Đường Về - Hạ Đại Vũ

Chương 60: Xử lý một trận (H+++)

Trước Tiếp

Trần Chiếu Lai đã nói là "xử lý" thì đúng là chẳng nương tay.

Trong phòng tắm hơi nước mịt mù, Đào Đông Lĩnh bị kẹp sau gáy ấn sát vào tường, những cú th*c m*nh mẽ từ phía sau ép cậu đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn. Một tay cậu chống lên tường, tay kia với ra phía sau muốn đẩy ra, lại bị Trần Chiếu Lai dùng một tay bẻ ngoặt, ấn chặt vào hõm lưng, lực va chạm hoàn toàn không giảm.

"Anh Lai..." Đào Đông Lĩnh bị làm cho đến mức giọng cũng không còn liền mạch, khàn khàn gọi người.

"Ừ," Trần Chiếu Lai đáp khẽ một tiếng, tốc độ không hề chậm lại.

Đào Đông Lĩnh nói:
"...chậm lại chút..."

"Đau à?" Trần Chiếu Lai hỏi.

"Không phải..." Đào Đông Lĩnh mắt đỏ lên,
"Anh như vậy, em có hơi... chịu không nổi..."

"Chịu không nổi kiểu gì?" Trần Chiếu Lai hỏi tiếp.

Đào Đông Lĩnh ngửa mặt thở gấp:
"Em... em không muốn nhanh thế này..."

"Không đau là được," giọng Trần Chiếu Lai trầm ổn,
"Làm nhanh xong còn ngủ, anh buồn ngủ rồi."

Buồn ngủ cái gì chứ... Đào Đông Lĩnh hoàn toàn không cảm nhận được nửa phần buồn ngủ nào từ người phía sau. Cậu chỉ thấy thứ cứng nóng đó ra vào dữ dội trong cơ thể mình, vừa mài mòn đến khó chịu, vừa k*ch th*ch khiến toàn thân từng đợt run rẩy dâng lên. Trần Chiếu Lai vào quá sâu, mỗi lần đều cọ trúng điểm khiến người ta khó nhịn, còn không ngừng đẩy sâu hơn. Toàn thân Đào Đông Lĩnh mềm nhũn ra, cơ bắp lúc căng chặt, lúc lại rã rời chẳng còn chút sức.

"Anh Lai..." giọng cậu đổi luôn rồi, "Em..." theo bản năng cậu muốn rút tay về tự giải tỏa, cảm giác đang dâng lên dữ dội trước ngưỡng khiến cậu không kiểm soát được, muốn dùng lực, muốn nhanh hơn...

Nhưng Trần Chiếu Lai không cho.

"Đừng chạm, cứ thế mà ra." Trần Chiếu Lai cúi người siết chặt cậu, lồng ngực áp sát lưng cậu. Đào Đông Lĩnh như bị bao bọc trong một tấm lưới vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ, không thở nổi, chỉ còn biết vùng vẫy, r*n r* theo bản năng...

Đào Đông Lĩnh thật sự không muốn kết thúc nhanh như vậy, nhưng Trần Chiếu Lai hoàn toàn khống chế cơ thể cậu. Những cú thúc nhanh và mạnh khiến cậu có cảm giác mình gần như không giữ được nữa, vừa hoảng loạn, vừa xấu hổ đến cực độ — cảm giác này... thật sự quá mất mặt.

Nhưng anh Lai đã quyết thì tuyệt đối không định cho cậu giữ chút thể diện nào.

Cuối cùng, Đào Đông Lĩnh vừa hét khàn cả giọng, trước mắt trống rỗng, toàn thân run rẩy, từng đợt trào ra...

Nước nóng xối "ào ào" lên người. Đào Đông Lĩnh áp trán vào cánh tay, dựa vào tường, lồng ngực phập phồng dữ dội, rất lâu vẫn chưa thể bình ổn lại.

