E Rằng Tôi Thành Cá Mặn Mất Rồi

Chương 30

Trước Tiếp

Trì Tụng im lặng mỉm cười.

Trong giới giải trí, khả năng tồn tại một người thực sự ngây thơ trong sáng cực kỳ thấp. Đa số người trông đơn thuần vô hại thực ra vẫn hiểu chuyện, chỉ là họ biết cách cư xử mà thôi.

Sau khi móc mỉa Trì Tụng vài lần, một đêm nọ, cửa phòng Bạch Tri Vinh bị gõ.

Anh ta đang ngậm lát bánh mì trong miệng, vừa ăn vừa tranh thủ làm việc. Mở cửa ra, không ngờ lại thấy Trì Tụng mặc áo polo đứng ngay trước cửa phòng.

Bạch Tri Vinh vốn bực bội vì công việc không suôn sẻ, nhìn thấy Trì Tụng càng thêm khó chịu.

Trì Tụng đút tay trong túi quần nhẹ nhàng nói: "Tôi có thể vào được không?"

Bạch Tri Vinh nghĩ: Mình rén quái gì?

Anh ta nghiến răng mở cửa, giậm chân lùi lại nhường đường cho Trì Tụng: "Cậu muốn làm gì?"

Trì Tụng không trả lời, cúi xuống nhấc bình giữ nhiệt và tập tài liệu bên cạnh cửa rồi bước vào.

Bạch Tri Vinh nhìn cậu cảnh giác: "Gì đây?"

Trì Tụng xoa mũi: "Cháo dưỡng dạ dày."

Bạch Tri Vinh không rõ ý cậu, bèn chống tay lên khung cửa ngăn cậu bước vào: "Mang về đi, tôi không ăn đâu."

Trì Tụng nhìn anh ta, đôi mắt hoa đào cong lên ý cười: "Tôi đâu nói là cho anh."

Bạch Tri Vinh: "..."

Oắt con khốn kiếp.

Mặt anh ta tái mét vì nghẹn lời, song rốt cuộc vẫn để Trì Tụng vào: "Nói đi, cậu tới đây làm gì?"

Trì Tụng vẫy tập tài liệu: "Công việc."

Bạch Tri Vinh tưởng Trì Tụng đến gây sự: "...Công việc gì?"

Trì Tụng mở tập tài liệu, bên trong là kịch bản của cậu, mép giấy phủ kín ghi chú dày đặc.

Nhìn thấy kịch bản như vậy, Bạch Tri Vinh không khỏi thầm khen trong lòng. Anh ta đã làm việc nhiều năm trên phim trường, thường xuyên thấy đống kịch bản sạch sẽ hoàn hảo chẳng có vết tích gì như thể đám diễn viên trẻ đó định bán chúng để kiếm tiền.

Trì Tụng lấy điện thoại ra bảo: "Là đàn anh của anh đã thiết kế phục trang phần hai "Ánh Sao Huy Hoàng" phải không? Tôi thấy anh chưa hài lòng với đề xuất của anh ấy. Tôi đã suy nghĩ và thấy anh nói đúng. Tôi thử trưng cầu ý kiến đạo diễn và được chấp thuận rồi. Chúng ta hãy bàn về phong cách tổng thể trước, rồi nhanh chóng tạo phương án khác để tiện cho nhà tài trợ cung cấp trang phục hơn."

Bạch Tri Vinh: "..."

Đập đi xây lại chính là nỗi đau khó nuốt nhất với dân thiết kế.

Trì Tụng hỏi: "Có vấn đề gì không?"

Bạch Tri Vinh nghiến răng ken két: "Không."

Oắt khốn Trì Tụng này làm việc hiệu quả đến bất ngờ. Chỉ trong một tiếng rưỡi, cậu cùng Bạch Tri Vinh rà soát lại toàn bộ những phần cần đối chiếu.

Vỏn vẹn một tiếng rưỡi ấy, Bạch Tri Vinh phát hiện ra hình như cậu không đến nỗi quê mùa lắm, có vài xu hướng thời trang và ý tưởng sáng tạo khá phù hợp với thẩm mỹ mùa này.

