Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 77: Nhất Định Phải Cùng Chàng Ngủ Một Đêm

Trước Tiếp

 
Tết năm nay đối với Việt phu nhân lại vui hơn hẳn mọi năm.

Những năm trước, Tết đối với bà chỉ là xem hát ở nhà, đi dự yến tiệc, lên núi dâng hương… cũng thú vị đấy nhưng chẳng có gì đặc biệt.

Còn năm nay, dù đi đâu, bà cũng nhất quyết mang theo Thẩm Đường. Đặc biệt, bà rất thích giữ nàng lại ở Úc Kim Đường để cùng xem hát, ngồi bên các thân thích trong tộc, lắng nghe tiếng hát dặt dìu của các đào kép trên sân khấu.

Có khi ngồi suốt nửa ngày trời, đến tận lúc trăng l*n đ*nh đầu, tuồng hát kết thúc mọi người lục tục ra về, lúc ấy bà mới chịu để nàng về phủ.

Chỉ cần Thẩm Đường ở bên cạnh, thì Kỳ Hoài Cảnh sẽ chẳng thể đi đâu xa. Dù ban ngày có ra ngoài, cuối cùng hắn vẫn phải quay lại Úc Kim Đường, ngồi xem hát cùng hai người.

Gần Tết, bạn bè thân thích đến chúc tụng nhiều hơn, ai cũng khen Việt phu nhân thật có phúc: “Có nhi tử và nhi tức đều ở bên cạnh, thật là hiếm có bậc hiếu thảo như thế.”

Việt phu nhân nghe mà lòng hớn hở, vô cùng mãn nguyện.

Trong khi Kỳ Hoài Cảnh không thể ngồi yên một chỗ, thì Kỳ Thừa Châu lại càng bận bịu hơn. Bình thường đã nhiều giao thiệp, mấy ngày Tết lại càng tiệc tùng liên miên có khi suốt đêm không về.

Một hôm hiếm hoi rảnh rỗi, vừa sập tối hắn đã trở về nhà, liền cho bày tiệc ngay chính phòng của Minh Phương Viện, mời Tần thị cùng đối ẩm. Hắn cũng gọi Xuân di nương và vài nha hoàn có chút địa vị tới hầu rư-ợu luân phiên, còn mời thêm hai nha hoàn biết gảy đàn, ca hát cùng uống rư-ợu tiêu khiển.

Uống được một nửa, Kỳ Thừa Châu nhìn thấy bên cạnh có một nha hoàn xinh xắn, cài trâm hoa xanh rực bên tóc cứ liếc nhìn mình không ngớt, hắn bất giác liếc lại vài lần.

Ban đầu, hắn chỉ thấy nha hoàn này có vài phần xinh xắn nhưng cứ thấy quen quen, mãi một lúc sau mới sực nhớ ra, là Đào Chi, một người trước đây từng được hắn sủng ái.

Mấy hôm trước, Đào Chi vì hắn bận lo chữa bệnh cho Tuyết di nương nên quên sai người đi mua thu[ố]c ở chỗ Phùng Khê cho nàng. Đào Chi ỷ được sủng, bèn giở tính khí ra oán trách hắn hay quên, làm loạn suốt hai ngày. Hắn vốn đã không kiên nhẫn, bèn mượn cớ lạnh nhạt gần như quên béng nàng ta luôn.

Thảo nào hôm nay gặp lại thấy quen mắt.

Lúc này nhìn ánh mắt u oán kia, Kỳ Thừa Châu lại không thấy hứng thú với người cũ, trái lại nhớ tới Tuyết di nương đang dần hồi phục bèn liếc một vòng quanh tiệc thấy nàng không có mặt, liền phất tay gọi một nha hoàn lại: “Sang Tây Sương phòng, truyền lời gia, bảo Tuyết di nương cũng qua đây ngồi một lát.”

