Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vừa mới nhắc đến chuyện trên vòng bạn bè, Bạc Trọng Cẩn đã đột ngột chuyển chủ đề khiến Quý Tư Hạ suýt chút nữa không theo kịp mạch suy nghĩ của anh.
Đầu ngón tay hơi thô ráp của Bạc Trọng Cẩn m*n tr*n trên gò má cô, cảm giác nhồn nhột cọ xát vào làn da trắng mịn gợi lên một sự tê dại khe khẽ.
Quý Tư Hạ đưa tay nắm lấy tay anh đẩy ra, giả vờ giận dỗi, nghiêm mặt nói: "Nếu em nhất quyết không nhận nợ thì sao nào?"
"Không nhận nợ sao?" Bạc Trọng Cẩn lười biếng mỉm cười, đôi mắt thâm trầm khóa chặt lấy cô: "Trong xe anh có ghi âm đấy nhé, bảo bối."
"Ghi âm thì đã sao chứ?" Ánh mắt Quý Tư Hạ lấp loáng, bướng bỉnh đáp: "Em cứ thích ăn vạ đấy."
Trong lòng Quý Tư Hạ thực chất có chút hối hận. Dùng sự chủ động tối nay của mình chỉ để đổi lấy một câu trả lời, tính thế nào cũng thấy Bạc Trọng Cẩn quá hời rồi. Cô đúng là bị sự tò mò thôi thúc, nhất thời kích động nên mới đánh mất lý trí.
Bạc Trọng Cẩn bị dáng vẻ "ăn vạ" một cách nghiêm túc của cô làm cho bật cười. Anh đưa đầu lưỡi đẩy nhẹ vào vòm má, giọng điệu cuối câu hơi cao lên đầy vẻ trêu chọc: "Em đùa với anh đấy à?"
"Vâng, em trêu anh đấy thì sao."
Đôi mắt phượng của Bạc Trọng Cẩn hơi nheo lại: "Sao trước đây anh không phát hiện ra em lại là một kẻ thích quỵt nợ như vậy nhỉ?"
"Học từ anh cả đấy ạ." Quý Tư Hạ hơi hất cằm, kiêu ngạo ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Nhìn dáng vẻ lanh chanh bướng bỉnh lúc này của cô, sự chiều chuộng vương nơi khóe mắt chân mày anh càng thêm đậm nét. Anh lùa lưỡi đẩy nhẹ bên má, không hề báo trước mà bóp lấy cằm cô, ép cô phải quay lại đối diện với mình.
Quý Tư Hạ vừa ngoảnh lại đã thấy bóng hình Bạc Trọng Cẩn đổ ập xuống.
Giây tiếp theo, một cảm giác mềm mại phủ xuống cánh môi. Bạc Trọng Cẩn trực tiếp khóa chặt môi cô, đầu lưỡi tiến quân thần tốc, càn quét mọi ngóc ngách.
Môi lưỡi quấn quýt, hơi thở nồng đậm của người đàn ông bao trùm lấy cô hoàn toàn. Anh nâng cằm cô, không ngừng thay đổi góc độ để nụ hôn thêm sâu.
Quý Tư Hạ dần chìm đắm trong sự mãnh liệt này, cô từ từ nhắm mắt, hai tay vòng qua ôm lấy bờ vai rộng của anh, nhịp thở bắt đầu trở nên dồn dập.
Bạc Trọng Cẩn hôn rất sâu, khi thì m*t mát, lúc lại cắn nhẹ, khiến âm thanh nức nở của Quý Tư Hạ càng thêm phần kiều mị và tình tứ.
Nhiệt độ trong xe tăng lên nhanh chóng. Giữa hầm để xe yên tĩnh đến lạ thường, bên tai Quý Tư Hạ chỉ còn nghe thấy tiếng môi lưỡi giao thoa triền miên, đầy vẻ ái muội khiến cô không khỏi cảm thấy xấu hổ.