Hừ, chắc do ở cạnh Trí Hoài lâu rồi nên được thơm lây thôi.

Thảo luận công việc xong, Trì Tụng lịch sự đứng dậy ra về.

Cậu ra gần tới cửa, Bạch Tri Vinh mới để ý thấy chiếc bình giữ nhiệt còn trên bàn: "Ê, bình của cậu kìa."

Trì Tụng quay lại bảo: "Đây là cháo nấm tuyết tôi nấu tối nay. Nấu hơi nhiều. Anh toàn ăn bánh mì không tốt cho dạ dày đâu... Đàn anh của anh vừa nhập viện vì xuất huyết dạ dày phải không?"

Bạch Tri Vinh ngẩn người: "..."

Ra khỏi cửa, Trì Tụng quay lại nói tiếp: "Khách sạn có chỗ hâm nóng thức ăn. Nếu tối nay anh không ăn hết, sáng mai có thể hâm lại. Ăn xong thì rửa bình rồi mang đến phòng tôi."

Nói xong Trì Tụng rời đi, để lại Bạch Tri Vinh với bình cháo ấm bụng.

Bạch Tri Vinh ngả người ra ghế xoay, bực bội xoay vòng vòng, nhưng ngay khi nhìn thấy chiếc bình giữ nhiệt, cơn giận bỗng nhiên biến mất.

Anh ta chộp lấy chiếc bình, mở nắp ra.

Khả năng giữ ấm rất tốt, vừa mở nắp mùi thơm ngọt của táo tàu bay ra làm mặt anh ta hơi ẩm ướt. Có lẽ chính mùi hương ngọt ngào ấm áp này xoa dịu cái bụng đang cồn cào vì đói, khiến Bạch Tri Vinh cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Trì Tụng đã chu đáo chuẩn bị kèm bát nhỏ, đũa trúc và thìa thép không gỉ sạch sẽ. Bên trong bình còn có ba cái há cảo tôm bóng bẩy được giữ ấm cùng với cháo.

Trò chuyện với Trì Tụng khá lâu, Bạch Tri Vinh thực sự đói bụng. Thầm nghĩ "dù sao cũng là ăn của Trì Tụng, không ăn thì uổng", anh ta ngấu nghiến ăn rồi chịu thương chịu khó thức đêm tăng ca.

Nếu tạm bỏ qua cái nết khó ở thích xỏ xiên Trì Tụng, thì Bạch Tri Vinh mắc bệnh soi mói chuyên làm phục trang điện ảnh quả thực không chịu nổi thói cẩu thả qua quýt của phim truyền hình.

Anh ta "tu tiên" đến hai rưỡi mới ngáp ngắn ngáp dài leo lên giường, chìm vào giấc ngủ giữa căn phòng vẫn còn vương mùi đồ ăn của tình địch.

Vì trong lòng canh cánh công việc, Bạch Tri Vinh ngủ không ngon giấc. Sáng hôm sau tỉnh dậy, mặt mũi như có tiên khí lượn lờ bao quanh.*

Anh ta ăn nốt phần cháo nấm tuyết còn dư mới miễn cưỡng cầm cái bình rỗng ra vòi nước, tưởng tượng cái bình là đầu Trì Tụng mà thẳng thừng xối nước.

Rửa xong, cả người ngợm lẫn tinh thần đều sảng khoái hẳn lên.

Bạch Tri Vinh mang bình giữ nhiệt vào phòng thay đồ.

Mới tờ mờ năm rưỡi sáng, phòng hóa trang đã sáng đèn và vang lên tiếng nói chuyện.

Bạch Tri Vinh bước đến chuẩn bị gõ cửa.

Thái Tình Tình ngồi ở gian trong nghịch điện thoại, đang chờ đồng đội lập đội chơi Vương Giả Vinh Diệu, bỗng quay sang hỏi Trì Tụng đang đọc kịch bản: "Nè, sao hôm nay thiết kế Bạch không tới bắt bẻ cậu nữa vậy?"

Trì Tụng khẽ mỉm cười: "Anh ấy có việc rồi, chắc khá bận."

Thái Tình Tình ngước mắt nhìn qua gương trước mặt, thấy biểu cảm của Trì Tụng hệt như hồ ly nhỏ.

