Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lại là mẹ của La Nhạn.
So với tin tức về cái chết của Trần Thư Đạt thì kết cục cuối cùng của người phụ nữ điên nhà họ La rõ ràng là chuyện ai ai cũng biết. Mộc Nam nghe vậy, lại hỏi: "Vậy La Nhạn và bác sĩ Trần bình thường có hay liên lạc với nhau không?"
"Chắc chắn là có liên lạc." Y tá đáp, "Bác sĩ Trần luôn chạy đôn chạy đáo khắp thôn, cộng thêm việc anh ấy mỗi tháng đều về bệnh viện ngoài núi một chuyến, nghe nói đứa bé đó cũng thường xuyên nhờ anh ấy mang chút đồ cho mẹ nữa."
"Hóa ra là vậy." Đường Khả rũ mắt xuống, "Vậy quan hệ của họ nhất định rất tốt, thật là đáng tiếc."
"Đúng vậy, bác sĩ Trần thích trẻ con lắm." Y tá tiếp tục nói, lại một lần nữa lộ ra vẻ bi thương và tiếc nuối, "Haizz, ai mà ngờ được lại xảy ra chuyện như vậy. Trưởng thôn nói vụ tai nạn đó khiến rất nhiều người chết cùng lúc, mới đầu tôi còn không dám tin..."
"Chết rất nhiều người..." Mộc Nam trầm tư lặp lại một lần, khi ngước mắt lên lại làm bộ tò mò hỏi, "Vậy còn mẹ của La Nhạn thì sao?"
"Chuyện này..." Y tá nghẹn lời, "Chuyện này thì tôi không biết, trưởng thôn bọn họ cũng không cố ý hỏi..."
"Ra là vậy." Mộc Nam gật đầu, kế đó phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ. Từ cửa sổ phòng bệnh này có thể nhìn thấy những dải lụa đang bay phấp phới ở từ đường trên sườn núi, đỏ, xanh, vàng, bị gió cuốn lấy quấn chặt vào nhau, càng làm nổi bật sự tương phản với bầu trời màu xanh xám phía sau.
Rõ ràng vừa mới tạnh một trận mưa to, nhưng sắc trời này lại chẳng giống vẻ sẽ kết thúc trong êm ả.
"Ừm," Tô Bất Thức tự nhiên phụ họa thêm với lời nhận xét thời tiết đầy khó hiểu của cậu, "Chắc vẫn còn một trận mưa nữa."
Mộc Nam chỉ cong mắt cười, cậu hoàn toàn không có ý định gặng hỏi thêm, ngược lại càng khiến cho cô y tá vốn đã không được tự nhiên lại càng thêm hoang mang không hiểu gì.
"Nếu... nếu mấy người hỏi xong hết chuyện muốn hỏi rồi, vậy tôi đi làm việc trước đây." Y tá không muốn giằng co với cậu nữa, ngay khi đối phương vừa nhượng bộ liền đứng dậy định rời đi.
"Ơ, chị không tán gẫu với chúng tôi thêm chút nữa sao?" Mộc Nam níu kéo, "Tuy là giờ làm việc nhưng bên ngoài cũng có mấy bệnh nhân đâu."
Lời nói này của Mộc Nam ít nhiều mang theo chút cố ý khiêu khích, nhưng đối phương lại không hề tức giận như tưởng tượng mà ngược lại như đang vội vàng chỉ muốn giải thích cho xong: "Tối nay trong thôn còn có tế lễ, tôi phải đi chuẩn bị trước!"
Chuẩn bị? Y tá thì cần phải chuẩn bị cái gì?
Nhưng còn chưa đợi Mộc Nam kịp ngăn cản lần nữa, đối phương đã vội vã rời đi, cứ như thể có thứ gì đó đang thúc ép sau lưng cô vậy.
"Anh với giáo sư Tô ban nãy chơi trò úp mở gì thế?" Thấy người đã đi xa, Đường Khả sán lại gần hai người hỏi, "Với lại sao cô ấy lại đột nhiên bỏ chạy vậy?"
