Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau sinh nhật, Đào Đông Lĩnh ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày. Không biết có phải năm nào đến tầm này cậu cũng nhớ lại chuyện cũ hay không, chỉ thấy tâm trạng hơi xuống.
Dạo này chú họ tìm được nguồn hàng tương đối ổn định, tuyến đường cũng gần như cố định, toàn chạy về hướng tây bắc xa nhất. Những chuyến siêu đường dài kiểu này mệt không phải dạng vừa — một chuyến đơn đã mấy nghìn cây số, đi về ít nhất cũng phải mười ngày trở lên. Nhưng Đào Đông Lĩnh không ngại vất vả; giờ hàng hóa khó kiếm, có được tuyến ổn định đã là may mắn. Hơn nữa, lúc chú nói chuyện đó với cậu, trong đầu cậu chợt lóe lên một ý nghĩ: nếu vậy thì có thể thường xuyên đi ngang qua quán của Trần Chiếu Lai.
Chiếc xe của Đào Đông Lĩnh lần thứ ba rẽ khỏi quốc lộ ở ngã rẽ ấy. Cổng sân mở toang, cậu đánh vô lăng một cái, lái thẳng vào trong.
Khoảng đất trống trước quán đã đỗ không ít xe. Thường thì xe đỗ ngoài mặt tiền là ăn xong rồi đi ngay, còn đỗ ở sân sau tức là định nghỉ lại. Đào Đông Lĩnh xách túi nhảy xuống xe, đi một vòng quanh xe kiểm tra qua loa, rồi vào thẳng bếp từ cửa sau.
Trần Chiếu Lai đang đứng trước bếp lửa lớn, xào nấu hừng hực.
"Đến rồi à?" Anh quay đầu liếc nhìn một cái, cười chào. Tay cầm muôi xào múc chút muối với bột ngọt từ dãy thùng inox đựng gia vị bên cạnh cho vào chảo, đảo mạnh tay mấy lượt, hất chảo trộn đều rồi trút ra ba cái đĩa đã chuẩn bị sẵn.
Anh mặc áo ba lỗ, hai cánh tay trần lấm tấm mồ hôi ánh lên dưới đèn. Đào Đông Lĩnh nhìn những thớ cơ trên cánh tay anh căng lên theo từng động tác, cười nói:
"Một chảo ra được ba món, lợi hại thật đấy, anh Lai."
Trần Chiếu Lai lau mồ hôi, bưng hai đĩa đi ra phía trước, vừa đi vừa nói:
"Thao tác cơ bản của quán ăn thôi. Mấy bàn gọi cùng một món, nếu xào từng đĩa một thì tốn thời gian lắm."
Đào Đông Lĩnh giúp bưng đĩa còn lại, theo sau.
Mấy bàn khách đều là khách quen, thân với Trần Chiếu Lai từ lâu, chẳng cần ai tiếp, pha trà thêm nước đều tự làm. Trần Chiếu Lai cứ lo việc của mình trong bếp, hoàn toàn không cần để ý phía trước.
"Cậu muốn ăn gì?" Trở lại bếp sau, Trần Chiếu Lai đặt chảo xuống dưới vòi nước xả rửa, nói: "Bên tôi còn mấy món nữa là xong."
"Tôi không vội đâu, anh Lai. Tối nay tôi ở lại, anh cứ làm cho khách trước." Đào Đông Lĩnh nhét hai tay vào túi, đứng sang một bên.
Trần Chiếu Lai hất cằm về phía bên cạnh: "Trong xửng có bánh bao, còn nóng, cậu ăn tạm lót dạ trước đi."
"Được" Nghe thấy bánh bao là Đào Đông Lĩnh cười ngay, đi qua mở nắp lấy một cái, cắn một miếng, cúi đầu nhai mấy cái rồi nuốt xuống.
Trần Chiếu Lai liếc cậu một cái, miếng thứ hai Đào Đông Lĩnh nhét luôn cả cái bánh vào miệng, lại chìa tay lấy thêm một cái nữa.
"Lên lầu đặt đồ trước đi, vẫn phòng lần trước."
Không cần nói thì Đào Đông Lĩnh cũng định ở lại phòng đó. Nghe anh nói vậy, cậu cười: "Anh để dành sẵn cho tôi à? Lần nào cũng là phòng này."
