Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ

Chương 80: NT 8 - Tò mò mở bệnh án của Bạc Trọng Cẩn

Trước Tiếp

Vốn đang là tâm điểm chú ý giữa cơn bão dư luận, sau khi Quý Tư Hạ dùng tài khoản của Tập đoàn Quý thị để đăng bài, nội dung cô chia sẻ nhanh chóng nhận được lượng tương tác khổng lồ với rất nhiều lượt yêu thích và chia sẻ.

Rất nhiều đơn vị truyền thông cũng căn cứ vào lời phản hồi của cô để bắt đầu lên bài, đẩy tin rầm rộ.

Chuyện Bạc Trọng Cẩn xen vào lúc trước đã kết thúc bằng việc anh công bố giấy đăng ký kết hôn. Trên mạng, anh cũng thừa nhận mình là người chủ động theo đuổi Quý Tư Hạ, khi ấy xem như anh đã tự nhận lấy danh phận người thứ ba.

Giờ đây, vì không nỡ để chồng mình bị cư dân mạng chỉ trích, Quý Tư Hạ đã đứng ra lên tiếng bênh vực, thuật lại toàn bộ sự thật câu chuyện cho cộng đồng mạng rõ tường tận.

Những kẻ chuyên "tát nước theo mưa" để bôi nhọ người khác thấy vậy cũng đành chùn tay. Vì sợ rước họa vào thân nên ai nấy đều bắt đầu cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói, những người còn bàn tán trên mạng lúc này cơ bản chỉ là đám đông hiếu kỳ đứng ngoài hóng chuyện mà thôi.

Sau khi giải quyết xong xuôi công việc, Bạc Trọng Cẩn nhìn thấy tin nhắn từ bộ phận truyền thông gửi tới mới biết Quý Tư Hạ đã dùng tài khoản tập đoàn để lên tiếng bảo vệ mình.

Trái tim anh khẽ hẫng một nhịp, theo bản năng, anh ngẩng đầu nhìn về phía phòng nghỉ.

Vì không nỡ để Quý Tư Hạ phải ngồi bên ngoài đợi mình, anh đã bảo cô vào giường trong phòng nghỉ ngơi.

Anh từng dặn cô không cần lo lắng, càng không cần bận tâm đến những chuyện này, chẳng ngờ cô vẫn âm thầm lặng lẽ vì anh mà làm tất cả.

Bạc Trọng Cẩn lập tức đứng dậy đi về phía phòng nghỉ, nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Quý Tư Hạ đang nằm trên giường, nhưng cô không hề ngủ mà vẫn đang mải miết theo dõi tình hình trên mạng.

Nghe thấy tiếng động mở cửa, Quý Tư Hạ nghiêng đầu nhìn sang anh, trong mắt thoáng qua tia kinh ngạc: "Anh làm xong việc rồi à?"

Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn nóng bỏng như lửa đốt, anh bước đến bên cạnh cô, nâng nhẹ gò má cô rồi cúi đầu đặt xuống một nụ hôn.

Hàng mi Quý Tư Hạ khẽ run rẩy, chiếc điện thoại cầm trong tay bất giác trượt rơi xuống mặt chăn.

Cảm nhận được tình cảm cuộn trào mãnh liệt trong nụ hôn ấy, Quý Tư Hạ từ từ nhắm mắt lại, để mặc cho Bạc Trọng Cẩn nâng khuôn mặt mình, tách mở bờ môi đang khép hờ, quấn quýt nơi đầu lưỡi và khám phá khắp khoang miệng cô.

Khi nụ hôn kết thúc, đôi mắt Quý Tư Hạ đã không kìm được mà phủ một lớp nước mỏng tựa màn sương, khiến đôi mắt xinh đẹp lúc này càng thêm trong veo, lấp lánh hệt như một viên ngọc quý được mài giũa bóng loáng.

Sự xót xa và yêu chiều trong mắt Bạc Trọng Cẩn dường như sắp tràn ra ngoài, ngón tay anh dịu dàng v**t v* khóe môi cô. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, giọng nói đã trở nên khàn đặc: "Anh biết là em rất yêu anh mà."

Hơi thở Quý Tư Hạ thơm ngát như hoa lan, cô ngẩn người một chút mới phản ứng lại được rằng Bạc Trọng Cẩn đang nhắc đến nội dung bài đăng của mình.

Cô đón nhận ánh nhìn nồng nàn của anh, gật đầu khẳng định: "Đúng vậy ạ, em rất yêu anh."