"Hoàn thành nhiệm vụ rồi, để tránh nói dài nói dai thành nói dại, đương nhiên là phải đi thôi." Mộc Nam nói, nhìn biểu cảm kinh ngạc của Đường Khả rồi giải thích tiếp, "Nói trắng ra thì, cô ta đến đây là để xây dựng hình tượng cho Trần Thư Đạt. Cô nhìn cô ta từ đầu đến cuối cứ nhìn chằm chằm chúng ta nhưng cũng chẳng biết đường rót cốc nước hay lấy đồ gì trong phòng bệnh cả. Ban đầu tôi cứ tưởng là trưởng thôn sai cô ta làm thế, nhưng hành vi của người này lộ liễu quá, xem ra giống như bị kẻ khác sai khiến hơn."
"Kẻ khác... Chẳng lẽ là cái tên tư tế đầu cá kia?" Đường Khả bắt kịp mạch suy nghĩ, hỏi.
"Chính tư tế bảo chúng ta đến đây xem nên đúng là khả năng lớn hơn một chút." Mộc Nam nói, "Nhưng mục đích của hắn là gì chứ, nói cho chúng ta biết Trần Thư Đạt là người tốt, cũng như để củng cố sự thật rằng anh ta 'đã chết' sao?"
"Ặc... Làm gì có ai lại cứ đi nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại việc người chết đã chết rồi chứ..." Đường Khả xoa xoa cánh tay nổi đầy da gà, bỗng nhớ lại câu trả lời của bà hàng xóm nhà La Nhạn trước đó, "Chẳng lẽ... bác sĩ Trần đó thực sự chưa chết?"
"Phòng khám không hỏi thêm được gì nữa đâu." Tô Bất Thức đưa ra kết luận, "Phải đến từ đường xem thử."
"Chúng ta cứ thế mà đi thẳng vào à?" Đường Khả đi theo sau lưng hai người, tỏ vẻ hơi nghi ngờ, "Nếu bên trong thực sự có vấn đề, người ta đuổi chúng ta ra thì làm sao?"
"Không sao đâu." Tô Bất Thức an ủi cho có.
"Đúng thế, không sao đâu, cứ yên tâm đi." Mộc Nam mỉm cười lặp lại một lần, "Cùng lắm thì chúng ta cứ bảo là đến để giúp một tay, chẳng phải sáng nay trưởng thôn kêu vẫn thiếu người làm sao."
Đường Khả cùng bọn họ đi ra khỏi phòng khám, nghe vậy thì bán tín bán nghi: "Hai người đã bàn bạc kế hoạch này với nhau chưa?"
"Kế hoạch gì cơ?" Mộc Nam hỏi ngược lại, "Tôi chỉ đơn thuần là tin tưởng giáo sư Tô mà thôi, anh ấy đã bảo không sao thì chắc chắn là không sao mà đúng không?"
Đường Khả: "......"
Cô đột nhiên cảm thấy hơi hối hận vì đã đi theo hai người này.
Từ đường nằm ở địa thế cao hơn phòng khám, nhưng khoảng cách giữa hai nơi đúng là không xa. Ba người đi đường vòng lên sườn dốc, đập vào mắt là kiến trúc tường đỏ ngói vàng, những dải lụa treo xung quanh bay phần phật trong gió, nhìn kiểu gì cũng không giống từ đường dùng để bài vị tổ tiên trong thôn, mà giống một ngôi chùa hơn.
Ý nghĩ này càng được khẳng định thêm vài phần khi Mộc Nam nhìn thấy những người ở bên trong.
Chỉ thấy những người bên trong đều quấn áo bào màu đỏ sẫm, trên mặt đeo những chiếc mặt nạ đầu cá na ná nhau nhưng vẫn có chút khác biệt nhỏ. Nhìn kỹ hơn sẽ phát hiện hoa văn trên đó quả nhiên giống hệt hoa văn trên tượng cá lóc.
Tình hình hiện tại xem ra còn quỷ dị hơn dự đoán ban đầu. Mặt nạ đầu cá trên mặt những người này không khổng lồ và chân thật như cái của tư tế, có cái chỉ vừa đủ che hết khuôn mặt. Nhưng nhìn cách bọn họ thản nhiên coi bộ dạng ăn mặc quỷ dị của người bên cạnh là điều bình thường kia, trông thế nào cũng thấy rợn người.