Trần Chiếu Lai cầm vòi sen xả sạch người cho cậu, lau khô bằng khăn tắm, vỗ nhẹ lên eo cậu:
"Về giường."

Đào Đông Lĩnh lúc nãy gần như hét khàn cổ họng, lúc này lẩm bẩm một câu:
"Không đi nổi... mông đau."

Trần Chiếu Lai quấn khăn quanh eo, nghe vậy không nhịn được cười khẽ một tiếng.

"Thật à?" Anh lại ôm cậu, thấp giọng hỏi,
"Lúc nãy còn chưa nới đủ sao?"

Lại quay về cái giọng ôn hòa này nữa... lại thế nữa... người này đúng là...

Đào Đông Lĩnh coi như đã nhìn rõ rồi: Trần Chiếu Lai bình thường tính tình ôn hòa, nhưng một khi lên giường thì hoàn toàn là khí thế khác — hung dữ, bá đạo. Lúc nãy cậu bị làm đến mức mất kiểm soát, giãy giụa không xong, eo mỏi chân mềm, lại vốn dĩ không so được thân thủ của anh, dễ dàng bị Trần Chiếu Lai khống chế.

Đào Đông Lĩnh thật sự không ngờ anh Lai trước kia kiềm chế đến mức không chịu động vào cậu, hóa ra toàn bộ cổ tay đều để dành dùng vào lúc này...

Càng nghĩ càng không cam tâm, cậu nói:
"Chân mềm rồi, anh cõng em."

Trần Chiếu Lai không do dự chút nào, nắm tay cậu xoay người, cúi xuống:
"Lên đi."

Đào Đông Lĩnh cũng chẳng khách sáo, trực tiếp nhào lên lưng anh, toàn bộ trọng lượng dồn hết lên người anh.

Trần Chiếu Lai đỡ lấy đùi cậu, nhấc lên một chút, rồi bước ra khỏi phòng tắm.

Nhà vệ sinh cách giường rất gần, nhưng chỉ mấy bước đó thôi mà Đào Đông Lĩnh lại thấy dễ chịu lạ thường. Trần Chiếu Lai cõng người đến cạnh giường, nói:
"Xuống đi."

Đào Đông Lĩnh không nhúc nhích, nghiêng đầu tựa lên vai Trần Chiếu Lai. Trần Chiếu Lai quay mặt sang cọ nhẹ vào cậu:
"Sao thế?"

Đào Đông Lĩnh vẫn không nói gì, mềm nhũn như bị rút mất xương sống, nằm sấp trên lưng anh.

Trần Chiếu Lai cũng không giục, cứ thế cõng cậu đứng yên.

Một lúc lâu sau, Đào Đông Lĩnh mới lên tiếng:
"Anh Lai..."

"Ừ?"

"Hai chuyện."

"Nói đi."

"Chuyện thứ nhất, em thích anh chết đi được, ngày sau lại thích hơn ngày trước."

"Ừ," Trần Chiếu Lai cười, "tốt"

"Chuyện thứ hai..."

Đào Đông Lĩnh đấu tranh tư tưởng một hồi, rồi ghé sát tai anh, hạ giọng nói:
"Hai lần bị anh làm đến b*n r* thế này, tuy là rất mất mặt... nhưng em vẫn muốn nói với anh... em thích, mẹ nó, suýt thì sướng đến bay luôn..."

Đào Đông Lĩnh là người chưa bao giờ giấu cảm xúc của mình, nhất là trước mặt Trần Chiếu Lai. Tình cảm của cậu, sự cố chấp của cậu, yêu thích thẳng thắn và mãnh liệt đến mức tràn đầy — cậu đều muốn nói cho anh biết, muốn anh biết hết.

Cậu thích, thì cậu muốn Trần Chiếu Lai biết rõ ràng rằng cậu thích đến mức nào.