Tần Khương Vân lúc ấy đang chọn trái cây cho hắn, vừa nhón một trái nho chưa kịp đưa qua liền thấy hắn chẳng thèm hỏi mình một lời, tự ý gọi người đến chính phòng uống rư-ợu, nét cười trên mặt cũng thoáng tắt.

“Đêm đã khuya rồi, còn gọi người đến, e rằng hơi ồn ào quá.”

Kỳ Thừa Châu cười nói: “Giờ này thì tính gì là khuya chứ? Nếu là tiệc ngoài phủ, thì giờ mới chỉ là bắt đầu thôi mà.”

Xuân di nương thấy Tần thị có vẻ không vui, bèn vội cười gượng phụ họa: “Bên ngoài nổi gió rồi, thân thể Tuyết muội lại yếu, nếu lại phải chạy một chuyến, sợ là trúng gió mất. Nhị gia chắc đã nghe đàn tỳ bà suốt nửa ngày, có khi nghe chán rồi, chi bằng để ta mang nguyệt cầm ra đổi không khí một chút...”

Kỳ Thừa Châu bị cắt lời liên tiếp hai lần, nụ cười trên môi dần tắt. Hắn chậm rãi uống cạn chén rư-ợu trong tay, không nói thêm gì nữa.

Xuân di nương thấy vậy, sợ hãi vội nuốt lại những lời định nói tiếp.

Tần thị hiểu rõ tính khí của Kỳ Thừa Châu. Nếu nàng cứng giọng thêm nữa, e là không tránh khỏi việc mất mặt trước bàn tiệc. Nàng đành dịu xuống, cười nhẹ: “Cũng được thôi. Ta bận rộn suốt nửa tháng nay, cũng đã lâu không gặp Tuyết di nương. Gọi người sang uống một chén rư-ợu cũng là chuyện nên làm.”

Kỳ Thừa Châu lúc này mới đặt chén xuống, nụ cười quay trở lại trên môi: “Đều nhờ nàng vất vả mấy ngày qua, cả nhà mới có cái Tết viên mãn. Gia biết cả đấy. Đi, gọi Tuyết di nương qua đây, tiện thể cho nàng ấy dập đầu tạ Nhị phu nhân đã chăm sóc lúc bệnh tật.”

Tần thị mỉm cười gật đầu, tay lại tiện nắm nho trong đĩa vặn nát quả rồi ném sang bên.

Tây Sương phòng, Tuyết di nương đã tháo tóc búi, khoác bộ y phục ngủ đang ngồi trước gương chải đầu. Nghe nha hoàn đến truyền lời, nàng chỉ ngồi yên không nhúc nhích: “Đi nói với gia, nói thân thể ta không khỏe, đã ngủ rồi.”

Nha hoàn Tiểu Liên lúc ấy đang cho than vào lò sưởi, nghe chủ tử không muốn đi bèn để người truyền tin chờ ngoài cửa, rồi quay vào, khẽ khàng khuyên nhủ: “Di nương à, hôm nay Nhị gia hiếm khi ở nhà, tâm trạng lại đang tốt, ngay cả Nhị phu nhân cũng gật đầu cho gọi người qua. Nếu người không đi, gia nổi giận rồi chúng ta lại phải sống những ngày không có nước ấm để uống nữa mất.”

Tuyết di nương nghiêng đầu, không nói gì.

Tính nàng vốn cứng rắn, lại vừa mới ốm dậy, thành ra cả đám nha hoàn trong phòng cũng bị vạ lây, bị người khác chèn ép. Tiểu Liên chỉ đành mềm mỏng dỗ dành đủ kiểu.

