Đường Về - Hạ Đại Vũ

Chương 84: Phiên ngoại - Năm mới

Trước Tiếp

Editor: phiên ngoại mới nhất ngày 16/02/2026 nên tui up trước mấy phiên ngoại khác. Chúc mừng năm mới mọi người

Cách Tết còn chưa được hai ngày thì lúc Trần Chiếu Lai xào rau không cẩn thận bị bỏng tay.

Hôm đó buổi trưa trong quán có một bàn gọi món cá dưa chua, đã làm xong chuẩn bị bưng ra, đến bước cuối rưới dầu ớt nóng lên thì Đào Đông Lĩnh không để ý, quay người với tay lấy khăn. Trần Chiếu Lai sợ dầu bắn vào cậu, vội vàng kéo mạnh về phía mình, dầu nóng trong nồi hắt ra, bắn lên mu bàn tay anh một mảng.

Trần Chiếu Lai hít vào một tiếng, Đào Đông Lĩnh giật lấy cái khăn trong tay, lao tới nắm cổ tay anh kéo ra bên vòi nước xả nước lạnh, vừa xả thì trên mu bàn tay đã nổi lên mấy cái bọng nước lớn.

"Không được, phải đến trạm y tế." Đào Đông Lĩnh tắt lửa trên bếp, kéo Trần Chiếu Lai đi ra ngoài. Trần Chiếu Lai nói: "Không sao đâu, chỉ bỏng chút da thôi, đừng làm quá lên."

"Đi trạm y tế!" Lông mày Đào Đông Lĩnh nhíu chặt, anh kéo Trần Chiếu Lai rất gấp, lòng nóng như lửa đốt, giọng cũng cao lên.

"Vậy đợi một lát đã," Trần Chiếu Lai dỗ dành cậu, "phía trước vẫn còn khách đang ăn, đợi họ đi rồi hẵng..."

Đào Đông Lăng bưng bát cá dưa chua ra sảnh trước, "Mã ca," cậu nói với mấy người ở bàn đó mà từ sớm đã quen biết, "chút nữa em với anh Lai ra ngoài có việc, lúc các anh ăn xong giúp em kéo cửa cuốn xuống là được, không cần khóa."

"À, được thôi, vậy bao nhiêu tiền tôi chuyển trước cho cậu, hai người cứ bận việc của mình đi."

"Được, cảm ơn nhé!"

Hai người vừa lên xe thì mặt Đào Đông Lĩnh trắng bệch. Cậu vừa lùi xe, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn tay Trần Chiếu Lai.

"Thật sự không sao đâu, em đừng lo, Đông Lĩnh, anh không đau." Trần Chiếu Lai nói.

"Biết anh không đau," Đào Đông Lĩnh ngậm một điếu thuốc trên miệng, không châm lửa, "em đau."

Điếu thuốc kẹp trên môi đã bị cắn dẹp, Trần Chiếu Lai châm lửa cho cậu, rồi tựa lưng vào ghế, không nói gì.

Vết bỏng không sâu, nhưng diện tích khá lớn. Lão Vương chích vỡ bọng nước, xử lý xong bôi thuốc, nói: "Mấy hôm nay cố gắng giữ khô, đừng dính nước, chăm thay thuốc, đợi đóng vảy rồi sẽ khỏi. Ước chừng sẽ để lại chút sẹo, nhưng cũng không sâu, không vấn đề gì lớn."

Đào Đông Lĩnh chẳng để tâm có sẹo hay không, cậu chỉ nhớ Trần Chiếu Lai sợ đau, còn đau hơn mấy vết rạch bình thường nhiều, cứ giục lão Vương kê thêm thuốc giảm đau.

Trần Chiếu Lai là lính xuất ngũ, người trong thôn tám chín phần đều biết, chút vết thương này mà còn làm như quý giá lắm sao? Lão Vương nhìn Trần Chiếu Lai một cách ngoài ý muốn: "Kê à?"

Trần Chiếu Lai cười, nói: "Vậy thì kê đi."

Trên đường về, Đào Đông Lĩnh không nói gì, nhưng cậu không nói Trần Chiếu Lai cũng biết, việc trong tiệm năm nay đừng mong anh động tay vào nữa, ngay cả rửa mặt tắm rửa, Đào Đông Lĩnh cũng sẽ không cho anh cơ hội tự làm.

