Đường Về - Hạ Đại Vũ

Chương 53: Động tĩnh

Trước Tiếp

Lúc tới cửa tiệm thì trời đã khá muộn. Ba người cùng nhau dỡ đồ từ trên xe xuống.
Trần Chiếu Lai cởi áo khoác treo lên lưng ghế, nói:
"Đông Lĩnh, em đưa Tiểu Uý lên trên sắp xếp chỗ ở đi, để anh làm chút đồ ăn, ăn xong thì nghỉ sớm."

"Được," Đào Đông Lĩnh xách vali của Đào Uý lên, nói: "Đi thôi."

Đào Uý quan sát cửa tiệm nhỏ gọn gàng sạch sẽ này, theo sau lên tận tầng ba. Đào Đông Lĩnh đẩy cửa căn phòng mình từng ở, nói:
"Em ở phòng này đi, trước đây anh ở đây."

Trên giường, Trần Chiếu Lai đã thay sẵn chăn đệm mới.
Đào Uý ngồi xuống mép giường, hỏi Đào Đông Lĩnh:
"Vậy bây giờ anh ở đâu?"

Đào Đông Lĩnh giơ ngón cái chỉ sang bên cạnh:
"Phòng kế bên, anh ngủ chung với anh Lai."

Đào Uý há miệng, nhìn Đào Đông Lĩnh, chậm rãi gật đầu.

Lúc này trong bụng cô đầy ắp chuyện để buôn, muốn hỏi lắm! Muốn hỏi đến ngứa ngáy khó chịu. Nhưng cô cố nhịn, không thể hỏi, nếu không thì Đào Đông Lĩnh chắc chắn sẽ nổ tung. Đào Uý lớn từng này tuổi, chưa bao giờ thấy tiếc như bây giờ vì sao mình lại là em gái của Đào Đông Lĩnh, chứ không phải anh em trai...

Đào Đông Lĩnh nhíu mày:
"Sao vậy? Em có ý kiến gì à?"

Đào Uý nói:
"Cái đó... em thấy tầng hai còn nhiều phòng mà, đều trống, hay để em xuống dưới ở đi..."

Đào Đông Lĩnh nói cô:
"Sao em lắm chuyện thế?"

Đào Uý hừ cười một tiếng:
"... Dù sao em cũng không thể ở sát vách hai người được. Anh không biết ngại thì em còn biết ngại. Lỡ nửa đêm có chút động tĩnh gì đó... thì xấu hổ lắm, anh nói có đúng không..."

Còn chưa nói xong, Đào Đông Lĩnh đã xách vali lên:
"Im miệng. Đi, xuống lầu!"

Đào Uý lóc chóc theo sau, lại xuống dưới.

Đào Đông Lĩnh cũng không lải nhải với cô nữa, đẩy cửa căn phòng nhỏ trước đây mình hay ở, đặt vali sang một bên, rồi cuộn chăn đệm trên giường lại, kẹp dưới cánh tay, nói:
"Anh lên trên lấy bộ chăn mới trải cho em mang xuống."
Nói xong liền quay người đi.

Đào Uý đi loanh quanh trong phòng, nhìn chỗ này một chút chỗ kia một chút, còn mở cửa nhà vệ sinh ngó vào hai lần, trong lòng đầy kinh ngạc y như năm xưa anh cô từng có:
"Trời ơi... sạch sẽ quá mức luôn."

Khi Trần Chiếu Lai lên lầu gọi hai anh em xuống ăn cơm, Đào Đông Lĩnh đang trải giường cho Đào Uý. Vừa trải vừa hạ giọng dạy dỗ:
"... Thu bớt cái tính điên điên khùng khùng của em lại đi, có chút dáng vẻ con gái coi. Đừng có trước mặt anh Lai mà cũng như lúc bình thường ở trước mặt anh... Nói cho cùng thì từ nhỏ anh cũng chưa từng dạy em mấy phép tắc đối nhân xử thế, bản thân anh làm cũng chẳng ra sao. Hai anh em mình cứ thế hoang dã mà lớn lên. Nhưng bây giờ thì... dù sao cũng phải chú ý chút, đừng để người ta cười mình có mẹ sinh mà không có mẹ dạy..."

Trần Chiếu Lai giơ tay gõ nhẹ hai cái lên cửa.

Đào Đông Lĩnh và Đào Uý cùng quay đầu lại.

"Anh Lai."

"Ừ," Trần Chiếu Lai cười cười, "cơm xong rồi, xuống ăn trước đi, chắc ai cũng đói cả."

