Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khi Bạc Trọng Cẩn cố tình khựng lại một chút, Quý Tư Hạ đã hiểu anh chắc chắn sẽ không đời nào chấp thuận một cách dễ dàng như thế.
Lúc này, nghe rõ yêu cầu của Bạc Trọng Cẩn, trái tim cô càng run rẩy kịch liệt, hàng mi cũng chớp liên hồi.
Khóe môi Bạc Trọng Cẩn khẽ cong lên, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, hơi thở nặng nề dần, hạ thấp giọng: "Bé ngoan tự chọn đi."
Mảnh ngọc Phật trước mắt lắc lư với tốc độ ngày một nhanh, Quý Tư Hạ cắn chặt môi, chật vật tập trung sự chú ý để cân nhắc, muốn tìm ra phương án có lợi nhất cho mình.
Trước đây khi cô và Bạc Trọng Cẩn yêu nhau, anh cũng từng dỗ dành cô xoay người lại. So với những tư thế khác, tư thế này mang đến cho cả cô và Bạc Trọng Cẩn cảm giác sâu sắc và k*ch th*ch hơn hẳn.
Qua phản ứng của Bạc Trọng Cẩn mỗi lần như vậy, cô có thể nhận ra anh cực kỳ yêu thích điều này.
Nhưng vì quá đỗi ngượng ngùng, số lần Quý Tư Hạ chịu phối hợp vốn không nhiều.
Thường thì Bạc Trọng Cẩn phải rót vào tai cô đủ lời trêu ghẹo âu yếm, rồi lại nói một tràng những câu khen ngợi động viên, cô mới nén lại sự thẹn thùng mà thỏa hiệp, mặc kệ để anh muốn làm gì thì làm.
Trong lúc cô còn đang do dự, Bạc Trọng Cẩn chống tay phía trên cô, động tác vẫn không hề ngừng nghỉ, nhưng ánh mắt lại như đóng đinh lấy khuôn mặt cô, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào lướt qua trên đôi má ửng hồng.
Thấy cô chần chừ mãi không đưa ra lựa chọn, Bạc Trọng Cẩn cúi người dùng sức, gặng hỏi: "Đã lâu vậy rồi, cục cưng vẫn chưa nghĩ xong sao?"
"A..." Giọng nói của Quý Tư Hạ lạc đi dưới sự thúc giục của Bạc Trọng Cẩn, cô bỗng nhiên túm chặt lấy ga giường bên dưới, ngước hàng mi dài cong vút lên, chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm như mực ở ngay phía trên.
Ánh mắt vốn dĩ đã nồng cháy mãnh liệt của Bạc Trọng Cẩn lúc này bị k*ch th*ch đến mức càng thêm đáng sợ, ngọn lửa d*c v*ng cuồn cuộn dâng trào bên trong gần như muốn nuốt chửng lấy người phụ nữ đang in bóng trong đôi mắt ấy.
Quý Tư Hạ nhìn mà trái tim thắt lại, cô thở gấp, cảm giác nóng rực khác thường nhanh chóng chạy dọc khắp cơ thể, dường như muốn thiêu rụi chút lý trí ít ỏi còn sót lại.
Bạc Trọng Cẩn vẫn đang thắp cho ngọn lửa này cháy lớn hơn, không hề nghỉ tay. Việc phải đối diện trực tiếp với đôi mắt sâu không thấy đáy này dường như còn khiến cô lo lắng và sợ hãi hơn cả lúc bị che mắt không nhìn thấy gì.
Toàn thân Quý Tư Hạ mềm nhũn, đứt quãng trả lời: "Không... Không che mắt đâu."
Như vậy chính là chấp nhận đề nghị của Bạc Trọng Cẩn rồi.
Đôi mắt Bạc Trọng Cẩn tối sầm lại, anh nhếch môi: "Được, vậy em cứ mở to mắt ra mà nhìn kỹ xem anh làm em thế nào nhé."
Câu nói này dù là nội dung hay ngữ khí thì đều mang theo sự công kích mạnh mẽ không thể xem nhẹ.
Quý Tư Hạ thở hổn hển, cứ ngỡ Bạc Trọng Cẩn sẽ tạm thời dừng lại để điều chỉnh nhịp độ, không ngờ người bên trên chẳng hề có ý định dừng lại.
Thậm chí anh còn tăng thêm sức lực và tốc độ, mỗi một lần đều k*ch th*ch mạnh mẽ vào dây thần kinh của cô.
