Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 5: Đồng đội cứ nhìn tôi chằm chằm thì phải làm sao?

Trước Tiếp

"Đây là giáo sư Tô Bất Thức." Mộc Nam chen đến bên cạnh anh rồi giới thiệu, nửa "đồng đội " còn lại của tôi."

"À," Hà Vu Quy tỏ vẻ đã hiểu, "Chính là cái người vừa được thông báo à......"

Cậu ta vừa nói vừa chuyển tầm nhìn về phía người đàn ông đeo kính chào hỏi một tiếng. Đối phương vừa nhìn là biết có tính cách hoàn toàn trái ngược với Mộc Nam, trên mặt để lộ rất ít biểu cảm, ung dung điềm tĩnh, xem ra cũng là một người chơi cũ.

"Đúng rồi, tôi còn tiện thể hoàn thành một thành tựu cực hiếm nữa ~" Mộc Nam cười nói.

Mặc dù lúc mới gặp cậu đúng là có chút đau đầu với thái độ của người đồng đội này, nhưng kỳ lạ là Mộc Nam lại không hề chán ghét đối phương. Phải nói sao nhỉ... Thái độ của Tô Bất Thức rất khó hình dung, giống như không quen gần gũi với người lạ, nhưng lại không có ác ý gì với cậu.

Ví dụ như bây giờ, Tô Bất Thức không hề có ý phản bác lại lời "phát biểu hộ đồng đội" của cậu, mà chỉ thuận tay đặt cuốn sổ trên tay lên bàn Mộc Nam,  cứ như thể thực tế thì anh cũng không để bụng việc lập nhóm với cậu.

Nói vậy nghĩa là có thể cậu đã hiểu nhầm người ta rồi? Vị giáo sư họ Tô này thực ra là một người nhiệt tình, thích giúp đỡ người mới?

"Các cậu nhìn kìa! Đèn hành lang sáng rồi!"

Một tiếng hô lớn thu hút sự chú ý của mọi người, Mộc Nam lần theo giọng nói nhìn theo, quả nhiên thấy hành lang bên kia có ánh sáng xuyên qua.

Đã có một số người lớn mật hoặc do không muốn chấp nhận hiện thực xông ra ngoài, Hà Vu Quy cũng thu dọn sách vở trên bàn mình, nói: "Có vẻ là tiến vào giai đoạn mới rồi, ra ngoài xem không?"

"Đương nhiên phải ra ngoài rồi! Chúng ta có phải sắp thoát rồi không?" Lữ Thiên Xuyên hưng phấn đến nỗi tranh nói trước, ngay khi nghe thấy hắn nói câu này, đám đông người chơi cũng không chần chừ nữa mà lũ lượt rời khỏi lớp học.

"Ơ." Mộc Nam vừa định đi theo, thì bị người bên cạnh đi ngang qua chen vào, giây tiếp theo liền cảm giác có ai đó nắm lấy cổ tay mình.

Cậu quay đầu lại thì thấy Tô Bất Thức.

"Đừng vội." Vẻ mặt của Tô Bất Thức lộ rõ vẻ nghiêm túc, "Cậu nhìn phía sau đi."

Mộc Nam nghe vậy liền nương theo tầm mắt của Tô Bất Thức nhìn lại, chỉ thấy ở góc dưới bên phải bảng đen cuối lớp, có một cột ghi "Trực nhật hôm nay", bên trên ghi rõ tên của Mộc Nam.

Mộc Nam: "......"

Hôm nay cậu phải ở lại trực nhật?

Khoan đã, trực nhật không lẽ là......phải dọn dẹp sạch sẽ cái phòng học này, bao gồm cả cái xác trên bục giảng đấy chứ?

Nhận thức được tình huống hiện tại khiến Mộc Nam mở to hai mắt sốc tận não. Hà Vu Quy đã sắp ra đến ngoài cửa rồi, thấy cậu vẫn đứng đơ tại chỗ liền thắc mắc: "A Nam?"

"Hình như tôi có nhiệm vụ mới rồi." Mộc Nam nói với vẻ mặt như không còn gì luyến tiếc, "Cậu cứ đi điều tra trước đi."

