Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nghị quyết bãi nhiệm vị trí Chủ tịch cuối cùng đã chính thức được thông qua, không còn gì phải nghi ngờ thêm nữa.
Ngay sau khi quá trình bỏ phiếu kết thúc, hội đồng đã bầu chọn người cậu đảm nhận chức Chủ tịch mới ngay tại chỗ.
Đại hội cổ đông vừa khép lại, Hạ Minh Tuấn với sắc mặt xám xịt trở về văn phòng Chủ tịch. Ông ta vốn đã sớm liệu trước kết cục này, nhưng khi sự thật thực sự bày ra trước mắt, ông ta vẫn không cách nào chấp nhận nổi.
Hạ Minh Tuấn đứng lặng bên cửa sổ sát đất trong văn phòng, cúi nhìn cảnh vật phía dưới tòa nhà. Ông ta đã ngồi ở vị trí này suốt ba mươi năm, vậy mà giờ đây lại bị chính cô con gái ruột thịt đề nghị bãi nhiệm.
"Cốc cốc cốc..." Tiếng gõ cửa vang lên.
Hạ Minh Tuấn lạnh giọng: "Vào đi."
Cánh cửa mở ra, Hạ Minh Tuấn quay đầu lại, ánh mắt rơi trên người Quý Tư Hạ, đồng thời cũng nhìn thấy Bạc Trọng Cẩn đang lẳng lặng đi theo sau lưng cô.
Thấy người đến là bọn họ, sắc mặt vốn đã u ám của Hạ Minh Tuấn càng thêm khó coi, giọng điệu trở nên vô cùng tồi tệ: "Cô còn mặt mũi đến gặp tôi cơ à?"
"Tôi chẳng làm chuyện gì trái với lương tâm, tại sao lại phải ngại không dám đến chứ?" Quý Tư Hạ nói, "Tôi đến là để nhắc nhở ông mau chóng hoàn tất việc bàn giao công việc, sau đó rời khỏi tập đoàn."
"Hóa ra là đến đuổi tôi đi," Hạ Minh Tuấn chậm rãi gật đầu, chỉ tay vào cô đầy tức giận, "Hôm nay cô liên kết với Bạc Trọng Cẩn, ngay trước mặt bao nhiêu cổ đông mà dám đem thể diện của tôi giẫm đạp dưới chân, sao tôi lại có đứa con gái như cô cơ chứ? Uổng công tôi nuôi dạy cô khôn lớn nhường này."
"Từ nay về sau, cô không còn là con gái của tôi nữa!"
"Thật trùng hợp, tôi cũng chẳng có người cha nào như ông cả."
Quý Tư Hạ lạnh lùng liếc nhìn Hạ Minh Tuấn, cô tỏ ra hoàn toàn thờ ơ trước những lời ông ta nói, chẳng mảy may dao động.
Hạ Minh Tuấn không ngờ cô lại biểu hiện bình tĩnh và tuyệt tình đến thế, khóe môi ông ta cứng đờ, khẽ giật giật: "Cô dám dùng thái độ đó để nói chuyện với tôi sao? Nếu Vãn Tĩnh còn sống mà nhìn thấy đứa con gái bất hiếu, đại nghịch bất đạo như cô, bà ấy chắc chắn sẽ đau lòng lắm."
Nhìn dáng vẻ xấu xí của ông ta khi đang nổi cơn thịnh nộ, Quý Tư Hạ bật cười lạnh một tiếng ngắn ngủi, khóe môi nhếch lên một đường cong đầy mỉa mai: "Ông vẫn còn mặt mũi để nhắc đến mẹ tôi sao?"
Đôi chân mày của Hạ Minh Tuấn nhíu chặt lại: "Cô có ý gì?"
Quý Tư Hạ chằm chằm nhìn ông ta, ánh mắt không giận mà uy: "Thân thế của Trần Thước, có cần tôi phải trực tiếp nói toạc ra trước mặt ông không?"