Trì Tụng tỏ vẻ nhớ tới mà run: "Anh ấy bận rồi thì sẽ không đến chê tôi xấu nữa."

Thái Tình Tình: "Ha ha ha ha ha."

Bạch Tri Vinh chửi thề cả ngàn lần ngoài cửa.

Quả nhiên là Trì Tụng cố tình chơi xỏ anh ta!

Đang định xông vào nổ luôn thì nghe thấy Thái Tình Tình nói: "Đúng là thiết kế Bạch không hòa đồng lắm. Hôm trước tụi mình đi ăn cùng đội ngũ chủ chốt mà anh ta không chịu đi, người đâu mà kỳ cục."

Trì Tụng: "Không trách được. Hôm trước chúng ta ăn thịt nướng, anh ấy bị đau dạ dày nên không đi được."

Thái Tình Tình tò mò: "Sao cậu biết?"

Trì Tụng trả lời: "Tôi thấy anh ấy uống thuốc dạ dày ở phim trường."

Bạch Tri Vinh: "..."

Cái lùm mía, cậu ta soi mình suốt hả?

Bạch Tri Vinh mặt mày tối sầm đẩy cửa bước vào.

Trì Tụng quay lại thấy Bạch Tri Vinh liền chào hỏi: "Ăn xong chưa?"

Bạch Tri Vinh lầm lì: "Ừ."

Trì Tụng hỏi: "Thế nào? Hợp khẩu vị không?"

Yết hầu Bạch Tri Vinh nhấp nhô. Tuân thủ chân lý ngàn đời rằng "ăn của người ta thì phải nể mặt", ậm ừ đáp: "Cũng tạm."

Trì Tụng nói: "Tối nay tôi muốn ăn canh gà hầm sâm."

Bạch Tri Vinh: "Thì sao?"

Trì Tụng mời rất tự nhiên: "Chúng ta cùng ăn nhé."

Bạch Tri Vinh: "..."

Đối diện nụ cười hồ ly đặc sệt tướng phu phu với Tống Trí Hoài, Bạch Tri Vinh như bị đút cơm chó thẳng mặt, chua chát chịu thua, quay người rút khỏi phòng hóa trang.

Thái Tình Tình hóng hớt màn tương tác của hai người nãy giờ: "Rốt cuộc hai người là quan hệ gì vậy?

Chắc chắn Bạch Tri Vinh thực sự đi rồi, Trì Tụng mới thở phào nhẹ nhõm, đáp nửa chừng: "...Có chút hiềm khích."

Thái Tình Tình vừa điều khiển nhân vật game lén phá trụ, vừa buôn chuyện: "...Không phải vì một cô gái đấy chứ?"

Không, là vì một người đàn ông – tinh hoa hội tụ cực phẩm nhân gian.

Trì Tụng: "Đại khái là vậy."

Thái Tình Tình nhướng mày, đang bận rộn nên không thể nhìn thẳng Trì Tụng, vừa cố gắng phá trụ vừa hỏi: "Mau mau, kể tôi nghe có chuyện gì vậy?"

Trì Tụng không dám tiết lộ thông tin, chỉ nói: "...Đúng như cậu đoán."

Thái Tình Tình gật gù: "Thế thì khó giữ quan hệ tốt lắm."

Trì Tụng thở dài: "Ừ, nhưng đây là chuyện giữa chúng tôi. Đâu thể căng thẳng mãi được, càng không thể xé to chuyện, truyền ra ngoài chẳng hay ho gì cả... Ừm, "anh ấy" cũng sẽ không vui.

Nghe Trì Tụng nhắc đến "cô ấy", Thái Tình Tình huýt sáo trêu chọc: "Ố ồ, không ngờ nha, Tiểu Trì thương vợ ghê á."

Trì Tụng đỏ mặt xấu hổ cúi đầu, nhưng khuôn mặt lại rạng rỡ niềm vui của người chiến thắng cuộc đời.

Tối hôm đó, Trì Tụng hẹn tình địch cũ ra ngoài ăn canh gà hầm sâm nhưng bị từ chối thẳng thừng.

