Đường Về - Hạ Đại Vũ

Chương 62: Anh Lai, mẹ kiếp anh ngọt thật đấy! (H++)

Trước Tiếp

Đào Đông Lĩnh dự tính mùng Năm sẽ đi. Về tới nơi còn phải đưa xe đi kiểm tra trước, mất chừng hai ngày. Đợi tới mùng Tám nhà máy khởi công, cậu lại phải xếp hàng lên đường.

Buổi tối hai người ăn cơm xong ở nhà chú Hai rồi về quán. Trần Chiếu Lai ra sân sau thêm thức ăn và nước cho chó, Đào Đông Lĩnh thì ngậm điếu thuốc đứng dưới mái hiên cửa sau bếp đợi. Trần Chiếu Lai khoá cửa lớn, lên lầu, Đào Đông Lĩnh không nói tiếng nào lặng lẽ theo sau.

Trần Chiếu Lai quay đầu nhìn cậu hai lần, hỏi:
"Nghĩ gì đấy?"

"Hả?" Đào Đông Lĩnh hoàn hồn, vừa bước lên bậc thang vừa nói: "Em đang nghĩ, hôm nay là mùng Hai."

"Ừ." Trần Chiếu Lai mở cửa.

Đào Đông Lĩnh nói:
"Tối nay tới lượt em đúng không?"

Trần Chiếu Lai cười một tiếng:
"Đúng."

"Rồi mùng Ba anh, mùng Bốn em, mùng Năm em phải đi rồi." Đào Đông Lĩnh vươn tay đẩy cửa ra.

Trần Chiếu Lai nói:
"Một ngày cũng không nghỉ à?"

"Không nghỉ. Đi rồi thì không biết khi nào mới gặp lại được, chỉ có mấy ngày này thôi, em hận không thể một ngày làm tám lần."

Trần Chiếu Lai vừa cười vừa lắc đầu:
"Gì màkhông biết khi nào, lúc em chạy xe một tháng cũng ghé ba bốn lần còn gì."

"Không đủ." Đào Đông Lĩnh cởi áo khoác ném lên sofa. "Một tuần ba bốn lần em còn thấy ít, huống chi một tháng. Bây giờ em thậm chí không dám nghĩ tới mùng Năm, nghĩ tới là em phát điên."

Cậu vừa nói vừa c** đ*, đều tiện tay ném hết lên sofa. Trần Chiếu Lai đi qua nhặt lên treo sang một bên. Đào Đông Lĩnh thấy vậy, trước khi anh cúi xuống nhặt tất với q**n l*t, cậu đã tự nhặt lên. Trần Chiếu Lai nói:
"Ném vào giỏ đồ bẩn, mai giặt."

Đào Đông Lĩnh quay người vào nhà vệ sinh vứt vào, rồi tr*n tr**ng đi ra, nhìn Trần Chiếu Lai, nói:
"Anh cởi đi."

Trần Chiếu Lai nói:
"Em tắm trước đi."

"Không." Đào Đông Lĩnh nhíu mày đứng thẳng. "Em muốn tắm chung với anh, nhanh lên, đừng đợi em lột anh."

Trần Chiếu Lai cười nhìn cậu, giơ tay tháo cúc tay áo.

Cúc áo sơ mi vừa mỏng vừa nhỏ. Đào Đông Lĩnh cũng không hiểu vì sao, cậu chỉ nhìn động tác đó của Trần Chiếu Lai, nhìn đôi mắt Trần Chiếu Lai đang cười với mình, là cậu đã cứng rồi.

Cậu nuốt khan hai cái, cuối cùng vẫn bước tới kéo vạt áo sơ mi của Trần Chiếu Lai ra, từng hạt từng hạt giúp anh cởi.

"Sao thế?" Trong mắt Trần Chiếu Lai mang ý cười, hỏi:
"Chê anh cởi chậm à?"

Đào Đông Lĩnh nói:
"Anh cũng biết là anh chậm, anh cố ý phải không?"

"Là em cứng nhanh quá." Trần Chiếu Lai vươn tay, nhẹ nhàng búng một cái vào chỗ đang dựng lên của Đào Đông Lĩnh.

Đào Đông Lĩnh hơi ngượng, một tay đè bàn tay Trần Chiếu Lai lên c** nh* của mình, tay kia kéo cổ Trần Chiếu Lai lại rồi hôn lên.

