chiếm đoạt mới đúng chứ!”
Nụ cười rạng rỡ xinh tươi ấy đã chiếu rọi mọi ngóc ngách tăm tối không thể lộ ra ngoài sáng tận sâu trong cõi lòng anh, đồng thời cũng nhổ bật chiếc chốt chặn đang kìm nén nơi lồng ngực. Trong chớp mắt, mọi ý nghĩ đen tối, dơ bẩn hệt như lũ ác quỷ đánh hơi thấy mùi máu tanh mà ùa lên, chen chúc chui rúc vào từng kẽ hở, thề phải xua đuổi cho bằng được chút ánh sáng vừa mới nhen nhóm trong tim anh.
Chu Tự Dương nghiêng đầu né tránh, còn chưa kịp nếm trải sự nhẹ nhõm chỉ lướt qua trong tích tắc, anh đã ngay lập tức bị một cơn hoang mang mãnh liệt hơn bủa vây. Hứa Nhan tiến sát lại gần hai bước một cách hết sức tự nhiên, đôi mắt đong đầy ý cười, cô lầm tưởng anh vẫn không tin nên nhấn mạnh thêm lần nữa: “Em và anh ấy thực sự không có gì cả.”
Mà lại nói, cái người này mạch não kiểu gì vậy không biết, nếu có bạn trai rồi thì làm sao cô có thể nằm chung một giường với anh được hả?
Giữa lúc nói chuyện, cô nắm lấy cổ tay anh quay người bước lên bậc thềm, giọng điệu mang theo sự hờn dỗi trách móc: “Bình thường anh thông minh lắm mà, sao trong chuyện này lại ngốc nghếch thế không biết. Chỉ cần ngẫm nghĩ một chút là hiểu ngay thôi, em thích ai… anh không nhìn ra được sao?”
Trong thâm tâm cô như có tiếng pháo hoa nổ lách tách rộn rã, những vệt sáng tối đan xen kết nối lại phần mảng ghép đã khuyết thiếu từ lâu, thắp sáng cả một vùng trời.
Đã lâu lắm rồi Hứa Nhan mới vui vẻ đến thế, nhờ vào việc cố giữ sự rụt rè e lệ nên cô mới không nhào thẳng vào lòng anh ngay chốn đông người. Nào ngờ chưa kịp cất bước, Chu Tự Dương đã nhấc tay gạt ra, anh đưa mắt nhìn đi nơi khác, cất giọng lạnh nhạt: “Nếu không có chuyện gì nữa, anh về trước đây.”
Nụ cười trên mặt Hứa Nhan vẫn chưa kịp tắt: “Anh sao thế?”
Chu Tự Dương đứng thấp hơn cô một bậc thềm, anh chẳng dám nghênh đón ánh nhìn trực diện của cô, đành lảng tránh vấn đề chính mà đáp cho qua chuyện: “Trời chuyển lạnh rồi, em nhớ mặc thêm áo ấm.”
Lời dặn dò không đầu không đuôi ấy giống y hệt như ngày chia xa năm nào. Cái phiên bản Chu Tự Dương cứ giấu giếm tâm sự hệt như hồ lô bị bịt kín miệng lại một lần nữa xuất hiện. Chẳng biết lần này anh lại đang đấu tranh tâm lý vặn vẹo gì nữa, cứ tiếp tục tự cho mình là đúng mà sắp xếp mọi chuyện thay cho người khác.
Hứa Nhan nhìn đôi chân đứng chôn tại chỗ của anh, nụ cười trên môi chợt đông cứng lại. Ngẫm nghĩ chừng nửa phút, cô cất giọng mỉa mai mang ẩn ý: “Nói chuyện kiểu này đúng là rất ra dáng bạn bè thật.”
“Thì vốn dĩ là bạn bè mà.”
Giọng điệu của Chu Tự Dương vừa nhẹ bẫng lại vừa thản nhiên, bàn tay phải đút sâu vào trong túi quần, ngón cái dùng sức ấn mạnh vào vị trí từng bị Marx cào xước.
Không đủ đau, vẫn chưa đủ.
“Nói dối.”
Chu Tự Dương đáp lại vô cùng quả quyết: “Là thật.”
Trái tim đang dâng trào thổn thức vừa mới nhảy tót vào lòng bàn tay anh, kết quả lại bất thình lình bị bóp nghẹt không thương tiếc, mang đến một cảm giác ngạt thở vì co thắt đột ngột.
Khóe mắt Hứa Nhan nóng ran, cô đưa mắt quét từ trên xuống dưới đánh giá toàn thân anh. Điển trai, rắn rỏi, phong độ, lịch thiệp, từng từ ngữ ấy đều hiển hiện một cách chuẩn xác trên người Chu Tự Dương, duy chỉ thiếu đi sự “ngông cuồng” độc nhất vô nhị của Chương Dương năm xưa.