Cứ như thể nơi đây không phải là mặt đất tràn ngập không khí, mà là một bể cá được đổ đầy nước hồ. Những bức tường đỏ xung quanh đều biến thành tiểu cảnh (*) trong bể, còn những dải lụa bay phấp phới kia chính là đám bèo đang nhấp nhô trong nước.
(*): được hiểu là một công trình thiên nhiên thu nhỏ, kết hợp hài hòa giữa các yếu tố: đất, nước, cây cỏ, hoa lá...
Mộc Nam chợt nhớ tới lời đồn về "Long Cung". Nói như vậy, chẳng lẽ những kẻ đang đứng trước mặt cậu lúc này chính là những sứ giả được Ngu thần chọn trước?
"Chào ngài, xin hỏi các vị đến cúng bái Ngu thần, hay đến góp một phần sức cho tế lễ đêm nay?"
Một tên sứ giả đeo mặt nạ đầu cá chủ động bước qua ngưỡng cửa, đi đến trước mặt bọn họ. Hắn nói chuyện với ngữ điệu nhẹ nhàng, nhả chữ rõ ràng, hoàn toàn không hề pha lẫn bất kỳ giọng địa phương nào. Điều này khiến Mộc Nam cảm thấy có chút bất ngờ: "Nếu đến để cúng bái thì e là không khéo rồi, Ngu thần vừa mới được 'mời' ra khỏi từ đường, phải đợi đến khi nghi lễ kết thúc thì mới quay về vị trí cũ."
Vừa nói, hắn vừa hơi nghiêng người để lộ ra khung cảnh bên trong đại điện. Cánh cửa lớn nơi đó đang mở toang, nhưng lại có một tấm vải đỏ trùm kín lên bức tượng thần khổng lồ ở chính điện, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy bài vị chi chít đặt ở hai bên chưa bị che khuất.
Mộc Nam đang định thăm dò, nhưng Tô Bất Thức lại nhanh hơn một bước nói: "Trưởng thôn bảo chúng tôi đến giúp một tay."
"Tôi hiểu rồi, vậy chúng tôi sẽ cùng đi với các anh ngay bây giờ." Người đó gật đầu, từ sau lưng hắn lại có thêm hai sứ giả nữa đi ra. Ban nãy đứng xa quá nhìn không rõ, giờ nhìn kỹ mới phát hiện phần vai áo bào của tên sứ giả đầu cá đang nói chuyện với họ có quấn hai vòng, trong khi hai người kia chỉ có một vòng. Phải chăng đây là biểu tượng thay cho địa vị, giúp bọn họ không cần lộ mặt cũng có thể nhận biết thân phận của nhau?
"Làm phiền ngài rồi." Tô Bất Thức khẽ gật đầu, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như mọi khi. Ba tên sứ giả kia cũng bước ra khỏi cổng lớn, xem chừng là muốn dẫn bọn họ rời khỏi từ đường để tiếp tục đi lên núi.
Đài tế lễ có lẽ cần phải dựng ngay tại chỗ, bên cạnh từ đường có đặt một đống gỗ đã được lấy đi quá nửa và nhiệm vụ của bọn họ chính là chuyển nốt số gỗ còn lại này lên trên.
"Địa điểm tế lễ tối nay ở trên đỉnh núi à?" Mộc Nam cất tiếng hỏi, cậu và Tô Bất Thức hai người một trước một sau khiêng một khúc gỗ thô. Con đường núi này rộng hơn tưởng tượng chút, chỉ là do vừa mưa xong nên cực kỳ trơn trượt khó đi, "Nhưng Ngu thần là thần tiên dưới hồ Cống Hồ mà nhỉ? Tại sao lại phải chạy tít lên núi để cúng tế vậy?"
"Chúng tôi chỉ nghe theo sự sắp xếp của ngài tư tế." Tên sứ giả thủ lĩnh có hai vòng trên áo đi ở hàng đầu ôn tồn đáp, có vẻ không muốn nói nhiều.
"Vực nước dưới chân vách núi này rất sâu, đứng trên đỉnh núi ném vật tế xuống dưới sẽ thuận tiện hơn." Một tên sứ giả khác lại bất ngờ bổ sung thêm một câu. Bọn họ đều không nói giọng địa phương, nhưng kẻ này lại cố tình đè thấp giọng xuống khiến lời nói ra vô cớ khiến người nghe nổi lên một luồng hơi lạnh.