Gương mặt cô đỏ bừng, cảm thấy sức lực trong cơ thể cũng bị rút cạn, khó khăn nuốt nước bọt. Lúc này, mọi giác quan của cô đều bị anh dẫn dắt, cả tâm trí đều đặt vào nụ hôn này mà quên sạch mọi thứ xung quanh.
Không biết hai người đã hôn nhau bao lâu, đến khi Bạc Trọng Cẩn luyến tiếc rời khỏi đôi môi cô, giữa hai người vẫn còn vương lại một sợi chỉ bạc đầy ám muội.
Quý Tư Hạ từ từ mở mắt, ánh nhìn dành cho anh tràn ngập sự mơ màng và ỷ lại.
Bạc Trọng Cẩn vô cùng hưởng thụ dáng vẻ này, anh dùng bụng ngón tay chậm rãi lau đi vệt nước lấp lánh chảy từ khóe miệng xuống cằm cho cô.
Vì thiếu dưỡng khí nên đầu óc Quý Tư Hạ vẫn còn quay cuồng, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở, từng ngụm th* d*c khó khăn. Cô rũ mắt, ánh nhìn rơi trên bàn tay trắng trẻo nhưng đầy sức mạnh của anh.
Nghĩ đến việc bàn tay to lớn này vừa rồi đã đặt ở nơi nào, khuôn mặt cô lại nóng bừng như thiêu như đốt. Lòng bàn tay anh có một lớp chai mỏng, khi chạm vào da thịt cô mang lại cảm giác k*ch th*ch hoàn toàn khác biệt so với khi cô tự chạm vào mình.
Quả nhiên người ta nói không sai, lúc hôn nhau tay của đàn ông tựa như được trang bị radar vậy.
Lúc xuống xe, chân Quý Tư Hạ vừa chạm đất đã suýt chút nữa nhũn ra ngã quỵ, cũng may cô kịp vịn vào cửa xe. Đứng vững lại, cô theo bản năng nhìn về phía Bạc Trọng Cẩn, thầm cầu nguyện anh không nhìn thấy dáng vẻ chật vật vừa rồi.
Thế nhưng, đôi mắt thâm trầm u tối của Bạc Trọng Cẩn khi bước về phía cô lại mang theo nụ cười như có như không, rõ ràng là đã nhìn thấu sự yếu ớt của cô.
Quý Tư Hạ mím môi, cảm thấy thật mất mặt, liền rảo bước đi nhanh về phía trước.
Nhưng Bạc Trọng Cẩn nhanh chóng đuổi kịp, anh vươn tay giữ chặt cổ tay cô rồi nhẹ nhàng kéo ngược lại. Quý Tư Hạ bị ép phải dừng bước, chưa kịp phản ứng đã cảm thấy cơ thể hẫng đi một nhịp, cả người bị nhấc bổng lên. Cô hoảng hốt, vội vàng vòng tay ôm chặt lấy cổ anh theo bản năng.
Quý Tư Hạ vỗ nhẹ vào vai anh, cố tỏ ra cứng cỏi nhưng lại giống như đang "lạy ông tôi ở bụi này": "Anh bỏ em xuống, em tự đi được mà."
Hàng mi đen nhánh của Bạc Trọng Cẩn rủ xuống, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ trêu chọc, anh nhếch môi: "Chân đều bị anh hôn cho nhũn cả ra rồi, vẫn là để anh bế em thì hơn."
Nói đoạn, anh xốc cô lên cao một chút, không cho cô cơ hội phản kháng rồi sải bước đi thẳng.
Biết mình không thể tự đi được nữa, Quý Tư Hạ dứt khoát ngoan ngoãn nằm im trong lòng anh. Cô ngước mắt lặng lẽ quan sát, đôi môi người đàn ông ửng lên sắc đỏ bất thường, đó là màu son của cô bị dính vào, minh chứng cho nụ hôn nồng nhiệt vừa rồi.
