Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 114: Sổ tay

Trước Tiếp

"Có nhìn thấy không? Mau cầm lấy mau cầm lấy, tôi với không tới..."

Giọng nói của Đường Khả có chút khó khăn, rõ ràng là đang phải vật lộn với bức tường dày và song sắt bên cạnh. Mộc Nam vươn tay đón lấy cuốn sổ, mở ra xem thì thấy trang đầu tiên viết: "Cái này là do Hải Nguyệt vừa mới tìm thấy dưới lớp chăn, cậu và giáo sư Tô xem thử đi, nội dung bên trong kỳ lạ lắm. Sau này chúng ta có thể dùng cái này để truyền tin."

Mộc Nam liếc nhìn đám lính gác Vô Diện màu đen đang đi lại bên ngoài, cảm thấy chia sẻ manh mối qua giấy đúng là an toàn hơn trực tiếp nói miệng. Cậu và Tô Bất Thức ngồi trên giường của mình, cùng nhau mở cuốn sổ ra xem.

Nét chữ bên trên đẹp đẽ nắn nót, chủ nhân của cuốn sổ có vẻ là một cô gái, hơn nữa rõ ràng cũng thuộc phe người chơi. Mới đầu, bên trên ghi chép tỉ mỉ vị trí của tất cả các tháp canh, còn viết thêm dòng chữ "Cẩn thận ánh đèn".

Xem ra đây dường như là một cuốn nhật ký qua màn, trước đây khi Mộc Nam làm hướng dẫn game cũng hay viết mấy cái này.

Chỉ là nội dung phía sau của cuốn sổ dần có sự thay đổi. Đến trang thứ ba, ghi chép bên trên đột ngột chuyển từ trên mặt đất xuống dưới lòng đất, cũng chính là phòng giam nơi bọn họ đang ở.

So với phần hướng dẫn trước đó, nội dung về phần dưới lòng đất giảm đi rất nhiều, hơn nữa chú thích cũng ngày càng trở nên cẩu thả ngoáy tít mù. Ví dụ như từ "Không thể ở lại đây nữa" đến "Mình phải nghĩ cách trốn đi", và cả "Bọn họ đều 'chết' rồi".

Chết rồi? Trong lòng Mộc Nam dấy lên nghi hoặc. Hơn nữa "bọn họ" này là chỉ ai? Tại sao bên trên chữ "chết" lại phải đóng mở ngoặc kép?

Cuốn sổ tổng cộng chỉ có bốn năm trang, đến đoạn sau cơ bản đã biến thành những hình vẽ nguệch ngoạc vô nghĩa. Đủ loại đường nét rối rắm và ký hiệu trừu tượng chồng chất lên nhau, hoàn toàn không nhìn ra được bất kỳ thông tin hữu dụng nào.

Ghi chép bằng chữ đến đây thì đột ngột chấm dứt. Mộc Nam còn đang nghiền ngẫm ý nghĩa của mấy đường nét kỳ quái này thì bỗng nhiên cảm giác trước mắt có bóng đen phủ xuống, vừa ngẩng đầu lên liền thấy Hứa Minh đã đi tới trước mặt bọn họ.

"Hai người đang xem cái gì thế?" Thanh niên chỉ chỉ vào cuốn sổ tay hỏi, "Cái này tìm được ở đâu ra vậy?"

"Đồ của bạn bọn tôi ấy mà." Mộc Nam gập cuốn sổ lại, vẻ mặt như thường, "Cậu biết cái này à?"

"Không biết." Hứa Minh lắc đầu, "Nhưng tôi có hơi tò mò... Có thể cho tôi xem một chút được không?"

"Không thể." Người thốt ra lời từ chối là Tô Bất Thức. Câu trả lời phải gọi là không cần lý do nhưng dứt khoát gọn gàng.

Vẻ mặt Hứa Minh có chút xấu hổ, nhưng hắn dường như không muốn nói chuyện nhiều với một Tô Bất Thức lạnh như băng, bèn cười với Mộc Nam một cái: "Vậy được rồi, tôi đi nghỉ trước đây. Nếu hai người bàn bạc xong thì lại gọi tôi nhá."

Mộc Nam cười nhận lời, đợi đến khi đối phương đã nằm yên trên giường thì cậu mới mở cuốn sổ tay ra lần nữa. Cậu vừa ghi lại những manh mối mới moi được từ chỗ Hứa Minh lên trang đầu tiên, vừa phân tâm liên lạc với Tô Bất Thức: "Từ chối dứt khoát thật đấy, giáo sư Tô lợi hại quá đi ~"

"Bổ sung thêm một câu nữa." Tô Bất Thức nhìn những gì cậu đang viết, nói, "Viết là cuốn sổ tay vẫn nên để nhóm Đào Hải Nguyệt bảo quản, giao lưu hàng ngày dùng mảnh giấy là được rồi."