Cô không hề chớp mắt, cứ nhìn đăm đăm vào sườn mặt góc cạnh lạnh lùng của anh, gằn từng chữ thật rõ ràng: “Em hỏi anh, anh thực sự muốn cả đời này chỉ làm bạn với em thôi sao? Anh đối với em chưa từng nảy sinh lấy nửa điểm tình cảm nào vượt mức bạn bè, ngay cả cái đêm anh ôm em ngủ cũng không có. Phải vậy không?”
Hàng chân mày của Chu Tự Dương khẽ động đậy: “Làm bạn bè cũng rất tốt mà.”
“Tại sao?”
Chu Tự Dương không trả lời được. Những năm qua anh mải mê nghiên cứu hoàn cảnh của người khác, tự nhận bản thân mình đã sống một cách hoàn hảo không chút sơ hở, mãi cho đến tận gần đây mới bừng tỉnh ra.
Thì ra những gì người ngoài nhìn thấy và nếm trải cũng chỉ như con sâu mùa hè bàn chuyện băng giá mùa đông. Chẳng có bất kỳ đề tài nghiên cứu nào đủ sức dẫn dắt chỉ lối cho anh: Rằng liều thuốc giải để chấm dứt chứng bệnh tâm lý này rốt cuộc sẽ là cơ hội để hồi sinh, hay lại là một vết xe đổ dẫm lại thêm lần nữa.
Trong hai năm đầu mới đến Mỹ, vào khoảng thời gian cuộc sống gian nan nhất, thường có kẻ mang ý đồ xấu chìa ra “liều thuốc giải”, dụ dỗ anh hút thử vài hơi. Anh từng nghe nói về sức mạnh của c*n s*, thứ kh*** c*m mơ hồ ngắn ngủi ấy đã tạo ra biết bao gương mặt sống buông thả, say sưa trong mộng mị.
Có một dạo, anh thường xuyên tỉnh giấc giữa tiếng khóc nấc của mẹ, nương theo những lời lẽ th* t*c dơ bẩn cách một bức tường để phán đoán xem những hành động kịch liệt kia không phải là đang động tay động chân thật sự. Kèm theo đó là mùi c*n s* ngày một nồng nặc lan tỏa trong không khí, khiến anh không kìm được mà suy nghĩ: Nếu chỉ hút một hơi thôi, liệu có thể nếm trải được niềm vui sướng dẫu chỉ kéo dài một giây ngắn ngủi?
Khi đó, anh chỉ dựa vào một ý niệm đã ngăn cản thành công bước chân sa ngã. Thế nhưng hôm nay, chính suy nghĩ ấy lại đang cám dỗ anh tiến về phía trước.
Nếu Hứa Nhan ở bên cạnh, cô ấy sẽ mong mình làm gì?
Màn hình quảng cáo bên kia đường đang chiếu luân phiên những bức ảnh ngọt ngào và lời cầu hôn của một cặp đôi. Dưới màn hình lớn, đám đông xúm xít lại, vây quanh gương mặt tươi cười của một cô gái trẻ ở ngay chính giữa.
Chàng trai đứng đối diện cô ấy nghẹn đến mức mặt đỏ tía tai, cuối cùng dưới sự hò reo của mọi người đã lớn tiếng hét lên: “Anh rất yêu em!”
Bốn chữ vỡ cả giọng chứa đựng sự kích động của người trong cuộc, bầu không khí vui vẻ lan tỏa cho tất cả mọi người hồi lâu không tan.
Xưa nay Hứa Nhan luôn khịt mũi coi thường những kiểu bày tỏ tình cảm quá đỗi phô trương, cô luôn cho rằng tình yêu là sự riêng tư chỉ thuộc về hai người. Nhưng hôm nay, cô lại khao khát vô cùng được nghe những lời tận đáy lòng của Chu Tự Dương: Anh có thích cô không? Thích đến mức nào? Tại sao chỉ muốn làm bạn? Rốt cuộc anh có nỗi khổ tâm khó nói nào?
Rất tiếc, đối phương lại chẳng hề có ý định đó. Kể từ lúc chia xa, người trước mặt này đã không chút lưu tình dựng lên một tuyến phòng thủ, dăm lần bảy lượt đẩy cô ra xa ngàn dặm.
Tại sao chứ?
Hứa Nhan đợi đến mức mệt mỏi rồi, cô bình tĩnh hỏi lần cuối: “Những năm qua, rốt cuộc anh đã trải qua những chuyện gì?”