Hà Vu Quy hơi do dự, cậu ta lại liếc nhìn Tô Bất Thức, vừa chạm mắt với anh liền lập tức cúi đầu, rời đi từ cửa trước.

"Đúng là nằm ngoài dự đoán mà......"

Mộc Nam nhìn chằm chằm tên mình trên bảng đen lẩm bẩm, nét chữ trông như viết bằng phấn trắng bình thường, nhưng cậu thử xóa mấy lần cũng không xóa được cái tên ấy.

Trong lớp học lúc này chỉ còn lại mình cậu, mọi người rõ ràng đều chịu không nổi mùi máu tanh nồng nặc này. Mộc Nam nhíu mày, đi đến bên cạnh cái xác của gã cao lớn kia rồi ngồi xổm xuống.

Thực ra cậu rất muốn thử không làm trực nhật xem sẽ bị phạt gì, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đây vừa hay là một cơ hội để cậu danh chính ngôn thuận điều tra cái xác, nếu vậy thì cũng chẳng cần từ chối.

Máu lúc này đã chuyển sang màu thâm đen vì bị oxy hóa, cái xác đang nằm sấp mặt, máu từ gần bục giảng chảy đến tận chỗ ngồi ở hàng đầu tiên. Cậu vạch tóc sau gáy của cái xác ra, nhìn thấy một mảng máu thịt bầy nhầy.

"Cầm lấy."

Một đôi găng tay xuất hiện trước mắt Mộc Nam, cậu có phần bất ngờ quay đầu lại nhìn, vậy mà lại nhìn thấy Tô Bất Thức.

"Giáo sư Tô đi kiểu gì mà không có tiếng thế." Mộc Nam ngó thấy xô nước và thùng rác lớn bên cạnh anh, mới hiểu ra đối phương ban nãy rời đi hóa ra là để tìm dụng cụ dọn dẹp. Cậu cũng không khách sáo, giữ nguyên tư thế ngồi xổm nhận lấy găng tay, rồi lại cười với người kia, "Cảm ơn nha."

"Không có gì." Tô Bất Thức trông có vẻ hơi không tự nhiên, nhưng anh vẫn đi đến bên cạnh Mộc Nam, nhìn động tác có vẻ là định giúp cậu một tay.

"Nói chút về phán đoán sơ bộ của tôi nhé, tên này chết chắc do bị vật cùn đập vào sau gáy, còn về hung khí gây ra vết thương..." Mộc Nam chỉ vào cái ghế đẩu dính máu từng được gã cao lớn kia nhấc lên dùng để tấn công "Cừu", "Cái này khả nghi nhất."

Tô Bất Thức không nói gì, đeo găng tay vào rồi xoay đầu của cái xác về phía anh, lật xem tròng mắt của gã, rồi lại kiểm tra chiếc vòng tay đã đen ngòm của đối phương.

"Ây, giáo sư Tô không phải là giáo sư trường y sao, anh xem tôi nói có đúng không?" Mộc Nam hỏi.

"Ừm." Tô Bất Thức nói, "Phán đoán của cậu không sai, tạm thời không có vết thương ngoài rõ rệt nào khác."

Lời khẳng định thẳng thừng khiến Mộc Nam bật cười, cậu đứng dậy, vừa lấy tấm vải che bụi từ trong cái xô mà Tô Bất Thức mang đến phủ lên người, vừa tùy tiện nói: "Xem ra có thể rút ra kết luận cho hiện trạng này được rồi. Hễ ai có ý đồ tấn công 'Cừu' đều sẽ bị phản đòn ngược lại lên chính mình, cho nên người này định dùng ghế đẩu tấn công 'Cừu' nhưng bản thân mới là người bị đập chết. Có điều đây có lẽ cũng chỉ là một loại thủ đoạn để thị uy thôi nhỉ? Trọng tài nếu muốn g**t ch*t người chơi thì không thiếu cách, cái này hẳn chỉ là cách dễ hù dọa chúng ta nhất thôi."

Tô Bất Thức: "Vì sao lại nghĩ như thế?"

"Anh thử nghĩ mà xem, nếu người chơi đặt bẫy, hoặc vô tình làm tổn thương con cừu kia, thì cái này lại phán xử kiểu gì?" Mộc Nam nói, "Tôi vẫn khá tò mò, nếu có cách nào để thử nghiệm một chút thì tốt rồi."