Son môi cô dày công thoa đều bị anh "ăn" sạch sành sanh rồi.
Vừa nãy nếu không phải vì cô sắp ngạt thở mà liên tục đẩy anh ra, thì không biết anh còn định đè cô ra hôn trong xe đến lúc nào. Có khi còn bế cô từ ghế phụ sang để cô ngồi trên đùi anh mà tiếp tục dây dưa ấy chứ. Nếu vậy thì khoảng cách giữa hai người sẽ càng sát sao, và anh muốn làm gì cô trong xe cũng đều vô cùng thuận tiện.
Sau khi bữa tối kết thúc, Quý Tư Hạ một mình lẻn đến phòng chiếu phim.
Các khu vực giải trí trong biệt thự đều được bố trí ở tầng hầm. Căn phòng được thiết kế rất có gu, nằm trên sô pha xem phim mà cảm giác như đang nằm giữa một thảo nguyên xanh, ngẩng đầu lên là thấy muôn vàn tinh tú lấp lánh trên trần nhà.
Quý Tư Hạ ngả lưng lên chiếc sô pha da thật, cảm nhận cơ thể hơi lún xuống êm ái, cô tùy ý chọn một bộ phim trong kho dữ liệu.
Lúc cô đi xuống lầu, Bạc Trọng Cẩn có cuộc điện thoại nên đã vào phòng sách họp trực tuyến. Cô tin rằng bây giờ anh sẽ không đến làm phiền mình đâu.
Thật sự rất thoải mái, cảm giác như đang nằm trên một đám mây ngắm sao vậy. Quý Tư Hạ thả lỏng cơ thể, tận hưởng niềm vui của sự tĩnh lặng riêng tư.
Đây là một bộ phim trinh thám hồi hộp, nhịp độ nhanh và tình tiết cực kỳ cân não, khiến cô nhanh chóng bị cuốn hút, hoàn toàn đắm chìm vào câu chuyện. Đến mức Bạc Trọng Cẩn kết thúc cuộc họp và bước vào phòng lúc nào cô cũng chẳng hề hay biết.
Chỉ đến khi vị trí bên cạnh lún xuống, hơi ấm của anh tiến sát lại gần, cô mới giật mình nhận ra.
Quý Tư Hạ quay đầu lại, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên: "Anh họp xong rồi à?"
"Ừm."
Cánh tay dài của Bạc Trọng Cẩn tùy ý vắt lên thành sô pha phía sau, nửa ôm cô vào lòng, khẽ đáp lại một tiếng.
Quý Tư Hạ gật đầu xem như đã biết, rồi lập tức quay ngoắt lại tiếp tục dán mắt vào màn hình.
Thấy phản ứng nhạt nhẽo, hoàn toàn không có chút gì là nhớ nhung mình của cô, chân mày Bạc Trọng Cẩn gần như nhíu chặt lại ngay lập tức. Anh không vui vì sự lạnh nhạt này, mà sâu xa hơn là cảm thấy ghen tuông.
Anh liếc nhìn bộ phim trên màn hình, loại phim trinh thám này anh đã xem qua, thấy cũng thường thôi. Mà dù có hay đến mấy, lẽ nào lại hấp dẫn bằng anh sao?
Cô lại chẳng mặn mà gì với anh đến thế?
Đôi mày anh khẽ động, cánh tay trực tiếp chuyển sang ôm chặt lấy vai cô, kéo cô lọt thỏm vào lòng mình.
Quý Tư Hạ vẫn chẳng có phản ứng gì lớn, cô mải mê xem không chớp mắt, mặc cho anh ôm chặt, nép vào lồng ngực vững chãi ấy.
Bạc Trọng Cẩn biết rõ, sự ngoan ngoãn lúc này là vì tâm trí cô căn bản không đặt trên người anh, nên anh có làm gì cô cũng chẳng thèm để tâm.