Nghe cô nhắc đến thân thế của Trần Thước, Hạ Minh Tuấn cứng họng, trong mắt xẹt qua tia hoảng loạn nhưng vẫn cố chấp không thừa nhận: "Trần Thước? Thân thế của nó thì làm sao?"
"Ông còn muốn giả ngốc nữa à? Tôi đã làm xét nghiệm ADN cho ông và Trần Thước rồi, cậu ta chính là đứa con riêng của ông ở bên ngoài."
Sắc mặt Hạ Minh Tuấn dần dần trắng bệch, hiển nhiên ông ta không ngờ tới việc cô lại có thể biết được cả chuyện này.
Ông ta cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở, hỏi lại bằng vẻ không dám tin: "... Cô phát hiện ra bằng cách nào?"
"Phát hiện ra bằng cách nào còn quan trọng nữa sao?" Quý Tư Hạ cười khẩy, ánh mắt nhìn Hạ Minh Tuấn tràn ngập sự ghê tởm, "Cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay, mẹ tôi vẫn không hề hay biết về những chuyện bẩn thỉu mà ông làm bên ngoài. Người không có tư cách nhắc đến mẹ tôi nhất chính là ông, ông căn bản không xứng!"
Cho dù ban nãy ở đại hội cổ đông Hạ Minh Tuấn đã ác ý bôi nhọ cô, Quý Tư Hạ cũng chưa từng nghĩ đến việc phanh phui chuyện ông ta ngoại tình và có con riêng cho bàn dân thiên hạ biết. Nhưng hiện tại đang ở trong văn phòng đóng kín cửa, bên ngoài chẳng thể nghe thấy gì, cô đã nhịn một thời gian quá dài rồi, cuối cùng cũng có thể trực tiếp chất vấn ông ta.
"Ông tưởng ông có thể giấu giếm cả đời được chắc? Việc tôi không nói ra trước mặt người ngoài là để giữ lại thể diện và bảo vệ tôn nghiêm cho mẹ tôi thôi."
"Lúc mẹ tôi còn sống, ông đóng vai một người chồng ân cần, thâm tình trước mặt bà ấy, lại sắm vai một người cha hiền từ trước mặt tôi. Mẹ tôi vừa mất, bộ mặt thật của ông liền dần dần lộ ra."
"Ông mở miệng ra là mắng tôi bất hiếu, nhưng ngần ấy năm qua ông quan tâm tôi được bao nhiêu, ở bên cạnh tôi được bao nhiêu? Mỗi khi xảy ra tranh cãi, có mấy lần ông chịu đứng về phía tôi? Lúc đầu tôi còn cố tìm lý do để bao biện cho ông, cho đến khi chính bản thân tôi cũng không thể thuyết phục nổi mình nữa, đành phải thừa nhận sự thật là ông căn bản chẳng hề yêu thương gì tôi cả."
"Quý Tư Hạ!" Hạ Minh Tuấn gọi thẳng tên cô, cố gắng ngăn không cho cô nói tiếp.
Quý Tư Hạ hoàn toàn bỏ ngoài tai lời cảnh cáo của ông ta, tiếp tục nói bằng giọng bình thản nhưng đầy sức nặng:
"Ông thừa biết rõ việc Tập đoàn Quý thị hợp tác với công ty công nghệ Sumiss là do tôi nỗ lực đàm phán mà có, vậy mà ban nãy ở đại hội cổ đông, chỉ vì muốn trả đũa tôi, ông vẫn cố tình thốt ra những lời lẽ đó để bôi nhọ tôi. Nếu ông thực sự xem tôi là con gái giống như những gì ông nói, liệu ông có thể làm ra cái chuyện buồn nôn đến thế không?"
Mỗi một câu chất vấn của Quý Tư Hạ đều sắc bén như gươm dao đâm thẳng vào Hạ Minh Tuấn, ghim ông ta chết đứng tại chỗ. Sắc mặt ông ta xanh mét, sau khi bị xé toạc lớp mặt nạ, ông ta chẳng thể nào duy trì nổi hình tượng uy nghiêm trầm ổn ngày thường nữa, gần như đã thẹn quá hóa giận.
