Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đinh Cửu Cửu ngẩn người.
Bầu không khí giữa ba người rơi vào trạng thái giằng co im lặng đầy quái lạ trong vài giây. Đinh Cửu Cửu mới sực tỉnh lại, nở một nụ cười có chút chột dạ:
"À, có lẽ là lúc nãy anh ấy đứng ngoài văn phòng cố vấn, nghe thấy cuộc trò chuyện của mình với thầy chăng?"
"Vậy sao?" Lâm Phương Nhụy kỳ quái quay đầu nhìn, nhưng nhất thời cũng không nghĩ ra được cách giải thích nào hợp lý hơn, chỉ đành miễn cưỡng chấp nhận cái lý do có phần gượng ép này.
Lần này Đinh Cửu Cửu không dám lề mề nữa, cô rảo bước nhanh hơn, cùng Lâm Phương Nhụy và Diệp Vũ Giai đi lên tầng ba ký túc xá.
Ngay đối diện lối ra của cầu thang tầng ba, chàng trai vóc dáng cao ráo đang đứng cạnh chiếc vali đã được dựng thanh kéo lên. Anh đứng đó, mặc cho vô số ánh mắt từ khắp hành lang đang tò mò thò đầu ra ngoài nhìn ngó, tựa hồ hoàn toàn chẳng bận tâm đến những ánh mắt ấy.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng động của ba người lên lầu, ánh mắt thanh lãnh của nam sinh mới quét qua.
Đinh Cửu Cửu khựng bước chân lại.
"326?" Hàn Thời rũ mắt, bình tĩnh nhìn cô gái đang đứng cách mình hai mét.
Đinh Cửu Cửu gật gật đầu: "Anh Hàn Thời, đoạn đường còn lại ngắn thôi, để tôi tự kéo vali vào là được rồi."
Hàn Thời nghe vậy thì không bày tỏ thái độ gì.
Đinh Cửu Cửu thầm khẽ thở phào một hơi, cô nhấc chân đi tới cạnh anh, vươn tay định cầm lấy thanh kéo vali của mình.
Nhưng đúng lúc này, nam sinh vốn đang rũ mắt nhìn cô lại bỗng nhiên bật cười. Vẻ đạm mạc xa cách trên gương mặt thanh tú ấy tan biến, đuôi mắt phượng hơi nhếch lên gợn sóng đầy vẻ đào hoa.
Trong tầm mắt của Đinh Cửu Cửu, chiếc vali vốn đang trong tầm tay bỗng bị bàn tay trắng trẻo thon dài của anh kéo mạnh ra phía sau. Theo bản năng, cô đổ người về phía trước để chộp lấy nó.
Đến khi lý trí nhận ra khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức nào thì đã muộn, Đinh Cửu Cửu chỉ kịp cảm nhận được trán mình đâm không nhẹ không nặng vào lòng ai đó.
Sau những cánh cửa khép hờ dọc hành lang, một loạt tiếng hô cao thấp vang lên không ngớt. Đinh Cửu Cửu thậm chí còn nghe thấy loáng thoáng từ căn phòng nào đó phía trước truyền đến một tiếng hét thất thanh:
"Trời đất ơi, thế là bà đây thất tình rồi sao!"
"..."
Gò mặt Đinh Cửu Cửu nóng bừng lên như lửa đốt. Lúc này cô cũng chẳng màng tới cái vali nữa, vội vàng rụt tay định lùi lại phía sau. Bàn tay phải đang rảnh rỗi của nam sinh lại rất đúng lúc "vô tình" duỗi ra, tựa như rất tốt tính mà đỡ lấy xương bả vai cô, đồng thời cũng giữ chặt cô gái đang lao vào lòng mình:
"Đứng vững chút chứ, đàn em."
Giọng nói ấy đầy ý cười sảng khoái.
Đinh Cửu Cửu: "..." Cô suýt chút nữa thì nghiến nát cả hàm răng nhỏ: "Cảm ơn anh."
Hàn Thời vỗ nhẹ lên lưng cô một cái, nghiêng người, chỉ để lại một chút dư âm mang theo tiếng cười khẽ bên tai cô: "Không cần phải cảm ơn long trọng thế này đâu."
Nói xong, người nọ kéo vali đi thẳng về phía phòng 326 dưới vô số ánh mắt hóng hớt.
Đứng chôn chân tại chỗ im lặng hai giây, Đinh Cửu Cửu lau mặt một cái, mang theo tâm thế "quyết tử" mà lầm lũi đi theo sau.
Ký túc xá trường sắp xếp cho sinh viên trao đổi thường là những phòng trống còn dư lại ở mỗi tòa. Phòng 326 mà Đinh Cửu Cửu sắp dọn vào chính là một trong số đó.
Đi qua hết dãy hành lang dài, tới cuối dãy, Hàn Thời mới nhìn thấy biển số nhà 326 bên tay trái. Anh kéo vali, lịch sự tránh sang một bên vách tường. Cửa phòng đóng chặt, là căn phòng không hé cửa xem kịch hay hiếm hoi.
