Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đào Đông Lĩnh ngoan ngoãn đứng cạnh giường, nhìn Trần Chiếu Lai ôm chăn gối từ trong tủ ra.
Không chỉ một lần cậu thấy việc nhìn Trần Chiếu Lai làm việc là một loại hưởng thụ. Anh giũ mạnh ga giường một cái, kéo bốn phía một lượt là phẳng phiu ngay. Cái việc lồng vỏ chăn vốn khiến cậu đau đầu nhất khi ở nhà, cậu còn chưa kịp nhìn rõ Trần Chiếu Lai làm thế nào thì anh đã ba hai động tác lồng xong, rồi túm mép chăn giũ một cái, coi như xong việc. Đào Đông Lĩnh không hiểu vì sao những việc lặt vặt thường ngày ấy vào tay Trần Chiếu Lai lại trở nên nhẹ nhàng trơn tru đến vậy. Cậu đứng một bên còn chưa kịp chen tay phụ giúp, trong đầu chỉ còn đúng một chữ: phục.
"Đêm nay đừng tắm nữa," Trần Chiếu Lai nói, "ngủ đi cho nhanh, cũng chẳng còn bao lâu là sáng rồi."
Đào Đông Lĩnh ậm ừ một tiếng, không nói là tắm hay không tắm.
Trần Chiếu Lai cũng không nói thêm, quay người đi ra ngoài.
Đào Đông Lĩnh gọi anh lại: "Anh Lai..."
Trần Chiếu Lai đặt tay lên nắm cửa, quay đầu nhìn cậu.
Giọng Đào Đông Lĩnh rất thấp: "Sáng mai... tôi có bánh bao ăn không?"
Trần Chiếu Lai nói: "Không có. Bị cậu quậy cả đêm, tôi cũng mệt rã rời rồi, không muốn dậy sớm bận rộn nữa."
Mặt Đào Đông Lĩnh hơi xị xuống, nhưng vẫn gật đầu: "Vậy thôi... có gì ăn nấy vậy."
Trần Chiếu Lai "ừ" một tiếng, ra ngoài khép cửa lại.
Đào Đông Lĩnh vểnh tai nghe tiếng bước chân đi xuống lầu. Chẳng mấy chốc, con chó sói trong sân vừa tru vừa giật dây xích "loảng xoảng" mấy tiếng, Trần Chiếu Lai khóa cổng lớn. Đào Đông Lĩnh chờ một lúc, rồi nghe thấy tiếng bước chân lại lên lầu.
Cậu nín thở, nghe cửa phòng bên cạnh mở ra, rồi "cạch" một tiếng đóng lại. Hai tay cậu chống ra sau, ngửa mặt thở phào một hơi thật dài.
Phòng này không có nhà vệ sinh riêng, nhưng Đào Đông Lĩnh vẫn cầm đồ lặng lẽ ra nhà vệ sinh ở hành lang xối nước qua loa. Về phòng, tóc còn chưa kịp lau khô đã úp mặt xuống gối, chẳng biết gì nữa.
Lúc tỉnh lại, ngoài rèm đã sáng trưng. Đào Đông Lĩnh trở mình, trong đầu hiện lên hình ảnh đêm qua, dưới màn đêm, đôi mắt Trần Chiếu Lai hơi cau mày. Đến lúc này cậu mới ngẫm ra, trong ánh mắt ấy có sự khó hiểu. Trần Chiếu Lai không hiểu Đào Đông Lĩnh của đêm qua, cũng như Đào Đông Lĩnh không hiểu chính mình lúc đó. Nhưng cậu chắc chắn, trong đôi mắt ấy, có vài phần dung túng mơ hồ.
Trần Chiếu Lai...
Đào Đông Lĩnh nghĩ, dù thế nào thì anh Lai vẫn đối xử tốt với cậu. Tối qua cậu nổi một trận "tà hỏa" như vậy, Trần Chiếu Lai cũng chẳng nói gì nhiều, cuối cùng còn cho cậu lên ngủ tầng ba. Đào Đông Lĩnh nhìn trần nhà, nghĩ bụng trận tà hỏa này phát ra đúng là đáng giá. Phòng này chẳng phải hơn hẳn cái phòng ba người kia sao? So sánh cũng không nổi, ngay cả cái phòng đơn nhỏ ở tầng hai cũng không bằng.