Quý Tư Hạ không nhịn được đành buông bàn tay đang nắm chặt ga giường ra, bấu lấy bắp tay săn chắc của anh, nức nở hỏi: "Không đổi tư thế ạ?"
Nụ cười trên khóe môi Bạc Trọng Cẩn hiện rõ vẻ xấu xa. Dưới ánh mắt mờ mịt của cô, anh cúi đầu hôn lên môi cô, như đang vỗ về lại như đang trêu chọc, giọng nói khàn khàn gợi cảm:
"Bảo bối đã không đợi kịp rồi sao?"
Dĩ nhiên không phải là cô không đợi kịp, đôi môi đỏ mọng của Quý Tư Hạ khẽ hé mở: "Em..."
Không đợi cô nói xong, Bạc Trọng Cẩn đã nói thẳng ra dự định của mình: "Hiệp sau sẽ đổi, thay cái mới một lần đã, nếu không em sẽ chịu không nổi đâu, để em thoải mái trước."
Vẫn còn hiệp sau sao?
Hai mắt Quý Tư Hạ trợn tròn. Sau khi nghe rõ lời Bạc Trọng Cẩn nói, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô như nhuốm ráng chiều đỏ rực. Cô vừa định lên tiếng thì Bạc Trọng Cẩn đã cúi người bịt kín môi cô, nuốt trọn mọi tiếng r*n r* kiều mị và nức nở của cô.
Bạc Trọng Cẩn không che mắt cô lại nữa. Quý Tư Hạ quả thực cảm thấy đôi mắt của anh đen kịt đến mức đáng sợ, bên trong tựa như đang bùng cháy ngọn lửa ngầm. Tác động tâm lý cộng thêm phản ứng sinh lý khiến đôi môi đỏ mọng của cô cứ ngắt quãng rỉ ra tiếng khóc, sắc hồng và nét quyến rũ vương trên hàng mi càng thêm mê người.
Bên tai, giọng nói trầm khàn của Bạc Trọng Cẩn cùng với hơi thở nóng rực của anh truyền đến:
"Đêm nay vẫn còn rất dài."
Dưới sự ám chỉ của câu nói ấy, Quý Tư Hạ cảm thấy thời gian đêm nay dường như càng thêm dài đằng đẵng. Cả người cô tê nhũn, đôi tay hoàn toàn cạn kiệt sức lực để tiếp tục bám lấy bả vai Bạc Trọng Cẩn, đành buông thõng mềm oặt trên gối.
Điều đó càng đúng ý Bạc Trọng Cẩn, anh hôn cô, năm ngón tay thon dài đan vào kẽ tay cô, rất nhanh đã mười ngón đan xen chặt chẽ, sự kết nối của cơ thể càng thêm khăng khít.
Đắm chìm trong cảm giác ngập tràn lửa nóng, tâm trí Quý Tư Hạ trở nên trống rỗng hết lần này đến lần khác, nhưng Bạc Trọng Cẩn vẫn không hề rút người ra để tuyên bố kết thúc hiệp này.
Trái ngược với dáng vẻ đã cạn kiệt thể lực, mềm nhũn ra thành nước của cô, vòng eo thon gọn săn chắc của người đàn ông lại ẩn chứa sức mạnh vô tận, tựa như vắt không kiệt, dùng không hết, hiện tại vẫn mang một dáng vẻ hừng hực sung mãn.
Cuối cùng cũng đợi được đến khi hiệp này kết thúc, trong tiếng khóc nức nở kiều mị của cô, Bạc Trọng Cẩn ngậm lấy bờ môi cô l**m m*t, sau đó đưa lưỡi vào dây dưa quấn quýt. Sự đối xử dịu dàng triền miên như thế đã kéo dài thêm đáng kể khoảng thời gian đầu óc Quý Tư Hạ chìm trong mông lung trống rỗng.
Bạc Trọng Cẩn thành thạo thắt nút bao cao su, kiểm tra thấy không bị rò rỉ rồi mới ném vào thùng rác.
Quý Tư Hạ vẫn chưa thoát khỏi dư âm thì Bạc Trọng Cẩn đã nhoài người dùng cánh tay dài vớt cô dậy, để cô tựa nửa người vào lòng anh, cúi đầu đặt một nụ hôn lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của cô.
Sau khi vận động kịch liệt, hương thơm tự nhiên trên cơ thể cô hòa quyện cùng mùi mồ hôi, ngược lại càng thêm ngạt ngào quyến rũ.