"Nếu em giận anh, anh nhận. Đông Lĩnh, nhưng nếu em giận chính mình, rồi đem chuyện anh bị bỏng này đổ hết lên đầu mình, anh sẽ không vui đâu." Đến nhà, xe vừa dừng lại, Trần Chiếu Lai nói một câu như vậy. Trong lòng Đào Đông Lĩnh nghĩ gì anh không cần hỏi cũng biết, anh không thích cậu như thế.

Đào Đông Lĩnh nhìn anh, nói: "Anh Lai, em có phải ngốc không? Rõ ràng anh đang bận ở đó, em lại không để ý, còn đưa tay ra, nếu không phải anh vì bảo vệ em, nồi dầu đó đã đổ lên tay em rồi......"

"Thế thì anh đau chết mất, nếu bỏng là em, năm nay anh khỏi sống nữa." Trần Chiếu Lai cười.

Đào Đông Lĩnh hít hít mũi: "Em cũng đau, anh Lai, em đã đau chết rồi."

"Anh biết," Trần Chiếu Lai khẽ vỗ nhẹ lên mặt cậu, "cho nên bỏng không phải em, anh lời rồi." Nói xong anh đẩy cửa xuống xe.

Đào Đông Lĩnh đuổi theo liền sốt ruột: "Anh lời cái gì chứ? Anh nói linh tinh gì thế!"

"Anh nói tối nay anh muốn ăn gỏi gà xé, đậu que xào khoai tây, còn có canh nấm." Trần Chiếu Lai đóng cửa xe, Đào Đông Lĩnh bước tới nhìn anh, không lên tiếng.

"Được không?" Trần Chiếu Lai nhếch khóe môi.

"Hết rồi?" Đào Đông Lĩnh hỏi.

"Hết rồi."

"Chỉ có vậy thôi? Không còn gì nữa à?"

"Chừng này còn chưa đủ cho em làm sao?" Trần Chiếu Lai bật cười.

"Giờ anh mà muốn hái sao trên trời xuống ăn, em cũng bắc thang trèo lên kéo xuống cho anh."

"Anh đâu có cái dạ dày to thế, thôi bỏ đi." Trần Chiếu Lai cười, hạ giọng nói: "Kẹo đậu không ngon."

Đào Đông Lĩnh bỗng quay đầu nhìn về phía cổng sân một cái, ngón tay khẽ chạm lên mũi, "Vậy anh ăn đi, anh Lai, tối nay anh muốn thế nào em cũng chiều, tùy anh xử lý."

"Được." Trần Chiếu Lai cười gật đầu. Đào Đông Lĩnh lại nhìn tay anh một cái, thở ra một hơi, đỏ cả vành tai rồi đi vào bếp phía sau. Trần Chiếu Lai chậm rãi theo sau, cũng thở khẽ một tiếng.

Vợ mình yêu mình nhiều bao nhiêu, Trần Chiếu Lai đều biết. Dù chỉ là chuyện bỏng thế này, nhỏ nhặt bình thường, nhưng trong mắt trong lòng Đào Đông Lĩnh đau đến mức nào, Trần Chiếu Lai nhìn thấy hết, anh không cần nhìn cũng rõ. Anh không muốn Đào Đông Lĩnh bị thứ cảm giác tự trách này quấn lấy, anh cũng sẽ đau.

Năm nay lại là một năm đoàn viên rộn ràng. Đào Đông Lĩnh cắn chiếc đũa, nhìn thực đơn cơm tất niên dài dằng dặc mà anh đã suy tính mấy ngày liền, lẩm bẩm: "Chừng này đủ chưa anh Lai?"

"Đủ rồi, năm nào cơm tất niên ăn đến mùng Ba cũng chưa hết."

"Tết mà, phải có dư dả, ăn không hết bữa sau ăn tiếp, thế mới gọi là 'dư'."

Đào Úy, Trần Bằng năm nay cũng đã về sớm. Cả nhà cùng nhau tất bật lo Tết. Đến hai mươi chín, ba mươi, trong nhà dán câu đối, dán hoa cửa sổ, treo đèn lồng, thứ gì cần dán thì dán, cần treo thì treo, tất cả đều đã chuẩn bị xong. Cả tiểu viện tràn ngập không khí vui mừng náo nhiệt. Chú Hai ngậm thuốc lá đi quanh nhà trong ngoài xem xét, chỗ này nhìn một cái, chỗ kia ngó một cái, đâu đâu cũng là vẻ mãn nguyện không nói nên lời.