Rốt cuộc là cuộc sống như thế nào mới đủ sức mài mòn đi sự kiêu ngạo của Chương Dương? Và lại là quãng thời gian ra sao mới khiến anh trở nên nhu nhược thiếu quyết đoán, miệng nói một đằng tâm nghĩ một nẻo đến vậy?
Ngay lúc này đây, cô có thể chẳng màng đến những tình cảm nữ nhi thường tình, chỉ muốn hỏi cho rõ ràng: Em còn xứng đáng để anh tin tưởng nữa không? Tại sao cứ hết lần này đến lần khác đẩy em ra xa?
Hai người đứng đối diện nhau, cách nhau chưa đầy nửa thước. Một người thần sắc lạnh lùng sắc bén, đôi đồng tử đen kịt sâu thẳm không thấy đáy. Một người phải không ngừng hít thở sâu để bình ổn lại cảm xúc.
Bọn họ đều không cất bước tiến về phía đối phương.
Chu Tự Dương chỉ cảm thấy bản thân như đang đứng bên bờ vực thẳm. Rõ ràng chỉ cần nắm lấy tay người nọ là có thể nhảy qua vực sâu, nhưng anh lại nguội lạnh cõi lòng khi nhìn thấu bờ bên kia chẳng qua cũng chỉ là một bức ảo ảnh hư vô xinh đẹp, hoàn toàn không chịu nổi sự chiếu rọi của ánh mặt trời.
Nếu cô đã sống rực rỡ như một tia sáng thì sự tồn tại của anh lại càng trở nên vô nghĩa.
Nếu đã được định sẵn là phải đường ai nấy đi… thì cớ gì còn phải dệt nên những giấc mộng hão huyền?
Trong từng giây từng phút im lặng, Hứa Nhan mường tượng ra những tăm tối mà đối phương có lẽ đã từng trải qua, ngoài sự tức giận thì nhiều hơn cả vẫn là nỗi xót xa. Cô liều mạng kìm nén cơn xúc động muốn ôm chầm lấy anh, giữ lại một khoảng cách nhỏ nhoi không đáng kể, chờ đợi Chu Tự Dương chủ động bước qua, đi đến bên cạnh mình.
“Em hỏi lần cuối cùng.” Hứa Nhan bất giác cất cao giọng: “Chu Tự Dương, nhìn vào mắt em và trả lời em này.”
Đối phương chần chừ làm theo, đôi mày nhíu chặt thành một cục, ngay lập tức bị ánh lệ long lanh ở khoảng cách gần trong gang tấc làm cho cay mắt.
Vài giọt nước mắt men theo khóe mắt lăn dài, thấm ướt đôi môi khô nứt. Hứa Nhan dửng dưng quệt đi: “Anh thực sự muốn cả đời này chỉ làm bạn với em, phải không?”
Từ trong cổ họng Chu Tự Dương nặn ra một chữ: “Phải.”
“Có thể cả đời này chỉ coi em là bạn sao?”
Chu Tự Dương đưa mắt nhìn đi nơi khác, đầu ngón tay cái cọ xuống sống mũi: “Có thể.”
“Nhìn vào mắt em mà nói đi!”
Chu Tự Dương ngoảnh mặt lại, ánh nhìn giao nhau vỏn vẹn một giây rồi rủ xuống, anh gật đầu. Hứa Nhan chẳng lấy làm bất ngờ trước câu trả lời này: “Được, em biết rồi.”
Cô dứt lời liền quay người bước đi. Vùng bụng dưới quặn đau kịch liệt, thứ cảm xúc cuộn trào ấy như đang lột da rút gân, kéo theo từng đợt máu rần rần tuôn trào.
Nóng rực, dính dấp, tanh nồng, ngâm đẫm ra những ký ức máu me hãy còn tươi rói. Cảnh tượng lặp lại, cơn đau của kỳ kinh nguyệt đầu tiên mang theo cường độ gấp mười gấp trăm lần cuồn cuộn ập về, tác động lên mọi dây thần kinh, khoét sâu thêm sự thất vọng và tủi thân trong lòng.
Hứa Nhan không cam tâm nên quay ngoắt lại, chẳng thèm bận tâm đến ánh mắt dòm ngó của người qua đường, run rẩy trách mắng: “Tại sao anh lại biến thành cái dạng này hả?” Cô dứt khoát rút điện thoại ra, chặn mọi phương thức liên lạc ngay trước mặt anh, buông từng chữ đanh thép: “Tôi không làm được cái việc chỉ coi anh là bạn và tôi cũng chẳng thiếu một người bạn như anh!”
Chu Tự Dương nhìn cô làm xong một loạt hành động đó, nghẹn ngào không thốt nên lời, chỉ biết lạnh lùng tự giễu cợt trong lòng: Phải là một con người trọn vẹn thì mới có thể đi yêu người khác. Còn một kẻ với nội tâm tàn tạ, khiếm khuyết như anh thì sao? Có thể hứa hẹn được điều gì? Còn xứng đáng để nói đến tình yêu nữa ư?