Anh ghé sát vào má cô, gần đến mức ngửi thấy hương hoa hồng thoang thoảng, cười khẩy một tiếng: "Hay đến thế cơ à?"
Hơi nóng từ hơi thở anh len lỏi vào tai, Quý Tư Hạ theo bản năng né sang một bên, lơ đãng đáp: "Đừng nghịch, em đang xem phim mà."
Lại một lần nữa bị ngó lơ.
Anh tự giễu nhếch mép, ánh mắt rũ xuống dừng lại trên đôi chân của cô. Đôi chân thon dài, nuột nà như ngọc trắng phát sáng dưới ánh đèn mờ, tạo nên sự tương phản đầy mê hoặc với chiếc sô pha da màu đen.
Không thể kiềm chế được, ánh mắt anh nán lại đó thêm vài giây. Anh hiểu rõ làn da cô mịn màng đến nhường nào. Cảm giác ngứa ngáy dâng lên trong lòng, bàn tay đang đặt trên vai cô bắt đầu âm thầm v**t v* xuống dưới.
Dưới lòng bàn tay là một mảnh trơn láng ấm áp, đôi mắt vốn đã u ám của anh lại càng thêm sâu thẳm.
Quý Tư Hạ vẫn chăm chú vào màn hình, hoàn toàn không hay biết sự thay đổi của người đàn ông bên cạnh. Đột nhiên, Bạc Trọng Cẩn đứng dậy không một lời báo trước.
Một bóng đen đổ ập xuống trước mắt, Quý Tư Hạ chưa kịp phản ứng đã bị anh ôm ngang eo nhấc bổng lên.
"Á, anh làm gì thế?" Vì cơ thể bị mất thăng bằng, cô theo bản năng dùng chân kẹp chặt lấy eo anh.
Cảm nhận được sự chủ động gần gũi của cô, Bạc Trọng Cẩn ngồi xuống ngay vị trí cô vừa nằm, để cô ngồi đối diện trên đùi mình trong tư thế hai chân dang sang hai bên.
Khoảng cách thu hẹp đến mức tối đa, Bạc Trọng Cẩn lười biếng nhướng mắt nhìn cô, giọng nói trầm khàn đầy quyến rũ: "Đổi tư thế xem phim."
Ghế sô pha hình chữ U, ngồi như thế này Quý Tư Hạ muốn xem phim phải ngoái đầu lại, rõ ràng không thoải mái bằng lúc nãy. Hơn nữa sau khi tắm cô đã thay một chiếc váy ngủ hai dây, ngồi kiểu này khiến gấu váy cứ thế tuột lên trên, cô ngượng ngùng đưa tay kéo xuống.
"Tư thế này xem phim không thoải mái tí nào." Cô bất mãn lầm bầm.
Bạc Trọng Cẩn thầm nghĩ, tư thế này xem phim đúng là không thoải mái, nhưng lát nữa làm chuyện khác thì lại rất tuyệt. Nghĩ là vậy nhưng anh không nói ra.
Ở khoảng cách này, hương thơm cơ thể của cô xộc thẳng vào mũi anh. Đôi mắt anh tối sầm lại, anh ấn nhẹ đầu cô lên vai mình, khàn giọng cười: "Thế này đã thoải mái chưa?"
Quý Tư Hạ chỉ thấy hai người càng dán chặt vào nhau hơn. Tư thế này rõ ràng là quá mức ám muội, nhưng Bạc Trọng Cẩn có vẻ chẳng quan tâm, bàn tay đặt sau lưng còn ép cô vào lòng chặt hơn nữa.
"Ôm thế này nóng lắm, cho em xuống ngồi đi." Cô nhỏ giọng nài nỉ.
Bạc Trọng Cẩn chỉ liếc cô một cái rồi bác bỏ ngay: "Cứ xem thế này đi."
"..."
Quý Tư Hạ không cãi lại được, cũng chẳng dám nói thẳng. Lỡ như ban đầu anh không có ý đồ gì, bị cô nhắc một câu khéo cô lại chẳng được xem hết phim mất.