Khi Bạc Trọng Cẩn kề sát vào cổ cô ngửi nhẹ, anh đã không nhịn được thò đầu lưỡi ra l**m láp.
Lúc l**m qua phần da thịt mềm mại ở cổ, cô cảm nhận được một trận tê ngứa chạy dọc tận tâm can.
"Ngứa quá... Đừng mà..." Cơ thể cô căng cứng, vươn dài chiếc cổ cất tiếng r*n r* nũng nịu, trong thanh âm còn lẫn cả tiếng khóc thút thít cùng tiếng th* d*c nức nở.
Một lúc lâu sau, trong cổ họng anh bật ra tiếng cười khẽ.
Dưới ánh mắt hờn dỗi của cô, anh cúi người hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi, cảm thán: "Mới trêu một chút đã khóc rồi."
Quý Tư Hạ lườm anh một cái, ánh mắt rơi vào vệt ướt át dính trên môi anh, đó là mồ hôi trên cổ cô, ban nãy anh lại dám l**m cô một cách chìm đắm đến như vậy!
Bạc Trọng Cẩn cúi đầu giả vờ định hôn cô tiếp, Quý Tư Hạ ngoảnh mặt đi, không cho anh hôn.
Bạc Trọng Cẩn dùng bụng ngón tay tùy ý quệt qua khóe môi, cụp mắt nhìn dấu vết ẩm ướt trên đầu ngón tay, cất giọng lười biếng: "Chỉ là mồ hôi của em thôi mà, có phải thứ gì khác đâu, sao lại không cho hôn chứ?"
"Chính là không cho hôn." Quý Tư Hạ lảng tránh ánh mắt anh.
Cảm giác sảng khoái nơi đầu ngón tay ban nãy vẫn còn đang khẽ run rẩy, sự chấn động mang lại cho trái tim vô cùng mãnh liệt, đến tận bây giờ lồng ngực cô vẫn còn đang phập phồng kịch liệt.
Cô cố tỏ vẻ bình thản, muốn qua mặt Bạc Trọng Cẩn.
Thế nhưng làn da đang kề sát nhau, bất kỳ phản ứng nào của cô cũng không thể thoát khỏi sự nhạy cảm của anh.
Cảm nhận được cơ thể cô vẫn còn đang khẽ run, Bạc Trọng Cẩn trong lòng hiểu rõ, khóe miệng lập tức nhếch lên nụ cười xấu xa cực kỳ rạng rỡ, giọng điệu xen lẫn vẻ phóng túng: "Vẫn chưa hồi phục sức lực, lát nữa thì biết làm sao đây nhỉ?"
Quý Tư Hạ bị anh trêu đến đỏ mặt, theo bản năng phản bác lại: "Anh vội cái gì cơ chứ? Làm như anh có thể làm lại được ngay ấy?"
Ngưỡng chịu đựng trước đây của cô còn thấp hơn bây giờ, sau khi trải qua những lần cùng Bạc Trọng Cẩn, giới hạn đã được nâng lên một chút, nhưng ở trước mặt anh thì cô vẫn chỉ như một lính mới non nớt.
Nghe vậy Bạc Trọng Cẩn bật cười khẩy, dẫn dắt bàn tay cô trượt xuống dưới, dùng hành động thực tế đánh tan lời cô nói.
Biểu cảm của Quý Tư Hạ sượng cứng lại, cô nuốt nước bọt cái ực, cất giọng yếu ớt: "Bây... Bây giờ anh... chẳng phải là đang trong thời gian nghỉ ngơi sao?"
Bạc Trọng Cẩn nắm lấy bàn tay trắng nõn của cô, để ngón tay cô co lại, anh l**m môi cười nói: "Đã gần năm phút rồi bảo bối à, có không hồi phục nổi thì cũng phải hồi phục lại được rồi chứ."
Quý Tư Hạ tự tay cảm nhận được sự chân thật trong lời nói của anh.
Từng câu từng chữ của Bạc Trọng Cẩn chứa đầy sự mờ ám, anh nựng nhẹ khuôn mặt đang ửng lên màu đỏ hồng của cô:
"Hơn nữa, đối với anh, em luôn là sự cám dỗ chí mạng. Chút bản năng ấy sao cản nổi sự hưng phấn và kích động của anh dành cho em chứ."
Bạc Trọng Cẩn xưa nay luôn rất giỏi nói lời tình tự, nhịp tim Quý Tư Hạ lại một lần nữa bắt đầu âm thầm tăng tốc.