Đường Khả đi ở cuối đội, nghe thế liền lập tức siết chặt bó sào tre dài một mét trong tay. Cô vẫn nhớ cuộc đối thoại giữa cô với Mộc Nam trước khi lên đường:
"Lát nữa nếu có chuyện bất trắc gì xảy ra thì cô nhặt một cây sào bảo vệ tốt bản thân là được."
"Đánh không lại thì sao?"
"Đánh không lại thì chạy thôi."
"Thế còn bọn anh?"
"Không cần lo cho bọn tôi, nếu có chuyện gì xảy ra thật thì tôi vẫn có thể cầm cái cọc gỗ đặc ruột này đập chết cha hắn cơ mà."
Đường Khả lại nhìn khúc gỗ mới tinh mà Mộc Nam và Tô Bất Thức đang khiêng, trong đó một đầu đã được vót nhọn hoắt, đầu kia thì đóng vài chiếc đinh dài ngoằng. Thực ra từ nãy đến giờ cô đã có một linh cảm vô cùng không lành, cô cứ cảm thấy cái cọc gỗ dài như thế này..... trông cứ như để treo thứ gì đó lên rồi rút máu vậy...
"Nhắc đến tế phẩm, trước đây tôi thấy đồ cúng dâng lên Ngu thần trong thôn toàn là nội tạng các kiểu, chẳng lẽ có quy tắc gì sao?" Khác với Đường Khả, vẻ mặt và giọng điệu của Mộc Nam còn tự nhiên hơn cả hai NPC đi đằng trước, "Thế tế phẩm của buổi lễ lần này là gì vậy? Có thể tiết lộ trước chút không?"
Thực ra Mộc Nam cảm thấy mình chỉ đang hỏi thăm diễn biến cốt truyện thôi, nhưng khổ nỗi đối phương lại coi cậu như một leaker nằm vùng đang định tuồn nội dung game ra trước giờ vàng vậy. Chỉ thấy cậu vừa dứt lời, tên sứ giả vốn nãy giờ im thin thít bỗng khựng lại, ngay sau đó hung ác lao thẳng vào cậu!
"Chậc....." Mộc Nam dứt khoát kích hoạt kỹ năng Cầu nguyện rồi lách người tránh sang một bên. Phản xạ của cậu rất nhanh, cộng thêm luôn đề cao cảnh giác nên hầu như không để đối phương chạm vào người. Thế nhưng bùn đất dưới chân cậu thực sự quá trơn, cú né đòn đó khiến tay cậu trực tiếp tuột khỏi cọc gỗ, quán tính giữa mấy động tác mạnh suýt chút nữa đã hất văng cậu xuống vực thẳm.
May mà vào thời khắc mấu chốt, Tô Bất Thức cũng buông cọc gỗ ra, túm chặt lấy cổ áo cậu kéo ngược trở lại, đồng thời vung tay đỡ lấy đòn tấn công tiếp theo của tên sứ giả. Mộc Nam không nhìn rõ trên tay anh cầm cái gì, nhưng con dao găm trên tay tên sứ giả đầu cá rõ ràng đã bị đánh bay ra ngoài.
Ba kẻ này đột ngột ra tay, một tên trong đó lao thẳng vào Đường Khả, hai tên còn lại thì cận chiến với Mộc Nam và Tô Bất Thức. Thảo nào bọn chúng nhất quyết phải chọn ba người cùng đi lên đây, cái này gọi là solo 1vs1 công bằng văn minh chăng?
"Tế phẩm lần này, ngài Ngu thần nhất định sẽ rất thích!" Tên sứ giả cầm đầu vừa phát ra tiếng cười bị mặt nạ che khuất một nửa, vừa cầm dao găm lao về phía Mộc Nam. Trong khoảnh khắc đó, cậu bỗng như được khai sáng, lập tức hiểu ra ý nghĩa của "tế phẩm", "Còn các ngươi, hãy cảm thấy vinh hạnh vì sắp được trở thành món khai vị cho Thần đi....."