Những con chữ lạnh lẽo ban nãy vào khoảnh khắc này đã biến thành lời tình tự dịu dàng vương vấn. Bạc Trọng Cẩn không kìm được mà cong khóe môi, lại một lần nữa đặt xuống môi cô một nụ hôn nồng cháy.

Bạc Trọng Cẩn lại hỏi: "Em không muốn nhìn thấy anh buồn bã đúng không nào?"

"Vâng ạ." Quý Tư Hạ gật đầu.

Bạc Trọng Cẩn ngồi xuống mép giường, vươn tay ôm cô vào lòng, đôi môi áp sát vào cô vương vấn, giọng nói trầm khàn hòa cùng nhịp thở dồn dập: "Những lời vợ đăng trên mạng ngầu quá đi mất, một đoạn văn của vợ tôi thôi mà uy lực ngang ngửa vô số thư cảnh cáo từ luật sư rồi."

"... Thế sao lúc đầu anh lại không cho em giúp anh đính chính trên mạng cơ chứ?"

Bạc Trọng Cẩn nựng nựng phần thịt mềm trên má cô, bật cười hừ một tiếng: "Mấy chuyện vặt vãnh này đâu đáng để bà xã của anh phải đích thân ra mặt? Anh đáp trả một câu đã coi như là nể mặt bọn họ lắm rồi đấy."

Giọng điệu người đàn ông đầy vẻ giễu cợt, anh đặc biệt coi thường những kẻ chỉ biết giở trò mờ ám sau lưng.

Giữa mày Quý Tư Hạ khẽ nhíu lại, cô lên tiếng uốn nắn lời anh: "Anh không được nói như vậy đâu, những chuyện liên quan đến anh trước nay chưa từng là chuyện nhỏ cả."

Nhận ra đôi mày thanh tú của Quý Tư Hạ nhuốm vẻ không vui, Bạc Trọng Cẩn vội vàng chấn chỉnh thái độ, cuống quýt dỗ dành ngay lập tức: "Được rồi, là anh lỡ lời, bảo bối đừng giận nhé."

Quý Tư Hạ bĩu môi, nhớ lại trước đây khi cô phát hiện Bạc Trọng Cẩn tắm nước lạnh, cô muốn anh nói chuyện nghiêm túc về vấn đề này, lúc đó Bạc Trọng Cẩn cũng bảo chuyện của anh so với sinh nhật cô thì hoàn toàn chỉ là chuyện cỏn con.

"Sau này anh tuyệt đối sẽ không nói như vậy nữa, có được không nào?"

Quý Tư Hạ mím môi im lặng, Bạc Trọng Cẩn cứ ôm lấy cô nũng nịu cọ xát mãi, không ngừng rót vào tai những lời mật ngọt, bấy giờ mới dỗ được cô vui vẻ trở lại.

Bạc Trọng Cẩn ôm chặt lấy cô, cằm tựa lên vai cô, cười khẽ: "Cảm ơn vợ đã làm tất cả những điều này vì anh, bây giờ trong lòng anh vui lắm."

Quý Tư Hạ nghe xong cũng không nhịn được mà cong môi cười, đưa hai tay ôm đáp lại anh, giọng nói dịu dàng nhưng đầy sức mạnh: "Anh không đơn độc một mình đâu."

"Ừm ừm."

Bạc Trọng Cẩn cảm thấy lúc này mình hạnh phúc đến mức ngất ngây, anh càng ôm chặt lấy Quý Tư Hạ đang rúc trong lồng ngực mình hơn nữa.

Đợi đến khi Bạc Trọng Cẩn giải quyết xong toàn bộ công việc, hai người không nán lại thêm phút nào mà cùng nhau trở về nhà.

Trên đường về, Quý Tư Hạ thấy Mạnh Viễn Châu cũng đã chia sẻ lại bài đăng buổi chiều của cô, đồng thời lên tiếng nói đỡ cho Bạc Trọng Cẩn. Anh ta thẳng thắn thừa nhận trước đây hai người thực sự chưa từng yêu nhau, cũng không hề có kế hoạch đính hôn nào cả.

Về đoạn video hôn nhau trên phố lan truyền trước đó, do vấn đề góc máy quay nên nhìn rất giống thật, nhưng thực tế anh ta và Quý Tư Hạ không hề có tiếp xúc thân mật, từ trước đến nay vẫn luôn chỉ là quan hệ hợp tác thuần túy.

Dư luận trên mạng sau một buổi chiều bùng nổ nay đã dần lắng xuống.

