Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trời mỗi lúc một lạnh hơn, gió rét căng lên, hoàng hôn đỏ rực như dát vàng. Xe ngựa Kỳ gia chậm rãi lăn bánh vào thành Quảng Lăng trước khi mặt trời lặn.
Khi phu thê Kỳ Hoài Cảnh bước qua cổng lớn Kỳ gia, thì Lập Đông cũng coi như đã xong việc liền theo ánh chiều muộn quay về hẻm Mộc Lan.
Vừa đến đầu hẻm, đúng lúc mọi người trong xóm đang ăn cơm tối, xung quanh ai cũng biết hắn là hiền tế ở rể của Phùng gia, vừa cầm bát cơm vừa chào hỏi: “Lập Đông, lại đi xa đấy à? Lần này về sớm nhỉ, chứ mấy lần trước đi là tận mấy tháng trời.”
Lập Đông hiếm khi khách sáo, liền cười đáp: “Vâng, dạo này ít việc hơn.”
Từ sau khi Kỳ Hoài Cảnh đính hôn, hắn cũng không còn phải theo xe lên kinh thành nên đã lâu rồi không đi xa.
Hắn mở khóa bước vào nhà, quả nhiên chẳng thấy một ai.
Phùng gia ba đời mấy thế hệ đều ở chung trong sân nhỏ nơi hẻm Mộc Lan này.
Người Phùng gia ai cũng bận rộn, Phùng tổ phụ lo bốc thu[ố]c cứu người, Bành tổ mẫu trông coi dược liệu, phụ thân thì chạy chữa cho gia súc gia cầm, mẫu thân thì lo an tha-i, đỡ đẻ cho sản phụ…
Còn Phùng Khê, người con duy nhất gánh vác nghề nghiệp gia đình, càng bận túi bụi, bệnh gì cũng khám, việc gì cũng làm, chân không chạm đất.
Trước khi Lập Đông về ở rể, Phùng gia hiếm khi có ai rảnh rỗi ở nhà.
Vào đến sân, nhìn quang cảnh vắng lặng, hắn trước hết cho chó A Hoàng ăn, đổ thêm nước cho A Lục đang nằm dưới mái hiên, rồi liếc nhìn chum cá thấy con cóc A Hồng vẫn còn quẫy đạp dữ dội. Hắn tiện tay lấy một cành củi dài, nhanh chóng bắt được một xâu sâu mùa thu ở góc sân sau, rồi cho A Hồng ăn.
Thấy con lừ-a A Hôi vẫn còn ở chuồng, hắn đoán người nhà chắc không đi đâu xa, Phùng Khê chắc cũng sắp về rồi.
Quả nhiên, vừa nấu cơm xong Phùng tổ phụ và Bành ngoại tổ mẫu cũng lần lượt trở về.
“Đông Nhi về rồi à!”
Lập Đông gật đầu đáp lời.
Ông bà lớn tuổi hay nói nhiều, đã nửa tháng không gặp bèn kéo tay hắn, vừa hỏi han vừa dặn dò: “Lần này lại ra ngoài làm gì thế? Làm việc gì? Bao giờ về? Đi xa dễ sinh bệnh, thanh niên trẻ cũng đâu tránh khỏi ốm đau, phải cẩn thận đấy! Lần sau nhớ mang theo ít thu[ố]c bổ khí, đường xa pha nước nóng mà uống.”
“Con chỉ ra ngoại thành một chuyến, đ-ánh xe ngựa cho người ta tối nay mới về. Con nhớ rồi ạ.” - Hắn dừng lại một chút.
“Lần này cũng kiếm được kha khá tiền công.”
Ông bà chỉ phẩy tay, bảo hắn ngồi xuống nghỉ ngơi.
Sau khi ông bà hỏi han tình hình của Lập Đông, phụ mẫu Phùng gia cũng vừa về đến nhà nhìn thấy hiền tế đã về, lại ríu rít hỏi han đầy thân thiết: “Đông Nhi, lần sau khi nào lại đi nữa? Lần này ra ngoài, chủ nhà có dễ tính không? Trời lạnh rồi, đường xá sắp đóng băng, lần sau con nhớ cẩn thận khi đ-ánh xe đấy nhé!”
“Lần sau đi lúc nào thì vẫn chưa biết, chủ tử từ sau khi thành thân thì tính tình tốt lên nhiều. Ngựa rất nghe lời, con cũng luôn cẩn thận.”
Hắn lại nói thêm một câu: “Con đã để tiền công vào hòm tiền rồi ạ.”
Phùng phụ mẫu chỉ gật đầu, bảo hắn ăn thêm vài bát cơm.
Lập Đông hiểu rõ, cả Phùng gia từ già đến trẻ vốn chẳng mấy để tâm chuyện tiền nong. Bằng không, sao cả năm năm người trong nhà lại bận rộn đi khám bệnh, bốc thu[ố]c từ đầu năm đến cuối năm mà vẫn nghèo rớt mồng tơi.
Mãi đến khi Lập Đông vào ở rể, sửa sang lại nhà cửa, mua lừ-a, sắm sửa lại đồ đạc… thì ngôi nhà này mới dần khá lên.
Đợi mọi người ăn cơm xong, Lập Đông nhân lúc trăng lên quét sân, chẻ củi, gánh nước, cho A Hôi ăn rồi đun nước nóng sẵn cho cả nhà tắm rửa.