Trần Chiếu Lai không hề nghi ngờ điều đó. Anh không phải ngày đầu tiên quen Đào Đông Lĩnh, cũng không phải ngày đầu tiên sa lún. Chỉ là anh chịu không nổi việc Đào Đông Lĩnh ghé sát tai mình nói thẳng ra như vậy... Anh từng nghĩ Đào Đông Lĩnh cần thời gian để thích nghi với chuyện này, từng nghĩ cậu có thể sẽ không quá thoải mái, từng nghĩ trong lòng cậu sẽ giằng co giữa quá thích và quá kháng cự. Nhưng anh không ngờ cơ thể Đào Đông Lĩnh lại dễ dàng bị làm đến mức b*n r* như thế, mà trong lòng cậu là thích thật. Cậu cứ thế tựa bên tai anh, dùng giọng lười biếng, hơi khàn nói rằng mình sướng đến mức muốn lật trời...

Đào Đông Lĩnh nói muốn anh biết, vậy nên bây giờ Trần Chiếu Lai đã biết rồi. Cái giá của việc biết là anh lập tức ấn người xuống giường, kéo cao một chân Đào Đông Lĩnh, không đeo bao, trực tiếp tiến vào từ chính diện. Anh không nói một lời, chỉ trầm mắt nhìn, nhìn Đào Đông Lĩnh lại lần nữa mồ hôi đầm đìa, lại lần nữa bị đâm đến mất kiểm soát, giãy giụa. Anh nhìn cậu cắn răng, mắt đỏ lên, đến cuối cùng gân cổ căng cứng, co giật rồi lại lần nữa phun ra...

Lần này Đào Đông Lĩnh có đủ lý do để không cần về nhà chú Hai nữa. Cậu bị hành hạ suốt cả buổi chiều, đến lúc Trần Chiếu Lai nhẹ tay giúp cậu dọn dẹp thì cậu đã không chịu nổi, chui vào trong chăn mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Đến khi tỉnh lại thì đã là mười một giờ đêm.

Trần Chiếu Lai không có trong phòng, nhưng Đào Đông Lĩnh rất yên tâm, biết chắc người kia không phải đang ở bếp nấu cháo thì cũng là đang luộc mì.

Trên người không có cảm giác khó chịu gì đặc biệt, chỉ là eo mỏi đến chết được. Đào Đông Lĩnh chậm chạp mặc quần áo xuống giường, vào nhà vệ sinh rửa mặt, liếc thấy trên bồn rửa có đặt một tuýp Mã Ứng Long thì ngẩn ra một chút. Cậu cầm lên xem, đã bị bóc rồi, lập tức hiểu ra, mặt nóng bừng lên.

"Cứ đợi đấy," Đào Đông Lĩnh nghiến răng nghĩ thầm, "rất nhanh thôi, tuýp này sẽ được dùng lên người anh!"

Xuống lầu vừa vào bếp, mùi cháo nấu trong nồi đất đã xộc thẳng vào mũi. Đào Đông Lĩnh hắng giọng, hai tay đút túi, chậm rãi lắc lư đi tới.

Trần Chiếu Lai đang bưng từ nồi hấp bên cạnh ra hai đĩa bánh chẻo còn bốc hơi nóng.

"Tỉnh rồi à? Đang định lên gọi em đây." Anh nói, "Thím nhờ Trần Bằng mang bánh chẻo sang, anh hâm lại rồi. Em rửa tay xong thì ăn trước đi, cháo cũng sắp xong rồi."

Đào Đông Lĩnh đứng yên không động.

Trần Chiếu Lai nhìn cậu, lau tay rồi đi lại, hỏi:
"Sao thế? Không thoải mái à?"

"Thoải mái lắm, Mã Ứng Long cũng bôi rồi, sao mà không thoải mái cho được?"

Trần Chiếu Lai nhìn cậu rồi bật cười.

"Anh đừng có cười, sau này em cũng sẽ bôi cho anh thôi" Đào Đông Lĩnh đỏ mặt, nghiến răng nói nhỏ.