"Em nói với anh bao nhiêu lần rồi, em đang tuổi huyết khí phương cương mà!"

Trần Chiếu Lai để mặc cậu hôn, các ngón tay khép lại, ôn hoà v**t v* cậu.

"Anh có thích không?" Hơi thở Đào Đông Lĩnh đã bị làm loạn.

"Thích." Trần Chiếu Lai nói. "Anh thích em cứng vì anh, thích em huyết khí phương cương với anh."

Đào Đông Lĩnh đột ngột bước lên một bước, đè Trần Chiếu Lai sát vào tường.

Cúc áo sơ mi đã bị kéo giật bung ra hết. Đào Đông Lĩnh vừa hôn một cách hung hãn vừa lột áo xuống ném dưới đất, tay kia thò ra mở thắt lưng. Mấy ngày nay Trần Chiếu Lai mặc quần tây; anh vốn là dáng người mắc áo, nền tảng luyện tập nhiều năm trong quân đội vẫn còn, dưới lớp quần tây ôm sát, mông săn chắc và đôi chân dài thẳng càng hiện rõ.

"Em sớm đã muốn lột anh rồi, anh Lai, anh không biết em thèm thân thể anh tới mức nào đâu." Đào Đông Lĩnh thở gấp, c** nh* trong tay Trần Chiếu Lai căng phồng dữ tợn, mấy ngón tay móc khoá thắt lưng cũng run rẩy, gấp tới mức làm thế nào cũng không mở ra được.

Trần Chiếu Lai dựa lưng vào tường, đưa tay chạm lên tay cậu, ấn đầu ngón tay cậu bóp một cái vào khoá, thắt lưng "cạch" một tiếng liền bung ra. Tay Đào Đông Lĩnh lập tức luồn vào trong q**n l*t, nắm lấy c** nh* của Trần Chiếu Lai.

Trần Chiếu Lai nhíu mày hít vào một hơi, nói:
"Nhẹ thôi..."

Đào Đông Lĩnh lập tức thả lỏng lực tay, chậm rãi x** n*n. Cậu dùng ngực ép sát Trần Chiếu Lai, đè người thật chặt, dùng chóp mũi cọ vào hõm tai anh:
"Lần này... em tuyệt đối không làm anh đau đâu, anh Lai... em đều học hết rồi... hai lần anh đè em, em đã học theo..."

"Được." Trần Chiếu Lai cười.

Tối nay toàn thân anh có một cảm giác thả lỏng khó nói thành lời, khác với những lúc nắm quyền chủ động trước đây, như thể đã giao toàn bộ bản thân cho Đào Đông Lĩnh — thân thể anh, trái tim anh, từng rung động kh*** c*m trong thế bị động, đều do Đào Đông Lĩnh khống chế.

Đào Đông Lĩnh hôn lên môi anh một cái.

Khoé môi Trần Chiếu Lai mang ý cười, nhìn cậu.

Đào Đông Lĩnh lại hôn thêm một cái.

Trần Chiếu Lai đưa đầu lưỡi ra định l**m môi vừa bị cắn đỏ, Đào Đông Lĩnh nhìn chằm chằm phần mềm ướt vừa lộ ra ấy, đột ngột cúi xuống m*t chặt, thở gấp không chịu buông.

"Ưm..." Trần Chiếu Lai khẽ rên một tiếng, hơi thở cũng rối loạn theo.

Mắt Đào Đông Lĩnh đã hôn đến đỏ lên. Đến khi khó khăn lắm mới tách ra, Trần Chiếu Lai nghiêng mặt th* d*c:
"Em làm sao..." anh nói, "sao cứ như nghiện hôn vậy..."

"Em nghiện anh." Tay Đào Đông Lĩnh vẫn đang x** n*n phía dưới, làm cơ bụng Trần Chiếu Lai căng cứng.

"Để em làm anh sướng trước được không?" Giọng Đào Đông Lĩnh khàn đi. "Em làm anh ra trước."

Ngực Trần Chiếu Lai phập phồng, tựa tường nói:
"Đi lấy điếu thuốc."

Đào Đông Lĩnh hôn anh một cái, quay người đi tới bàn lấy một điếu thuốc ngậm vào miệng, bật lửa châm lên, vừa rít một hơi vừa đi lại, đưa tới bên môi Trần Chiếu Lai. Trần Chiếu Lai khẽ cắn điếu thuốc, nhìn cậu.

Đào Đông Lĩnh quỳ xuống.