“Di nương, người ở phủ này hai năm rồi, lẽ nào còn không rõ tính khí của Nhị gia? Đối xử với ai cũng vô tình như nhau… với người đã là quá tốt rồi, huống chi người vừa trải qua trận ốm nặng ấy…”

Tiểu Liên khẽ thở dài: “May mà người ở trong phủ này, còn có thể mời được bao nhiêu đại phu, uống bao nhiêu thu[ố]c mới gắng gượng qua được. Chứ nếu ở ngoài, là phu thê thường dân, sợ là tiền thu[ố]c cũng chẳng có mà…”

Tuyết di nương nghe đến chữ “ngoài phủ”, im lặng hồi lâu cuối cùng cũng đổi ý, chậm rãi lên tiếng…

“Thôi được, đi thì đi. Ngươi chải lại tóc cho ta đi.”

Tiểu Liên nghe vậy mừng rỡ, vội vã rửa tay sạch sẽ, chải lại búi tóc cho Tuyết di nương, thay áo váy mới rồi đỡ nàng sang chính phòng.

Trên bàn tiệc, Tần Khương Vân thấy Tuyết di nương bước vào, sau trận ốm lại càng thêm vẻ yếu mềm quyến rũ, trong lòng không vui, nét mặt cũng nửa cười nửa không. Thấy nàng cúi người hành lễ chỉ khẽ gật đầu, chẳng nói thêm lời nào.

Kỳ Thừa Châu thấy nàng ngoan ngoãn dập đầu với chủ mẫu, thái độ mềm mỏng hiếm thấy, trong lòng vui vẻ liền gọi nàng ngồi bên cạnh Xuân di nương, cùng hầu rư-ợu.

Tiếng nhạc dìu dặt bên tai, Kỳ Thừa Châu lại gọi thêm mấy khúc mới, cùng thê và thiếp thay phiên uống vài vòng, mãi đến khuya mới tan tiệc.

Tiệc tan, Tuyết di nương được Tiểu Liên dìu trở về Tây Sương phòng, trong người đã thấy mệt mỏi rã rời. Nàng tháo trâm vòng, rửa mặt chải tóc rồi nằm xuống nghỉ.

Lúc đang mơ màng thiếp đi, chợt nghe tiếng cửa mở, lập tức tỉnh giấc biết ngay là Kỳ Thừa Châu lại đến.

Quả nhiên, hắn khoác hờ áo ngoài, đẩy cửa bước vào, mặt còn vương chút men say. Thấy nàng đã nằm xuống, hắn đến ngồi bên mép giường chẳng màng Tiểu Liên vẫn chưa lui ra, đã cúi xuống ôm lấy nàng, hôn lên cổ.

“Lúc trên tiệc, gia ra hiệu cho nàng chờ ta vậy mà không nghe lời, tự mình đi ngủ rồi.”

Tuyết di nương vẫn chưa quên cái bạt tai đau điếng lần trước, trong lòng vẫn còn sợ hãi. Nàng vội chống người ngồi dậy, nở một nụ cười gượng gạo.

“Ta lỡ uống nhiều vài chén, hoa mắt chóng mặt làm sao còn nhìn rõ ánh mắt của gia. Lại nghe nói gia muốn nghỉ ở chính phòng, ta tưởng thật nên mới về trước.”

Kỳ Thừa Châu cười khẽ, tay luồn vào trong chăn, lần đến ngự-c nàng.

“Thật sự là say sao? Gia nhìn chẳng giống đâu.”

Dù thật sự không say nhưng nghe hắn nói vậy, tim nàng cũng bắt đầu đập loạn. Nàng vội cười, giữ tay hắn lại: “Gia à, tay ngài lạnh thế này... Ngoài trời gió rét, nếu đã nghỉ ở chính phòng rồi thì mai hãy sang cũng được mà.”

Kỳ Thừa Châu thấy ánh mắt nàng long lanh, má lại ửng hồng, sắc xuân phơi phới nhất thời hứng rư-ợu bốc lên, bèn lật chăn trèo hẳn lên giường.

“Không đợi đến mai nữa, đêm nay gia nhất định phải ngủ cùng nàng.” 

Trước Tiếp