"Từ nay về sau, chính ông mới là người không có mặt mũi nào để đến gặp tôi."
Quý Tư Hạ ung dung nói xong câu cuối cùng muốn nói, cô nắm lấy tay Bạc Trọng Cẩn, dứt khoát bước ra khỏi văn phòng.
Bọn họ vừa mới rời đi, cửa văn phòng vẫn chưa đóng chặt, bên trong lập tức truyền ra tiếng Hạ Minh Tuấn đập phá đồ đạc để trút giận.
/
Trên đường trở về nhà cũ, Quý Tư Hạ và Bạc Trọng Cẩn ngồi ở băng ghế sau. Cô ngắm nhìn cảnh vật đang lướt qua vun vút bên ngoài cửa sổ xe, trong đầu chợt nhớ tới giấy chứng nhận sở hữu cổ phần mà Bạc Trọng Cẩn đã lấy ra tại đại hội cổ đông ban nãy.
Quý Tư Hạ có chuyện muốn hỏi Bạc Trọng Cẩn nên liền ngoảnh đầu sang nhìn anh.
Vừa quay sang, ánh mắt cô đã đụng ngay phải đôi mắt sâu thẳm của Bạc Trọng Cẩn.
Ánh mắt Quý Tư Hạ thoáng ngẩn ngơ, hóa ra vừa rồi lúc cô ngắm cảnh, Bạc Trọng Cẩn vẫn luôn nhìn cô.
Trái tim cô bỗng đập lệch một nhịp, mất hai giây sau mới tìm lại được giọng nói của chính mình: "Anh âm thầm thu mua cổ phần của Tập đoàn Quý thị từ khi nào thế?"
"Lúc còn ở nước ngoài, anh đã nhờ công ty đầu tư mua giúp, cho dù có điều tra thì cũng không thể nào nhìn ra là anh được."
Khó trách việc một lượng lớn cổ phần bị thu mua lại diễn ra một cách êm thấm như vậy, với cách làm qua tay này thì rất khó để phát hiện ra sự tồn tại của Bạc Trọng Cẩn.
Đến tận bây giờ, cảnh tượng Bạc Trọng Cẩn đứng ra chống lưng cho cô trong phòng họp vẫn còn rõ mồn một trước mắt, Quý Tư Hạ nói: "Cảm ơn anh đã bênh vực em."
Trong mắt Bạc Trọng Cẩn phản chiếu dáng vẻ nói lời cảm ơn đầy nghiêm túc của cô, anh không nhịn được mà thấy buồn cười: "Giữa hai chúng ta còn cần phải nói cảm ơn sao?"
Quý Tư Hạ chạm phải đôi mắt mang theo ý cười của anh, dây cung trong lòng khẽ rung lên, cô rũ mắt xuống chân thành nói: "Về nhà rồi anh nhớ nghỉ ngơi cho tử tế đấy."
Sáng nay cả hai người đều chẳng ngủ được mấy tiếng đã phải dậy rồi. Quý Tư Hạ cảm thấy bản thân mình thì không sao, nhưng Bạc Trọng Cẩn vẫn đang ốm, cô thực sự rất lo lắng cho sức khỏe của anh, đừng để bản thân bị bệnh thêm lần nữa.
Bạc Trọng Cẩn nhận lời rất dứt khoát: "Được."
Không gian trong xe khôi phục lại sự yên tĩnh. Bạc Trọng Cẩn nói tên gọi "Sumiss" lấy cảm hứng từ nỗi nhớ nhung anh dành cho cô, Quý Tư Hạ chìm vào trầm tư, đó chẳng phải là sự kết hợp của cụm từ "miss summer" (nhớ Tư Hạ) sao.
Trước đây anh còn đặt tên cho AI là "MISS", hóa ra cũng là có liên quan đến việc nhớ cô.