"Anh đoán xem, trong lúc anh hút xong một điếu thuốc, em có làm anh ra được không?" cậu ngửa mặt cười.

Trần Chiếu Lai rũ mắt, phả ra một làn khói, nói:
"Em có thể thử."

Thực ra Trần Chiếu Lai không tin. Một thằng nhóc ngây ngô chẳng có mấy kinh nghiệm như thế, không làm anh đau đã là tốt rồi, còn muốn trong thời gian một điếu thuốc khiến anh đầu hàng, hơi ngông quá rồi. Nhưng theo bản năng, anh vẫn hút chậm lại, nhẹ hơn.

Đào Đông Lĩnh quả thật đã tiến bộ. Lưỡi và má phối hợp vừa phải, Trần Chiếu Lai rất nhanh đã có cảm giác. Ban đầu anh cúi đầu nhìn, không lâu sau đã không nhịn được ngửa mặt lên, yết hầu run rẩy, ngực phập phồng th* d*c.

Ánh mắt Đào Đông Lĩnh luôn dán chặt vào mặt anh, không bỏ sót một phản ứng nhỏ nào. Với cậu, chỉ cần Trần Chiếu Lai thở gấp hơn một chút cũng chính là khích lệ. Hắn m*t mạnh và nhanh, vừa l**m, cẩn thận thu răng, dùng môi lưỡi bao lấy thứ đang ngày càng thô cứng kia mà vuốt.

Trần Chiếu Lai không hút thuốc nữa. Cánh tay kia buông thõng, điếu thuốc cháy dần giữa kẽ ngón tay.

Anh cúi đầu gảy rơi cụm tàn cuối cùng, tay kia sờ lên đầu Đào Đông Lĩnh, nói:
"Ngậm chặt."

Đào Đông Lĩnh siết chặt má. Trần Chiếu Lai ấn đầu hắn, bắt đầu thúc ra vào trong miệng cậu.

Vào rất sâu. Rất nhanh mắt Đào Đông Lĩnh đã ngân ngấn nước, gân cổ nổi lên, bắt đầu buồn nôn.

Trần Chiếu Lai dừng lại, nhìn cậu. Đào Đông Lĩnh nhả c** nh* ra thở một hơi, nói:
"Tiếp đi." Rồi lại ngậm vào.

Trần Chiếu Lai thúc thêm mấy chục cái nữa. Trước khi b*n r* định rút ra, thì bị Đào Đông Lĩnh ôm chặt lấy eo. Trần Chiếu Lai không khống chế được, từng đợt từng đợt bắn hết vào cổ họng cậu.

Đào Đông Lĩnh ngửa đầu nhìn anh, yết hầu trượt lên xuống, nuốt hết vào.

Da đầu Trần Chiếu Lai tê dại. Anh nhìn Đào Đông Lĩnh hồi lâu, kéo hắn đứng dậy, hôn môi cậu.

"Không cần như vậy..." anh nói.

"Em tự nguyện." Đào Đông Lĩnh thở gấp, cười nói, "anh Lai, anh mẹ nó ngọt thật."

Mẩu thuốc vừa bị ném vào thùng rác trong phòng tắm, Trần Chiếu Lai đã bị đè từ phía sau áp lên bồn rửa. Đào Đông Lĩnh lấy chai dầu bôi trơn trên giá, dùng răng cắn mở nắp, trực tiếp bóp mạnh một đống lên khe mông của Trần Chiếu Lai.

Lồng ngực nóng bỏng phía sau dán sát lên, cùng lúc đó là ngón tay ấn vào nơi nào đó.

"Anh Lai..." Trong hơi thở Đào Đông Lĩnh dồn nén nôn nóng. Nếu không phải ăn thịt người là phạm pháp, hắn thật sự muốn từng miếng từng miếng nuốt gọn Trần Chiếu Lai vào bụng.

"Em không làm anh đau đâu." Cậu nói.

Trần Chiếu Lai cúi đầu, nhắm mắt cười:
"Không sao, anh không để ý."

Vừa dứt lời, chỗ khép chặt đã bị đẩy mạnh vào. Vai lưng Trần Chiếu Lai bỗng căng cứng.

Không đau, chỉ là hơi khó thích ứng. Về lý thuyết anh hiểu nhiều hơn Đào Đông Lĩnh. Anh không để cơ thể kháng cự sự xâm nhập, cố gắng thả lỏng hết mức. Ngón tay Đào Đông Lĩnh không gặp mấy trở ngại, chậm rãi chui vào.

