Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng khi chứng kiến hiện trường quá mức thảm khốc kia, Mộc Nam vẫn không tránh khỏi bị sốc.
Tô Bất Thức chú ý tới sự khác thường của cậu, nhanh chóng kéo cậu lại: "Đừng nhìn bên đó."
Mộc Nam vốn dĩ còn đang suy nghĩ gì đó, thấy sự lo lắng thoáng qua trên khuôn mặt đối phương thì hơi sững sờ, ngay sau đó liền rất nhanh hoàn hồn lại, cậu lật tay vỗ vỗ lên cánh tay của Tô Bất Thức, vừa thuận theo động tác kéo cậu đi trốn của anh vừa dùng khẩu hình cười nói: "Tôi không sao."
Hai người họ trốn sau đống đồ lặt vặt bị chất đống gần lan can, ở đây có thể lờ mờ nhìn thấy cảnh tượng phía ban công bên kia, hai người cứ thế cùng nhau nín thở chờ đợi trên ban công.
"Cộc, cộc, cộc."
Tiếng gõ có tiết tấu lại vang lên, cánh cửa ban công bên phòng ký túc cũ bị đẩy ra một cách chậm rãi. Một bóng người nhìn không được cao lớn lắm, cứ tạm gọi bóng người đi, từ trong màn sương mù dày đặc hiện ra. Tốc độ di chuyển của nó vô cùng chậm chạp, đi lại thì khập khiễng, mà nguyên nhân tạo nên tất cả điều này là do nó đang chống một cây nạng, trong đêm tối kéo lê thành một cái bóng dài vô cùng bắt mắt.
Loại nạng này là loại nạng gỗ thường thấy trong bệnh viện, Mộc Nam trước đây từng gãy chân do tai nạn xe, sau đó mấy tháng trời đều phải dựa vào thứ này để đi lại, cho nên liếc mắt một cái là nhận ra ngay.
Nhưng chỗ quái dị của đối phương không chỉ dừng lại ở đó. Nó ở trên ban công tìm kiếm nửa ngày trời không có kết quả, liền bắt đầu chậm chạp quay người như muốn rời đi. Cũng chính nhờ động tác này đã để Mộc Nam nhìn thấy cái đầu cúi gằm xuống và cả cần cổ mảnh khảnh lắc lư như gãy đôi của nó.
Đúng vậy, lúc nãy do không nhìn rõ nên không biết, còn lúc này nếu nhìn kỹ sẽ thấy cổ của nó không hề có cột sống chống đỡ tựa như bị thứ gì đó siết gãy vậy.
Không ai có thể đi lại bình thường trong trạng thái đó cả, nói cách khác, thứ này vốn dĩ không thuộc phạm trù con người, hiện tại vẫn có thể cử động tất nhiên là vì phó bản quái dị này. Nhưng Mộc Nam đột ngột nghĩ đến một người khác, cái xác bị treo cổ kia, bất luận là tư thế hay là vết thương chí mạng trên cổ đều vô cùng ăn khớp.
Mãi cho đến tận lúc tiếng gõ của cây nạng gỗ dần dần đi xa, xung quanh yên tĩnh trở lại, Mộc Nam mới nóng lòng mà mở miệng hỏi: "Giáo sư Tô, cái người bị treo hôm đó, trên đầu gối gã có vết thương nào không?"
"Ý của cậu là..." Tô Bất Thức biết vì sao cậu lại hỏi vậy, chi bằng nói anh ban nãy cũng có phỏng đoán tương tự, "Tình huống lúc đó khẩn cấp nên tôi kiểm tra chưa đủ kỹ, nhưng cũng không loại trừ khả cái xác biến thành loại quái vật này."
"Haizz, tiếc là trời tối quá, nếu có thể nhìn rõ mặt thì tốt rồi." Mộc Nam nói, đang định mở thử cửa thì chợt khựng lại, cậu chớp chớp mắt, nhìn thấy lòng bàn tay trái của mình không biết từ lúc nào đã là một mảng máu me đầm đìa.