Màn hình lớn kết thúc buổi phát sóng, xung quanh nhanh chóng chìm vào bóng tối.
Hai đôi mắt nhìn nhau dưới màn đêm, thông điệp truyền tải qua ánh nhìn chẳng khác gì so với nhiều năm về trước. Một đôi mắt hừng hực lửa giận, đôi còn lại ngập tràn sự bất lực vì bị số phận trêu đùa.
Cũng may là họ đều đã lớn cả rồi, Hứa Nhan sẽ không giật lấy cây bút chì đâm mạnh vào cánh tay anh nữa. Chu Tự Dương lại càng có thể dựa vào chút đau đớn không đáng nhắc tới nơi đầu ngón tay để nhận rõ cái hiện thực bó tay hết cách này, gắng gượng đè nén trái tim đang gào thét muốn ôm lấy cô, muốn lau đi những giọt nước mắt cho cô.
Hứa Nhan lê thân thể và tâm trí rã rời chạy vội về phòng, tắm một trận nước nóng thật sảng khoái.
Nước lẫn máu tuôn rơi, tỏa ra mùi tanh nồng, nhanh chóng lan khắp phòng tắm kính.
Những năm qua, sự chán ghét và nỗi nhớ nhung dành cho Chương Dương cũng rất giống với tầng mùi máu tanh khó lòng xua tan này, cứ định kỳ quẩn quanh nơi chóp mũi. Còn đêm nay, mùi hương ấy hòa quyện cùng hơi nước nóng hổi, thiêu đốt lỗ chân lông từ mọi hướng, nhuộm đỏ cả một mảng da thịt mịn màng, đồng thời cũng tưới tắm ra một nỗi đau thương từ ngoài thấm vào trong, nuốt chửng cạn kiệt dưỡng khí.
Hứa Nhan bưng mặt khóc rất lâu, khóc đến mức khản cả cổ, trên mặt chỉ còn đọng lại làn nước trong vắt nóng hổi. Cô trằn trọc trăn trở, cuối cùng đành cầu xin trong lòng: Ông trời ơi, có thể cho con tạm thời ngủ thiếp đi được không? Ngày mai con vẫn còn công việc quan trọng.
Giấc mộng dần phiêu dạt đến một nơi rất xa.
Năm ấy cô mới lên lớp bảy, mơ hồ nhen nhóm ý thức của tuổi mới lớn chớm biết rung động. Tuy chẳng thể nói rõ thích là gì, nhưng cô biết trong số biết bao nam sinh hôi hám xung quanh, cô chỉ sẵn lòng gần gũi với một mình Chương Dương.
Vào ngày sinh nhật mười hai tuổi, cô chắp hai tay lại, thầm ước một điều. Lúc đó Chương Dương trưng ra vẻ mặt đầy ghét bỏ: “Hai mươi bảy tuổi đã kết hôn á? Sớm quá, tớ phải lập nghiệp trước rồi mới lập gia đình.”
“Liên quan gì đến cậu?”
Đối phương chen mồm vào chất vấn: “Dáng cao, da trắng… đây chẳng phải là tớ sao?”
Một câu nói tự luyến, kiêu ngạo vô tình thức tỉnh Hứa Nhan. Tim cô lúc đó đập chệch đi hai nhịp, liếc mắt nhìn người đang đứng giữa ánh nến, cứng miệng cãi lại: “Sao có thể là cậu được? Tớ bảo là người đeo kính không gọng cơ.”
“Xì.” Chương Dương tháo cặp kính gọng đen xuống, huơ huơ trước mặt cô: “Cái loại đó là cặn bã mang vỏ bọc thư sinh, chỉ giỏi dẻo miệng dỗ ngọt mấy em gái nhỏ vui vẻ thôi.”
“Cậu thì cái gì cũng hiểu nhỉ.” Hứa Nhan bĩu môi: “Này, lớp tớ có mấy cặp yêu sớm rồi đấy, lớp cậu thì sao?”
“Có chứ, chuyện này bình thường mà?”
“Có ai viết thư tình cho cậu không?”
“Đương nhiên rồi, nhét không vừa cả ngăn kéo bàn luôn.”
“Cho tớ xem với.”
“Không cho.”
“Đồ keo kiệt.” Hứa Nhan nhăn mũi: “Thế có bạn nữ nào cậu thích không?”
Chương Dương đưa tay nghịch ngợm ngọn nến, đôi mắt sáng long lanh, khẽ nhướng mày hỏi ngược lại: “Tớ thích ai… cậu nhìn không ra sao?”
–