Đường Về - Hạ Đại Vũ

Chương 27: Tấn công trực diện

Trước Tiếp

Trần Chiếu Lai quay sang nói với mọi người: "Không sao rồi, ăn tiếp đi."

Có người bên cạnh nói: "Chiếu Lai mở quán không dễ, hạng người gì cũng gặp."

Trần Chiếu Lai cười cười, cầm ky hốt rác với chổi định dọn dẹp đống bừa bộn dưới đất. Đào Đông Lĩnh bước tới cầm lấy từ tay anh, "xoẹt xoẹt" quét luôn. Trần Chiếu Lai nói: "Cậu đi ăn đi."

Đào Đông Lĩnh không đáp, quét xong mấy cái liền đi vào bếp sau.

Trần Chiếu Lai theo vào.

Đào Đông Lĩnh đổ rác đi, rồi đi tráng cây lau nhà chuẩn bị lau sàn. Trần Chiếu Lai nắm cổ tay cậu: "Cậu làm sao vậy?"

Đào Đông Lĩnh giãy mấy cái vẫn không thoát. Cậu coi như hiểu ra rồi - sau này có thật sự động tay thì cậu chắc chắn không đánh lại Trần Chiếu Lai.

Nghĩ tới đây, giữa mày Đào Đông Lĩnh lại nhíu chặt. Mình sao có thể động tay với Trần Chiếu Lai chứ, không thể nào. Chỉ cần nhìn Trần Chiếu Lai chịu uất ức cậu đã không chịu nổi, nói gì đến động tay với anh Lai. Với cái tính tốt bụng của Trần Chiếu Lai, nếu có đánh nhau thì chắc chắn là mình chọc anh nổi nóng. Mà nếu vậy thì mình ngoan ngoãn chịu là được, dù sao cũng đánh không lại. Anh Lai xuất thân lính dã chiến, mình ăn một trận đòn cũng không mất mặt.

Thấy cậu không nói gì, Trần Chiếu Lai đẩy tay cậu một cái: "Hỏi cậu đấy, vừa nãy sao lại ra tay?"

"Không chịu được khi thấy anh bị ức h**p." Đào Đông Lĩnh nói.

Trần Chiếu Lai nhìn mặt cậu một lúc rồi nói: "Tôi bị ức h**p chỗ nào? Mở cửa làm ăn, hạng người gì cũng gặp, chuyện cỏn con này tính là bị ức h**p à?"

"Họ không trả tiền ăn, anh vất vả bận rộn cả buổi."

"Là vì cậu đánh người ta đấy. Cậu không đánh, hôm nay họ đừng hòng thiếu một xu tiền ăn." Trần Chiếu Lai nhìn gương mặt xị ra của Đào Đông Lĩnh, nhớ tới lúc nãy cậu bảo vệ mình như thế, trong lòng cũng nói không rõ là cảm giác gì, giọng điệu bất giác dịu xuống: "Cậu đánh người ta rồi, thật sự truy cứu thì mình cũng chẳng chiếm được bao nhiêu lý, cho đi là xong, còn đòi tiền ăn làm gì."

Đào Đông Lĩnh liếc anh một cái, không nói.

Trần Chiếu Lai lấy cây lau nhà từ tay cậu: "Được rồi, đi ăn đi, để tôi dọn."

"Ăn không vô." Đào Đông Lĩnh nói.

"Vậy chiều cậu đi với cái bụng đói à?"

Vốn dĩ cậu đã chẳng muốn gọi món nữa.

Đào Đông Lĩnh nói: "Lần trước em cũng đi với bụng đói, anh có hỏi đâu. Em gọi điện anh không nghe, nhắn tin cũng không trả lời."

Trần Chiếu Lai cúi đầu nhúng nước giũ cây lau nhà, không nói.

Đào Đông Lĩnh nhìn anh mấy giây, vươn tay chộp lấy tay anh. Trần Chiếu Lai cứng người, giật tay định rút về, Đào Đông Lĩnh sống chết nắm chặt không buông.

"Buông ra." Trần Chiếu Lai cau mày.

"Anh Lai..." Đào Đông Lĩnh nhìn anh, "anh... anh thật sự định tránh xa em sao? Trước kia anh đối xử với em tốt như vậy..."

Mày cậu khẽ chau, ánh mắt đau đớn lại mang theo chút dè dặt, trông thực sự rất khó chịu. Lòng Trần Chiếu Lai lại dâng lên sự mềm lòng.

Chỉ chậm lại một chút như thế, Đào Đông Lĩnh nhân cơ hội bước lên một bước, kéo khoảng cách giữa hai người lại gần hẳn.

"Anh Lai..."

Quá gần rồi. Hai người cao ngang nhau, không đến mức tạo cảm giác áp bức, nhưng Trần Chiếu Lai vẫn theo bản năng lùi lại một bước. Chỉ là phía sau là bệ xi măng, lưng dưới đã chạm vào, anh chỉ có thể miễn cưỡng ngửa đầu ra sau một chút.