"Không thành vấn đề." Mộc Nam viết theo yêu cầu, lại tiếp tục truyền tin, "Giáo sư Tô thấy bạn cùng phòng mới của chúng ta thế nào?"

Tô Bất Thức lắc đầu, không nói gì.

Mộc Nam rất thuận lợi truyền cuốn sổ sang cho Đường Khả, còn viết thêm dòng chữ bảo bọn họ cứ đợi đến "giờ làm việc" trước đã, tìm được nhiều manh mối hơn rồi hẵng bàn bạc cách bỏ trốn sau.

Một lát sau, bên phía Đường Khả truyền đến tiếng gõ, ra hiệu cho Mộc Nam biết bọn họ đã rõ rồi.

.

Cơ hội đến còn nhanh hơn tưởng tượng.

"Bạn cùng phòng mới" Hứa Minh của bọn họ chỉ ngủ một lát đã tỉnh dậy. Ngay sau đó, đám lính gác kia xuất hiện đúng giờ ở cửa, mở khóa cho bọn họ.

"Đến giờ làm việc rồi, tôi đi sang xưởng của tôi trước đây, hai người cố lên nhé!" Hứa Minh trước khi đi còn gật đầu chào hai người.

Mộc Nam và Tô Bất Thức đương nhiên là bị gọi ra cùng một lượt. Lính gác áp giải lùa bọn họ đi qua từng dãy phòng giam. Mộc Nam để ý thấy có phòng thì có người, có phòng lại trống không. Toàn bộ nhà tù dưới lòng đất này cực kỳ lớn, cậu suy đoán ít nhất nó cũng đã kéo dài đến tận nội thành rồi.

"Chỗ này trông có vẻ hơi cổ lỗ sĩ nhỉ, ngay cả camera giám sát cũng không có." Mộc Nam tiếp tục nói chuyện với Tô Bất Thức qua thiết bị liên lạc, "Phong cách ngược lại khá khớp với bên trên đấy. Giáo sư Tô, anh nói xem có phải cái nhà tù này đã tồn tại từ rất lâu rồi không? Liệu có phải từ kiếp trước của em đã có nó rồi không?"

"Có khả năng." Tô Bất Thức đáp, "Thâm Uyên có thể đã bê nguyên phó bản trước kia tới đây để làm địa điểm khảo hạch."

Vậy xem ra từ trước kia đây đã là một bản đồ ẩn rồi. Mộc Nam thầm nghĩ,  lục lại ký ức thì không thấy bất kỳ thông tin nào liên quan đến nhà tù này. Đương nhiên cũng có khả năng là do kiếp trước bản thân cậu cũng không quá quen thuộc với nơi này.

Hai người rất nhanh đã tới đích. Nhà xưởng vô cùng lớn, bên trên có đánh dấu "khu D". Khiến người ta bất ngờ là, hai người họ đến chưa được bao lâu thì Đường Khả cũng bị giải vào ngay sau đó.

Mộc Nam và Tô Bất Thức đứng sánh vai bên cạnh bàn thao tác để gia công linh kiện. Số lượng người chơi trong nhà xưởng không tính là nhiều, nhìn thấy có gương mặt mới cũng chẳng lấy làm lạ. Vẻ mặt của bọn họ mỗi người một vẻ, có người nhìn đông nhìn tây, có người biểu cảm tê liệt, còn có một số người như đang chìm đắm trong thế giới riêng không sao tỉnh lại được.

Di chứng do lỗi nhận thức đem lại xem ra cũng lớn phết đấy chứ, Mộc Nam thầm nghĩ. Ví dụ như người ở ngay sau lưng cậu, gia công linh kiện được một lúc thì bỗng nhiên lộ vẻ kinh hoàng nhìn ngó xung quanh, tiếp đó cả người chui tọt xuống gầm bàn, cứ như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ đáng sợ vậy.

Lính gác ở cửa thờ ơ trước cảnh này, dường như không để ý đến việc bọn họ tự do đi lại. Đường Khả thấy vậy bèn quan sát xung quanh một chút, rồi cầm linh kiện trên tay đi tới bên cạnh nhóm Mộc Nam.

"Hai người có nhìn thấy Hải Nguyệt đâu không?" Đường Khả hỏi, vẻ mặt có chút lo lắng.

"Không thấy, hình như không ở cùng khu vực với chúng ta." Mộc Nam nói, "Chắc không cần lo đâu nhỉ? Cô ấy chẳng phải vẫn còn đao sao?"