"Có chỗ nào không thoải mái thì nói với em, dù chỉ một chút cũng phải nói." Đào Đông Lĩnh cắn d** tai anh, dịu dàng nói.

Trần Chiếu Lai vừa cảm nhận những chuyển động ra vào chậm rãi phía sau, vừa th* d*c cười:
"Vậy thì bây giờ... anh hơi không thoải mái."

Ngón tay Đào Đông Lĩnh lại thọc vào sâu thêm một chút:
"...lát nữa sẽ ổn, anh nhịn một chút..."

Với tính nóng nảy của Đào Đông Lĩnh, thời gian cậu dùng để mở rộng thế này khiến Trần Chiếu Lai cũng có chút cảm động, đã không thể chỉ dùng chữ "kiên nhẫn" để hình dung.

"Được rồi, Đông Lĩnh..." Trần Chiếu Lai quay đầu hôn hắn, "vào đi."

"Thật à? Sẽ không đau nữa chứ?" Trán, ngực, cả cánh tay Đào Đông Lĩnh đều toát mồ hôi. Cậu hôn Trần Chiếu Lai, xác nhận lại:
"Thật sự được rồi à? Em không muốn làm anh đau nữa. Em muốn lúc em vào, anh toàn là sướng..."

Trần Chiếu Lai vòng tay ra sau cổ cậu, nói:
"Vào đi."

Đào Đông Lĩnh nói:
"Em... em không muốn đeo bao, được không?"

"Được."

Đào Đông Lĩnh cúi đầu, một tay nắm xương hông Trần Chiếu Lai, hai ngón kẹp lấy c** nh*, nhắm vào chỗ đó, làm chậm nhất có thể, từng chút từng chút đẩy vào.

Lưng Trần Chiếu Lai căng dữ dội. Mãi đến khi Đào Đông Lĩnh vào hoàn toàn, triệt để, anh mới th* d*c, thả lỏng ra một hơi.

"Thế nào?" Đào Đông Lĩnh ôm anh, giọng khàn hỏi. "Có đau không?"

"Không..." Trần Chiếu Lai nói, "khá là thoải mái."

Đào Đông Lĩnh bẻ mặt anh lại hôn, vừa hôn vừa chậm rãi kéo đẩy.

Thể lực của Đào Đông Lĩnh Trần Chiếu Lai hiểu rõ. Anh cũng biết tối nay cậu không làm cho đã sẽ không chịu dừng. Đến khi người kia cuối cùng đè lên lưng anh, kéo dài tiếng rên mà b*n r*, toàn thân Trần Chiếu Lai đã bị dày vò đến mức như vừa được rửa qua nước.

Bàn tay Đào Đông Lĩnh bóp chặt lưng eo anh, x** n*n đến mức da đỏ từng mảng:
"...Sao anh chưa ra? Anh Lai, anh không thoải mái à?"

Giọng Trần Chiếu Lai cũng khàn đi:
"Không phải... vừa ra một lần rồi, lần thứ hai không nhanh vậy đâu..."

Đào Đông Lĩnh ôm anh một lúc, chậm rãi rút d**ng v*t ra, cầm vòi sen xả nước giúp anh rửa.

"Em xem rồi, anh Lai." Đào Đông Lĩnh vừa để nước nóng "ào ào" xối xuống, vừa nhẹ nhàng vuốt lưng anh, nói:
"Không rách chút nào, chỉ hơi đỏ thôi, lát nữa em cũng bôi thuốc cho anh."

Trần Chiếu Lai quệt nước trên mặt, cười:
"Mã Ứng Long à? Tâm lý trả thù của em có hơi mạnh quá không đấy?"

Đào Đông Lĩnh cười hai tiếng, nghiêm túc nói:
"Không phải trả thù. Lần trước anh bôi cho em, em thấy rất ổn, mát mát, rất dễ chịu, nên em biết anh dùng cái đó cho em là vì tốt cho em."

Trần Chiếu Lai cười. Tắm xong đi qua một bên, lấy khăn tắm lau người, quấn ngang eo, nói:
"Anh ra trước, em tắm từ từ đi."

Đào Đông Lĩnh treo vòi sen lên, vừa gội đầu vừa nói:
"Một phút thôi anh Lai, đợi em! Em còn một lần nữa!"

Trước Tiếp