Thực ra trong bản năng rèn luyện suốt những năm trong quân đội, phản ứng đầu tiên của Trần Chiếu Lai trước sự việc chưa bao giờ là né tránh. Nhưng không hiểu vì sao, mỗi lần Đào Đông Lĩnh nói hay làm gì, đều khiến anh không biết phải ứng phó thế nào. Theo lý mà nói, mở quán bao năm rồi, anh đã sớm hiểu cách giao tiếp với người khác; dù không đủ khéo léo, ít nhất cũng trầm ổn chu toàn. Thế nhưng mỗi lần Đào Đông Lĩnh như đột kích như vậy, không biết rẽ ngoặt mà lao thẳng tới, khiến anh chẳng có lấy một chút đệm tâm lý, không hề có chỗ tránh né.

Anh lại một lần nữa sững người tại chỗ.

Gương mặt vốn căng của Đào Đông Lĩnh cũng lộ ra một tia căng thẳng. Không giống lần trước đầu óc bốc nóng rồi hôn luôn; lần này cậu biết mình đang làm gì. Cậu siết chặt tay Trần Chiếu Lai, nhìn vào mắt anh, vừa đề phòng lại bị vặn tay, vừa hướng về đôi môi khẽ mở của anh, chậm rãi mà kiên định, cúi tới...

"Chiếu Lai ơi! Tính tiền!"

Ngoài sảnh có người gọi một tiếng. Mũi Đào Đông Lĩnh chỉ còn cách Trần Chiếu Lai năm phân. Da đầu cậu nổ tung, mặt "vèo" một cái đỏ tới tận gáy, cậu đột ngột quay đầu nhìn ra ngoài. Trần Chiếu Lai cũng hoàn hồn, đáp vào trong: "Ra liền."

Tiếng đáp vang ngay bên tai, làm Đào Đông Lĩnh giật mình rụt cả cổ.

Trần Chiếu Lai không nhịn được cười.

Anh cũng không nói rõ được vì sao mình cười. Chỉ gạt tay Đào Đông Lĩnh ra, đặt cây lau xuống rồi đi ra phía trước.

Đào Đông Lĩnh ngây người nhìn theo bóng lưng anh. Một lúc lâu sau cậu mới thở mạnh ra một hơi, hai tay ôm lấy gương mặt đang nóng rực, xoa mạnh mấy cái.

Quầy trước có mấy bàn khách đã ăn xong. Trần Chiếu Lai vừa tính tiền vừa trò chuyện với họ. Lúc rảnh liếc thấy Đào Đông Lĩnh xách cây lau qua, lau sạch dầu mỡ trên bàn dưới đất, rồi quay vào bếp sau, không ra nữa.

Trần Chiếu Lai dựa vào ghế quầy hút hết hai điếu thuốc. Đến khi khách ăn phía trước đều thanh toán rời đi, anh đứng dậy thu dọn bát đĩa, bưng vào bếp sau.

Đào Đông Lĩnh đang tựa vào bàn bếp ngẩn người, quay đầu thấy Trần Chiếu Lai thì vươn tay nhận lấy bát đĩa, nói:
"Để em làm cho, anh nghỉ một lát đi."

Trần Chiếu Lai không nói gì, nhìn cậu đổ đồ ăn thừa canh thừa vào thùng rác nhà bếp bên cạnh, mở vòi nước bắt đầu rửa.

Không biết từ lúc nào, động tác ấy đã trở nên quen tay. Trần Chiếu Lai chợt nhận ra, chẳng biết từ bao giờ, mỗi lần Đào Đông Lĩnh tới ăn xong đều tự giác đi rửa bát, thấy có việc gì cũng tiện tay làm luôn. Trần Chiếu Lai cũng quen rồi, cứ mặc cho cậu làm, tự nhiên đến mức cả hai đều không thấy có gì không ổn.

Bắt đầu từ lúc nào vậy...

"Đông Lĩnh..."

Trần Chiếu Lai cau mày suy nghĩ một lúc lâu, rồi gọi cậu một tiếng.

"Hửm?" Đào Đông Lĩnh vẫn rửa bát, không ngẩng đầu.

"Rốt cuộc cậu bị làm sao vậy? Cậu muốn làm gì?" Giọng Trần Chiếu Lai rất thấp.

Đào Đông Lĩnh nói:
"Trong lòng anh biết hết mà, anh Lai, đúng như anh nghĩ đó."

Trần Chiếu Lai cúi mắt im lặng rất lâu, rồi nói:
"Tôi... không nghĩ tới mức đó..."

Đào Đông Lĩnh không nói gì.

Trần Chiếu Lai khẽ thở dài:
"Hai đứa mình đúng là hợp tính, Đông Lĩnh. Ngay từ lần đầu gặp em, tôi đã thấy không có cảm giác xa lạ. Lần nào em tới cũng vui vẻ gọi tôi một tiếng anh Lai, tôi đều đáp lại. Cứ như vậy không phải rất tốt sao? Sao em lại..."