Vừa dứt lời, mắt cậu lại sáng lên, nói tiếp: "Ở các phó bản cũ giáo sư Tô có từng gặp phải tình huống người chơi xuất hiện vấn đề tương tự không?"

"...Bình thường tôi đều hành động một mình." Tô Bất Thức không trả lời ngay mà hơi ngập ngừng, tiếp đó như đang cố chuyển chủ đề, ánh mắt sau tròng kính hướng về Mộc Nam, "Cậu vừa nãy mới nói tham gia lần đầu mà nhỉ? Nhưng tôi thấy cậu đâu có sợ gì tình hình hiện tại."

"Không có mà, nãy giờ ngửi mùi máu tanh làm tôi sợ muốn chết." Vẻ mặt Mộc Nam vô cùng chân thành, nếu ngay sau câu đó cậu không cúi xuống định chuẩn bị di chuyển cái xác thì có lẽ sẽ đáng tin hơn một chút, "Nào nào nào, giáo sư Tô giúp tôi một tay nhé, anh cứ nhấc chân gã là được rồi."

"......"

Thùng rác mà Tô Bất Thức mang đến là loại thùng lớn có bánh xe màu xanh lá, dùng để vận chuyển xác người thì bao đẹp, Mộc Nam không tin đối phương không nghĩ tới điểm này.

"Nếu đã bảo tôi trực nhật dọn dẹp lớp học, thì tôi hẳn là có quyền quyết định cái gì là 'rác' mà đúng không." Mộc Nam nói, Tô Bất Thức hiển nhiên đã bị thuyết phục, hai người hợp sức nhấc cái xác bỏ vào thùng rồi Mộc Nam cầm cây lau nhà bắt đầu kéo lê trên đất.

Vết máu khô cóc cực kỳ khó lau, Mộc Nam đẩy bản ghế dịch về phía sau, lau một lượt xong rồi lại lấy giẻ lau thêm một lượt nữa.

Cứ cắm cúi làm việc mà không nói gì thì chán chết đi được, làm gì có loại trò chơi kinh dị nào như này chứ. Mộc Nam nghĩ vậy, vừa định quay đầu lại trêu chọc đồng đội của mình một chút, lúc quay đầu lại thì vừa hay chạm phải ánh mắt của Tô Bất Thức.

Anh dọn dẹp vệ sinh vô cùng nhanh, một mảng sàn lớn lúc nãy còn bẩn đen giờ đã được lau sạch sẽ rồi, nhưng Tô Bất Thức vẫn cầm cây lau nhà rồi nhìn chằm chằm về hướng cậu.

Mộc Nam sững sờ, thầm nghĩ đây là vô tình chạm mắt, hay giáo sư Tô đang mượn động tác đó để nhìn chằm chằm cậu nhỉ... Giây tiếp theo đối phương nhanh chóng dời mắt đi, Mộc Nam lập tức hiểu ra, ồ, vậy xem ra là trường hợp thứ hai rồi.

Ánh sáng trong lớp học cũng không sáng sủa gì cho lắm, lúc đó Tô Bất Thức cứ đứng yên lặng như vậy dưới ánh đèn, bóng dáng mờ ảo, ánh mắt nhìn về phía cậu lại có thêm một chút cô đơn.

Mộc Nam không phải kiểu người quá để tâm đến cảm xúc của người khác, càng không tin một người vừa mới quen biết chưa đầy hai tiếng sẽ lộ ra ánh mắt như vậy với cậu... Nhưng rồi cậu lại nhớ đến lúc ở hành lang, Tô Bất Thức hình như cũng nhìn cậu chằm chằm như vậy, nếu không phải ban nãy cậu tranh thủ lúc đi qua cửa sổ soi gương, thì suýt nữa đã tưởng trên mặt mình có dính gì rồi.

Cậu đứng dậy ném giẻ lau vào trong xô, vừa xoa xoa cổ tay vừa đi về phía đối phương: "Mệt quá cho tôi nghỉ chút đã, à mà giáo sư Tô bắt đầu chơi trò này từ khi nào vậy?"