Còn bảo là bức thư tình viết cho cô nữa chứ, khóe môi Quý Tư Hạ thấp thoáng ý cười, không hiểu Bạc Trọng Cẩn nghĩ sao mà lại nói ra được câu đó.
Hồi đại học, lúc Bạc Trọng Cẩn cứ bám riết theo đuổi cô không buông, cô đã bảo anh viết một bức thư tình dài ba ngàn chữ để xem thành ý đến đâu. Lúc đó Bạc Trọng Cẩn cười bỡn cợt, hỏi lại cô:
"Anh không biết viết mấy cái bức thư tình sến súa nổi da gà đó đâu, em cứ nhìn hành động của anh không được sao?"
Cô cố tình muốn làm khó Bạc Trọng Cẩn nên đương nhiên không thể nào dễ dàng nhượng bộ được.
Cuối cùng, thấy thái độ của cô quá kiên quyết, Bạc Trọng Cẩn đành phải đồng ý với yêu cầu đó.
"Được thôi, chẳng phải chỉ là ba ngàn chữ thôi sao? Anh tặng thêm cho em một ngàn chữ nữa, viết luôn bức thư tình bốn ngàn chữ cho em thấy sao nào?"
Lúc ấy cô cứ ngỡ Bạc Trọng Cẩn chỉ nói đùa, bốn ngàn chữ thực sự là quá nhiều, lại còn phải viết tay nữa chứ, thế thì phải tốn mất bao nhiêu thời gian cơ chứ. Bạc Trọng Cẩn trông chẳng giống kiểu người có đủ kiên nhẫn để làm dăm ba cái chuyện này chút nào.
Nhưng ngày hôm sau lúc Bạc Trọng Cẩn đến tìm cô, anh thực sự đã giao cho cô bốn tờ giấy, mặt trước mặt sau mỗi tờ đều viết kín mít chữ. Cô ngồi trên xe anh liếc nhìn lướt qua, nội dung bên trong đều là do anh dốc lòng viết ra, chữ viết cũng không hề cẩu thả.
"Anh thực sự tự tay viết đấy à?" Cô vẫn cảm thấy điều này thật khó tin.
"Em đang coi thường ai đấy hả?" Bạc Trọng Cẩn cười khẩy, giọng điệu kiêu ngạo tự tin, "Đảm bảo hơn bốn ngàn chữ, chỉ có thừa chứ không có thiếu."
Quý Tư Hạ miết nhẹ bức thư tình anh viết cho mình, trong đầu phảng phất như có thể tưởng tượng ra được dáng vẻ Bạc Trọng Cẩn đêm khuya ngồi trước bàn học, vắt óc suy nghĩ để viết cho đủ bốn ngàn chữ.
Nhân lúc cô đang cúi đầu nghiêm túc đọc thư, Bạc Trọng Cẩn từ ghế lái chồm người sang hôn chụt một cái lên má cô. Quý Tư Hạ bị hành động bất ngờ của anh làm cho giật nảy mình, hàng mi lập tức run rẩy, đôi mắt hạnh mở to, trông hệt như một chú nai con bị hoảng sợ.
"Anh... anh hôn em làm gì thế hả?" Quý Tư Hạ đưa tay ôm lấy bên má vừa bị anh hôn, gương mặt tràn ngập vẻ ngượng ngùng.
Bạc Trọng Cẩn thấy lưng cô dán chặt vào cửa xe, bày ra bộ dạng phòng bị, trên hàng mày khóe mắt anh hiện rõ vẻ lưu manh, nói như lẽ đương nhiên: "Viết cho em bức thư tình hơn bốn ngàn chữ, hôn một cái thì làm sao nào?"
"Biết em không cho, nên anh đâu có hôn môi đâu chứ."
"Anh!" Câu nói của anh khiến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Quý Tư Hạ đỏ bừng lên với tốc độ có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Trước khi đến Kinh thành, tính cách của Quý Tư Hạ khá nhút nhát và hướng nội, ở trường cô cũng rất ít khi tiếp xúc với các nam sinh cùng trang lứa. Sau khi lên Kinh thành, số lượng nam sinh khá thân thiết với cô cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Bạc Trọng Cẩn là người con trai phô trương nhất, ranh ma nhất mà cô từng gặp từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ.