"Không phải," Trần Chiếu Lai vừa xào vừa cười, "tôi đâu biết hôm nay cậu tới, mấy lần này chỉ là trùng hợp thôi."
Khi cười, khóe mắt anh hơi rủ xuống, làm những đường nét vốn hơi cứng trở nên mềm đi rất nhiều. Đào Đông Lĩnh bỗng thấy Trần Chiếu Lai nhìn khá là thuận mắt — không phải kiểu đẹp nổi bật, mà là nhìn rất dễ chịu. Qua mấy lần tiếp xúc này, cậu luôn có cảm giác, cứ hễ nhìn thấy Trần Chiếu Lai là trong lòng tự nhiên sinh ra một sự thoải mái khó nói.
Trần Chiếu Lai cho món xào ra đĩa, nói: "Lên đi, tiện mang luôn đĩa này ra trước, bàn số 3."
"Được." Đào Đông Lĩnh bưng đĩa đi ra phía trước.
Mới tới lần thứ ba mà đã thân thế này rồi, Đào Đông Lĩnh nghĩ kiểu người như Trần Chiếu Lai chắc là ai cũng dễ làm bạn.
Bản thân cậu vốn không có yêu cầu gì cao với bạn bè — không thân thiết quá, nhưng cũng đều hòa thuận được. Chỉ là chính cậu cũng không nói rõ được vì sao, theo bản năng lại muốn gần gũi với Trần Chiếu Lai hơn một chút.
Có lẽ là vì mấy cái bánh bao đó.
"Chào anh, món của anh đây." Đào Đông Lĩnh đặt đĩa xuống trước mặt khách bàn số 3, người kia sững lại một chút: "Ơ, Chiếu Lai thuê thêm người à?"
Đào Đông Lĩnh cười cười: "Không, anh Lai bận, tôi tiện tay giúp thôi."
Khách cười: "Tôi bảo mà, lúc đông quá anh ta bận đến mức chẳng ra món, bàn nào xào xong thì hét một tiếng trong bếp, bọn tôi tự vào bưng."
Đào Đông Lĩnh cười, xoay người lên lầu.
Cửa vừa mở ra, mọi thứ vẫn quen thuộc như cũ, căn phòng sạch sẽ y như lần trước.
Trước đây ở các quán khác, tắm xong Đào Đông Lĩnh đều thay đồ lót của mình rồi mới ngủ, không thích tiếp xúc trực tiếp với ga giường. Nhưng hai lần ở chỗ Trần Chiếu Lai, cậu tắm xong chỉ mặc mỗi cái q**n l*t, dang tay dang chân nằm phè ra — cảm thấy rất thoải mái.
Thành phố cậu ở cách chỗ Trần Chiếu Lai hơn mười tiếng lái xe đường dài. Hôm nay cả ngày, ngoài việc dừng ở trạm nghỉ giữa đường để ăn uống, vận động chút và đi vệ sinh, thì gần như không dừng lại. Lúc này dọn dẹp xong vừa nằm xuống, cơn mệt như thủy triều ập tới, cuốn phăng chút sức lực cuối cùng. Cậu nghĩ chỉ nằm một lát, muộn chút sẽ xuống ăn cơm, ai ngờ cứ thế ngủ luôn.
Dưới lầu khách đã ăn xong cả rồi. Trần Chiếu Lai dọn dẹp xong, lên xem cậu này sao còn chưa xuống ăn.
Anh gõ nhẹ hai cái lên cửa, bên trong không có động tĩnh, đoán là ngủ rồi. Trần Chiếu Lai vặn tay nắm — không khóa — cửa mở ra. Đào Đông Lĩnh chỉ mặc mỗi cái q**n l*t, cả người dang thành hình chữ "đại", ngủ rất say.
Đồng tử Trần Chiếu Lai khựng lại.
Màu da lúa mì...