"Đã đợi em rất lâu rồi cục cưng à." Người đàn ông buông một câu, tuyên bố giờ nghỉ giải lao kết thúc.
Không khí xung quanh dường như lại bắt đầu nóng dần lên, cảm giác mờ ám lan tràn khắp nơi.
Bạc Trọng Cẩn vớt thân hình mềm mại ướt đẫm mồ hôi của cô lên, quỳ phía sau cô, vòng tay ôm chặt lấy cô từ đằng sau.
Những chuyện tiếp theo diễn ra hoàn toàn thuận theo dòng chảy.
Bờ vai và lưng của Bạc Trọng Cẩn rất rộng, vóc dáng của anh gần như gấp đôi Quý Tư Hạ. Khi anh cúi người phủ lên tấm lưng mỏng manh gầy gò của cô, nhìn từ phía sau hoàn toàn không thể thấy được bóng dáng của Quý Tư Hạ đâu nữa.
Hiệp trước, Quý Tư Hạ cảm thấy mình giống như một chiếc thuyền nhỏ trôi dạt trên biển cả bao la, hiện giờ cô lại thấy mình hệt như đóa sen lay động giữa cơn mưa rào đêm hè. Làn da trắng ngần trên toàn thân cô dần bị sắc hồng nhạt ửng lên từ dưới lớp da nhuộm đỏ, giống y như đóa sen đang nở rộ trên xương quai xanh của cô vậy.
Người đàn ông sau lưng thở hắt ra từng luồng khí thô nặng, hơi nóng hổi qua từng nhịp thở liên tục sưởi ấm đôi tai nhỏ bé của cô. Vốn dĩ vì đang làm chuyện này nên vành tai cô đã nóng ran ửng đỏ, bây giờ cô càng có cảm giác hai tai mình đỏ đến mức sắp rỉ máu.
Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn sâu thẳm, anh nghiêng mặt sang hôn lên vành tai đỏ rực của cô. Nó vừa nóng vừa mềm, đem lại cảm giác tuyệt diệu tương tự như những gì cô mang đến cho anh lúc này.
Đôi tay đang giữ lấy vòng eo thon gọn của cô dần di chuyển lên trên, vòng ra trước ngực cô.
Nguồn k*ch th*ch tác động lên cơ thể quá nhiều, sợi dây lý trí căng chặt trong đầu Quý Tư Hạ sớm đã đứt phựt. Ý thức cô rơi vào trạng thái hỗn loạn, cô chỉ biết dựa theo bản năng mà phản hồi lại anh.
Sự u ám ẩn sâu trong đôi mắt phượng của Bạc Trọng Cẩn tựa như mặt biển dưới màn đêm tĩnh lặng, anh hít một hơi thật sâu.
Quý Tư Hạ cắn chặt môi, muốn lặng lẽ nuốt trôi âm thanh xấu hổ kia xuống.
Đột nhiên, cánh tay dài của Bạc Trọng Cẩn vươn ra trước mặt cô, bóp lấy chiếc cằm nhỏ xíu của cô, ép cô phải hé hàm răng cắn chặt, giải phóng tiếng r*n r* ra ngoài.
Hơi thở nóng hổi của anh kề sát tai cô, dỗ dành khơi gợi từng chút một: "Ngoan nào, đừng cắn môi nữa."
Dưới ánh đèn mờ ảo bao phủ, giọng nói của Quý Tư Hạ vô thức lớn dần, lấn át cả những âm thanh của Bạc Trọng Cẩn từ phía sau.
Giọng nói của cô nhỏ nhẹ lại nũng nịu kiều mị, lọt vào tai nghe thật sự là một sự tận hưởng tột độ.
Bạc Trọng Cẩn gông chặt vòng eo của cô vào lòng mình, khớp ngón tay cái tựa vào cằm cô, ép cô phải quay mặt lại phía sau, rồi mạnh mẽ khóa chặt lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn áp đảo không chừa đường lui.
Quý Tư Hạ thở hổn hển không kịp, cô cố gắng theo nhịp điệu của Bạc Trọng Cẩn, nhưng cuối cùng vẫn phải liên tiếp bại trận, nhịp thở rối loạn, thậm chí còn không nhịn được mà nhấc một tay ra sau đẩy mạnh Bạc Trọng Cẩn.
Vừa có thể ôm cô lại vừa có thể hôn cô, Bạc Trọng Cẩn sung sướng hơi híp mắt lại. Cảm giác sảng khoái đánh thốc thẳng lên tận đỉnh đầu, dù có bắt anh chết ngay bây giờ anh cũng cam lòng.