Bạc Trọng Cẩn cũng đã đăng thư cảnh cáo của luật sư lên mạng, đặc biệt nhắm vào những kẻ ác ý tung tin vợ chồng anh và Quý Tư Hạ bất hòa. Bọn họ đã chạm đến giới hạn của Bạc Trọng Cẩn, chắc chắn không một kẻ nào có thể sống yên ổn.

/

Sau khi về đến nhà vào buổi tối, Bạc Trọng Cẩn vẫn như thường lệ vào bếp chuẩn bị bữa tối cho Quý Tư Hạ.

Quý Tư Hạ bước đến bên cạnh anh: "Để em làm cho nhé, lúc nào em không biết làm thì anh đứng cạnh chỉ bảo là được."

Bạc Trọng Cẩn đầy hứng thú nhướng mày, nghiêng đầu mỉm cười nhìn cô.

"Vâng, để em làm hết cho." Quý Tư Hạ gật đầu, mấy món gia đình đơn giản cô vẫn có thể đảm đương được.

Tối nay Bạc Trọng Cẩn vốn định làm cho cô món sườn sốt mận và xà lách luộc.

Mấy món này đều không quá khó, trước đây cô cũng từng xem Bạc Trọng Cẩn làm rồi, các bước nấu nướng đều đã ghi nhớ trong lòng.

Đuôi lông mày Bạc Trọng Cẩn khẽ nâng lên, anh cười vẻ phóng khoáng rồi nhường vị trí cho cô: "Được thôi, tối nay để anh nếm thử tay nghề của cục cưng xem sao."

Quý Tư Hạ mỉm cười, lúm đồng tiền hiện lên bên khóe môi ngọt ngào như thấm tận vào tim Bạc Trọng Cẩn.

Quý Tư Hạ tiếp quản món sườn sốt mận mà Bạc Trọng Cẩn đang làm dở. Sườn đã được chần qua nước sôi, đợi dầu trong chảo nóng lên, cô trút sườn và gừng lát vào, đảo đến khi sém vàng rồi bắt đầu cho thấm màu.

Bạc Trọng Cẩn đứng bên cạnh quan sát từng thao tác của cô, liền biết bình thường cô có chú tâm quan sát anh nấu ăn rồi âm thầm ghi nhớ.

Anh ngắm nhìn góc nghiêng chăm chú của Quý Tư Hạ, dựa người sang một bên, khóe môi không tự chủ mà cong lên, ý cười trong mắt càng thêm rạng rỡ.

Cuối cùng Quý Tư Hạ rắc chút vừng trắng lên đĩa sườn sốt mận vừa hoàn thành, một món ăn rất thành công.

Bạc Trọng Cẩn đỡ lấy đĩa từ tay cô: "Để anh."

Canh sườn hầm ngô ngọt và cà rốt cần nhiều thời gian hơn, nên cô định hầm trước. Cho tất cả nguyên liệu đã thái sẵn vào nồi, thêm đủ nước sôi, cô đợi nửa tiếng sau mới nêm nếm gia vị.

Bạc Trọng Cẩn không chớp mắt nhìn cô làm việc, hơi nóng trong nồi bốc lên nghi ngút làm mờ đi đường nét góc nghiêng của cô, khiến tầm nhìn của anh cũng trở nên mờ ảo.

Để nhìn rõ Quý Tư Hạ, anh đành bước lại gần thêm chút nữa.

Nếu ngôi nhà này không có Quý Tư Hạ, nó chẳng thể được gọi là một mái ấm.

Bạc Trọng Cẩn bất giác nghĩ đến vô số ngày tháng sau này, mỗi tối anh và Quý Tư Hạ đều có thể hạnh phúc bên nhau như hiện tại, trong lòng không khỏi trào dâng sự háo hức mong chờ.

Quý Tư Hạ đang đứng bên bồn rửa rau xà lách, vòng eo đột nhiên bị Bạc Trọng Cẩn ôm lấy từ phía sau làm cô giật mình hẫng một nhịp.

Bóng dáng cao lớn của người đàn ông bao trùm lấy cô, anh cúi người kề sát mặt mình vào má cô, cọ cọ chiếc tai nhỏ hơi lành lạnh. Cảm nhận được sự mềm mại, anh lại nhịn không được mà nghiêng đầu ngậm lấy d** tai cô, hôn lên phần da thịt sau tai còn non mịn hơn cả đậu hũ.

Cảm giác ngứa ngáy lan tỏa, Quý Tư Hạ theo bản năng muốn né sang một bên, cô nũng nịu: "Đừng hôn nữa mà, ngứa lắm."