Sắc mặt Tô Bất Thức lập tức thay đổi, không nói hai lời xé toạc mảnh vải ở ống tay áo của mình, bắt lấy tay Mộc Nam quấn lại.
"Ặc... Đau đau đau quá, giáo sư Tô anh nhẹ chút..." Mộc Nam bị động tác của anh làm cho nhe răng trợn mắt, mặc dù phần lớn là giả vờ, suy cho cùng cậu vẫn có thể phân tâm nhìn cổ tay áo của đối phương, vết rách rất bằng phẳng, nhìn không giống dùng sức xé mà như bị vật sắc cắt qua..... Nói như nào ta? Giáo sư Tô còn tiện tay mang theo dao à?
"Chảy nhiều máu như vậy mà bây giờ mới biết đau à?" Tô Bất Thức nói, trong giọng nói rõ ràng mang theo vẻ tức giận, nhưng động tác lại bất ngờ thả lỏng hơn nhiều.
"Tôi cũng chẳng cảm thấy gì mà....." Biểu hiện của Mộc Nam đối với việc này vô cùng ngoan ngoãn, trực giác của cậu nói rằng đối phương không phải đang nổi giận với cậu, hay nói cách khác, kiểu giọng điệu này kết hợp với động tác dịu dàng kia ngược lại còn lộ ra vẻ quen thuộc kỳ lạ, càng nghiệm chứng thêm những phỏng đoán trước đó của cậu, "Đừng giận nữa nhé giáo sư Tô ~ Tôi từ nhỏ đã không nhạy cảm với cảm giác đau đớn rồi, cộng thêm vừa rồi căng thẳng quá nên mới không để ý mà. Nhắc mới nhớ, sao tôi lại bị thương nhỉ? Tôi chỉ nhớ trước lúc anh gọi tôi dậy hình như tôi đang làm mơ......trong mơ tôi hình như bị ngã cầu thang, sao đó bị cứa rách tay...... Ayyyy...."
Cơn đau nhói sâu trong não ngắt ngang dòng suy nghĩ của cậu, Tô Bất Thức thấy vậy lập tức nói: "Đừng nghĩ nữa. Ban nãy cậu hẳn là trúng phải kỹ năng của người chơi khác, tôi cho cậu uống thuốc hồi phục tinh thần lực, đợi một lát là khỏe thôi."
"Nói vậy nghĩa là thông báo tinh thần lực tôi nghe thấy trong mơ là thật à?" Mộc Nam kinh ngạc nhìn vòng tay, trạng thái hồi về 90 thì dừng lại, "Ra là còn có kỹ năng như vậy? Bảo sao tôi hoàn toàn không nhớ được mình thiếp đi lúc nào, sát thương trong mơ lại có thể tác động đến hiện thực... Chậc, nếu có kỹ năng này, chẳng phải rất dễ dàng giải quyết những người chơi khác đang ngủ sao?"
"......" Tô Bất Thức liếc nhìn cậu một cái, nhưng vẫn nói thật, "Về lý thuyết thì có thể, nhưng thể trạng của mỗi người khác nhau thì hiệu quả cũng sẽ khác."
"Ra là vậy." Mộc Nam nói, "Giáo sư Tô có trúng chiêu không?"
"Không, ban nãy tôi không ngủ." Tô Bất Thức lúc này đã băng bó xong, lại khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng ban đầu, giãn cách khoảng cách với cậu.
"Chà chà, hôm nay may mà có giáo sư Tô bên cạnh, nếu không chỉ với quái vật trong phó bản cộng thêm kỹ năng không biết của ai, nói không chừng tôi đã ngỏm củ tỏi ở đây lâu rồi." Mộc Nam nói, nhìn chằm chằm vết thương trên tay nhịn không nổi bắt đầu phàn, "Nói đi nói lại, cái thiết lập tinh thần lực này cũng vãi chưởng thật chứ, có khác nào thanh máu đâu, là tên nào thiết kế ra cái thứ này vậy?"