Trước kia cô chưa từng qua lại với kiểu nam sinh như Bạc Trọng Cẩn bao giờ, cũng chẳng có ai dạy cô cách đối phó với kiểu theo đuổi ngang ngược hệt như quân ăn cướp của anh, thế nên mỗi khi ở trước mặt Bạc Trọng Cẩn, cô luôn có cảm giác vô cùng căng thẳng.
/
Sau bữa trưa, Quý Tư Hạ bảo Bạc Trọng Cẩn uống thuốc xong thì lên lầu nghỉ ngơi, còn mình thì ở lại cùng bà ngoại dọn dẹp ngoài sân.
Ở sân sau của ngôi nhà cũ có trồng mấy cây đào, đều do Quý Tư Hạ và mẹ cùng nhau trồng hồi cô còn nhỏ.
Mùa xuân hoa đào sau sân nở rộ, mùa hè cành lá xum xuê, giữa những tán lá xanh lấp ló rất nhiều những quả đào đã chín mọng.
Quý Tư Hạ đứng dưới gốc cây, ngửa đầu ngắm nhìn cây đào đang mùa đâm chồi nảy lộc.
Bà ngoại chú ý đến ánh mắt của cô, cười nói: "Tiểu Hạ à, năm nay cây đào kết nhiều quả lắm, lát nữa cháu hái mấy quả xuống, cháu với Tiểu Cẩn cùng nếm thử xem sao."
"Vâng ạ."
Quý Tư Hạ quan sát một hồi lâu, sau khi lựa chọn kỹ càng, cô hái xuống một quả đào vừa to vừa tròn từ trên cây. Quả đào có màu hồng phấn đều đặn, trên vỏ còn phủ một lớp lông tơ mỏng mịn màng, chỉ mới nâng trong lòng bàn tay, ghé sát lại gần đã có thể ngửi thấy mùi hương trái cây ngọt ngào thanh mát tự nhiên.
Bà ngoại nhìn cô bằng ánh mắt hiền từ, khẽ hỏi: "Dạo này cháu cãi nhau với Tiểu Cẩn đấy à?"
Quý Tư Hạ không ngờ bà ngoại lại nhìn ra được. Cũng phải, từ lúc Bạc Trọng Cẩn nói muốn theo đuổi cô lại từ đầu, cô luôn có cảm giác như được quay trở về khoảng thời gian hai người vẫn còn đang mập mờ trước đây.
Cô khẽ gật đầu: "Vâng ạ."
Bà ngoại gặng hỏi tiếp: "Vì nguyên nhân gì vậy cháu?"
"Dạo trước Bạc Trọng Cẩn bị cảm, anh ấy vì muốn cháu ở nhà với anh ấy nhiều hơn nên đã lén lút tắm nước lạnh sau lưng cháu, chẳng hề coi trọng sức khỏe của bản thân một chút nào cả."
Quý Tư Hạ thuận miệng nói ra chuyện Bạc Trọng Cẩn làm tổn hại đến cơ thể mình.
Bà ngoại nghe xong cũng nhíu mày: "Ây da, chuyện này không được đâu nhé."
"Vâng ạ, hôm đó cũng may cháu về nhà sớm mới phát hiện ra, nếu không thì chẳng biết anh ấy còn định làm thế đến bao giờ nữa cơ."
Bà ngoại ra chiều suy nghĩ: "Cho nên cháu giận Tiểu Cẩn là vì anh ấy không biết quý trọng sức khỏe của mình à?"
Quý Tư Hạ im lặng một lát, thừa nhận: "Vâng ạ."
"Không còn nguyên nhân nào khác sao?"
Đương nhiên là có rồi, chẳng qua là…
Quý Tư Hạ nói: "Cái này là chuyện khiến cháu giận nhất."