Chẳng qua chỉ là nghĩ vui thế thôi, anh còn muốn yêu bảo bối của anh cả đời cơ mà.
Hôn xong, chút sức lực còn sót lại trong cơ thể Quý Tư Hạ cũng đã cạn kiệt.
Không còn điểm tựa, người cô mềm nhũn đổ gục xuống, Bạc Trọng Cẩn tốt bụng túm lấy cô, giúp cô giữ thăng bằng.
"Bảo bối mới được chốc lát đã không chịu đựng nổi rồi à?" Bạc Trọng Cẩn nhẹ nhàng ôm lấy cô, mỉm cười trêu chọc từ phía sau, giọng nói vô cùng mê hoặc.
Cảm giác bị người ta nhìn thấu tâm can dâng trào mãnh liệt, Quý Tư Hạ khóc thút thít, tâm trí và cơ thể đã không thể đồng điệu được nữa, cô mơ mơ màng màng lắc lắc cái đầu nhỏ xíu.
Mỗi lần Bạc Trọng Cẩn dỗ dành cô làm thế này, thực ra đều rất khó khăn, bởi vì đối với Quý Tư Hạ, thế này thật sự quá sức chịu đựng.
Trong những tư thế khiến cô sợ hãi, nó có thể đứng ở những vị trí hàng đầu.
Bạc Trọng Cẩn ngắm nhìn xương cánh bướm tuyệt đẹp trước mắt. Lưng cô cũng rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, yết hầu Bạc Trọng Cẩn lăn nhẹ, anh cúi người để lại dấu vết của mình lên xương cánh bướm của cô.
Thậm chí, anh lại giống như ban nãy, vươn lưỡi ra l**m dọc sống lưng cô.
Cảm giác ngứa ngáy từ làn da thấm sâu vào tận đáy lòng Quý Tư Hạ, cô càng thấy khó nhịn hơn, một giây cũng không thể nhẫn nhịn nổi nữa, đầu óc trong tích tắc lại rơi vào cõi hư vô trắng xóa.
Cô lại "về đích" trước Bạc Trọng Cẩn một bước.
Bạc Trọng Cẩn vẫn dư sức làm chủ nhịp điệu, tha hồ tận hưởng quá trình này, anh quấn lấy cô hôn say đắm, lại còn tỉ mỉ hôn đi những vệt nước mắt ướt át trên gương mặt cô.
Anh xót xa l**m dòng lệ nơi khóe mắt cô, dùng hơi thở khàn khàn thầm thì:
"Khóc cứ như mèo con kêu, khóc đến mặt mũi tèm lem giống con mèo mướp nhỏ rồi này."
Miệng Bạc Trọng Cẩn dỗ dành đầy dịu dàng yêu chiều, nhưng động tác lại chẳng có chút xíu nào liên quan đến dịu dàng.
Về sau, cổ họng Quý Tư Hạ hét đến khản đặc, cô khóc lóc van xin không chịu nữa, đòi Bạc Trọng Cẩn dừng lại.
Nhưng ở cái lúc then chốt này, sao Bạc Trọng Cẩn có thể dừng lại được, anh chỉ biết dỗ dành cô rằng lát nữa sẽ lấy nước cho cô uống.
Sau khi trải qua cơn giông bão cuồng nộ quét ngang, mặt nước dần trở về vẻ phẳng lặng, nhưng vẫn gợn lên từng vòng sóng lăn tăn, nhịp tim vẫn rung động không ngừng.
Cả hai người đều đổ rất nhiều mồ hôi.
Nhất là Quý Tư Hạ, cô cứ như được Bạc Trọng Cẩn vớt lên từ dưới nước. Cô nép trong vòng tay anh, ngoan ngoãn uống ngụm nước Bạc Trọng Cẩn vừa rót mang đến, cuối cùng cổ họng cũng được giải tỏa cơn khát.
Bạc Trọng Cẩn vén lọn tóc ướt dính trên thái dương cô ra sau, nhân lúc cô uống nước, ánh mắt đậm đặc si tình dừng lại nơi đôi mày đôi mắt vương nét kiều mị của cô, bất giác nhìn đến say đắm.
Quý Tư Hạ uống cạn nửa cốc một hơi, khi không muốn uống nữa bèn ngoảnh mặt đi.
Bạc Trọng Cẩn không nhìn thấy được gương mặt thanh tú kiều mị của cô, dường như ngay lập tức bừng tỉnh, lau vệt nước đọng bên mép cho cô, "Không uống nữa à?"