"Ngứa lắm sao bé cưng?"

Bạc Trọng Cẩn khàn giọng cười trầm, giọng điệu hỏi vặn lại pha lẫn ý cười rõ ràng là đang cố tình trêu chọc cô.

"Anh nói xem?" Quý Tư Hạ bực mình hỏi ngược lại.

Trong cổ họng Bạc Trọng Cẩn lại bật ra một tiếng cười thấp, vẫn ôm chặt lấy cô trong lòng.

Quý Tư Hạ cố gắng phớt lờ sự hiện diện của người đàn ông phía sau.

Nhưng Bạc Trọng Cẩn hệt như một vật trang trí khổng lồ cứ bám dính lấy cô không rời. Lúc cô chuẩn bị thức ăn, anh cứ quấn quýt bên người, chốc chốc lại hôn lên tai, lên gò má và cổ cô.

Quý Tư Hạ ngứa đến mức không ngừng rụt cổ lại, còn Bạc Trọng Cẩn lại xấu xa đuổi theo để hôn bằng được. Hai người đùa nghịch một lúc khiến nhịp thở đều trở nên rối loạn.

Bạc Trọng Cẩn cuối cùng cũng không nhịn được nữa, anh xoay người Quý Tư Hạ lại, lòng bàn tay giữ lấy gáy mềm mại của cô, cúi người ngậm lấy đôi môi cô.

Quý Tư Hạ sợ bàn tay ướt nhẹp của mình làm bẩn áo sơ mi của anh, chỉ dám đặt hờ lên eo anh, dịu dàng đáp lại nụ hôn.

Nụ hôn rợp trời rợp đất buông xuống, mạnh mẽ chiếm đoạt hơi thở của cô.

Hàng mi Quý Tư Hạ rung rinh như cánh bướm, bàn tay vốn dĩ đặt hờ trên eo Bạc Trọng Cẩn giờ đây đã chuyển thành nắm chặt lấy áo sơ mi của anh.

Môi lưỡi quấn quýt, hơi thở nóng rực từ người Bạc Trọng Cẩn bao bọc lấy cô, đầu óc Quý Tư Hạ bắt đầu choáng váng, hai gò má lặng lẽ nhuốm màu ửng hồng đầy say sưa.

Tiếng nước sôi sùng sục trong bếp hệt như những bong bóng màu hồng đang nảy nở trong lòng Quý Tư Hạ lúc này.

Quý Tư Hạ bị Bạc Trọng Cẩn bóp eo bế lên bàn đảo bếp, mặt đá cẩm thạch lạnh ngắt khiến cơ thể cô khẽ run rẩy.

Cô ngồi trên bệ cao nhưng vẫn thấp hơn Bạc Trọng Cẩn một chút, lúc hôn nhau anh vẫn phải cúi người sáp tới tìm kiếm bờ môi cô.

Mái tóc dài vốn được búi lỏng bị anh tháo ra, thoắt cái đã tuôn dài như thác nước.

Lòng bàn tay Bạc Trọng Cẩn đỡ lấy thắt lưng cô, ép cô dán sát vào cơ thể mình, vòng tay càng lúc càng siết chặt.

Đến lúc này, Quý Tư Hạ còn tưởng chỉ là cảm xúc dâng trào nên chạm môi một chút, nhưng dần dần, đôi môi nóng bỏng của Bạc Trọng Cẩn lại tiếp tục lướt xuống dưới.

Cảm giác tê dại trào dâng từ thắt lưng, nhanh chóng lan tỏa khắp toàn thân.

Tay chân Quý Tư Hạ mềm nhũn, cô cố gắng ổn định tâm trí, định kéo tay Bạc Trọng Cẩn ra. Với vành mắt hoe đỏ và hơi thở đứt quãng, cô nói: "Vẫn chưa ăn cơm mà."

Sắc tối trong ánh mắt Bạc Trọng Cẩn đã nồng đậm đến mức gần như nuốt chửng hết lý trí.

Anh bảo: "Làm xong rồi ăn."

Quý Tư Hạ lại né tránh nụ hôn của anh: "Không được đâu, trong nồi vẫn đang hầm canh kìa."

"Thế thì có sao đâu?" Trong đôi mắt đen nhánh của Bạc Trọng Cẩn lấp lánh ý cười cợt nhả, anh tiếp tục: "Chúng ta cứ ở ngay chỗ này, có đi đâu đâu mà sợ."

"???"

Câu nói này chẳng mang lại chút an tâm nào cho Quý Tư Hạ, ngược lại sau khi biết anh muốn ở ngay tại đây, hơi thở cô nghẹn lại, nhịp tim bắt đầu đập loạn dữ dội.