Mặt trời dần ngả về tây, Đào Đông Lĩnh và Trần Bằng ở trong bếp chuẩn bị đồ ăn, "lách tách lách tách" bận đến không ngơi tay. Thím Hai và Đào Úy vào phòng thử quần áo mới. Hai người năm nào cũng bảo "để con mua cho thím", "để thím mua cho con", trong ngoài đều mới tinh, ríu rít thân thiết, thử đến mức không nỡ cởi ra.

Từ khi Trần Chiếu Lai đưa Đào Đông Lĩnh từng chút hòa nhập vào gia đình này, cơm tất niên chưa từng để thím Hai động tay, đều là anh và Đào Đông Lĩnh chủ trì, chú Hai và Trần Bằng phụ giúp. Nhưng năm nay vì tay Trần Chiếu Lai bị bỏng, Đào Đông Lĩnh nói kiểu gì cũng không cho anh vào bếp.

"Anh nhặt rau, không đụng nước." Trần Chiếu Lai nói.

Đào Đông Lĩnh không cho, đẩy anh ra ngoài, vừa đẩy vừa lau lau: "Xong hết rồi, đừng nói nữa. Có Trần Bằng rồi, anh vào trong đi, đừng để em vừa làm việc còn phải nhìn anh."

"Mấy em bận không xuể đâu..."

"Bận không xuể thì em gọi chú Hai!" Đào Đông Lĩnh nhướng mày, "Anh đừng làm em lo là được rồi anh Lai, cái tay anh thế kia, em chỉ thiếu nước bưng anh lên cúng thôi đấy."

Đào Bằng đứng bên cạnh thái ớt xanh, nhìn hai người cười. Trần Chiếu Lai nói: "Có mấy món em làm không được, để anh làm, mấy việc còn lại giao hết cho em." Vừa nói anh vừa xắn tay áo. Đào Đông Lĩnh nắm lấy cổ tay anh, đẩy thẳng người vào tường mà chặn lại.

"Anh không nghe lời phải không? Anh thử cãi em thêm câu nữa xem?!"

Giọng nói dữ dằn, ánh mắt trầm xuống như muốn cắn Trần Chiếu Lai một cái. Trần Chiếu Lai mím môi cười, không lên tiếng.

Chú Hai ở ngoài sân nghe gọi, cũng vui vẻ bước vào, kết quả vừa vào bếp đã nhìn thấy cảnh trước mắt, suýt nữa vấp chân ngã.

"...Sao thế này?" Trần Sùng Sơn bị khí thế của Đào Đông Lĩnh dọa đến sững người.

Trước giờ ông vẫn nghĩ trong nhà này Trần Chiếu Lai mới là người quyết định, Đào Đông Lĩnh trước mặt sau lưng Trần Chiếu Lai cũng chỉ nói một không nói hai, ngoan ngoãn phục tùng. Ông không ngờ thằng nhóc này lúc nổi nóng lại có một mặt như vậy.

"Không có gì đâu chú, không cho anh Lai vào phụ, cứ muốn cãi con thôi." Đào Đông Lĩnh giọng vẫn không vui.

Trần Sùng Sơn đầy vẻ kinh ngạc, nhìn Trần Chiếu Lai một lượt, lại nhìn Đào Đông Lĩnh, một lúc lâu mới "à" một tiếng, chắp tay sau lưng quay đầu đi mất.

Ông già trở lại phòng khách, ngồi xuống trước bàn trà, cầm ấm trà rót vào bát trà "ục ục" uống mấy ngụm, nhưng vẫn không dằn được cơn chấn động trong lòng. Ông châm một điếu thuốc, rít mạnh hai hơi, liền thấy Trần Chiếu Lai, người vừa bị Đào Đông Lĩnh đuổi khỏi bếp bước vào.

Thằng nhóc này... chẳng lẽ chỉ vì cao hơn người ta mấy phân mà thành ông lớn rồi? Rõ ràng mang họ Trần nhà mình, là người của nhà mình, rõ ràng là một thằng đàn ông oai phong...