Suốt phần còn lại của bộ phim, Quý Tư Hạ phải ngồi trên đùi anh mà xem. Cũng may đoạn kết không quá dài, nếu không cô cảm thấy chân mình sắp chuột rút đến nơi rồi.
"Xem xong rồi, cho em xuống đi." Quý Tư Hạ muốn gỡ tay anh ra để tuột xuống.
Thế nhưng hai tay anh đan vào nhau chắc chắn như gọng kìm, không hề nhúc nhích.
Cô đành nhìn anh, vỗ nhẹ vai nài nỉ: "Cho em xuống đi mà."
Góc hàm anh hơi bạnh ra: "Không xem nữa à?"
"Không xem nữa." Cô lắc đầu.
Ánh mắt anh rực cháy lửa tình, nhìn cô chằm chằm: "Bây giờ anh có một đoạn phim muốn xem, bảo bối có thể xem cùng anh cho xong được không?"
Quý Tư Hạ sững người, chạm phải ánh mắt nghiêm túc của anh, cô im lặng vài giây rồi gật đầu: "Phim gì vậy ạ?"
Bạc Trọng Cẩn nhếch môi: "Một chương trình thực tế, để anh tìm."
Quý Tư Hạ vòng tay ôm cổ anh, lặng lẽ tựa cằm lên vai anh chờ đợi. Cô cứ ngỡ là phim khoa học viễn tưởng hay gì đó, cho đến khi tai cô vang lên chính giọng nói của mình.
Sống lưng cô cứng đờ, một linh cảm chẳng lành ập tới, cô quay phắt lại nhìn màn hình lớn.
Trên đó rõ ràng đang phát đoạn camera giám sát lúc cô và anh ở trong thang máy bệnh viện tại Cảng Thành. Video bắt đầu từ lúc cô dìu anh vào, thời lượng kéo dài gần nửa tiếng.
Cô không nhịn được mà kêu lên: "Anh lấy camera thang máy chiếu lên đây làm gì?"
Gương mặt anh tuấn của Bạc Trọng Cẩn không chút biến sắc, anh hỏi ngược lại: "Tối nay em vừa xem vòng bạn bè của anh rồi đúng không? Anh muốn trước khi chúng ta 'làm việc chính', mở đoạn này lên để tăng thêm nhã hứng, bảo bối thấy sao?"
"Bạc Trọng Cẩn, anh đúng là đồ b**n th**!" Tai Quý Tư Hạ đỏ bừng lên.
Anh không hề thấy hổ thẹn, ngược lại còn hùng hồn: "Chừng nào anh đè em ra làm ngay trong thang máy, lúc đó mới gọi là b**n th** chứ."
Ở trong thang máy...
Quý Tư Hạ vì câu nói của anh mà bất giác tưởng tượng ra khung cảnh đó, nhiệt độ cơ thể lại bắt đầu tăng cao. Trong biệt thự này cũng có thang máy, dù là thang máy nhà mình, cô cũng thấy vừa k*ch th*ch vừa xấu hổ vô cùng.
Bạc Trọng Cẩn dường như thấy vẫn chưa đủ, anh hôn lên môi cô một cái, dỗ dành: "k*ch th*ch không tốt sao? Hoàn cảnh càng k*ch th*ch thì cục cưng của anh mới càng sướng được chứ."
Quý Tư Hạ đỏ mặt, lấy tay bịt miệng anh lại: "Anh còn dám nói nữa!"
"Vậy không nói nữa," Anh nhếch môi gật đầu, nhưng lại bồi thêm một câu đầy ẩn ý: "Nói ít làm nhiều."
Trong lúc hai người trêu đùa, video đã chiếu đến cảnh thang máy gặp sự cố, cô và anh cùng ngồi xổm ở góc thang máy. Nhìn những hình ảnh đó, Quý Tư Hạ hồi tưởng lại mọi chuyện đã xảy ra hôm ấy.