Quý Tư Hạ lắc đầu, nói khẽ: "Không uống nữa đâu."
Bạc Trọng Cẩn nhướn mày, ngửa cổ uống cạn nửa cốc nước còn lại, sau đó đặt chiếc cốc lên tủ đầu giường.
Ga giường ướt sũng đến mức căn bản không thể ngủ được, đêm nay bọn họ phải sang phòng ngủ phụ để ngủ rồi.
Bạc Trọng Cẩn bế xốc cô lên theo kiểu đối diện, để cô treo trên người anh hệt như một con lười vậy.
Trước lúc rời đi, ánh mắt Bạc Trọng Cẩn lướt qua vai Quý Tư Hạ, rơi trên chiếc giường lộn xộn.
Trong lòng anh lại nảy sinh ý đồ xấu xa, anh khẽ tâng nhấc Quý Tư Hạ lên vài cái, dỗ cô quay đầu nhìn lại giường, nán lại một nụ hôn lên d** tai vẫn còn vương sắc hồng của cô, vờ như tò mò hỏi thăm:
"Ai đã vẽ bản đồ lên giường thế này nhỉ?"
"..."
Quý Tư Hạ nằm gục trên vai anh, liếc nhìn chiếc ga giường một cái. Trên nền ga màu xám ngập tràn những vệt nước nông sâu không đồng đều, hình dáng kỳ lạ, trông y như một tấm bản đồ vẽ loạn xạ vậy.
Bạc Trọng Cẩn có dùng đồ bảo hộ, thế nên "thủ phạm" chính gây ra bãi chiến trường ướt sũng ga giường chính là cô.
Biết rõ còn cố hỏi, anh đang cố tình trêu ghẹo cô đây mà.
Quý Tư Hạ không nhịn được thấy xấu hổ, cô giơ tay đánh nhẹ vào bả vai Bạc Trọng Cẩn, cảnh cáo: "Không được nói nữa."
"Bảo bối bây giờ lại muốn làm ướt ra trên cơ bụng của anh nữa hay sao? Hửm?"
Ánh đèn hắt bóng trong đôi mắt đen láy của Bạc Trọng Cẩn, gương mặt điển trai mang theo ý cười, vừa ranh mãnh lại vừa đượm vẻ hư hỏng.
Cả hai vốn định đi tắm trực tiếp, vì vậy bây giờ họ vẫn chưa mặc lại đồ ngủ. Bạc Trọng Cẩn bế cô như vậy, dĩ nhiên cơ thể hai người sẽ cọ xát vào nhau.
"..." Nhiệt độ trên mặt Quý Tư Hạ lại bốc lên, cô lấy tay bịt chặt miệng Bạc Trọng Cẩn lại, không để anh lôi những lời lẽ ngông cuồng ra tiếp nữa.
Đôi mắt hẹp dài của Bạc Trọng Cẩn híp cả lại vì nụ cười, tình ý dạt dào ánh lên trong đôi mắt, anh thuận thế thè lưỡi l**m nhẹ vào lòng bàn tay cô.
Lòng bàn tay ngứa ngáy, Quý Tư Hạ theo bản năng rụt tay ra, móng tay véo mạnh vào lòng bàn tay mới đè xuống được cảm giác khác thường ấy.
Bạc Trọng Cẩn bế cô đi về phía phòng tắm, trong tư thế trống trải thế này, trên đường đi Quý Tư Hạ cứ cảm thấy phấp phỏng bất an.
Không vì lý do nào khác, với cái tư thế này, ngoài việc phải bám lấy người Bạc Trọng Cẩn trước mặt thì cô cũng chẳng còn điểm tựa nào khác nữa.
May thay, những chuyện mà Quý Tư Hạ lo lắng đã không hề xảy ra.
Trong phòng tắm, Bạc Trọng Cẩn lại tranh việc với cô. Lần nào anh cũng nhân cơ hội này để giành chút lợi ích riêng cho mình, Quý Tư Hạ nào chịu để anh phụ giúp tắm rửa nữa.
Bị cự tuyệt quyết liệt, Bạc Trọng Cẩn chuyển giọng ăn năn: "Đây đều là việc anh nên làm mà bé cưng."
"Buổi tối anh no say thế này, nếu không tắm rửa sạch sẽ giúp em, tối nay lương tâm anh chắc sẽ day dứt không yên mất."