"Hai đứa các con..." Trần Sùng Sơn nhìn thằng cháu mình trước mặt, là cái đứa con anh cả mình để lại, trong lòng thật có chút khó chịu, nhưng lại nghĩ mãi không thông. Từ trước đến giờ ông vẫn cho rằng không phải như vậy. Nhưng vừa rồi, nhìn cái thế của Đào Đông Lĩnh trước mặt Trần Chiếu Lai, nhìn phản ứng của Trần Chiếu Lai, ông cảm thấy trời đất như đảo lộn.

"Đông Lĩnh, hai đứa..." Ông ho khan một tiếng, "Mày là được người ta cưới về làm dâu đấy à?"

Trần Chiếu Lai tự rót cho mình một tách trà, còn chưa kịp đưa lên miệng đã khựng lại giữa chừng.

"Hử?"

"Chú hỏi mày! mày có phải... có phải là làm dâu nhà người ta rồi không?!"

Trần Chiếu Lai thoáng chốc hiểu ra, bật cười một tiếng, uống ngụm trà rồi đặt chén xuống: "Bọn cháu đều là đàn ông mà, chú. Không phân rõ như vậy đâu."

"Thế thì... vừa nãy nó dữ với mày như vậy, cái khí thế đó, mày không dám hé tiếng nào à? Ở trước mặt nó, mày chẳng phải giống một cô vợ nhỏ sao?"

"Em ấy quản cháu quen rồi, cháu mà không nghe là ẻm giận, chú cũng thấy rồi." Trần Chiếu Lai vẫn cười.

Trần Sùng Sơn trừng anh một lúc lâu, cuối cùng ngửa mặt thở dài một hơi: "Mày nói xem mày... Sao lại không kiềm được nó chứ? Hài! Mất mặt quá!"

Cơm tất niên năm nay, tay nghề của Đào Đông Lĩnh xem như vượt mức phát huy, cả bàn đầy ắp món ăn sắc hương vị đủ cả. Trần Bằng và Đào Úy chạy tới chạy lui bưng đồ lên bàn, vừa không ngừng khen tay nghề của Đào Đông Lĩnh tiến bộ, anh Lai dạy khéo ghê.

Đào Đông Lĩnh cởi tạp dề, lau tay rồi ngồi xuống, khuỷu tay khẽ huých người bên cạnh: "Sao hả anh Lai? Bàn này nhìn cũng ra gì chứ?"

"Giỏi lắm." Trần Chiếu Lai chân thành cảm thán, "Ngon hơn anh làm nhiều. Vất vả rồi, Đông Lĩnh."

"Em nấu cơm cho người nhà mình, còn cần một câu 'vất vả' sao? Anh Lai lại muốn chọc em giận à?"

"Dạo này sao em hay giận thế? Trước đây anh không phát hiện nhỉ." Trần Chiếu Lai cười khẽ.

"Mấy hôm nay tâm trạng em không tốt, làm anh lo rồi, anh Lai. Anh còn trêu em, anh đúng là chẳng quan tâm cảm xúc của em chút nào."

"Anh có chỗ nào không nghe em đâu? Em bảo bôi thuốc thì bôi thuốc, bảo không được nhúng tay vào nước thì không nhúng tay vào, vậy mà còn giận?"

"...Giận cái gì?" Trần Sùng Sơn ngồi xuống bên cạnh, đặt ly rượu trước mặt Đào Đông Lĩnh, vặn nắp chai rót rượu cho anh: "...Sao ở trong nhà mà cứ giận Chiếu Lai thế?"

"Cháu đâu có." Đào Đông Lĩnh giật mình. Chú Hai vậy mà lại chủ động rót rượu cho anh, còn nói lắp bắp như thế, trông như khí thế hụt đi một đoạn. Trên bàn rượu ngày thường hoàn toàn không phải như vậy.

"Cháu... hôm nay cũng uống một chút được không chú?" Đào Đông Lĩnh thử dò hỏi.

"...Uống đi, uống đi. Uống vui rồi về đừng có làm mình làm mẩy với Chiếu Lai nữa, cậu đó..." Chú Hai tự rót cho mình một ly, xoa xoa mũi, nói: "Bớt nóng tính lại chút, hai đứa sống với nhau không dễ, cậu phải đối xử với Chiếu Lai tốt hơn một chút..."

"Cháu..." Đào Đông Lĩnh nghe lời này của chú Hai thấy có gì đó không ổn, vẻ mặt nghi hoặc nhìn sang Trần Chiếu Lai. Trần Chiếu Lai nhịn cười quay mặt đi.