"Tinh thần lực.... được coi như một tiện ích được cung cấp cho phó bản PVP." Tô Bất Thức nói, nhưng lại như không định trả lời cặn kẽ câu hỏi "Cụ thể thì đợi sau này cậu sẽ biết, đi thôi, về trước đã."
Tay của Mộc Nam vừa hay đặt lên tay nắm cửa, nghe vậy có chút bất ngờ chỉ vào trong phòng: "Không vào điều tra à?"
Tô Bất Thức nói: "Phó bản đề tài trường học thường có rất nhiều quy tắc. Nếu chúng ta rời khỏi ký túc xá của mình quá xa, lỡ gặp phải 'quản lý ký túc' đi kiểm tra phòng các kiểu có thể sẽ rất phiền phức."
"Nói cũng phải." Mộc Nam nói, đi theo người kia từ lan can trèo về theo đường cũ.
Lúc đi, cậu còn quay đầu liếc nhìn căn phòng kia, nói thật, cậu không đồng ý hoàn toàn với lời nói của Tô Bất Thức, nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài.
Hai người quay về ký túc xá ban đầu, cửa vào đã bị đóng lại, nhưng từ cửa ký túc xá thẳng ra ban công lại xuất hiện thêm một vệt máu dài bị kéo lê trên sàn nhà.
"Con quái vật kia tuy biết ra vào đóng cửa, nhưng nhìn chung vẫn có chút lôi thôi." Mộc Nam chậc chậc hai tiếng, đánh giá nói.
[Rè.....]
Tiếng loa thông báo quen thuộc vang lên ngoài hành lang, trong màn đêm tĩnh lặng lại càng thêm chói tai, đồng thời cũng cắt ngang dòng suy nghĩ của hai người.
[Thời gian: 1:00 AM, nhiệm vụ ngày đầu tiên kết toán hoàn tất.]
[Số người hoàn thành nhiệm vụ: 18 người.]
[Tổng số người bị đào thải: 26 người, phó bản còn lại 18 người, chúc các vị người chơi may mắn.]
Số người bị đào thải còn nhiều hơn Mộc Nam nghĩ, cậu nhìn sang Tô Bất Thức, trong môi trường tối tăm miễn cưỡng nhìn thấy đối phương đang nhíu chặt mày.
"Tôi có thể đã nghĩ sai ngay từ đầu." Tô Bất Thức nói, "Con quái vật ban nãy, hẳn là có mục đích xử phạt một bộ phận người nào đó."
"Xử phạt?" Mộc Nam nói, "Anh đang ám chỉ số người bị đào thải trong loa thông báo kia?"
"Đúng vậy." Tô Bất Thức nói, "Người hoàn thành nhiệm vụ sẽ không sao, còn người chưa hoàn thành thì sẽ bị đào thải."
"Nghe anh nói thế thì đúng là khá phù hợp với quy tắc của trò chơi đó, nhưng 'nhiệm vụ' cụ thể sẽ là gì đây? Tôi có nhận được nhiệm vụ nào đâu..."
Mộc Nam nói được nửa câu thì đột nhiên khựng lại, cậu và Tô Bất Thức nhìn nhau một cái, gần như cùng lúc tìm thấy đáp án: "Trực nhật."
"Tôi hiểu rồi." Mộc Nam nói, "Nhiệm vụ cá nhân hôm nay của tôi chính là dọn dẹp lớp học, mà những người khác chắc hẳn cũng có một loại nhiệm vụ tương tự, trừ mấy người bọn tôi ra ngoài phạt đứng, hình như Hà Vu Quy bọn họ, hôm nay đều tham gia một bài kiểm tra tại chỗ."
Tô Bất Thức nói: "Ý của cậu là, điểm số của bài kiểm tra quyết định bọn họ có bị đào thải hay không?"