Đinh Cửu Cửu khẽ thở phào. Cô lấy chìa khóa Tống Khả đưa lúc nãy ra mở cửa. Sau khi đẩy cửa vào, cô không khỏi ngẩn ra.
Trong phòng đúng là không có ai thò đầu ra hóng hớt thật, vì cả phòng chẳng có bóng người nào. Ngay cả sáu chiếc giường ngủ, cũng chỉ có duy nhất một giường đã trải đệm chăn và đặt hành lý phía dưới.
Lâm Phương Nhụy đứng sau lưng ló đầu vào, trầm trồ: "Đây đúng là tiêu chuẩn ở phòng đôi tại đại học Q rồi, ngưỡng mộ bạn thật đấy."
Đinh Cửu Cửu hoàn hồn, chỉ biết cười bất đắc dĩ. Cô kéo vali từ tay Hàn Thời, lần này anh không giở trò gì thêm. Sau khi mang vali vào phòng, cô quay lại cười với Lâm Phương Nhụy: "Hôm nay cảm ơn hai bạn nhiều nhé."
"Đừng khách sáo thế, sau này đều là bạn cùng lớp mà. Với lại tụi mình cũng có làm gì đâu, toàn là anh Hàn Thời..." Ánh mắt Lâm Phương Nhụy đảo qua đảo lại giữa cô và Hàn Thời, định hỏi gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, cô ấy chỉ kéo tay Diệp Vũ Giai vẫy chào hai người: "Tụi mình về trước đây, mai gặp lại trên lớp nhé."
Đinh Cửu Cửu mỉm cười đồng ý.
Đợi đến khi bóng dáng hai cô bạn biến mất sau cánh cửa một căn phòng khác cùng tầng, nụ cười trên mặt Đinh Cửu Cửu lập tức biến mất. Cô xoay người nhìn Hàn Thời, nói "Cảm ơn anh."
Ánh mắt Hàn Thời khẽ động: "Chỉ một câu cảm ơn là đủ sao?"
Đinh Cửu Cửu không hiểu ẩn ý trong lời anh nói, ngước mắt nhìn anh đầy kỳ quái. Khóe môi Hàn Thời hơi nhếch lên, nhưng ý cười trong đáy mắt lại lạnh căm căm: "Lúc nãy anh nghe Tiền Tân Hạo nói, em định mời cậu ta ăn cơm."
"Tiền Tân Hạo?" Đinh Cửu Cửu ngớ ra, rồi mới phản ứng lại, hình lúc đi trên đường, cậu đàn em kia có nói tên mình như vậy.
"Sao thế, bữa cơm này chỉ có thể mời cậu ta, không thể mời tôi à?"
Đinh Cửu Cửu nhìn anh với ánh mắt phức tạp. Sau vài giây đối diện, cô bất đắc dĩ gật đầu: "Không biết tôi có vinh hạnh được mời vị hot boy nổi tiếng của đại học Q đây cùng dùng bữa trưa không đây?"
"Vị?" Hàn Thời nguy hiểm nheo mắt lại.
Khóe môi Đinh Cửu Cửu khẽ cong lên, nhưng chỉ vài giây đa cô đã ép nó xuống, ho khẽ một tiếng rồi quay đầu đi về phía cầu thang: "Nếu anh đã hạ mình đồng ý, vậy thì cùng đi đi."
Dứt lời, bước chân của cô gái nhỏ đã nhanh hơn rất nhiều.
*
Mười phút sau, tại một góc của nhà ăn số 2 Đại học Q, một tổ hợp ngồi chung bàn kỳ lạ gồm hai nam một nữ xuất hiện.
Bầu không khí trên bàn ăn vô cùng quái dị. Những ánh mắt từ bốn phương tám hướng thỉnh thoảng lại đổ dồn về phía họ, càng làm cho sự im lặng giữa ba người thêm phần nặng nề.
Cuối cùng, Đinh Cửu Cửu không nhịn được mà phá vỡ sự tĩnh lặng: "Ừm, hai người ăn gì, để tôi đi lấy."
Cậu đàn em Tiền Tân Hạo cười lộ ra chiếc răng khểnh: "Em sao cũng được ạ."
Đinh Cửu Cửu đứng dậy, liếc nhìn Hàn Thời bên cạnh: "Còn anh?"
Giọng điệu không mấy khách sáo này khiến Tiền Tân Hạo ngây người nhìn cô. Đinh Cửu Cửu mất tự nhiên bồi thêm một câu: "Anh Hàn Thời."
Đôi môi mỏng của nam sinh khẽ nhếch: "Không biết, chưa ăn bao giờ."
Đinh Cửu Cửu: "Ba năm đại học vừa rồi, anh chưa từng ăn ở nhà ăn lấy một lần à?"
Hàn Thời cười khẽ: "Chẳng phải là đang dành lần đầu tiên này cho em sao?"
