Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Anh Lai..."
Đào Đông Lĩnh bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt Trần Chiếu Lai, ngẩng đầu nhìn anh, khẽ nói:
"Anh... đừng giận..."
Trần Chiếu Lai không nhìn cậu, trên mặt không có chút biểu cảm nào.
"Chiếu Lai à!"
Lão Từ là cảnh sát đồn công an thị trấn, từ xa vừa gọi vừa đi lại. Đến gần, vừa thấy Đào Đông Lĩnh, mắt ông hơi mở to ra:
"Cậu thế này là... xe cậu cũng mắc kẹt rồi à?"
"Vâng." Đào Đông Lĩnh đáp một tiếng. Cậu vốn hay qua lại chỗ Trần Chiếu Lai, mấy người thân quen với Chiếu Lai cũng đều biết cậu, trong mắt người ngoài thì quan hệ hai người rất tốt.
Lão Từ đưa cho Trần Sùng Sơn một điếu thuốc, rồi chìa bao thuốc ra trước mặt hai người. Trần Chiếu Lai và Đào Đông Lĩnh mỗi người rút một điếu, châm lên.
Lão Từ thở dài:
"Đúng là xui xẻo thật, lại gặp phải chuyện này. Bên kia có một tài xế xe tải, vừa gọi điện về nhà vừa khóc, khuyên thế nào cũng không chịu."
Đào Đông Lĩnh quay đầu nhìn sang, người kia vẫn đang khóc, vừa khóc vừa nói vào điện thoại:
"...người thì không sao... hàng cũng còn... chỉ là xe, xe bị ngập nước rồi, sửa xong cũng không biết tốn bao nhiêu tiền... lỡ mà báo hư không sửa được thì biết làm sao... đợt trước trường tổ chức cho bọn trẻ đi ngoại khóa, mỗi đứa ba trăm tệ, anh cũng không cho nó đi... con nhà người ta đều đi, con mình thì không... chỉ có ba trăm tệ thôi... anh còn nói để lần sau bố kiếm được tiền sẽ mua đồ ngon cho con, nó bảo mua văn phòng phẩm là được rồi, nó không cần ăn ngon... nói mua đồ ăn là phí tiền... anh, anh mẹ nó, anh thật là..."
Một người đàn ông gầy gò, hơn bốn mươi tuổi, ngồi bệt dưới đất, lấy tay áo quệt nước mắt, nghẹn đến mức thở không ra hơi. Người xung quanh đều im lặng, có người móc khăn giấy đưa cho anh ta. Đào Đông Lĩnh không đành lòng nghe thêm, đỏ hoe mắt quay mặt đi.
Lão Từ nhả khói, hạ giọng nói:
"Dân thường mà, nhà nào chẳng có cái khổ của mình. Bình an trôi chảy thì cũng được, khổ một chút mệt một chút rồi cũng qua, nhưng ai biết được lúc nào lại gặp phải chuyện gì đâu..."
Mấy người trầm mặc một lúc, lão Từ quay sang nói với Đào Đông Lĩnh:
"Xe đầu kéo của cậu thùng cao, nếu nước không dâng thêm thì hàng chắc không sao. Mấy xe ngập nước kia thì coi như phế hết rồi... haiz."
Đào Đông Lĩnh không nói gì. Lão Từ tiếp lời:
"Cậu cũng mau gọi cho chủ xe đi, tìm xe khác sang dỡ hàng. Bên giao thông cũng đang liên hệ xe kéo rồi, đoạn đường này phải dọn nhanh, phòng ngừa lỡ sau còn sạt lở gì nữa."
Đào Đông Lĩnh "ừm" một tiếng.
Lão Từ dập thuốc:
"Tôi qua kia tiếp đây. Chiếu Lai, có việc gì cần thì gọi cho tôi."
"Vâng, cảm ơn chú Từ." Trần Chiếu Lai nói.