"Được," Trần Chiếu Lai vừa cười vừa vỗ nhẹ lên eo cậu, "lần sau em muốn dùng thế nào thì dùng thế ấy, anh phối hợp hết."

Muốn chết thật sự.

Đào Đông Lĩnh nhìn gương mặt Trần Chiếu Lai, trong lòng không sao kìm được mà nghĩ: người này sao lại muốn mạng người ta thế này, chỉ cần cười một cái, hơi rũ mắt, cong môi một chút thôi, sao lại dễ dàng nắm chặt trái tim cậu đến vậy...

Đào Đông Lĩnh hít mạnh một hơi, cậu cảm thấy mình sắp không đợi được đến lần sau nữa rồi.

Trần Chiếu Lai dường như đoán được điều gì, ánh mắt lướt xuống phía dưới eo cậu, khóe miệng lại không nhịn được cong lên. Đào Đông Lĩnh chịu đủ rồi, đưa tay nắm lấy khóa thắt lưng của anh kéo mạnh về phía trước, dang tay ôm chặt lấy người, ngẩng đầu hôn mạnh một cái lên môi anh.

"Anh cười em đấy à??"

"Không," Trần Chiếu Lai nói, "nhưng tối nay thôi nhé? Em nghỉ ngơi cho tử tế đi, ngày mai mình còn phải về chỗ chú thím Hai."

"Anh sợ mình không chịu nổi đúng không?"

"Ừ," Trần Chiếu Lai nhận rất sảng khoái, vẫn cười, "dù sao em cũng trẻ hơn anh nhiều như vậy."

Cười đến mức Đào Đông Lĩnh tức đầy bụng.

Cậu ép người anh vào bàn bếp, hạ giọng nói:
"Em phân tích cho anh nghe vài nhược điểm khi bẻ cong một trai thẳng trẻ tuổi về làm bạn trai nhé, anh Lai."

"Em nói đi." Trần Chiếu Lai cong môi nhìn cậu.

"Thứ nhất," Đào Đông Lĩnh giơ một ngón tay, "em trẻ, huyết khí phương cương, anh hiểu chứ? Nghĩa là thể lực tinh lực hồi phục rất nhanh. Dù có bị anh làm đến bắn hai lần, em bò dậy là có thể lật ngược lại chiến tiếp. Đây là ưu thế mà mấy ông già ngoài ba mươi như anh chỉ có thể nhìn mà thèm, anh có chịu nhận không?"

"Ừ, đúng thật." Trần Chiếu Lai cười gật đầu.

"Thứ hai!"

Đào Đông Lĩnh biết Trần Chiếu Lai đang trêu mình cho vui, cả hai đều hiểu rõ trong lòng — chỉ là thích, thích cái kiểu một người dính lấy, một người dỗ dành này. Tay cậu không cam lòng mà bóp nắn eo anh, "Anh suốt ngày nói em là trai thẳng bẩm sinh, vậy anh có biết không, trai thẳng trong xương cốt, ở mấy chuyện này, tuyệt đối không thể chịu thua?"

Trần Chiếu Lai nhướng mày.

Đào Đông Lĩnh đắc ý vỗ vỗ eo anh:
"Đêm nay anh đã nói thôi thì thôi, vậy để lần sau. Lần sau đến lượt em."

"Được." Trần Chiếu Lai gật đầu.

Đào Đông Lĩnh lại hôn anh thêm một cái, vui vẻ bưng đĩa bánh chẻo đi ra ngoài. Đi được hai bước chợt quay đầu lại, nghiêm túc nhìn Trần Chiếu Lai nói:
"Nhưng nói trước nhé anh Lai, lúc em ở trên thì anh không được phản kháng, không được dùng mấy chiêu khống chế, cận chiến của anh đối phó với em..."

Trần Chiếu Lai thật sự nhịn không nổi nữa, chống tay lên mép bếp cười suốt gần một phút.

Trước Tiếp