"Chơi?" Tô Bất Thức lại nhìn sang cậu, ánh mắt lần này có hơi sắc bén, nhưng khi thấy Mộc Nam nhún vai thì lại từ bỏ việc chất vấn như thể chấp nhận số phận mà nói, ".....Tôi từ một năm trước đã vào phó bản rồi."

"Ồ, một năm trước à." Mộc Nam giả vờ như không thấy một loạt phản ứng của anh, "Lẽ nào là ảo giác của tôi sao? Tôi cứ có cảm giác.... giáo sư Tô hình như rất quen thuộc với hành vi của tôi, không lẽ..."

Động tác đặt cây lau nhà xuống của Tô Bất Thức khựng lại trong chốc lát: "Gì cơ?"

"Hay anh từng xem tôi livestream rồi?" Mộc Nam cười híp mắt nói, thấy đối phương thả lỏng hơn mới lại nói tiếp, "À tôi quên mất, một năm trước hình như tôi vẫn chưa bắt đầu livestream."

"...Tôi chưa xem." Tô Bất Thức nói, "Tôi cũng không quen cậu."

"Ây, đừng khẳng định như thế mà. Tôi vừa thấy giáo sư Tô liền thấy chúng ta rất có duyên, nói không chừng chúng ta từng gặp nhau ở đâu đó rồi thì sao." Mộc Nam nhìn anh cười, "Nhân tiện đây, giáo sư Tô trẻ tuổi như vậy, đã yêu đương bao giờ chưa?"

"Chưa." Tô Bất Thức nhíu mày, "Cậu rốt cuộc muốn hỏi cái gì?"

"Tôi nói rồi mà, tôi thấy hai ta rất có duyên nên muốn nói chuyện phiếm với anh nhiều chút." Mộc Nam tiến sát đến trước mặt người ta, "Không được à?"

Khi cậu cười lên, mắt sáng long lanh, con ngươi màu nhạt dễ dàng làm say đắm bất cứ ai nhìn vào cậu, hai lúm đồng tiền như chứa đầy mật ngọt, mang theo một sức hấp dẫn khó mà lý giải.

Tô Bất Thức hé miệng, vừa định nói gì đó, nhưng lại bị một tiếng hét thất thanh chói tai cắt ngang.

Mộc Nam cũng bị dọa giật nảy mình, cậu còn chưa kịp hoàn hồn lại sau pha cố ý làm màu ban nãy, đột nhiên hét lớn thế làm cậu suýt thì ngã sấp mặt.

"Khụ, hình như là âm thanh phát ra từ phòng bên cạnh." Như để che giấu sự lúng túng của mình, Mộc Nam chuyển chủ đề, "Đi xem không?"

"Ừm."

Có lẽ vì sắp không cần ở một mình nữa nên động tác của Tô Bất Thức trông cũng tự nhiên hơn rất nhiều. Mộc Nam đang chuẩn bị cùng đối phương đi kiểm tra, thì đột nhiên cảm thấy trong não truyền đến một cơn đau nhói, giây tiếp theo một âm thanh vang lên trong đầu:

[Người chơi số: D414, đã mở khóa kỹ năng ban đầu - Cầu nguyện.]

[Giải thích kỹ năng: Khi nửa còn lại ở trên sân, có thể thiết lập điểm hồi sinh. Trong vòng mười phút sau khi tử vong sẽ tự động hồi sinh bên cạnh người đó.]

[Không giới hạn số lần sử dụng.]

"Ặc......." Mộc Nam ôm đầu, thấy Tô Bất Thức cũng dừng bước nhíu mày, liền lập tức hiểu ra điều gì đó, "Anh cũng được mở khóa kỹ năng rồi à?"

Sắc mặt Tô Bất Thức không ổn lắm, anh đi vài bước về phía Mộc Nam, trong ánh mắt có thêm ý tứ dò xét: "Kỹ năng ban đầu của tôi bị thay đổi rồi."

"Thay đổi?"

"Ừm. Điều kiện sử dụng kỹ năng hiện tại là khi cậu ở bên cạnh, tôi có thể thiết lập điểm hồi sinh. Trong vòng mười phút nếu như cậu... chết đi sẽ hồi sinh bên cạnh tôi." Tô Bất Thức nói, "Tên của kỹ năng là 'Sám hối'."

Trước Tiếp