Đào Đông Lĩnh tắt vòi nước, cầm chồng bát đã rửa sạch để ráo, đặt sang một bên rồi quay người nhìn Trần Chiếu Lai.

"Anh chê em à?" cậu hỏi.

Trần Chiếu Lai nghẹn lại một chút, nói:
"Không phải là chuyện chê hay không chê, nói cho cùng thì hai đứa mình thật ra..."

"Em cảm thấy anh có ý với em, anh Lai. Anh nói cho em một câu thật lòng đi, cảm giác của em có đúng không?"

Trần Chiếu Lai không đáp.

Đào Đông Lĩnh gật đầu:
"Anh không nói thì em coi như anh thừa nhận. Em cũng thích anh, rất thích, đã tới mức không có anh là không được."

Trần Chiếu Lai nhíu mày:
"Đừng làm loạn nữa được không? Em đừng quên em từng nói mình là trai thẳng..."

"Em có thể không phải," Đào Đông Lĩnh bước lên một bước, đứng trước mặt anh, nhìn thẳng vào mắt anh, "anh thích cái gì thì em là cái đó, em đều có thể, anh Lai."

Trần Chiếu Lai nhìn cậu một lúc lâu, khàn giọng nói:
"Em có phải điên rồi không?"

*Đoạn này nói rõ rồi nên tui đổi xưng hô từ "tôi - cậu" sang "tôi - em" nha

Đào Đông Lĩnh cười cười, cười xong thì hít mạnh một hơi.

"Không điên. Có lẽ là nếm thử rồi thì không muốn cả đời không được nếm nữa."

"Em nếm được cái gì?"

"Anh đối xử tốt với em."

Trần Chiếu Lai nói:
"Cũng chưa tới mức... tới mức đó mà..."

"Có chứ," Đào Đông Lĩnh nhìn anh, ánh mắt không rời khỏi gương mặt ấy dù chỉ một chút, "có thể trong mắt anh chỉ là mấy chuyện nhỏ nhặt, nhưng từ nhỏ em không có mẹ," cậu nói khẽ, "anh không biết cái tốt đó với em có ý nghĩa thế nào đâu, anh Lai, em thiếu cái này..."

Tim Trần Chiếu Lai chua xót một cái. Với Đào Đông Lĩnh, anh luôn không nỡ cứng lòng, nhưng lúc này anh cũng càng hiểu rõ Đào Đông Lĩnh đã lệch hướng rồi.

"Nếu em muốn, Tôi có thể luôn đối xử tốt với em. Muốn ăn bánh bao thì nói một tiếng, muốn ăn gì cũng được, chỉ cần chỗ tôi có. Em muốn ở phòng đơn, căn phòng đó tôi vẫn luôn để cho em. Những chuyện này không có gì to tát cả..." Trần Chiếu Lai cảm giác mình nói năng đã mang chút khuyên nhủ rồi, "trẻ con không có mẹ từ nhỏ chịu khổ thế nào tôi có thể tưởng tượng được, nhưng cái này không phải là cái đó... em hiểu không? Em thấy có người đối xử tốt với mình thì trân trọng, nhưng bây giờ em đi hơi quá rồi. Thật ra em đang trộn lẫn vài thứ với nhau."

Đào Đông Lĩnh nhẹ nhàng lắc đầu:
"Nếu anh không phải gay, anh nói vậy em cũng chấp nhận. Nhưng anh Lai, em biết hết rồi mà..."

Cậu nhìn Trần Chiếu Lai:
"Em biết anh là gay, biết anh thích đàn ông, và em biết anh đối xử với em không giống người khác."

Trần Chiếu Lai nhìn vào mắt cậu, bỗng thấy sau lưng tê dại từng đợt.

Đào Đông Lĩnh nói với anh:
"Em muốn cái 'không giống đó', anh Lai. Em thích, anh hiểu không?"

Giọng Đào Đông Lĩnh rất nhẹ, lại rất trầm, thậm chí còn mang theo một sự dịu dàng mà từ trước tới nay Trần Chiếu Lai chưa từng thấy ở cậu. Nhưng ánh mắt cắm sâu vào mắt anh ấy lại lờ mờ lộ ra một sự cố chấp, một thứ kiên quyết không chịu lùi bước.

"Em muốn làm người thân mật nhất với anh, làm người trong mối quan hệ này mà không chứa được người thứ ba. Trước đây anh nói em nhạy cảm, nói em nghĩ quá nhiều, bây giờ em thấy anh nói đều đúng hết. Anh Lai, em thừa nhận, em chính là người như vậy. Cho nên em mới nếm được cái cảm giác mà anh đã cho em, mới không thể quên được."

"Anh đã từng nếm thử cảm giác ngày đêm nhớ tới một người chưa?" cậu nhìn Trần Chiếu Lai, "em hết cách rồi, anh Lai. Em đã nếm rồi, thì không thể chỉ ăn một miếng. Em muốn ăn cả một đời."

Anh Lai: Sao lại dùng bánh bao thịt dụ cả một con sói về thế này...

Trước Tiếp