Cậu bèn mua một phần về, đặt trước cửa phòng Bạch Tri Vinh.

Một tiếng sau mở cửa ra xem, thấy phần canh gà hầm sâm đã được mang vào trong.

Hôm sau, Tống Anh Tuấn chạy ra khỏi phòng sớm hơn Trì Tụng. Nó thích tấm thảm mềm mại ở hành lang, hai ngày nay đều thức dậy sớm hơn Trì Tụng nửa tiếng, cào cửa đòi cậu cho nó ra ngoài đi dạo.

Cho Anh Tuấn ra ngoài rồi, Trì Tụng ngái ngủ rời giường, cầm kịch bản lên đọc trong lúc đánh răng. Sau cùng mới cầm cuốn kịch bản đã bị lật sắp rời cả trang bước ra khỏi cửa.

Thế rồi cậu thấy Bạch Tri Vinh đang ngồi xổm bên ngoài phòng mình, cầm một khúc xương gà trêu chọc Tống Anh Tuấn.

Tống Anh Tuấn chẳng quan tâm khúc xương gà, chỉ hứng thú với bàn tay Bạch Tri Vinh. Ngắm nghía chán chê, nó l**m một cái.

Bạch Tri Vinh: "Ái!"

Nhận ra mình hét hơi to, anh ta ngẩng đầu lên, bất ngờ đối diện với Trì Tụng.

Bạch Tri Vinh: "..."

Trì Tụng mỉm cười chào: "Chào buổi sáng."

Ánh mắt Bạch Tri Vinh đảo quanh hòng tìm một viên gạch có thể ghè chết Trì Tụng và chính mình.

Tìm không thấy, Bạch Tri Vinh áp sát chân tường, giả vờ bình tĩnh đứng dậy.

Tống Anh Tuấn vô tri vô số tội, tò mò nhìn Bạch Tri Vinh.

Chẳng hiểu sao vừa nhìn thấy con mèo này, trong lòng Bạch Tri Vinh lại dâng lên cảm giác chua xót. Ma xui quỷ khiến thế nào mà buột miệng: "...Anh ấy nói ghét động vật có lông nhất, rằng lông bám khắp nơi khó dọn dẹp."

Vừa dứt lời, Bạch Tri Vinh muốn tự tát mình.

Sao lại nhắc chuyện này? Đã chia tay Tống Trí Hoài rất lâu rồi, nói lời vô nghĩa trước mặt bạn trai hiện tại của người ta, đúng là thảm hại.

Mắt Trì Tụng bỗng sáng lên: "Anh cũng nuôi mèo à?"

Bạch Tri Vinh suýt sặc. Im lặng hồi lâu mới miễn cưỡng trả lời: "...Tôi nuôi chó, tôi ghét mèo nhất."

Trì Tụng nghĩ thầm: Thế sao vừa nãy cho Anh Tuấn ăn xương vui vẻ quá vậy?

Nhưng đã là đồng đạo, máy phát thanh của Trì Tụng lập tức mở cái rẹt: "Tôi giới thiệu cho anh một cây lăn dính lông nhé. Hiệu quả lắm.

Bạch Tri Vinh: "..."

Nghẹn họng cả buổi, Bạch Tri Vinh đành chấp nhận số phận.

Mấy ngày nay Trì Tụng đâu giở trò gì lớn với anh ta, không ngáng chân, không mách lẻo, không đến tận cửa gây chuyện. Dẫu bị chọc ngoáy bao nhiêu lần vẫn thuận theo yêu cầu của anh ta. Chỉ giao việc sửa thiết kế cho anh ta đã là rất khách sáo rồi.

Quan trọng hơn cả, Bạch Tri Vinh lớn lên trong gia đình đơn thân nên rất nhạy cảm với lòng tốt của người khác.

Anh ta xìu xuống, đầy vẻ cam chịu hỏi: " Loại cây lăn lông nào thế?"

Tống Anh Tuấn ngồi xổm bên cạnh phe phẩy cái đuôi bông xù. Nó ngắm nghía hai người trước mặt một lát rồi ngậm khúc xương gà rơi dưới sàn, lủi vào góc bắt đầu gặm.

Trước Tiếp