"Thì ra là vậy, bà còn tưởng Tiểu Cẩn đã làm ra chuyện gì có lỗi với cháu cơ đấy," Bà ngoại sau khi hỏi rõ ngọn ngành thì thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cũng đã rõ mười mươi, "Tiểu Cẩn nhận ra lỗi sai chưa cháu?"
"Anh ấy bảo sau này sẽ không làm thế nữa," Quý Tư Hạ nói, "Nhưng cháu không thể tha thứ cho anh ấy dễ dàng thế được, lỡ như sau này anh ấy lại tái phạm thì sao?"
Bà ngoại liếc nhìn ra phía sau lưng cô, nụ cười hiền hậu hiện lên trên gương mặt: "Cháu nói đúng lắm, chuyện của hai đứa, cháu tự mình quyết định nhé."
Quý Tư Hạ đang ngồi xổm trên mặt đất, chợt cảm thấy đằng sau lưng có người đang tiến đến gần. Như có linh cảm, cô quay đầu lại thì bắt gặp ngay đôi mắt đen láy sáng ngời của Bạc Trọng Cẩn.
Trái tim Quý Tư Hạ khẽ thắt lại, cũng không biết những lời cô nói với bà ngoại ban nãy, Bạc Trọng Cẩn có nghe thấy hay không.
Cô mím môi: "Sao anh lại xuống đây rồi? Không phải đã bảo anh đi ngủ trưa sao?"
Bạc Trọng Cẩn đáp giọng nhàn nhạt: "Ngủ được hai tiếng rồi, không ngủ được nữa."
"…"
Bà ngoại nhìn bọn họ rồi cất lời: "Tiểu Cẩn dáng người cao ráo, cháu hái giúp Tiểu Hạ thêm mấy quả đào nhé, bà đứng mỏi chân rồi nên vào nhà nghỉ ngơi trước đây."
"Vâng thưa bà ngoại."
Bà ngoại rời đi, trong vườn đào chỉ còn lại Quý Tư Hạ và Bạc Trọng Cẩn.
Bạc Trọng Cẩn nhìn chằm chằm vào cô không chớp mắt, nụ cười trên mặt nửa đùa nửa thật. Quý Tư Hạ luôn cảm giác nụ cười của anh ẩn chứa thâm ý gì đó, thế nên cô nghiêm mặt lại, ra vẻ đứng đắn chỉ đạo anh hái đào.
Bạc Trọng Cẩn cao ráo, chỉ vươn dài cánh tay ra là có thể dễ dàng hái được những quả đào trên cây, đơn giản hơn lúc cô hái ban nãy nhiều.
Cuối cùng trong giỏ cũng hái được mười mấy quả.
Quý Tư Hạ đem rửa sạch một quả đào rồi đưa cho Bạc Trọng Cẩn.
Khóe môi Bạc Trọng Cẩn khẽ cong lên, lúc nhận lấy quả đào từ tay cô, ngón tay anh cố tình lướt nhẹ qua lòng bàn tay cô, mang theo một cảm giác ngứa ngáy râm ran.
Ngón tay Quý Tư Hạ bất giác cuộn tròn lại, cô ngước mắt nhìn về phía anh, trong mắt Bạc Trọng Cẩn vẫn là ý cười tràn đầy sự hứng thú.
Cô có cảm giác Bạc Trọng Cẩn đang trêu ghẹo mình, nhưng lại chẳng có bằng chứng gì cả.
Bạc Trọng Cẩn cắn thẳng một miếng thịt đào, cẩn thận nhấm nháp thưởng thức.
Quý Tư Hạ nhìn anh nuốt xuống, bèn hỏi: "Có ngọt không anh?"
"Ngọt, nước cũng nhiều nữa." Bạc Trọng Cẩn nhận xét.
Quý Tư Hạ vừa định nói "Đương nhiên rồi", thì ánh mắt Bạc Trọng Cẩn đột nhiên trở nên nóng bỏng dán chặt lấy cô, anh chuyển hướng câu chuyện: "Nhưng mà không ngọt bằng em."