Lão Từ đi rồi, Trần Chiếu Lai quay sang nói với Trần Sùng Sơn:
"Chú, cháu đưa chú về trước."
"Em cũng về." Đào Đông Lĩnh nói.
"Em không ở lại trông hàng à?" Trần Chiếu Lai hỏi.
"Công an, cảnh sát giao thông đường bộ đều ở đây rồi, không mất được đâu."
Lúc này Đào Đông Lĩnh trong lòng vẫn còn hoảng. Bình tĩnh lại rồi, cậu mới nhận ra trạng thái của Trần Chiếu Lai không ổn. Nửa ngày nay anh ấy vẫn mặt không biểu cảm, cũng không nhìn cậu. Đến lúc này cậu mới mơ hồ ý thức được hành vi hôm nay của mình có ý nghĩa thế nào đối với Trần Chiếu Lai.
Trần Chiếu Lai không nói thêm lời nào, trực tiếp lên xe. Trần Sùng Sơn ngồi hàng ghế sau, Đào Đông Lĩnh vội vàng chạy tới mở cửa ghế phụ ngồi vào.
Trên đường về người xe lẫn lộn, xe cứu hộ, xe dọn chướng ngại chen chúc khắp nơi, còn có tình nguyện viên từ mấy thôn gần đó mang nước với đồ ăn tới. Đường về rất khó đi, mất rất lâu.
Suốt dọc đường Trần Chiếu Lai không nói một câu. Về đến quán, mấy tài xế đậu xe trong sân trước đó đang chuẩn bị rời đi.
"Không đợi nữa đâu, mấy ngày tới đường này thông không được, cảnh báo tai biến địa chất còn chưa gỡ, không biết phong tỏa tới bao giờ. Bọn tôi định vòng đường khác, đi sớm cho yên tâm."
"Trên đường chú ý an toàn." Trần Chiếu Lai nói.
"Ừ, vậy bọn tôi đi nhé." Mấy người vẻ mặt nặng nề, không nói thêm gì, ai về xe nấy chạy đi.
Ngoài đường lớn xe cộ cũng gần như đi hết. Trần Chiếu Lai vào cửa sau bếp, không lên lầu, kéo một cái ghế ở tiền sảnh ngồi xuống. Đào Đông Lĩnh theo qua, đứng bên cạnh, cũng không lên tiếng.
Thím Hai nhìn hai người, thở dài thúc giục:
"Mau lên lầu tắm rửa đi, thay đồ khô, trời sắp tối rồi, lạnh lắm, đừng để cảm."
Đào Đông Lĩnh nhìn Trần Chiếu Lai. Trần Chiếu Lai ngồi đó, trên má còn vết bùn chưa khô hẳn, sống mũi cao thẳng, môi nhợt nhạt.
"Anh Lai..." Đào Đông Lĩnh lại gọi một tiếng.
Trần Chiếu Lai lấy điếu thuốc ngậm vào miệng, ngọn lửa bật lửa run run trong tay. Anh hút một hơi, thở ra, ánh mắt vẫn không liếc về phía Đào Đông Lĩnh dù chỉ một giây.
Tim Đào Đông Lĩnh bắt đầu đau nhói. Cậu muốn phá vỡ sự im lặng, nhưng lại không biết mở miệng nói gì.
Cậu sai rồi sao? Quả thật là sai, mạng người lúc nào cũng quan trọng hơn tiền. Nhưng bốn mươi vạn không phải con số nhỏ, đứng trước tổn thất lớn như vậy, ai cũng khó mà bình tĩnh đưa ra quyết định. Nhưng nếu đầu kia là Trần Chiếu Lai thì sao?
Đào Đông Lĩnh tự hỏi, lúc cậu bất chấp cố chấp muốn giữ xe giữ hàng, trong đầu có từng nghĩ đến Trần Chiếu Lai không? Có từng nghĩ đến cảm giác trong lòng anh ấy không?