Bởi vì đây là tầng ba, không giống nhau. Đây là tầng ba thuộc về Trần Chiếu Lai...
Tâm trạng Đào Đông Lĩnh bỗng dưng rất tốt. Cậu với lấy điện thoại xem giờ, đã gần mười giờ rồi. Trước nay ra ngoài, cậu chưa từng dậy muộn đến thế.
Cậu bò dậy mặc đồ, rửa mặt rồi xuống lầu, vừa hay gặp Trần Chiếu Lai từ phòng tầng hai đi ra. Khách trọ vừa rời đi là anh phải tháo ga vỏ chăn đem đi giặt, lúc này trong tay ôm cả một đống.
"Anh Lai, để tôi cầm giúp cho." Đào Đông Lĩnh nhét điện thoại vào túi, đưa tay ra định đỡ.
"Không cần," Trần Chiếu Lai nói, "cậu đừng lo, mau xuống ăn cơm đi, trong nồi có bánh canh để cho cậu đó"
Vừa nói anh vừa đi lên phòng giặt đồ trên lầu, lên được nửa chừng thì quay đầu liếc Đào Đông Lĩnh một cái.
"Bánh canh trứng ăn không? Hay chỉ muốn ăn bánh bao? Trong lòng còn giận dỗi à?"
"Không," Đào Đông Lĩnh cũng bị anh chọc cười, nói thật thà, "anh làm gì tôi ăn nấy, tôi đều thích, anh Lai."
Trần Chiếu Lai nhìn cậu một cái, khóe miệng cong lên, rồi lên lầu.
Đào Đông Lĩnh không ra tiền sảnh, dựa bên bếp trong bếp húp liền hai bát bánh canh. Trần Chiếu Lai còn để lại cho cậu một bát đồ nguội ăn kèm, cậu ăn sạch không chừa gì.
Rửa xong bát đũa, Đào Đông Lĩnh xoa bụng đi ra phía trước. Trần Chiếu Lai đang dọn dẹp trong quầy. Đào Đông Lĩnh lấy điện thoại quét mã, hỏi: "Bao nhiêu tiền vậy anh Lai?"
Trần Chiếu Lai gỡ điếu thuốc khỏi miệng: "Một trăm."
Đào Đông Lĩnh giơ tay chà nhẹ mũi, hạ giọng hỏi: "Phòng tối qua... cũng chỉ lấy 80 thôi à?"
Còn thêm cả một tô mì gà thơm phức.
Trần Chiếu Lai cười liếc cậu: "Không thì sao? Hay cậu trả thêm chút nữa?"
Đào Đông Lĩnh nói: "Anh nói đi, anh nói bao nhiêu tôi trả bấy nhiêu."
Trần Chiếu Lai cười cười, cúi đầu tiếp tục làm việc, không để ý đến cậu.
Đào Đông Lĩnh nói: "Bao nhiêu tôi cũng trả, nhưng tôi có một điều kiện."
Lại còn ra điều kiện trước, Trần Chiếu Lai gấp khăn lau hai lần đặt sang một bên, dập tàn thuốc vào gạt tàn, nói: "Cậu nói tôi nghe thử xem?"
Đào Đông Lĩnh nói: "Sau này tôi tới, vẫn muốn ở căn phòng tầng ba đó."
Trần Chiếu Lai nhìn cậu hai giây, cười: "Cậu chưa tỉnh ngủ hả?"
"Không cho à?"
"Cậu tự nghĩ xem lời này của cậu có giống lời người nói không?"
"Nhưng anh đã cho tôi ngủ một đêm rồi, còn thiếu cái 'sau này' sao?"
Trần Chiếu Lai cười lắc đầu: "Hôm qua muộn quá, tôi không muốn dây dưa với cậu. Ai biết nửa đêm cậu chạy tới đây phát bệnh gì."
Đào Đông Lĩnh không nói gì.
Cậu cũng thật sự không hiểu nổi bản thân mình bị làm sao. Chỉ là từ lúc nào không hay, mỗi khi cậu nhìn Trần Chiếu Lai, trong ngực luôn có cảm giác không yên. Không phải kiểu bất an đó, mà là... tim đập nhanh hơn một chút.
"Vậy ít nhất..." Đào Đông Lĩnh chợt nhớ ra, nói, "vậy ít nhất cũng thêm WeChat đi. Sau này tôi đến thì tôi báo anh trước, anh sắp xếp cho tôi."