"Có khi là vậy thật rồi, wao, thế thì học sinh yếu kém sẽ chết à?" Mộc Nam nói, nhưng rất nhanh lại nghĩ tới một điểm khác, "Không đúng, nếu thật là như vậy thì nhiệm vụ cá nhân hôm nay của tôi đáng lẽ đã hoàn thành rồi mới phải, thông báo ban nãy cũng có thể chứng thực điểm này. Nhưng ban nãy cái tên chống nạng kia, không phải vẫn trực tiếp phá cửa vào sao?"
Tô Bất Thức ngơ ra nửa ngày vì cái biệt danh 'người chống nạng' của cậu mới phản ứng lại, còn chưa kịp nghĩ ra cái tên khác hay hơn, Mộc Nam đã hành động trước, kéo cái ghế chặn ở cửa phòng.
"Cậu đang làm gì thế?" Tô Bất Thức hỏi.
"Phòng này không khóa được, lấy gì đó chặn lại ít nhất có thể kéo dài được một lúc." Mộc Nam làm xong tất cả mới quay lại ngồi xuống mép giường, thuận tiện vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, "Mặc dù tôi cảm thấy nửa đêm sau hẳn là an toàn, nhưng mà giáo sư Tô à, chúng ta cùng nhau nghỉ ngơi một lát đi."
"Tôi không..." Lời từ chối của Tô Bất Thức mới nói được một nửa đã bị kéo thẳng lên giường, anh ngước mắt nhìn cái ghế duy nhất đã bị dùng để chặn cửa, cuối cùng vẫn là không có cách nào nói ra.
Đương nhiên, anh vẫn từ chối đề nghị nhường cho anh ngủ bên trong của Mộc Nam, cứ khăng khăng muốn cùng đối phương ngồi khoanh chân gác đêm.
"À, đúng rồi." Mộc Nam yên tĩnh chưa được mười giây lại quay sang nhìn Tô Bất Thức, dường như nhất định phải lôi chủ đề ban nãy ra nói tiếp, "Tinh thần về 0 sẽ chết, thế hai người chúng ta bị ràng buộc với nhau thì tính như nào?"
Tô Bất Thức rất muốn nhắc nhở cậu đừng dùng cái cách nói chuyện kỳ quái đó nữa, nhưng nghĩ kỹ lại hình như cũng không có cách nào phản bác, đành phải nói: "Chắc sẽ chia đều sát thương."
"Chia đều... Tôi thích cách dùng từ này của anh, giáo sư Tô bình thường có chơi game không? Anh thật sự chưa xem qua livestream của tôi à?" Tốc độ hỏi của Mộc Nam rất nhanh, không đợi đối phương trả lời đã lập tức kéo chủ đề trở lại, "Vậy nếu tôi sử dụng kỹ năng hồi sinh của mình trước khi tinh thần lực về 0 thì có tác dụng không? Hay là nói, nó chỉ có tác dụng với sát thương trên cơ thể?"
Cậu cứ lải nhải không ngừng, mãi đến lúc này Tô Bất Thức mới quay đầu nhìn sang cậu: "Cho nên cậu bây giờ có phải đang nghĩ chờ con quái vật kia quay lại rồi sau đó thử nghiệm?"
"A, ha ha." Âm mưu bị vạch trần, Mộc Nam đành phải cười ngượng ngùng xua tay, "Vẫn nên ngủ trước đã? Cũng đã qua mấy tiếng rồi, giáo sư Tô anh dựa vào tường nhắm mắt dưỡng thần một lát cũng được mà, ngày mai chúng ta còn phải tiếp tục tìm manh mối nữa. À đúng rồi, còn cái tên dùng kỹ năng với tôi kia, cũng phải cùng nhau tìm....."
Cậu vẫn tiếp tục lải nhải còn tầm mắt của Tô Bất Thức thì từ trên mặt đối phương di chuyển đến vết thương trên tay trái, cuối cùng không vạch trần, cũng không nói thêm lời nào nữa