"Nước cũng…"
Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn nồng nàn nhiệt liệt, đuôi mắt nhuốm màu trêu tức, lúc nói chuyện mắt vẫn không chớp nhìn cô đăm đắm. Quý Tư Hạ sực nhớ ra sau câu khen đào ngọt, ngay lập tức sẽ nối theo câu "nước nhiều".
Ý thức được câu tiếp theo Bạc Trọng Cẩn định nói ra là gì, dây cung trong lòng cô rung lên bần bật, cô vội vàng lớn tiếng cắt ngang lời Bạc Trọng Cẩn: "Không được nói nữa!"
Thấy bộ dạng thẹn thùng xen lẫn hờn dỗi của cô, Bạc Trọng Cẩn đột nhiên cúi người xuống, đôi mắt hơi nheo lại, quan sát gò má đỏ hây hậy hệt như quả đào của cô ở cự ly gần. Ánh mắt anh mang theo sự cưng chiều và trêu đùa, anh thình lình cất lời: "Em đỏ mặt rồi kìa."
Quý Tư Hạ lườm anh: "Ai đỏ mặt chứ? Mặt em, mặt em là do bị nắng chiếu thôi!"
"Thế à?" Xương mày Bạc Trọng Cẩn khẽ nhướng lên, từ trong cổ họng bật ra một tiếng cười khẽ, giọng điệu tỏ vẻ đầy thâm ý:
"Anh còn tưởng em đang nghĩ đến chuyện gì đó xấu hổ lắm cơ, xin lỗi Hạ Hạ nhé, là do tư tưởng của anh không được trong sáng rồi."
Anh vừa xin lỗi xong, hai má Quý Tư Hạ lại càng đỏ rực hơn, cô đe dọa: "Bạc Trọng Cẩn, anh mà còn nói linh tinh nữa là em giận đấy!"
"Được được được, anh không nói linh tinh nữa, em ngàn vạn lần đừng giận anh nữa nhé."
Sợ tội trạng lại thêm nặng, Bạc Trọng Cẩn lập tức sửa miệng.
Quý Tư Hạ trông có vẻ vẫn còn đang bực tức phồng má, cô mà cho Bạc Trọng Cẩn thấy tí sắc mặt tươi tỉnh nào là anh liền tươi rói ngay.
Bạc Trọng Cẩn thu lại nụ cười, trong đôi mắt đen láy phản chiếu hình ảnh hờn dỗi đáng yêu của Quý Tư Hạ. Anh chủ động nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên hông của cô, cất giọng trầm khàn:
"Hạ Hạ à, sau này anh thực sự sẽ không làm những chuyện gây tổn hại đến bản thân mình nữa, cũng sẽ không làm những chuyện mà em không thích đâu, em hãy tin anh."
Quả nhiên Bạc Trọng Cẩn vẫn nghe lén được nội dung cuộc trò chuyện giữa cô và bà ngoại.
Quý Tư Hạ cắn môi, bực dọc giằng tay mình ra khỏi tay anh, vặn lại: "Sao anh lại đi nghe lén em với bà ngoại nói chuyện thế hả?"
Bàn tay Bạc Trọng Cẩn bỗng trở nên trống rỗng, nhưng dường như vẫn còn lưu luyến xúc cảm mịn màng từ làn da của Quý Tư Hạ. Anh cười khẽ một tiếng ngắn ngủi, làm ra vẻ bất đắc dĩ: "Anh đâu có nghe lén, tại thính giác anh tốt quá thôi, hết cách."
"…Anh thì chỉ được cái dẻo miệng là giỏi!"
Bạc Trọng Cẩn lập tức lấy lại danh dự cho bản thân: "Nói thế là không đúng đâu nhé Hạ Hạ, mấy mặt khác anh cũng giỏi lắm đấy."
Quý Tư Hạ chẳng buồn để ý đến anh nữa.