"Cháu có phải chỗ nào làm chưa tốt khiến chú không vui không ạ? Cháu có tật xấu gì chú cứ nói, chú, cháu sửa."

"Chú là có chút không vui..." Trần Sùng Sơn thở dài, "Nhưng mà..." Ông nhìn sang thím Hai và mọi người bên bàn đối diện, ai nấy đều không nói chuyện khác nữa, vẻ mặt khó hiểu nhìn ông. Ông lại rít mạnh một hơi: "Dù sao nhà họ Trần chúng ta cũng toàn là đàn ông. Cậu đã như vậy... thì cũng phải ra cái gì đó chứ, hiểu không... Nói chung cậu hiểu ý chú là được."

Ý tứ này thật ra cả bàn ngoài Trần Chiếu Lai hiểu ra thì những người khác đều thật sự không hiểu. Đào Đông Lĩnh còn chưa uống được mấy ngụm rượu, đầu óc đã bắt đầu ong ong. Trần Chiếu Lai chỉ mím môi cười, không nói gì. Đào Đông Lĩnh cũng mặc kệ, nâng ly cụng với Trần Sùng Sơn:

"Chú nói gì cháu cũng nghe. Chú bảo sao thì là vậy, cháu tuyệt đối không cãi nửa lời. Chú cứ yên tâm về anh Lai, cháu để trong lòng cả rồi."

Trần Sùng Sơn vừa thở dài vừa rót rượu cho Đào Đông Lĩnh. Đào Đông Lĩnh cuống lên đứng bật dậy, Trần Chiếu Lai đỡ lấy chai rượu rót vào ly cho Trần Sùng Sơn, nói:

"Chú, Đông Lĩnh cũng là người của cháu, hai bọn cháu như nhau. Chú đừng lo, cứ mở mắt mà nhìn mười dặm tám làng xem ai sống hòa thuận hơn bọn cháu. Bọn cháu không thua ai đâu, chú sẽ biết."

"Thật à?" Trần Sùng Sơn ngẩng lên.

Đào Đông Lĩnh lập tức vỗ ngực: "Thật chứ chú, chú còn nghi cái này à? Chú mà nghĩ anh Lai không tốt với cháu, vậy chẳng phải muốn mạng cháu rồi sao!"

"Hừ," Trần Sùng Sơn hớp một ngụm rượu, lẩm bẩm, "Chú cũng không biết rốt cuộc hai đứa sống với nhau thế nào, chú không hiểu."

"Chú chỉ cần hiểu một điều là được, chú. Trong lòng cháu, anh Lai quan trọng hơn mười Đào Đông Lĩnh. Cháu nói trước ở đây, những ngày tháng sau này cứ chờ mà xem."

"Vậy nếu bảo cậu làm dâu cho Chiếu Lai, cậu có chịu không?"

Đào Đông Lĩnh liếc nhìn Trần Chiếu Lai: "trước giờ em không phải sao? Em vào cửa nhà mình bao nhiêu năm rồi hả anh Lai?"

"Phải." Trần Chiếu Lai thật sự không nhịn được nữa, vừa cười vừa giơ tay dụi mắt. Chuyện này vốn dĩ chẳng có gì mâu thuẫn, Đào Đông Lĩnh cũng nhìn ra, chỉ là không hiểu sao ông già bỗng nhiên trong lòng lại vướng mắc như vậy. Thấy Trần Chiếu Lai cười, trong lòng anh nhẹ đi một chút, ngẩng đầu uống cạn ly rượu, lại rót thêm một ly:

"Chú à, ngày Tết mà chú nghi ngờ cháu thế, cháu không vui đâu. Hôm nay cháu không thể để chú đứng dậy khỏi bàn được."

"Sao lại còn định chuốc chú say à?" Trần Sùng Sơn trợn mắt, "Không lẽ còn không cho cả nhà ăn một cái Tết yên ổn nữa sao?!"

Chị dâu và Đào Bằng nghe vậy, lập tức nhớ tới cảnh năm đầu tiên Đào Đông Lĩnh đến nhà ăn Tết, ai nấy đều bật cười, vừa gắp thức ăn vừa cười khúc khích.