Cô chợt nhận ra vấn đề: "Anh cố tình bị dị ứng đúng không? Anh biết rõ mình không ăn được khoai mỡ mà vẫn cố tình gắp ăn."
"Ừm." Bạc Trọng Cẩn thẳng thắn thừa nhận.
Quý Tư Hạ lập tức nổi giận: "Anh không cần mạng nữa à? Nhỡ đâu không đưa đến bệnh viện kịp thời thì phải làm sao?"
"Đồ ngốc, anh đương nhiên là nắm chắc phần thắng mới làm vậy," Anh khẽ cười, hôn lên môi cô để xoa dịu: "Lúc đó em đang gọi điện cho Mạnh Viễn Châu, lại còn đòi phân rõ ranh giới với anh. Anh đương nhiên phải khiến em phải chịu trách nhiệm, không thể để em bỏ mặc anh được."
"Ngộ nhỡ có chuyện gì thật, thì anh càng phải ăn vạ em cho bằng được."
Quý Tư Hạ nhíu mày, đấm nhẹ anh một cái đe dọa: "Sau này anh còn dám dùng cách tự làm hại mình để gây sự chú ý với em, em sẽ bỏ mặc anh thật đấy."
"Được rồi bảo bối, anh hứa sau này sẽ không thế nữa." Bạc Trọng Cẩn biết cô lo lắng cho mình nên trong lòng sướng điên lên, khóe miệng cong lên thấy rõ.
Quý Tư Hạ dõi theo màn hình, trong đầu tự động tái hiện lại những gì tiếp theo. Bạc Trọng Cẩn ôm cô ngồi trên sàn, hỏi cô có từng hối hận vì đã chia tay không.
Nhịp tim cô hẫng đi một nhịp, y hệt như cảm xúc lúc đó. Trong video, cô nói không hối hận. Lúc đó anh tỏ vẻ lạnh nhạt nhưng thực chất đã nghiến răng đến mức phát đau. Anh nhìn cô, nói rằng chính anh mới là người hối hận.
Quý Tư Hạ lúc đó không tin nổi, bảo anh nhắc lại lần nữa. Kết quả khi cô ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải đôi môi anh đang cúi xuống, một nụ hôn tình cờ đã xảy ra. Và nụ hôn ấy tựa như phá bỏ mọi phong ấn, khiến anh lột bỏ lớp ngụy trang, giữ chặt gáy cô mà hôn ngấu nghiến.
Quý Tư Hạ quay sang nhìn thẳng vào mắt anh, nhân cơ hội này đính chính: "Thật ra, câu hỏi anh hỏi trong thang máy, em đã lừa anh đấy."
Bàn tay anh đang đặt nơi eo cô khẽ siết lại đầy bất an: "Vậy câu trả lời thực sự là gì?"
Quý Tư Hạ nhìn sâu vào mắt anh, nói ra nỗi lòng mình: "Câu trả lời là, em cũng từng hối hận vì đã chia tay anh."
"Em nói thật chứ?" Đôi mắt anh tối sầm lại, yết hầu chuyển động kịch liệt.
"Vâng," Cô đón lấy ánh mắt rực lửa của anh, gằn từng chữ: "Em cũng rất nhớ anh. Em hối hận vì lẽ ra lúc đó nên nói chuyện tử tế với anh, hỏi cho rõ ràng mọi chuyện rồi mới chia tay."
Chưa kịp để cô nói hết câu, Bạc Trọng Cẩn đã trực tiếp chặn môi cô lại. Anh chẳng muốn nghe thêm hai chữ "chia tay" kia một lần nào nữa.
Trên màn hình phía sau, Bạc Trọng Cẩn trong video cũng đang cúi đầu hôn cô một cách điên cuồng. Hai nụ hôn như hòa vào làm một giữa thực và ảo.