Bạc Trọng Cẩn đùa giỡn cợt nhả một hồi, thấy sắp chọc người ta tức điên lên đến nơi rồi liền lập tức thu lại vẻ mặt không đứng đắn, trở nên nghiêm túc hẳn. Anh kéo cô lại, trịnh trọng đảm bảo với cô thêm một lần nữa:
"Hạ Hạ à, anh nói nghiêm túc đấy, những chuyện khiến em không vui, sau này anh tuyệt đối sẽ không làm nữa."
Cảm nhận được hơi ấm bao quanh cổ tay, ánh mắt Quý Tư Hạ khẽ dao động, cô đáp lại một cách mất tự nhiên: "Biết rồi."
Cô rút tay về, vừa định tiếp tục rửa đào, Bạc Trọng Cẩn đã giành lấy công việc từ tay cô, "Có lông đấy, để anh rửa cho."
Quý Tư Hạ không tranh lại anh, đành phải đứng bên cạnh nhìn anh rửa.
/
Buổi tối.
Nhớ lại chuyện anh trêu ghẹo mình hồi chiều, Quý Tư Hạ vẫn còn giận dỗi. Sau khi Bạc Trọng Cẩn tắm xong, cô lại đề nghị bảo anh sang phòng Quý Văn hoặc phòng dành cho khách để ngủ. Bạc Trọng Cẩn vẫn có cả vạn lý do để được ở lì lại phòng cô.
Quý Tư Hạ cạn lời, đành phải giao hẹn trước với anh: "Vậy tối nay anh không được phép đụng vào người em, một chút xíu cũng không được, nếu không anh sẽ biến thành cún."
Nghe vậy, Bạc Trọng Cẩn nhướng mày một cái, cười cợt nhả: "Chơi lớn thế cơ à?"
Quý Tư Hạ gật đầu mạnh một cái: "Vâng, không muốn làm cún thì lúc ngủ anh nhớ ngoan ngoãn một chút, không được phép sát vào người em, tay cũng không được nắm."
Đôi mắt đen thẳm của Bạc Trọng Cẩn ra chiều đăm chiêu, anh gật gật đầu. Quý Tư Hạ cứ tưởng anh đã đồng ý rồi, liền tắt đèn, tìm một tư thế thoải mái trong chăn rồi nằm ngay ngắn lại.
Bạc Trọng Cẩn cũng nằm xuống ở phía bên kia giường, giữa hai người vẫn cách nhau một khoảng nhỏ.
Cả căn phòng ngủ chìm trong tĩnh lặng, yên ắng đến mức có thể nghe rõ cả tiếng hít thở.
Tối nay Bạc Trọng Cẩn nằm bên cạnh cô vô cùng thành thật, chẳng hề động đậy lấy một cái. Trái tim vốn đang lơ lửng của Quý Tư Hạ dần dần thả lỏng lại, ban ngày đã tiêu hao quá nhiều sức lực nên cơn buồn ngủ rất nhanh đã kéo đến.
Tuy nhiên, ngay lúc cô sắp chìm vào giấc ngủ, Bạc Trọng Cẩn vốn đang nằm yên vị ở bên cạnh bỗng nhiên có động tĩnh. Anh trực tiếp nghiêng người ôm lấy cô, cánh tay dài ôm ngang eo cô, hơi thở nóng rực phả vào hõm cổ cô.
Cổ Quý Tư Hạ vô cùng nhạy cảm, trong nháy mắt cô liền xù lông, cơn buồn ngủ bay sạch sành sanh, cả cơ thể cứng đờ lại: "Bạc Trọng Cẩn, anh là cún đấy à?"
Cứ ngỡ Bạc Trọng Cẩn vì không muốn làm cún nên sẽ lùi ra xa, ai dè Bạc Trọng Cẩn lại vùi đầu vào hõm vai cô hít một hơi thật sâu, từ trong cổ họng chậm rãi phát ra tiếng cười biếng nhác, vừa trầm ấm lại vừa trêu người, giọng điệu vừa cợt nhả lại đầy lưu manh:
"Ừm, chẳng phải anh chính là cún con của em sao."