Đào Đông Lĩnh nhìn quần áo dính đầy bùn đất của Trần Chiếu Lai, nhìn những ngón tay kẹp thuốc run rẩy của anh, cơn hối hận trong tim anh lúc này không sao kìm lại được, đau đến sắc nhọn.
Trần Sùng Sơn nói chuyện xong ngoài kia, bước vào nhìn hai người:
"Chiếu Lai, tối nay đừng mở quán nữa, nghỉ sớm đi, lấy lại sức."
Ông cũng không để ý đến Đào Đông Lĩnh. Nghĩ tới khoảnh khắc Trần Chiếu Lai nghe tin Đào Đông Lĩnh gặp nguy hiểm, sắc mặt lập tức trắng bệch, trong lòng người làm chú như ông không nói ra được khó chịu đến mức nào. Ông còn nói được gì nữa? Trần Chiếu Lai rõ ràng là để tâm, rõ ràng là coi Đào Đông Lĩnh như mạng sống. Ông còn có thể nói gì? Chuyện giữa hai đứa trẻ này, ông thật sự bó tay. Không đồng ý thì không được, mà đồng ý rồi thì lại chẳng khi nào yên tâm, ngoài việc tức nghẹn trong lòng ông cũng chẳng biết làm sao.
Trần Chiếu Lai dập thuốc, đứng dậy:
"Cháu đưa hai người về."
"Không cần cháu đưa," Trần Sùng Sơn khoát tay, "ngoài kia xe nhà Hi Bình về làng, tiện thể cho bọn chú đi nhờ."
Trần Chiếu Lai không cố nữa, cùng ra ngoài. Hi Bình chào anh một tiếng, chú Hai thím Hai dặn dò mấy câu, lên xe rời đi.
Trần Chiếu Lai khóa cổng sân, quay lại kéo cửa cuốn phía trước xuống, rồi trực tiếp lên lầu.
Đào Đông Lĩnh vẫn đi theo sau. Nhìn anh c** đ* vào phòng tắm, Đào Đông Lĩnh cũng c** đ* định theo vào, Trần Chiếu Lai quay đầu lại, cuối cùng cũng ghim ánh mắt lên mặt cậu.
"Ra ngoài." Anh nói.
Cổ họng Đào Đông Lĩnh nghẹn lại một chút.
"Anh Lai..."
Cậu đưa tay muốn nắm tay Trần Chiếu Lai, Trần Chiếu Lai nói:
"Đừng chạm vào tôi!"
*Editor: Thực sự giận rồi
Đào Đông Lĩnh đứng sững tại chỗ, ngực như bị chặn lại, trơ mắt nhìn cánh cửa phòng tắm đóng sầm, ngăn cậu ở bên ngoài.
Trần Chiếu Lai tắm rất lâu. Rất lâu anh chỉ đứng dưới vòi sen, cúi đầu, toàn thân run rẩy không kìm được.
Khi ra ngoài, sắc mặt anh càng trắng hơn. Đào Đông Lĩnh vẫn đứng ở cửa. Trần Chiếu Lai đi thẳng vòng qua cậu, mở tủ lấy một chiếc q**n l*t mặc vào, rồi đến bàn châm một điếu thuốc, quay lại ngồi xuống giường.
Đào Đông Lĩnh nhìn anh một lúc rồi vào phòng tắm.
Ngoài trời đã tối hẳn, mây đen vốn đã dày nặng, không có chút ý định tan đi. Ngực Trần Chiếu Lai bực tức, anh tựa vào đầu giường nửa nằm, mỗi hơi thuốc hút vào thở ra đều khó nhọc.
Đào Đông Lĩnh quấn khăn tắm quanh eo, vừa lau tóc vừa bước ra, đặt khăn xuống rồi lại ôm lấy anh.
Trần Chiếu Lai giơ tay đẩy cậu ra:
"...Em tránh xa tôi ra."