Hắn làm xong hết mọi việc trong nhà, đợi mãi, chờ mãi mà vẫn chẳng thấy bóng dáng Phùng Khê đâu.
Mãi đến khi trăng l*n đ*nh ngọn cây, cả con ngõ Mộc Lan đã chìm vào giấc ngủ thì lúc này Phùng Khê mới lê bước nặng nề về nhà, tay xách theo chiếc hòm thu[ố]c va đập kêu leng keng.
Dưới ánh trăng lạnh như sương, Lập Đông vẫn đứng đợi nàng ngoài ngõ.
Phùng Khê nhìn thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc đó trong ánh trăng, vừa mừng vừa kinh ngạc, lập tức thả rơi hòm thu[ố]c, chạy như bay về phía hắn: “Lập Đông! Chàng về rồi!”
“Ừ.”
Lập Đông sải bước tới, đón lấy nàng, một tay ôm chặt vào lòng lại đi vài bước tới, cúi người xách chiếc hòm thu[ố]c nàng bỏ lại, rồi cùng nàng trở về nhà.
Hôm nay Phùng Khê đã mệt cả ngày.
Từ sáng sớm nàng đã ra khỏi nhà, trước tiên đến phố Nam khám ho cho tiểu nhi tử nhà Tiết tẩu. Sau bữa trưa, nàng lại ra ngoài cửa Bắc chữa bệnh tiêu chảy cho con bò mẹ của nhà Tôn Biên Đầu.
Đến chiều, nàng định về sớm nhưng trên đường lại tình cờ gặp Trương Oa Chủy ở phố lớn, hắn cứ bám riết đòi nàng bốc thu[ố]c bổ dương cho hắn.
Khó khăn lắm nàng mới thoát được tên lưu manh đó, lại bị Dương bà bà chống gậy gọi về nhà, nhờ phối rư-ợu thu[ố]c uống mùa đông…
Ban đầu nàng còn tính để A Hôi ở nhà cho ngoại tổ mẫu dùng, ai ngờ cuối cùng ngoại tổ mẫu cũng chẳng cưỡi, vậy thì thà để mình dắt theo còn hơn, cả người nàng mệt rã rời.
Điều duy nhất khiến nàng thấy đỡ mệt, chính là sau khi về nhà lại nhìn thấy Lập Đông.
Ban đầu, Phùng Khê nhặt gã nam nhân này về cũng giống như nhặt con chó một mắt A Hoàng, con mèo què chân A Lục hay con cá mới lột da A Hồng… chẳng khác gì nhau.
Nhưng hắn lại khỏe mạnh, tính tình lại hiền lành, dù bị nàng bắ-t nạ-t đến đỏ bừng cả mặt cũng chẳng bao giờ nặng lời, không chỉ kiếm về một khoản tiền lớn làm tiền khám bệnh mà còn không do dự ra tay đ-ánh kẻ lưu manh dám mắng nàng là nữ nhi nhà lành mà ra đường không biết xấu hổ.
Quý nhất là, người nam nhân cao lớn này, vành tai đỏ bừng nói với nàng rằng, hắn tình nguyện vào ở rể, để nối dõi cho nhà nàng, Phùng Khê thế là chẳng nỡ để hắn đi nữa.
Nàng tổ chức một lễ thành thân thật đơn giản, cho người nam nhân mà hàng xóm vẫn gọi là “gã hoang dã” này một danh phận đàng hoàng.
Sau khi thành thân, nàng vẫn đúng giờ ra ngoài khám bệnh, hắn thì đúng giờ đến phủ Kỳ gia làm việc cho đến tối hai người mới gặp nhau, nói đôi ba câu, rồi cùng ngủ…
Nàng thấy như vậy là đủ để xua đi bao mệt nhọc.
Phùng Khê đi chữa bệnh mấy năm, ngày ngày chạy khắp nơi mang theo đủ loại thu[ố]c rư-ợu thu[ố]c viên, chữa khỏi bệnh cho bao người nhưng vẫn luôn cảm thấy, Lập Đông mới chính là phương thu[ố]c chữa lành cho chính nàng.
Hắn thật sự quá tốt.
Phùng Khê mệt đến rã rời, toàn thân đau nhức, lười biếng nằm gục trong lòng hắn chẳng nói câu nào chỉ để mặc cho hắn dỗ dành.
Lập Đông bế nàng lên giường, lấy nước nóng, kiên nhẫn giúp nàng rửa ráy, đến khi nàng gần như thiếp đi trong làn nước ấm, hắn mới lau khô người, ôm nàng vào chiếc chăn mới trải để nàng ngủ yên.
Phùng Khê mệt mỏi đến mức đầu óc choáng váng, theo thói quen trở mình quay lưng lại với hắn một mình ôm chăn ngủ.
Lập Đông lặng lẽ ngắm nhìn tấm lưng gầy gò của nàng, từ đầu đến chân ngắm thật lâu rồi mới thổi tắt đèn, nhẹ nhàng xoay người nàng lại, ôm vào lòng.
“A Khê.”
“Ừm?”
“Ta nhớ nàng lắm.”
Phùng Khê nhắm mắt, mơ màng vỗ nhẹ lên người hắn: “Ta đây mà.”