"Nhưng canh khoảng hai mươi phút nữa là xong rồi, anh..." Những lời phía sau không cần nói ra, cả hai đều tự hiểu rõ.

Theo kinh nghiệm trước đây, Bạc Trọng Cẩn mà đã bắt đầu thì không bao giờ kết thúc dưới nửa tiếng đồng hồ.

"Hơn nữa thức ăn sẽ nguội mất..."

Bạc Trọng Cẩn nhẹ nhàng m*t môi cô: "Thế thì làm xong rồi hâm nóng lại ăn sau."

"Em còn hai món chưa làm xong nữa."

"Lát nữa em cứ nghỉ ngơi, để anh làm cho." Bạc Trọng Cẩn chủ động nhận việc.

Quý Tư Hạ đành phải nói ra điều khiến cô khó chấp nhận nhất: "Đây là nhà bếp đấy..."

"Nhà bếp thì sao nào?" Bạc Trọng Cẩn cười hừ đầy ẩn ý, trong đôi mắt sâu thẳm phản chiếu khuôn mặt đỏ bừng của cô: "Trước đây đâu phải chúng ta chưa từng làm trong bếp đâu cơ chứ."

"..." Quý Tư Hạ lập tức nín bặt, mặt càng đỏ gay hơn.

Đó đều là chuyện hồi đại học rồi. Khi ấy Bạc Trọng Cẩn không chỉ ở trong bếp mà còn rửa nho, dâu tây và dưa hấu, ép nước trái cây rồi tự mình thưởng thức, còn bảo đó là thứ nước trái cây ngọt nhất anh từng uống trong đời.

Cũng chỉ có anh mới có thể thốt ra những lời mặt dày như thế mà không chút xấu hổ.

"Trong biệt thự chỉ có hai chúng ta thôi, có gì mà phải ngại hả bé cưng?"

Bạc Trọng Cẩn biết cô đang thấy ngượng, liền nhẹ giọng trấn an.

Không để cô nói thêm lời nào, anh đã bóp lấy cằm cô, lại một lần nữa bá đạo hôn xuống, không cho phép khước từ.

Quý Tư Hạ hơi ngả người ra sau, sợ anh bắt mình nằm lên bàn đảo, cô vội ôm chặt lấy cổ anh, để nửa thân trên dán sát vào người anh.

Ký ức về những lần trong nhà bếp trước đây phút chốc hiện lên rõ mồn một.

Ấn tượng của cô về bàn đảo bếp chính là, nằm trên đó còn khó chịu đựng hơn cả nằm trên bàn trong thư phòng.

Cảm giác đó có thể khiến hàng phòng ngự tâm lý của cô sụp đổ hoàn toàn, khiến cô chỉ biết ôm lấy Bạc Trọng Cẩn mà khóc nức nở.

Tiếng nấu đồ ăn sôi sùng sục, nhưng tiếng Bạc Trọng Cẩn c** đ* vẫn lọt vào tai cô vô cùng rõ ràng.

Điều đó làm tai cô đỏ rực như sắp nhỏ máu.

Bạc Trọng Cẩn thu trọn phản ứng ngượng ngùng của cô vào tầm mắt, yết hầu anh lăn lộn, thỉnh thoảng còn tranh thủ cúi đầu hôn cô một cái.

Lần này anh không dỗ dành bảo cô chuẩn bị nữa mà tự mình thực hiện.

Biệt thự được thiết kế theo kiểu phòng ăn và bếp thông nhau, ánh đèn trên đỉnh đầu sáng choang nhưng không hề làm giảm bớt bầu không khí tình tứ giữa cô và anh.

Đang ở trong một không gian mở, cho dù nhà chỉ có hai người, Quý Tư Hạ vẫn cảm thấy tay chân luống cuống.

Cô và anh vẫn mặc nguyên quần áo chỉnh tề, nhưng những cảm giác khác lạ cứ không ngừng nhắc nhở Quý Tư Hạ rằng bọn họ đang làm chuyện gì.

Nụ hôn của Bạc Trọng Cẩn rơi xuống dày đặc như mưa trên cổ và mặt cô. Quý Tư Hạ bám lấy vai anh, hơi nghiêng mặt để điều chỉnh góc độ, tiếp tục triền miên quấn quýt môi răng cùng anh.

Nhiệt độ cơ thể cô không ngừng tăng lên, Bạc Trọng Cẩn cũng cảm nhận được, anh vừa cười vừa trêu: "Bé ngoan bị sốt rồi à? Sao người lại nóng ran thế này?"