Đào Uý vô tư, nét mặt không lộ gì, nhấc chân đi thẳng ra ngoài:
"Em mong được nếm đồ anh nấu lâu lắm rồi đó anh Lai, anh không biết anh trai em khen anh tới mức nào đâu."

Trần Chiếu Lai cười:
"Vậy thì mau đi rửa tay."

Đào Uý "thịch thịch thịch" chạy xuống lầu.

Đào Đông Lĩnh cười với Trần Chiếu Lai, đang định đi theo thì bị anh kéo lại một cái.

Đào Đông Lĩnh ngẩng đầu lên, Trần Chiếu Lai nhìn cậu, hạ giọng nói:
"Đông Lĩnh, sau này đừng nói những lời như vậy nữa."

Đào Đông Lĩnh không lên tiếng. Trần Chiếu Lai đưa tay xoa mặt cậu:
"Ở chỗ anh, em không cần dùng mấy thứ đó để ép mình. Anh không cần. Em là người yêu của anh, Đào Uý là người thân của anh. Hai người trong mắt anh thế nào anh đều chấp nhận, đều thích. Câu 'có mẹ sinh không có mẹ dạy' anh không thích nghe, vì anh cũng..."

Đào Đông Lĩnh vòng tay ôm cổ Trần Chiếu Lai rồi hôn lên.

"Sau này đừng nói nữa, nghe chưa?" Trần Chiếu Lai vừa hôn vừa nói.

"Nghe rồi..." Đào Đông Lĩnh đáp.

"Thật ra em không có ý gì khác đâu, anh Lai," yết hầu cậu run lên,
"chỉ là... em hơi căng thẳng. Em thấy dẫn em ấy tới gặp anh, giống như là mổ phanh toàn bộ bản thân cho anh xem. Em ấy là một phần của em, tính cách của em ấy, lời nói hành động của em ấy, đều gắn liền với em. Em sợ em ấy vô tư nói hay làm gì đó khiến anh không thích..."

Trần Chiếu Lai cười:
"Vậy em có vì Trần Bằng nói hay làm gì mà không thích anh không?"

"Không!"

"Anh cũng vậy thôi. Nên đừng nghĩ nhiều."
Trần Chiếu Lai bóp bóp gáy cậu, rồi quay đầu nhìn vào trong phòng:
"Sao lại xuống đây ở? Trên kia anh đã dọn dẹp xong hết rồi."

"Em ấy không muốn ngủ sát phòng mình, sợ ban đêm nghe thấy động tĩnh gì đó,"
Đào Đông Lĩnh nhìn anh, cắn nhẹ răng, hạ giọng hỏi:
"Ban đêm... sẽ có động tĩnh không, anh Lai?"

Trần Chiếu Lai liếc cậu một cái, khóe miệng cong lên:
"Có."

Rồi kéo tay cậu xuống lầu.

Bữa tối đơn giản mà Đào Uý ăn vô cùng mãn nguyện, khen từ đầu tới cuối. Đào Đông Lĩnh nói:
"Hồi đó anh nuôi em lớn lên cũng đâu có dễ, cũng nấu cho em bao nhiêu bữa rồi, sao chẳng thấy em khen anh lấy một câu?"

Đào Uý cười tới mức che miệng:
"Em có muốn khen cũng khen không nổi đó anh. Hồi nhỏ mì anh nấu dở quá em ăn không vô, đặt đũa xuống là bị anh mắng tới khóc, anh quên rồi à?"

Trần Chiếu Lai đứng bên nghe mà cười hoài.
Đào Đông Lĩnh nghĩ nghĩ, thở dài nhận:
"Hình như đúng là có chuyện đó. Anh đúng là chẳng có chút thiên phú nấu nướng nào."
Anh quay sang nhìn Trần Chiếu Lai, nói tiếp:
"Nhưng anh có số hưởng."

Trần Chiếu Lai cười, đưa tay gom mấy cái đĩa trống chồng lại. Đào Uý cũng không chịu nổi nữa, cơm chó rải kiểu này...
Cô "vèo" đứng bật dậy:
"Anh đừng động tay anh Lai, để em dọn."

Trần Chiếu Lai cũng không khách sáo, cười nói:
"Vậy làm phiền em."

Đào Uý cầm một nắm đũa, bưng bát đĩa đi về phía bếp, vừa đi vừa nói:
"Haiz, không sao đâu."

Đào Uý rửa bát, Đào Đông Lĩnh lau bàn kéo nhà, Trần Chiếu Lai dọn dẹp sơ bếp sau, rồi tắt đèn lên lầu nghỉ ngơi.

Đào Uý vừa chạy vừa gọi:
"Ngủ ngon nha anh, anh Lai! Mơ đẹp nhé!"
Rồi một mạch chui về phòng mình.

