Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Quý Tư Hạ thấy Bạc Trọng Cẩn thình lình tỉnh giấc, rèm mi cô không tự chủ được mà rung động, đôi mắt tròn trịa ngập vẻ bàng hoàng.
"Anh... anh tỉnh rồi à?" Cô sực tỉnh, theo bản năng vội vàng nhấn chuông gọi y tá, rồi lo lắng nhìn anh hỏi dồn: "Anh thấy trong người thế nào? Có chỗ nào không ổn không? Để em gọi bác sĩ qua kiểm tra cho anh nhé."
Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn nóng bỏng, găm chặt lên người cô mà chẳng đáp lời. Khi tầm mắt chạm đến chiếc túi xách cô đang cầm trên tay, đôi mày rậm của anh càng nhíu chặt hơn, anh cất giọng khàn đục, khăng khăng chất vấn: "Em định đi đâu?"
Quý Tư Hạ nghẹn lời, một lúc sau mới đáp: "... Đêm nay em phải về Cảng Thành."
"Về Cảng Thành sao?"
Sắc mặt Bạc Trọng Cẩn thay đổi ngay tức khắc, đôi bàn tay đang nắm lấy cô càng siết chặt hơn. Anh ho khan mấy tiếng, khi mở lời lại là giọng điệu van nài khẩn thiết: "Bảo bối, em đừng đi mà. Anh biết sai thật rồi, đừng bỏ lại anh một mình ở đây."
Lý Nghiêu đứng ngoài quan sát cuộc đối thoại, thầm đoán chắc hẳn đôi vợ chồng này đang hờn dỗi nhau.
Cậu bạn chí cốt của anh ta bây giờ rõ ràng là đang mất hết cảm giác an toàn, chỉ sợ Quý Tư Hạ đi chuyến này là đi luôn, lại nhẫn tâm bỏ rơi anh một lần nữa như thuở trước.
Lý Nghiêu khẽ xoa mũi, thầm nghĩ xem kịch hay của anh em tốt đúng là thú vị hơn hẳn chuyện thiên hạ.
Màn xuống nước xin lỗi này xem chừng cũng khá ra trò. Thật không ngờ đời này anh ta lại được chứng kiến cái vẻ mặt ngoan như cún con của thằng bạn thân khi đứng trước mặt vợ mình.
Bạc Trọng Cẩn nắm chặt lấy tay Quý Tư Hạ, cứ như thể chỉ cần buông ra là cô sẽ biến mất mãi mãi vậy.
Thấy cảm xúc của Bạc Trọng Cẩn lại bắt đầu kích động, Quý Tư Hạ nhớ tới lời dặn của bác sĩ nên đành phải lên tiếng giải thích: "Em về rồi sẽ quay lại mà. Cuộc họp hội đồng quản trị để bãi chức Chủ tịch bị đẩy lên sớm hơn, đêm nay em buộc phải đi ngay."
Đầu óc Bạc Trọng Cẩn vẫn còn rất tỉnh táo, anh nhíu mày hỏi: "Tại sao lại đẩy lên sớm?"
Quý Tư Hạ đáp: "... Cậu bảo với em là bố đã liên hệ với báo giới, rất có thể ông ta định tung tin xấu về em. Không biết ông ta còn chiêu trò gì nữa không, nhưng cuộc họp đã dời sang ngày mai rồi."
Nghe xong, Bạc Trọng Cẩn lập tức quyết định: "Anh sẽ về cùng em."
Quý Tư Hạ cũng kiên quyết bác bỏ ngay: "Không được."
Thấy cô từ chối không chút do dự, sắc mặt Bạc Trọng Cẩn trở nên vô cùng khó coi: "Tại sao lại không được?"
Ánh mắt Quý Tư Hạ rất nghiêm túc: "Bác sĩ dặn hiện tại anh phải nằm trên giường tĩnh dưỡng."
"Anh không sao."
Thấy thái độ bướng bỉnh của anh, Quý Tư Hạ không nhịn được mà sa sầm mặt mày, cơn giận bùng lên hệt như lúc ở nhà: "Bạc Trọng Cẩn! Anh lại muốn chọc em tức chết mới vừa lòng đúng không?"
Thấy cô đột nhiên nổi giận, môi Bạc Trọng Cẩn mấp máy vài cái rồi im bặt.
"Bây giờ em hoàn toàn không cần anh phải đi cùng," Lồng ngực Quý Tư Hạ phập phồng theo nhịp thở, cô siết chặt bàn tay đang buông thõng, nhẫn tâm nói tiếp: "Anh chỉ cần chăm sóc tốt cho bản thân mình là được rồi, anh đừng tự đày đọa cơ thể mình thêm nữa có được không?"
Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn lạnh lẽo, anh chật vật hỏi: "Nếu anh cứ nhất quyết muốn đi cùng em thì sao?"
"Vậy thì chuyện anh gắn máy định vị vào nhẫn, chuyện anh hết lần này đến lần khác tắm nước lạnh để hành hạ bản thân, đời này kiếp này em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Đợi em giải quyết xong chuyện bãi chức Chủ tịch, em sẽ về ly hôn với anh."
Nghe những lời tuyệt tình ấy, nhịp tim Bạc Trọng Cẩn như ngừng đập. Gương mặt tuấn tú của anh phủ một lớp sương mờ u ám, chỉ cần tưởng tượng đến viễn cảnh cô vừa nói, cơn thịnh nộ và sự tàn khốc trong lòng anh đã bùng lên dữ dội.
Anh không thể nào chấp nhận được việc Quý Tư Hạ cứ mãi giận dỗi mình, lại càng không bao giờ đồng ý ly hôn!
Ly hôn sao? Đời này kiếp này tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó!
Trong sổ hộ khẩu của Quý Tư Hạ, ở ô tình trạng hôn nhân, dù sau này có ghi là "góa chồng" đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không được xuất hiện hai chữ "ly hôn".
Rất lâu sau, Bạc Trọng Cẩn cuối cùng cũng chịu nhượng bộ: "Được, anh nghe em."
Anh chậm rãi nới lỏng vòng tay đang giam cầm cô. Trên cổ tay trắng ngần của Quý Tư Hạ đã xuất hiện một vết hằn đỏ ửng, đủ thấy ban nãy Bạc Trọng Cẩn đã dùng lực mạnh đến nhường nào.
Quý Tư Hạ chấn chỉnh lại cảm xúc rồi xoay người bước đi.
Bạc Trọng Cẩn vẫn không yên tâm, anh dõi theo bóng lưng cô, khàn giọng hỏi: "Em... thực sự sẽ quay lại chứ?"
"... Công việc của em ở Kinh Thành vẫn chưa giải quyết xong, đương nhiên là em sẽ quay lại rồi."
Thực chất Bạc Trọng Cẩn muốn hỏi là liệu cô có chịu tha thứ cho anh không, nhưng vì Quý Tư Hạ không đưa ra câu trả lời rõ ràng nên lúc này anh cũng không tiện giữ cô lại.
"Đừng chặn liên lạc của anh nhé, bé ngoan," Bạc Trọng Cẩn dặn dò thêm một câu cuối, "Lúc nào cần anh giúp mấy việc lặt vặt thì nhớ nhắn tin cho anh."
"..."
Lý Nghiêu đứng bên cạnh nghe mà sững sờ. Anh ta chỉ hận không khí trong phòng bệnh quá gượng gạo nên không tiện lấy điện thoại ra, nếu không nhất định anh ta phải ghi âm lại mấy lời này để mang về cho bọn Kỳ Dữ cùng nghe.
/
Sau khi máy bay hạ cánh, Quý Tư Hạ bắt xe đi thẳng về nhà họ Quý.
Trên đường đi, Cảng Thành bắt đầu lác đác đổ mưa. Những hạt mưa nhỏ rơi xiên xẹo, đập vào cửa kính xe tạo thành những vệt nước mờ ảo, khiến cảnh vật bên ngoài trở nên nhạt nhòa.
Cô cúi đầu mở Wechat, chỉ thấy dòng tin nhắn của Bạc Trọng Cẩn gửi trước lúc cô lên máy bay, từ đó đến giờ anh không gửi thêm gì nữa.
Có lẽ vì cô không trả lời những tin trước đó nên anh sợ nhắn thêm sẽ lại làm cô giận.
Quý Tư Hạ khẽ rũ mắt, nhìn vào lòng bàn tay phải. Từ lúc phát hiện ra bên trong chiếc nhẫn có gắn máy định vị, cô vẫn chưa từng tháo nó ra.
Chiếc xe lướt đi êm ái, Quý Tư Hạ ngoảnh đầu thẫn thờ ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ.
Lúc Bạc Trọng Cẩn nằm trên giường bệnh đòi đi cùng, cô thực sự đã có chút động lòng, nhưng cảm giác đó cũng chỉ thoáng qua trong chớp mắt.
Trước đây, mỗi khi gặp chuyện gian nan, Bạc Trọng Cẩn luôn là người ở bên cạnh cùng cô đối mặt.
Lần này phải quay về một mình, lòng cô không tránh khỏi cảm giác bất an. Không phải vì không có anh thì cô không làm được việc, mà chỉ là nếu có anh ở bên, cô sẽ thấy vững tâm hơn nhiều.
Khoảng thời gian này cậu em trai vẫn luôn ở lại nhà họ Quý. Khi cô về đến nơi, ngoại trừ ánh đèn ngoài sân thì trong nhà hầu như đã tắt đèn tối om.