Tất nhiên không phải là bị sốt, đôi môi đỏ mọng của Quý Tư Hạ hé mở, nhịp thở đã rối loạn đến mức mất kiểm soát.

Nghe vậy cô từ từ mở mắt, bất mãn lườm anh một cái, chỉ là đôi mắt đẫm nước ấy nhìn chẳng có chút uy lực nào.

Đầu lưỡi Bạc Trọng Cẩn lại tiến vào, trong quá trình đó không ngừng gia tăng sự tiếp xúc thân mật, hai người hoàn toàn dính chặt lấy nhau, quyến luyến không rời.

Canh hầm trong nồi đã chín.

Sắc mặt Quý Tư Hạ hồng rực, cô đưa tay chống lên vai anh nhắc nhở: "Canh được rồi kìa anh."

Bạc Trọng Cẩn đáp lại một tiếng không rõ ràng, hai cánh tay nhẹ nhàng bế bổng cô lên, xoay người bước qua tắt bếp.

Ngay lúc cô tưởng anh tắt bếp xong sẽ bế mình trở lại bàn đảo, thì anh lại xoay người, từ từ để cô đứng xuống đất.

Thắt lưng Quý Tư Hạ tựa vào mép bàn đảo, cảm giác lạnh buốt truyền đến.

Cô làm nũng: "Em đứng không vững đâu."

"Anh đỡ bảo bối mà." Bạc Trọng Cẩn khàn giọng giải quyết nỗi lo của cô.

Anh ôm lấy eo cô, vừa tránh để cô mềm chân ngã xuống, vừa siết chặt cô vào lòng.

Quý Tư Hạ vùi mặt vào ngực anh, trong hơi thở đều là mùi nước hoa nam tính hòa cùng mùi hương mạnh mẽ tỏa ra từ người anh.

Cô không còn sức để bám lấy cổ anh nữa, chỉ đành ôm lấy eo người đàn ông.

Vì cô giấu mặt đi nên anh không hôn được môi, đành nghiêng người ép cô xuống mặt bàn đảo, lúc này Quý Tư Hạ mới buộc phải ngửa mặt lên.

Những ngón tay dài của anh bóp nhẹ má cô, ép đôi môi tự nhiên chu ra, rồi cúi đầu ngậm lấy bờ môi như cánh hoa ấy.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, đĩa sườn sốt mận vốn nóng hổi trên bàn từ lâu đã nguội ngắt.

Quý Tư Hạ cũng quên bẵng thời gian, chỉ biết ôm chặt lấy Bạc Trọng Cẩn, để anh dẫn dắt cô rời khỏi vùng biển bao la vô tận này.

Lại một khoảng thời gian nữa trôi qua, vẫn chưa thấy dấu hiệu anh định dừng lại.

Cô sốt ruột không chịu nổi, lên tiếng hỏi: "Anh không đói bụng à?"

Trên người Bạc Trọng Cẩn ướt đẫm mồ hôi, áo sơ mi dính sát vào cơ thể thấp thoáng lộ ra đường nét cơ bắp mạnh mẽ.

Ánh mắt anh thâm trầm đầy nguy hiểm, anh nhếch môi cười ẩn ý: "Vẫn đang ăn đây thôi."

Hàng mi Quý Tư Hạ run rẩy, vai gáy bỗng chốc căng cứng, giọng nói ngày càng vỡ vụn nhưng vẫn cố ghép thành câu: "Không phải ăn cái này, phải ăn bữa tối cơ."

Hơi thở nóng bỏng của anh phả vào vành tai cô: "Bảo bối đói bụng rồi sao?"

"Vâng vâng vâng." Cô gật đầu lia lịa.

Giây tiếp theo, lòng bàn tay mang theo vết chai mỏng của Bạc Trọng Cẩn nhẹ nhàng áp lên bụng cô: "Xem ra là đói thật rồi."

Nghe anh nói vậy, Quý Tư Hạ lại gật đầu, buông lỏng cảnh giác chuẩn bị chờ anh kết thúc.

Tuy nhiên, xúc cảm ấm áp ấy lại trượt nhẹ xuống dưới, anh cố tình hỏi: "Bảo bối, cái gì đây nhỉ?"

Quý Tư Hạ đẩy tay anh ra, cái người này rõ ràng biết rồi mà còn cố hỏi trêu cô.

Cuối cùng Bạc Trọng Cẩn vẫn bế cô lên, tư thế này khiến cô không có chỗ dựa, đành phải nương tựa hoàn toàn vào anh.