"..." Lời đàn ông nói như quỷ lừa người, dĩ nhiên Quý Tư Hạ chẳng tin mấy lời đường mật thốt ra từ miệng Bạc Trọng Cẩn, cô vẫn cố chấp đòi tự tắm.
Nhưng sự cố chấp của cô quả thực không đấu lại Bạc Trọng Cẩn, anh dỗ dành pha lẫn gạt gẫm, chỉ lơ đễnh một giây cô đã rơi ngay vào cạm bẫy của Bạc Trọng Cẩn.
Trên dưới đều bị chiếm ưu thế, Quý Tư Hạ đành buông xuôi, phó mặc luôn việc đó cho Bạc Trọng Cẩn làm.
Trước khi đi ngủ, Quý Tư Hạ cảm thấy đêm nay cô chọn sai lầm rồi.
Cô không nên đồng ý quay người lại cho Bạc Trọng Cẩn, anh chẳng khác nào loài hổ đói vồ mồi, dựa vào sự chênh lệch vóc dáng khổng lồ, cảm giác áp bức quả thực cuộn trào như núi lở biển gầm.
Cô không thể nhìn thấy ánh mắt của Bạc Trọng Cẩn, nhưng ánh nhìn rực lửa như kim chích sau lưng càng làm cô cảm thấy căng thẳng hơn, sự k*ch th*ch giác quan lại càng dâng trào mãnh liệt.
Bạc Trọng Cẩn ôm trọn cô trong vòng tay ấm áp, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi mềm mại của cô, anh cất giọng điệu nghiêm túc: "May mà em cũng thích anh đấy."
Quý Tư Hạ chậm rãi mở mắt, ngoảnh sang nhìn chằm chằm vào anh: "Tại sao ạ?"
Trong bóng tối tĩnh mịch, Bạc Trọng Cẩn thu trọn ánh mắt trong veo của cô vào tầm nhìn, anh cong môi trêu đùa: "Nếu không thì anh sẽ đáng thương lắm."
"..." Quý Tư Hạ không lên tiếng.
Bạc Trọng Cẩn bật cười khẽ: "Tương tư đơn phương, bộ vẫn chưa đủ đáng thương sao?"
Quý Tư Hạ mím môi, luồn tay vào chăn nhéo anh một cái. Nhưng khốn nỗi vùng hông bụng của Bạc Trọng Cẩn đều là cơ bắp, cho dù không cần lấy sức gồng cứng lên đi chăng nữa, cô nhéo nhẹ một cái cũng chẳng thấm tháp gì.
Bạc Trọng Cẩn phá ra cười trầm thấp, bàn tay to lớn siết lấy cổ tay thon gọn của cô, kéo tuột xuống dưới, giọng điệu pha lẫn tiếng cười cợt nhả:
"Lần sau nhớ nhéo vào đây này."
Không đợi Quý Tư Hạ cất lời, anh lại bồi thêm một câu: "Cơ mà cũng phải chọn đúng thời điểm cơ, có những lúc chỗ này em càng không nhéo nổi đâu."
Quý Tư Hạ bỗng thấy bầu không khí xung quanh loãng dần, cô khẽ kéo chăn che mặt, mắng anh một tiếng bực dọc: "Đồ lưu manh."
Bạc Trọng Cẩn chỉ cười khì và siết chặt vòng tay ôm cô.
Ngày hôm sau, Quý Tư Hạ cứ đinh ninh Bạc Trọng Cẩn sẽ lái xe đưa cô đi làm, không ngờ lần này Bạc Trọng Cẩn lại "đổi khách làm chủ", hy vọng Quý Tư Hạ sẽ chở anh đến công ty.
Quý Tư Hạ nghĩ bụng tối qua Bạc Trọng Cẩn tung hoành buông thả quá độ, đến mức hôm nay chẳng màng cả việc tự lái xe nữa, thế nên cô cũng không ý kiến gì, gật đầu đồng ý chở anh đến dưới sảnh tòa nhà Sumiss.
Lúc xuống xe, Bạc Trọng Cẩn cũng hệt như những lần trước, tháo dây an toàn và rướn người qua, in nhẹ một nụ hôn lên môi cô.
Trùng hợp thay, lúc này Hứa Thần đang xách một túi cà phê đi ngang qua. Thấy Bạc Trọng Cẩn bước xuống từ ghế phụ, anh ta không kìm được mà hỏi: "Ể? Hôm nay sao cậu không tự lái xe thế? Cậu ngồi xe ai đến đây vậy?"