"Tôi không để phòng cho cậu. Ai tới trước ở trước, đây là quy tắc chỗ tôi." Trần Chiếu Lai lấy điện thoại ra bấm mấy cái, đặt lên quầy.
Đào Đông Lĩnh vội vàng thò tới quét mã, miệng lẩm bẩm: "Không để lại càng tốt, tôi vẫn lên tầng ba ngủ. Anh cũng không thể đem cả tầng ba cho người khác được."
Trần Chiếu Lai gõ khớp ngón tay lên mặt bàn: "Đi tới đâu nghỉ tới đó, đừng nửa đêm nửa hôm chạy tới đây nữa, biết chưa?"
"Biết rồi" Đào Đông Lĩnh gật đầu.
Lần này đi không có bánh bao mang theo, Đào Đông Lĩnh ít nhiều vẫn có chút không vui.
Trần Chiếu Lai nhìn ra cậu đang khó chịu chuyện gì, nói: "Đến giờ thì dừng xe ăn cơm. Dọc quốc lộ đầy quán, cậu không đói được đâu."
Đào Đông Lĩnh nói: "Lần sau tôi gọi điện trước cho anh, anh nhớ hấp bánh bao cho tôi nhé."
Trần Chiếu Lai nói: "Lần sau tính sau, đi nhanh đi."
Xe chạy khuất tầm mắt, Trần Chiếu Lai như thường lệ cúi đầu châm một điếu thuốc.
Thật ra trong lòng anh cũng không yên. Anh cũng vậy, nói không rõ cái cảm giác bất an ấy. Không phải là không nói rõ được, mà là anh hiểu rõ hơn Đào Đông Lĩnh một chút — chỉ là anh không muốn hiểu rõ quá nhiều mà thôi.
Giả vờ hồ đồ đi, hồ đồ là nhàn nhất. Cái gì cũng làm ra cho ra nhẽ đều là phiền phức, Trần Chiếu Lai hiểu điều đó.
Vừa về phòng chưa bao lâu, điện thoại đã reo.
Trần Chiếu Lai bắt máy, bên kia vui vẻ gọi một tiếng: "Anh Lai, là tôi"
Trần Chiếu Lai có chút dở khóc dở cười: "Quên đồ à?"
"Không, khó lắm mới xin được số, nên muốn gọi cho anh một cuộc." Giọng Đào Đông Lĩnh đầy vẻ vui vẻ.
"Rảnh rỗi." Trần Chiếu Lai cười.
Đào Đông Lĩnh nói: "Anh không biết đâu, lần nào tôi đi rồi mới nhớ ra quên xin số anh, nhưng lần nào gặp anh tôi cũng lại cứ quên mất."
Trần Chiếu Lai nói: "Vậy là sao?"
"Ai mà biết." Đào Đông Lĩnh cười hì hì, khiến Trần Chiếu Lai bên này cũng bật cười theo.
"Lái xe cho đàng hoàng, đừng phân tâm." Anh nói.
"Tôi biết mà" Đào Đông Lĩnh đáp, rồi nói tiếp, "anh Lai, lần sau anh nhớ để phần bánh bao với phòng đơn cho tôi nhé."
"Xem tình hình." Trần Chiếu Lai nói.
Thật ra những biến động cảm xúc của Đào Đông Lĩnh mấy lần này, Trần Chiếu Lai không phải không nhìn ra. Cái cảm giác chiếm hữu gần như sắp tràn ra ấy ngày càng rõ rệt. Trần Chiếu Lai mơ hồ nhận ra trước đây mình đã quá dung túng cậu, thói quen xấu đều là nuông chiều mà thành. Nhưng nói cho cùng, quả thật là anh là người không đúng trước, bởi chính anh là người dung túng cho điều đó.
Anh biết mình không nên tiếp tục như thế này nữa.
Đào Đông Lĩnh cười hì hì, chẳng mấy để tâm: "Thế thì tôi mặc kệ đấy nhé, dù sao tôi cũng nói trước với anh rồi."
"Cậu nói rồi là có tác dụng à?" Trần Chiếu Lai cười hỏi.
Đào Đông Lĩnh cũng "hê hê" cười hai tiếng, nói: "Có tác dụng chứ, tôi thấy rất là có tác dụng luôn ấy chứ, anh Lai."