...

Sau khi Bạc Trọng Cẩn tắm rửa xong cho cô, anh bảo cô nằm nghỉ trên ghế sô pha phòng khách, còn mình thì nhanh chóng làm nốt món xà lách luộc và cà tím xào thịt băm ban nãy còn dở dang.

Quý Tư Hạ nằm đó không màng nhúc nhích, chỉ lặng lẽ ngắm bóng lưng bận rộn của anh trong bếp.

Vị trí anh đang đứng lúc này chính là chỗ hai người vừa nãy.

Nhớ lại hồi trước, sau khi bị anh dụ dỗ vào bếp, suốt một tuần liền cô không dám nhìn thẳng vào cái bàn đảo, cả dâu tây lẫn nho và trái cây cũng không dám chạm.

Cứ nhìn thấy mấy thứ này, trong đầu cô lại tự động hiện lên hình ảnh của hai người, thấy khuôn mặt điển trai ướt đẫm mồ hôi của anh.

Quý Tư Hạ cảm thấy vất vả lắm mới qua được giai đoạn nhạy cảm đó, thì sắp tới đây có lẽ cô lại có một khoảng thời gian dài không dám đối diện với cái bàn đảo trong bếp nữa rồi.

Làm xong thức ăn, Bạc Trọng Cẩn bước đến trước mặt cô với vẻ lười biếng, tản mạn của một kẻ đã no nê thỏa mãn. Anh vươn tay bế ngang người cô lên: "Ăn cơm thôi cục cưng."

Quý Tư Hạ cắn môi, thuận thế ôm lấy cổ anh nhưng không thèm cho anh sắc mặt tốt.

Bạc Trọng Cẩn bật cười khanh khách, anh biết cô đang giận vì anh làm hơi lâu, làm chậm trễ bữa tối, lại còn cố tình trêu chọc cô lúc nãy.

"Đói bụng lắm rồi phải không?" Anh cười cưng chiều: "Anh đút bé cưng ăn cơm để tạ lỗi nhé?"

Anh ngồi xuống ghế, để cô ngồi lên đùi mình.

Quý Tư Hạ ngoảnh mặt đi: "Em không cần anh đút, em tự ăn."

Bạc Trọng Cẩn m*t nhẹ khóe miệng cô: "Ngoan nào, lúc nãy không phải em trách anh làm em mệt đến mức một ngón tay cũng không buồn động đậy sao?"

"Ông xã đút em ăn cơm, em không cần động tay, chỉ cần há miệng là được rồi."

"..." Quý Tư Hạ nghĩ ngợi, cái tên đáng ghét này tối nay hành cô mệt thế cơ mà, đương nhiên anh phải chịu trách nhiệm với cô rồi.

Cô đành chấp nhận để anh đút cơm, mà Bạc Trọng Cẩn thì cầu còn không được.

Kết quả là thỉnh thoảng anh lại nổi hứng trêu chọc, nằng nặc đòi cô hôn một cái mới chịu đút tiếp. Cô mà không chịu, anh liền nói vậy để anh hôn cô một cái rồi mới đút.

Một bữa cơm ăn mất gần nửa tiếng, Quý Tư Hạ thầm nhủ sau này quyết không bao giờ để anh đút cơm nữa.

/

Gần đây bận rộn dự án, suốt ngày cắm mặt vào màn hình khiến mắt cô nhức mỏi.

Quý Tư Hạ gửi tin nhắn báo trước cho bác sĩ Phó rồi mới qua phòng khám.

Trong lúc kiểm tra mắt, bác sĩ Phó thấy môi cô cứ vương vấn nụ cười, liền cười hỏi: "Dạo này cuộc sống tốt nhỉ? Cháu vui vẻ thấy rõ luôn."

Quý Tư Hạ mỉm cười nhẹ nhàng: "Dạ dạo này mọi chuyện vẫn ổn ạ."

Bác sĩ Phó: "Cháu vui vẻ như vậy, thằng cháu trai kia của chú dạo này chắc trạng thái cũng tốt lắm nhỉ."

Quý Tư Hạ gật đầu: "Dạ anh ấy cũng rất tốt ạ."

"Hai đứa đều tốt là chú yên tâm rồi," bác sĩ Phó nói, "Bậc trưởng bối như chú chỉ mong thấy các cháu sống hạnh phúc khỏe mạnh thôi."

"Cháu còn nhớ lúc Trọng Cẩn mới về nước, đến chỗ chú tình cờ chạm mặt cháu không?"