"Bị thu từ đời nào rồi. Ai lại để cho anh cầm theo cây đao to đùng như thế đi vào đây chứ, đấy là đi tù hay là đi cướp ngục hả?" Đường Khả nói, "Bốn người chúng ta chẳng phải vào cùng một lúc sao? Tại sao chỉ có mỗi chị ấy là không ở cùng chúng ta?"

Mộc Nam nhìn quanh một vòng, cũng không thấy Hứa Minh đâu: "Đợi hết giờ làm việc có thể hỏi xem cô ấy ở nhà xưởng nào."

Đường Khả nói: "Nhưng tôi..."

"Nhưng không đợi được lâu như thế đúng không?" Mộc Nam nói, "Nhưng bây giờ có vội cũng vô dụng. Lát nữa tôi sẽ tìm cơ hội đi dạo một vòng, nếu thuận lợi nói không chừng có thể tìm được manh mối."

"Được." Đường Khả tự trấn an bản thân, "Nếu cần tôi đánh yểm trợ thì cứ bảo tôi bất cứ lúc nào nhé."

Nói đến đây thì kỹ năng của Đường Khả dùng để cầm chân NPC đúng là rất khả thi, mặc dù mỗi lần chỉ có thể dùng lên một người. Nghĩ đến đây, Mộc Nam lại không nhịn được bắt đầu hoài niệm kỹ năng "Con rối" trước kia của mình. Bây giờ tình trạng chỉ có thể bị động kích hoạt khi hấp hối, hơn nữa ngoại trừ đọc ký ức ra thì hoàn toàn không thể khống chế hành động của người khác này thực sự là quá vô dụng rồi.

Thời gian làm việc trôi qua từng phút từng giây. Trong khoảng thời gian này ba người cũng đã phân chia nhiệm vụ —— Mộc Nam tìm người chơi bắt chuyện, Đường Khả dựa theo cuốn sổ tay để nắm rõ địa hình, còn Tô Bất Thức thì phụ trách yểm trợ.

Nhưng quá trình này diễn ra không hề thuận lợi. Mỗi lần Mộc Nam thử bắt chuyện với người khác, đối phương hoặc là trưng ra vẻ mặt lạnh lùng không thèm để ý, hoặc là lải nhải một tràng tiếng nước ngoài mà cậu nghe chẳng hiểu mô tê gì, còn có một số người vừa thấy cậu lại gần liền la toáng lên. Cuối cùng liên tiếp thu hút lính gác tới mấy lần, Mộc Nam hết cách, đành phải giơ tay với mấy tên Vô Diện đen kịt kia để biểu thị mình sẽ không làm gì cả, sau đó lại đi dạo quay về.

"Tôi có phát hiện mới!" So với cậu thì Đường Khả thuận lợi hơn nhiều, bởi vì Mộc Nam đã thu hút phần lớn hỏa lực giúp việc điều tra bên phía cô thông suốt không gặp trở ngại gì, "Ở phía cuối cùng của nhà xưởng này, vị trí cao khoảng hơn hai mét, có một lỗ thông gió miễn cưỡng vừa cho một người chui lọt. Tôi không biết các nhà xưởng khác có như vậy không, nhưng nếu chúng thông nhau thì dễ rồi."

"Đợi một chút," Mộc Nam đặt câu hỏi, "Cái 'vừa một người' này cụ thể là to bao nhiêu?"

Đường Khả suy nghĩ một lát rồi nói: "Tôi chắc là chui qua được."

Vậy thì cậu và Tô Bất Thức chắc chắn là không qua được rồi. Hơn nữa cho dù có qua được thì ba người bọn họ cũng không thể ngang nhiên trèo ống thông gió ngay trước mặt đám lính gác này được. Lũ Vô Diện này phản ứng chậm là một chuyện, nhưng nếu thực sự nhìn thấy bọn họ vượt ngục thì sao có thể thờ ơ được chứ.

Cuối cùng thời gian làm việc cũng kết thúc, ba người quyết định quay về phòng giam rồi bàn bạc đối sách sau.

Trước khi đi, Mộc Nam s* s**ng lấy được một miếng sắt mỏng từ trên bàn, nhân lúc cúi xuống buộc dây giày thì nhét vào trong giày, thuận lợi thông qua khâu soát người.

Những nơi bị lính gác chạm qua dấy lên một trận ớn lạnh. Mộc Nam xoa xoa cánh tay, vừa hay nhìn thấy người của các nhà xưởng khác cũng bị giải ra. Cậu chú ý thấy người chơi ở khu C bên cạnh ai nấy đều vô cảm đi theo sau lính gác, động tác chậm chạp hệt như những tên Vô Diện đi lang thang trên quảng trường.

Trước Tiếp