Trước mắt là một mảng da trơn nhẵn, khỏe khoắn, sạch sẽ. Trong trạng thái hoàn toàn thả lỏng, cả khối cơ lưng vẫn hiện lên những đường nét săn chắc, mượt mà — nhìn là biết thường xuyên vận động. Những điều này Trần Chiếu Lai rất quen; chương trình huấn luyện trước kia khiến anh hiểu rõ cấu trúc cơ thể người: cơ bắp, xương cốt, dây chằng, bó thần kinh, dùng lực thế nào, làm sao trong một đòn có thể nhanh chóng đánh tan sức chiến đấu của đối phương...
Trần Chiếu Lai cắt ngang dòng suy nghĩ. Tay anh vẫn đặt trên tay nắm cửa, lại nhìn thêm một cái nữa.
Khung xương và đường cơ từ eo tới lưng đều đẹp, là kiểu mà theo thẩm mỹ phổ thông ai cũng thấy là đẹp. Từ xương bả vai xuống là đường eo... rồi đến hõm lưng — người này vậy mà có một cặp hõm lưng rất đẹp... ở giữa là cột sống hơi lõm xuống, như một con sông nhỏ mềm mại uốn lượn, chảy từ giữa lưng xuống, vượt qua gò đồi, rồi khuất vào hai đường cong đầy đặn tròn trịa... Trần Chiếu Lai cau mày, dời ánh mắt đi chỗ khác.
"Này."
Anh đi qua, nhẹ vỗ lên cánh tay Đào Đông Lĩnh: "Có ăn cơm nữa không?"
"Hửm?" Đào Đông Lĩnh hé mắt, rồi lại mơ màng nhắm vào.
"Tối nay định đói mà ngủ à?" Trần Chiếu Lai hỏi.
Mấy giây sau Đào Đông Lĩnh mới dần tỉnh lại, lật người.
"Anh Lai..." cậu lẩm bẩm một tiếng.
"Ừ."
"Mệt thật..."
Nói xong, lại im bặt.
Trần Chiếu Lai nhìn vết hằn trên má cậu vì tì xuống giường, cánh mũi cao thẳng khẽ phập phồng hai cái, nhất thời cũng không nói thêm gì.
Khách trọ đều đã lên lầu nghỉ sớm. Trần Chiếu Lai xuống bếp xào thêm hai món. Đào Đông Lĩnh ăn liền hai bát cơm, còn định múc thêm, Trần Chiếu Lai đặt trước mặt cậu một bát canh trứng, nói: "Thôi được rồi, tối ăn nhiều dễ khó tiêu. Cậu bữa đói bữa no thế này, dạ dày không chịu nổi đâu."
Đào Đông Lĩnh đặt bát cơm xuống, kéo bát canh trứng về phía mình, thổi thổi rồi bắt đầu ăn.
Trần Chiếu Lai ra ghế dài cách đó không xa tựa ngồi, cầm điều khiển bật tivi.
Phòng ăn khá yên tĩnh, chỉ có tiếng tivi. Đào Đông Lĩnh cảm thấy Trần Chiếu Lai không phải người nhiều lời; từ lần đầu gặp đã thấy rồi — ông chủ quán này chưa bao giờ thích kiếm chuyện nói cho có.
"Bao nhiêu tiền, anh Lai." Đào Đông Lĩnh uống hết canh, lấy điện thoại quét mã thanh toán dán ở góc bàn.
"Tiền phòng 80, cộng tiền ăn làm tròn đi, 100." Trần Chiếu Lai nói.
Thực ra Đào Đông Lĩnh đã xem menu, hai món kia cái nào cũng không dưới 20 tệ. Cậu cười: "Anh đừng bớt cho tôi, anh Lai. Lần trước bánh bao ăn tại chỗ còn mang đi, tôi đã thấy ngại lắm rồi."
Trần Chiếu Lai đứng dậy kéo cửa cuốn xuống, vừa dọn bát đĩa vừa nói: "Cậu giúp bưng đồ mà, nên giảm cho cậu."
Đào Đông Lĩnh cười, gãi gãi sau đầu.
Trần Chiếu Lai vào bếp sau. Đào Đông Lĩnh nhìn quanh, cầm giẻ lau lau bàn, rồi ra sân sau xả cây lau nhà, xách vào lau sàn. Trần Chiếu Lai vừa rửa bát vừa ngoái đầu nhìn cậu một cái, không ngăn.
Gạch ngang tác giả:
Đông Lĩnh dáng người đẹp — anh Lai chứng nhận.