"Dạ nhớ ạ, sao thế chú?"

"Nói nhỏ cho cháu nghe nhé," bác sĩ Phó chậm rãi lắc đầu, "Lúc đó chú bảo nó đưa cháu về, nó nhất quyết không chịu, còn bảo là không đưa người đã có vị hôn phu về nhà. Kết quả là cháu vừa đi khỏi, nó đã đứng ngồi không yên rồi. Sau đó có phải nó đã đưa cháu về nhà không?"

Quý Tư Hạ ngẩn người một lát rồi gật đầu: "... Dạ đúng rồi ạ."

"Chú biết ngay thằng nhóc này không ngồi yên được mà, rõ là miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo. Hồi trước biết tin cháu bị mù, nó cứ chạy đến chỗ chú hỏi han đủ thứ, hỏi chú có quen chuyên gia nào không. Lần đầu chú gặp cháu, nó còn bắt chú vờ như không quen nó, không cho chú tiết lộ chuyện này với cháu."

Nhắc lại chuyện cũ, bác sĩ Phó cười hiền từ.

Quý Tư Hạ chợt nhớ đến lời Bạc Trọng Cẩn nói khi ấy, anh bảo đưa cô về vì nợ bác sĩ Phó một ân tình, thực chất là do chính anh muốn vậy.

Bác sĩ Phó dặn dò theo thói quen: "Công việc bận rộn cũng đừng để vất vả quá, đừng cậy trẻ mà thức khuya, tổn hại cơ thể lắm đấy."

"Dạ vâng, cháu cảm ơn bác sĩ ạ."

"Có muốn dùng máy massage giảm mỏi mắt một chút không?"

"Dạ được ạ."

Bác sĩ Phó vừa đeo máy xong cho cô thì bên ngoài có tiếng gõ cửa gọi chú đi có việc. Bác sĩ Phó đáp lời rồi dặn cô: "Chú đi một lát, lát nữa máy hết giờ sẽ tự ngắt, nếu lúc đó chú chưa về thì cháu cứ tự tháo máy ra nhé."

Quý Tư Hạ ghi nhớ: "Dạ vâng ạ."

Căn phòng yên tĩnh, rất thích hợp để thả lỏng tâm trí, hơi ấm từ máy cũng xoa dịu trái tim đang xao động của cô.

Trong đầu Quý Tư Hạ lóe lên vô số khoảnh khắc ở cạnh Bạc Trọng Cẩn.

Chiếc máy phát ra tiếng "bíp bíp bíp".

Chỉ vỏn vẹn mười phút ngắn ngủi mà tâm trí cô dường như đã tua lại hành trình mười mấy năm ròng rã.

Cô chậm rãi ngồi dậy, cẩn thận gỡ máy massage ra.

Hồi Bạc Trọng Cẩn mới về nước, cô không dám tự tháo máy, lúc mò mẫm tìm điện thoại suýt chút vấp ngã, chính anh đã xuất hiện kéo cô lại, còn vì bảo vệ cô mà bị một vết cắt dài trên cánh tay.

Cô chớp mắt, bước ra khỏi phòng siêu âm định đợi bác sĩ Phó quay lại.

Ngồi cạnh bàn làm việc, ánh mắt cô vô tình lướt qua những cuốn bệnh án xếp chồng trên bàn rồi dừng lại ở một cuốn.

Chữ cuối cùng trong tên bệnh nhân là chữ "Cẩn".

Quý Tư Hạ nhẹ nhàng kéo cuốn đó ra, lộ ra toàn bộ cái tên, quả nhiên là của Bạc Trọng Cẩn.

Cô nhớ trước đây mình từng thấy bệnh án của anh ở đây, lúc về hỏi thì anh bảo chỉ là mấy căn bệnh vặt như mất ngủ và suy giảm sức đề kháng.

Bạc Trọng Cẩn là cháu ruột nên bác sĩ Phó cực kỳ để tâm, tình trạng sức khỏe của anh chắc chắn đều được ghi chép vô cùng rõ ràng.

Phòng khám tĩnh lặng, thỉnh thoảng mới có tiếng bước chân ngoài hành lang.

Vì muốn hiểu rõ hơn về tình trạng của anh, Quý Tư Hạ mang theo chút tò mò mở cuốn bệnh án ra.

Khi lật đến trang thứ hai, nhìn rõ những dòng chữ trên tờ giấy trắng, đồng tử cô đột ngột co rút lại, hơi thở bỗng chốc ngưng lại.

Trước Tiếp