Tay anh vẫn run. Tim Đào Đông Lĩnh đau đến mức không chịu nổi nữa. Phải để tâm đến mức nào? Phải sợ hãi đến mức nào?
Đào Đông Lĩnh nghĩ Trần Chiếu Lai không nên kìm nén nữa. Anh nên tát mình hai cái, như vậy trong lòng Đào Đông Lĩnh còn dễ chịu hơn. Trần Chiếu Lai nên đánh cậu thật mạnh, nên chỉ thẳng mặt cậu mà chửi, nên phát điên đè anh xuống giường...
"Anh Lai, anh giận em thì cứ trút ra đi, đừng đè nén như vậy được không?"
Cậu nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Trần Chiếu Lai, mắt đỏ lên:
"Em sai rồi, đầu óc em lú lẫn, em không phải là chọn hàng mà bỏ anh... Anh Lai, sao em có thể không cần anh được..."
Trần Chiếu Lai không có biểu cảm. Anh rút tay về, quay mặt đi gạt tàn thuốc. Gạt hai cái, rồi dứt khoát dụi nửa điếu vào đó.
Anh không muốn nói chuyện.
"Anh Lai."
Đào Đông Lĩnh nửa quỳ trước mặt anh.
"Em không phải cố nhấn mạnh lý do. Anh luôn đối xử với em rất tốt, lần này anh cũng... anh cũng thử hiểu cho em một chút được không? Em biết mình sai rồi, em chỉ là..."
Cậu quệt mũi:
"...một xe hàng này riêng tiền vốn đã hơn bốn mươi vạn, xe dù bán lại giá rẻ cũng gần mười mấy hai mươi vạn, cộng lại... em sợ, em thật sự không gánh nổi... anh hiểu cho em được không? Anh vẫn luôn tốt với em mà, anh Lai, anh có thể..."
Xe còn bỏ ở Hưởng Vân Câu, ngâm trong nước, cả xe hàng sống chết chưa rõ. Đào Đông Lĩnh đỏ mắt cầu khẩn Trần Chiếu Lai, trong lòng khó chịu đến mức không biết làm sao. Cậu chỉ mong Trần Chiếu Lai nhìn cậu một cái, ôm cậu một chút, xoa đầu cậu rồi nói: không sao đâu, đừng sợ...
Trần Chiếu Lai lại lấy một điếu thuốc châm lên. Anh rít một hơi rất sâu. Lúc thở ra, cuối cùng cũng ngẩng mắt nhìn về phía Đào Đông Lĩnh.
"Em có biết không, khi nước sâu quá đầu gối, một người đứng ở trong đó sẽ có cảm giác gì không?"
Đào Đông Lĩnh mắt đỏ hoe nhìn anh.
"Sẽ mất thăng bằng, sẽ lảo đảo, trong lòng sẽ hoảng loạn." Trần Chiếu Lai nhìn cậu, nói:
"Hồi tôi đi lính, mỗi lần kiểm tra các hạng mục trên cạn, tôi gần như đều đạt điểm tuyệt đối, nhưng thứ hạng của tôi lúc nào cũng không lên được. Em biết vì sao không?"
"Bởi vì tất cả các hạng mục lội nước của tôi đều trượt."
Đồng tử Đào Đông Lĩnh bắt đầu run rẩy, môi cậu hơi hé ra, ngây người nhìn Trần Chiếu Lai.
Trong mắt Trần Chiếu Lai ánh lên hơi nước, khóe môi anh cong lên rất nhẹ, nói:
"Bởi vì tôi sợ nước, bởi vì... bố mẹ tôi đã chết đuối... thật sự chết vì nước... Suốt rất nhiều năm, hễ ngủ là tôi gặp ác mộng... Tôi sợ tất cả những thứ không thể kiểm soát, những dòng nước có thể nuốt chửng con người..."
*Đoạn này giận nên không để anh - em nữa, nào hết giần thì gọi lại nhe