"Thì sao?" Đào Đông Lĩnh ưỡn cổ, "Năm đó chú hậm hực với cháu như thế, chẳng phải cuối cùng cũng nhận cháu rồi sao? Cháu theo anh Lai hiếu kính chú và thím bao nhiêu năm nay, sao lại không được nhận người nữa rồi? Cháu không phải là con thứ hai nhà chú à?"

"Phải." Câu này khiến Trần Sùng Sơn nguôi giận đôi chút. Thím Hai vừa cười vừa rót rượu cho Đào Đông Lĩnh: "Đừng nghe chú con lải nhải, trong lòng ông ấy thích con lắm, chỉ là miệng thì cứng thôi. Đông Lĩnh cứ uống cho đã đi, uống nhiều thì cả nhà chăm con, con lo gì."

"Đúng vậy, chú nên học theo thím Hai đi." Đào Đông Lĩnh gắp thức ăn cho Trần Sùng Sơn: "Tết nhất cháu vất vả làm cả bàn đồ ăn hiếu kính chú, chú không khen cháu thì thôi, còn soi mói bắt lỗi, có ai làm cha mà như thế không."

Trần Sùng Sơn bị nói đến trợn tròn mắt, móc từ túi áo ra một xấp bao lì xì đỏ đặt "bốp" lên bàn, chỉ vào cái có viết chữ "Đào tử" nói: "Chú không thương cậu à? Cậu tự đếm xem! Nhìn xem bao của cậu dày nhất, tiền tiêu vặt chú còn lén nhét thêm hai tờ! Chú đối với cậu không tốt sao?"

Đào Đông Lĩnh ha ha cười. Đào Úy lập tức la lên: "Chú ơi, cháu không vui rồi!"

Trần Sùng Sơn quay đầu mắng: "Con bé ngốc, đừng có ồn! Bên chỗ thím Hai con cũng có phần của con! Tiếc cái gì!"

Trần Bằng cố ý thở dài một tiếng thật lớn. Trần Sùng Sơn lườm: "Mày có ý kiến gì?"

Trần Bằng nói: "Con là đồ đính kèm thôi, con nào dám có ý kiến."

"Còn biết thân phận của mình." Trần Sùng Sơn hừ lạnh, "Trong nhà kém cỏi nhất chính là mày đấy. Tốt nghiệp đến giờ ngay cả một công việc thực tập đàng hoàng cũng chưa kiếm được..."

"Ba, uống rượu đi!" Trần Bằng vội vàng đứng bật dậy, "Tết nhất nói chuyện vui vẻ chút đi!"

Trần Sùng Sơn hùng hổ nâng chén. Trần Chiếu Lai và Đào Đông Lĩnh cũng đứng dậy theo, thím Hai cũng định đứng lên nhưng bị Đào Úy ấn xuống.

"Chú, thím, chúc mừng năm mới." Trần Chiếu Lai nói: "Năm qua nhà mình êm ấm hòa thuận, bình bình an an mà trôi qua. Năm mới cũng sẽ như vậy. Con và Đông Lĩnh, còn có Đào Úy Trần Bằng, chúc chú thím năm mới vẫn mạnh khỏe thuận lợi, bình an vui vẻ. Bọn con sẽ luôn hiếu kính hai người, biết ơn hai người. Có hai người ở đây, bọn con mới có nhà. Chú, thím, cảm ơn hai người."

Mắt thím Hai rưng rưng nước. Đào Úy ôm lấy vai bà hỏi: "Thím có vui không ạ?"

"Vui chứ." Thím Hai vỗ tay cậu: "Sao lại không vui được."

Trần Sùng Sơn uống cạn ly rượu, nói: "Cũng đừng chỉ lo vui cho mình. Mùng Một nhớ mang đủ đồ cần mang, lên núi đốt giấy cho ba con và hai người mẹ, dập đầu mấy cái, nói cho họ biết bây giờ các con sống thế nào. Các con đều là đứa trẻ tốt, giờ sống cũng khá, để họ yên lòng."

"Dạ." Trần Chiếu Lai mỉm cười gật đầu, đặt chén xuống, đưa tay về phía Đào Đông Lĩnh. Đào Đông Lĩnh lập tức nắm lấy. Hai người nhìn nhau cười, ngồi xuống sát vai nhau.

Tác giả: Các bảo bối năm mới vui vẻ, chúc mọi người cùng với anh Lai và Đông Lĩnh một năm bình an vui vẻ, cuộc sống thuận lợi như ý, yêu mọi người!

Trước Tiếp