Đinh Cửu Cửu: "..."
Dưới ánh mắt ngơ ngác của Tiền Tân Hạo, Đinh Cửu Cửu cố gắng nén cơn bốc hỏa.
Cô hít một hơi thật sâu, mỉm cười nhìn Hàn Thời: "Anh Hàn Thời, vậy bình thường anh có kiêng ăn gì không?"
Hàn Thời suy nghĩ vài giây: "Em kiêng cái gì, anh kiêng cái đó."
Đinh Cửu Cửu: "..."
Tiền Tân Hạo: "..."
Dù Tiền Tân Hạo có ngốc đến đâu thì lúc này cũng nhận ra, đàn anh Hàn Thời lẫy lừng toàn trường và đàn chị mà cậu vừa cảm nắng này chắc chắn không phải mối quan hệ mới quen biết bình thường.
Cảm nhận được ánh mắt xung quanh ngày càng đổ dồn về phía mình, Đinh Cửu Cửu chẳng muốn nói thêm gì nữa. Cô siết chặt tấm thẻ nhà ăn được Tống Khả đưa lúc nãy, nghiến răng, gắng gượng mỉm cười quay người đi về phía cửa sổ gọi món.
Tiền Tân Hạo do dự nhìn theo cô rồi định đứng dậy: "Để em đi giúp..."
"Cậu định đi đâu?" Hàn Thời đột ngột lên tiếng níu cậu lại.
Tiền Tân Hạo chần chừ quay đầu: "Ừm, chắc chị ấy không bê hết được đâu ạ, em định ra giúp chị ấy..."
"Ngồi xuống đi, chúng ta nói chuyện chút."
Tiền Tân Hạo như ngồi trên đống lửa, đành phải ngồi xuống. Cả hai im lặng vài giây, cuối cùng anh ta đành lấy hết can đảm mở lời: "Anh tìm em có chuyện gì ạ?"
Ánh mắt Hàn Thời cuối cùng cũng thu lại từ bóng dáng nhỏ nhắn đằng xa. Anh cười nhạt một tiếng.
"Cậu thích Đinh Cửu Cửu?"
"Dạ?"
"Muốn theo đuổi cô ấy?"
"..." Mặt Tiền Tân Hạo đỏ bừng, hồi lâu sau mới lí nhí: "Học trưởng và chị Đinh Cửu Cửu... quen nhau ạ?"
Hàn Thời cười, đôi mắt đen thoáng qua một tia sáng lạnh: "Tuy tôi rất muốn nói với cậu rằng chúng tôi có quan hệ vô cùng thân mật, ví dụ như người yêu, hay đã đính hôn, để cậu biết khó mà lui, nhưng đáng tiếc, hiện tại thì chưa phải."
"Vâng..." Nghe nửa đoạn đầu, mặt Tiền Tân Hạo tái mét, may mà đoạn sau giúp cậu lấy lại được hơi thở.
Hàn Thời lại cười: "Cậu thở phào hơi sớm đấy."
Tiền Tân Hạo nghẹn họng.
"Tôi nói là chưa phải, bây giờ tuy chưa, nhưng tôi sẽ dùng mọi khả năng của mình để biến tất cả những gì tôi vừa nói với cậu thành sự thật hiển nhiên."
"Anh..."
"Tôi cũng không thấy cậu có gì đe dọa tôi cả, tôi nói chuyện này chẳng qua là vì tôi không thích nhìn thấy bất cứ ai có ý đồ với cô ấy lởn vởn xung quanh, điều đó làm tôi không thoải mái." Hàn Thời ngước mắt, ý cười trong đôi mắt đen đầy vẻ lạnh lùng: "Đến lúc đó, tôi sẽ làm gì thì chính tôi cũng không biết. Vậy nên tôi khuyên cậu, tốt nhất đừng có ý định tự mình trải nghiệm."
Biểu cảm của Tiền Tân Hạo rốt cuộc trở nên khó coi: "Anh đang đe dọa em à?"
Hàn Thời cười nhạt.
Tiền Tân Hạo: "?"
Hàn Thời: "Ngại quá, nói thế này có hơi quá đáng, nhưng cậu," anh bỗng nhướng mày, ánh mắt lạnh như băng: "Cậu e là chưa đủ tư cách để tôi phải đe dọa đâu."
"!" Mặt Tiền Tân Hạo trắng bệch.
Hai phút sau, Đinh Cửu Cửu bưng hai khay thức ăn quay lại, đặt đồ xuống bàn, vừa định quay đi lấy khay thứ ba thì khựng lại. Cô chỉ tay vào chỗ trống bên cạnh Hàn Thời:
"Ơ, cậu đàn em lúc nãy đâu rồi?"
Hàn Thời đang chống cằm nhìn cô chằm chằm, nghe vậy cũng chẳng buồn chớp lấy một cái:
"À, cậu ta bảo ngồi cùng bàn với tôi thấy tự ti quá nên về trước rồi."
Đinh Cửu Cửu: "??"