Quý Tư Hạ thấy tim mình thắt lại, cổ hơi ngửa ra sau, lộ ra đường cong thanh tao của đôi vai và chiếc cổ trắng ngần. Anh chắn ngang eo nâng đỡ cơ thể cô, để cô đón nhận nụ hôn bùng nổ như vũ bão.
Cơ thể Bạc Trọng Cẩn căng cứng, nụ hôn này còn mãnh liệt hơn cả lúc trong xe, như muốn trút hết mọi sự phấn khích và điên cuồng khi biết cô cũng từng hối hận vào đó. Anh muốn cô cảm nhận được anh đang sướng đến phát điên nhường nào.
Hệ thống âm thanh vòm 360 độ khuếch đại mọi tiếng động từ video: tiếng m*t mát, tiếng nức nở khó nhọc, tiếng th* d*c đầy d*c v*ng của cả hai... tất cả quẩn quanh bên tai Quý Tư Hạ không dứt.
Trong ánh sáng mờ ảo của phòng chiếu phim, cô bắt đầu không phân biệt được mình đang ở đâu. Dường như là chiếc thang máy tối tăm năm ấy, lại dường như là phòng chiếu phim xa hoa lúc này. Điểm chung duy nhất là đều có Bạc Trọng Cẩn, có vòng tay nóng bỏng và rắn rỏi như sắt thép của anh.
Nụ hôn sâu đến mức không khí xung quanh như bốc cháy. Quý Tư Hạ mềm nhũn trong lòng anh, chỉ biết nương theo bản năng siết chặt cổ anh, chủ động đáp lại, thậm chí cơ thể còn vô thức vặn vẹo.
Đột nhiên, Bạc Trọng Cẩn nghiêng đầu dứt ra, lười biếng tựa vào thành sô pha, đôi mắt đen nhánh nhìn cô chằm chằm, yết hầu trượt lên xuống đầy gợi cảm.
Quý Tư Hạ mở mắt, đuôi mắt đỏ hoe vì kích động, đôi mắt ngập nước nhìn anh đầy mơ màng. Thấy ánh mắt đầy hứng thú của anh, cô biết anh đang cố tình trêu đùa mình.
"Bảo bối sao lại run rẩy thế này?" Anh vỗ nhẹ vào hõm lưng cô, động tác cợt nhả nhưng đậm mùi d*c v*ng, nhướng mày cười xấu xa: "Bảo bối thích thế này sao? Hửm?"
Gương mặt Quý Tư Hạ đỏ tựa hoa đào, đôi môi mọng nước khẽ mấp máy, thanh âm nhỏ như muỗi kêu: "... Dạ."
Bạc Trọng Cẩn hạ thấp giọng dẫn dụ: "Thích thì phải tự mình chủ động chứ."
"..." Quý Tư Hạ thở gấp, đưa lưỡi nhẹ nhàng l**m môi.
Anh vẫn ngồi yên không nhúc nhích, bày rõ thái độ muốn cô "trả nợ". Quả nhiên, Bạc Trọng Cẩn không đời nào để cô quỵt nợ dễ dàng.
Nụ hôn bị ngắt quãng khiến lòng cô ngứa ngáy như kiến bò. Cô không kìm lòng được mà bám lấy vai anh, chủ động rướn người hôn hai cái lên yết hầu đang chuyển động của anh.
Hiệu quả đến ngay lập tức. Yết hầu anh giật mạnh, nhiệt độ cơ thể tăng vọt.
Lúc đến tìm cô, Bạc Trọng Cẩn chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Tay Quý Tư Hạ tìm đến bên eo anh, nhẹ nhàng tháo sợi dây đai chỉ cần kéo một cái là tuột. Ngay sau đó, cô luồn tay vào cổ áo, gạt sang hai bên.
Chiếc khăn tắm bung mở, để lộ cơ thể rắn rỏi, săn chắc hoàn mỹ của người đàn ông đập thẳng vào mắt cô.