Vừa dứt lời, Hứa Thần liền tinh ý nhìn xuyên qua cửa kính xe đang hé mở và bắt gặp sườn mặt xinh xắn của Quý Tư Hạ ngồi bên trong.
Bạc Trọng Cẩn nhạt giọng: "Một người đàn ông đã có gia đình như tôi, sáng sớm ra nếu không ngồi xe của vợ thì còn có thể ngồi xe của ai được nữa chứ?"
"Tôi chưa tỉnh ngủ, đầu óc phản ứng hơi chậm." Khi bật thốt ra câu hỏi đó, trong lòng Hứa Thần cũng đã loáng thoáng đoán được là Quý Tư Hạ rồi.
Bạc Trọng Cẩn liếc anh ta một cái, trầm ngâm gật gù: "Hạng người chưa kết hôn, chưa có vợ như cậu, trong tiềm thức không nghĩ ra chuyện vợ chở chồng đi làm, âu cũng là chuyện hết sức bình thường thôi."
"..." Đang yên đang lành chẳng trêu ai, khóe miệng Hứa Thần bỗng giật giật.
Quý Tư Hạ ngồi trong xe nhìn thấy Hứa Thần, cô lịch sự lên tiếng chào anh ta.
Hôm nay dường như Quý Tư Hạ và Bạc Trọng Cẩn đã hoán đổi vai vế cho nhau. Buổi sáng là cô đưa Bạc Trọng Cẩn đi làm, thì chiều đương nhiên cũng là cô đến đón Bạc Trọng Cẩn tan sở.
Lúc Quý Tư Hạ lái xe tới dưới tòa nhà Sumiss, Bạc Trọng Cẩn đã gọi điện báo với cô rằng anh có cuộc họp đột xuất, bảo cô cứ đánh xe vào bãi đỗ rồi đi thẳng lên văn phòng ngồi đợi anh tan sở.
Vừa bước vào sảnh, cô nàng tiếp tân lập tức nhận ra Quý Tư Hạ ngay, còn chủ động dẫn cô đến phòng làm việc của Bạc Trọng Cẩn.
Văn phòng của Bạc Trọng Cẩn rất rộng rãi. Quý Tư Hạ đứng ngắm cảnh bên cửa sổ, khung kính sát đất khổng lồ giúp cô phóng trọn tầm mắt nhìn xuống dòng xe cộ hối hả qua lại trên đường.
Đột nhiên có người gõ hai tiếng vào cửa văn phòng.
Quý Tư Hạ hơi sững sờ, lúc ngoảnh đầu lại vừa khéo thấy Hứa Thần đẩy cửa bước vào.
Đôi mắt Hứa Thần lóe lên tia kinh ngạc, có vẻ anh ta hoàn toàn không ngờ Quý Tư Hạ lại ở trong này, "Cô ở đây à? Đến đón Bạc Trọng Cẩn tan làm sao?"
Quý Tư Hạ gật đầu: "Vâng."
Hứa Thần đặt xấp tài liệu trên tay xuống bàn làm việc, chất giọng pha lẫn ý cười: "Tôi đến đưa tài liệu cho cậu ta, gõ cửa theo thói quen rồi mới sực nhớ ra lúc này cậu ta đang họp."
"Xem ra lát nữa tan ca, Bạc Trọng Cẩn lại chuẩn bị khoe khoang tình cảm với tôi nữa cho mà xem." Hứa Thần trêu chọc.
Những câu Bạc Trọng Cẩn nói sáng nay Quý Tư Hạ đương nhiên đều nghe rành rành, cô không nhịn được nở một nụ cười tủm tỉm, dáng vẻ cụp mắt xuống vô cùng dịu dàng.
Hứa Thần ngắm nghía nụ cười của cô, chợt buột miệng nói: "Thực ra trước khi cô đến công ty họp, tôi đã từng thấy cô rồi."
Quý Tư Hạ thu lại nụ cười, gương mặt toát lên nét ngơ ngác: "Dạ? Ở đâu cơ?"
"Trên trang cá nhân của chồng cô đấy," Hứa Thần nhướng mày, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa ý cười trêu đùa, "toàn bộ hình ảnh trên đó đều là cô cả."
_
"Bảo bối bây giờ lại muốn làm ướt ra trên cơ bụng của anh nữa hay sao? Hửm?"
Câu này chữ ‘làm ướt ra’ gốc là bên Trung dùng từ lóng nghĩa là ‘vẽ bản đồ’ mình thay bằng nghĩa đúng luôn ạ