Trần Chiếu Lai và Đào Đông Lĩnh trước sau đi lên tầng ba, hỏi:
"Đã cắm máy sưởi chưa? Còn chăn điện nữa, ban đêm lạnh."

Đào Đông Lĩnh đáp:
"Em làm xong hết cho em ấy rồi."

Trần Chiếu Lai "ừ" một tiếng, đưa tay vặn mở cửa phòng.

Đào Đông Lĩnh bước vào, cởi áo khoác quăng lên sofa.
Trần Chiếu Lai vừa khép cửa lại, quay người đã bị ôm chặt lấy.

"Ngày mai cuối cùng cũng không cần lái xe nữa."
Mũi Trần Chiếu Lai cọ vào thái dương Đào Đông Lĩnh, hít sâu một hơi.

Đào Đông Lĩnh ngửa mặt hỏi anh:
"Nhớ em không?"

"Nhớ."
Trần Chiếu Lai vòng tay ôm eo cậu, xoay người ép cậu lên tường, đỡ sau đầu rồi hôn xuống...

"...Anh Lai."

Những nụ hôn dày đặc khiến Đào Đông Lĩnh hơi khó thở, vừa thở gấp vừa thấy lâng lâng dễ chịu. Tay Trần Chiếu Lai dùng sức xoa bóp ở eo anh, mang theo một loại áp chế mạnh mẽ không cần phô trương. Toàn thân Đào Đông Lĩnh tê dại, lắp bắp hỏi:
"...Anh Lai, tối nay... sẽ làm ra động tĩnh chứ..."

"Không," giọng Trần Chiếu Lai trầm ổn, nhưng mỗi lần môi lưỡi quấn lấy đều như cướp đoạt,
"giường anh chắc lắm, không có tiếng."

Đào Đông Lĩnh bị ép sát vào tường không nhúc nhích được, bên tai là giọng trầm khàn:
"Nhưng nếu em kêu to quá, thì anh cũng không có cách nào..."

Xương cốt Đào Đông Lĩnh mềm nhũn ra, chỉ cảm thấy sức lực toàn thân nhanh chóng tan rã. Tim cậu đập loạn, tay chân bắt đầu không nghe sai khiến, chỉ có thể th* d*c, cọ mũi chạm môi với Trần Chiếu Lai. Ngay cả lúc quần áo rời khỏi người từ khi nào cũng không hay biết.

Cậu bị hôn, bị đẩy, loạng choạng lùi vào phòng tắm.
Trần Chiếu Lai ép người cậu lên tường, đưa tay mở vòi sen.

Nước nóng đổ xuống, chảy ngoằn ngoèo trên làn da trần của hai người. Cơn nóng trong cơ thể tạm thời dịu lại, nhưng trong làn hơi nước ẩm nóng lại càng trở nên mềm mại, phình lên, lan dọc theo từng dây thần kinh trong người...
Đào Đông Lĩnh ngửa mặt, trong những khoảng hở giữa những nụ hôn sâu liên tiếp, nếm được vị nước chảy vào miệng.

Tối nay Trần Chiếu Lai có phần bá đạo, khác hẳn thường ngày. Trong phòng tắm nhỏ đầy hơi nước này, Đào Đông Lĩnh bị hoàn toàn áp chế.
Tay cậu bám chặt lấy lưng Trần Chiếu Lai, những ngón tay nổi gân xanh dùng sức siết lấy làn da trần kia, như hoảng loạn, muốn nắm giữ thứ gì đó.

Trần Chiếu Lai lấy từ kệ bên cạnh xuống một cái lọ, nắm eo Đào Đông Lĩnh lật người cậu lại, ép vào tường.
Đào Đông Lĩnh quệt nước trên mặt, gắng quay đầu nhìn thoáng qua.

Là gel bôi trơn.

Trên bồn rửa tay còn đặt mấy chiếc bao.

"Anh... đến cả mấy thứ này cũng chuẩn bị rồi sao?"

"Ừ."
Trần Chiếu Lai một tay mở nắp, bóp hai cái vào khe mông Đào Đông Lĩnh, khiến cơ mông cậu bất giác căng chặt.

"Anh chẳng đã nói với em rồi sao, ở chỗ anh, đồ đạc chuẩn bị rất đầy đủ."

Trán Đào Đông Lĩnh tựa lên gạch men tường, thở gấp rồi bật cười khẽ một tiếng.

"Nếu có chỗ nào không thoải mái thì nói với anh."
Người phía sau ghé sát tai cậu, hạ giọng:
"Em có thể kêu dừng."

Đông Lĩnh: hơi hoảng...

Trước Tiếp