Quý Tư Hạ cũng không mang theo hành lý, cô cố gắng bước đi thật nhẹ nhàng để trở về phòng mình.
Vừa chuẩn bị đi tắm thì tiếng "cốc cốc" vang lên, có người đang gõ cửa.
Quý Văn đứng bên ngoài, cố tình hạ thấp giọng gọi: "Chị ơi~ Chị~"
Quý Tư Hạ đầy thắc mắc bước ra mở cửa.
Quý Văn đang ôm một chiếc thùng lớn, vẻ mặt đầy bí hiểm. Cửa vừa hé mở, cậu ấy đã lách người chui tọt vào trong.
"Khuya thế này rồi mà em vẫn chưa ngủ à?"
"Em vừa cày game xong, giờ này vẫn còn sớm mà, ở trường em toàn thức thâu đêm với mấy đứa bạn cùng phòng thôi."
Quý Tư Hạ cười lạnh một tiếng: "Em tự hào quá nhỉ."
Nói xong, cô cúi đầu nhìn lướt qua chiếc thùng Quý Văn đang ôm, mày liễu khẽ nhíu lại: "Em ôm cái gì thế?"
Quý Văn đặt chiếc thùng lên bàn: "Đều là đồ của chị đấy."
"Đồ của chị?" Quý Tư Hạ càng thêm khó hiểu, cô liếc nhìn đống đồ bên trong, "Chị để nhiều đồ ở chỗ em từ bao giờ vậy?"
Quý Văn giải thích kỹ hơn: "Nói chính xác thì là đồ người khác gửi cho chị."
"Ai cơ?"
Dù hỏi vậy nhưng khi nhìn thấy dòng chữ tiếng Anh bên trên, trong lòng Quý Tư Hạ đã lờ mờ đoán được câu trả lời.
"Còn ai ngoài Bạc Trọng Cẩn nữa!"
Biểu cảm trên mặt Quý Tư Hạ khựng lại, bàn tay đặt trên mép bàn vô thức siết nhẹ.
Quý Văn hào hứng nói, như thể vừa khám phá ra một bí mật động trời: "Chị ạ, cuối cùng em cũng hiểu tại sao cái lần đâm vào đuôi xe anh ấy, lúc ở đồn cảnh sát nghe thấy tên anh ấy em lại thấy quen tai thế rồi!"
"... Tại sao?"
Quý Tư Hạ chớp mắt, nín thở chờ đợi. Trực giác mách bảo cô rằng những gì Quý Văn sắp nói sẽ mang lại một cú sốc không hề nhỏ.
"Vì tất cả những bức thư Bạc Trọng Cẩn gửi tới đây trước kia đều là do em nhận mà. Chị có bao giờ kể chuyện yêu đương với ai đâu, nên em cứ tưởng là có tay nào đó đang theo đuổi nên gửi đến nhà. Mà chị thì vốn chẳng màng tới mấy thứ này, thậm chí còn thấy ngứa mắt nên cái nào chặn được là em gom hết lại."
"Lúc trước vì tò mò em có mở xem thử, nội dung trong thư cũng thú vị lắm. Mấy cái này em còn chưa bóc đâu, cứ thế gom vào thùng, lâu dần rồi em cũng quên bẵng đi mất."
Quý Tư Hạ nhìn chằm chằm số thư từ chất gần đầy chiếc thùng, cô đứng lặng người tại chỗ: "Nhiều thế này... đều là do Bạc Trọng Cẩn gửi sao?"
"Đúng vậy, nhiều cực kỳ luôn, hầu như tất cả đều là của anh ấy gửi đấy," Quý Văn chủ động mở một bức thư ra cho cô xem, "Mà cái cách thiết kế này của anh Bạc cũng kỳ công thật đấy. Mỗi lá thư đều kèm một mã QR. Lúc đầu em còn tưởng lừa đảo, phải lấy cái điện thoại cũ không sim ra quét thử, ai ngờ quét xong lại xem được video tương ứng với tấm bưu thiếp bên trong, còn nghe được cả tiếng của anh ấy nữa."
"Sao em không nói sớm?" Quý Tư Hạ không kìm được cơn bực bội, giơ tay gõ mạnh vào đầu Quý Văn một cái.
Lần trước cô lục tung cả phòng kho cũng chỉ tìm thấy được ba tấm, hóa ra phần lớn đều nằm trong tay Quý Văn.
Quý Văn xuýt xoa xoa đầu, vẻ mặt cũng hơi áy náy: "Thì tại trí nhớ em kém mà..."
Cậu ấy lấy điện thoại ra, tiện tay rút đại một tấm trong đống phong thư rồi quét mã QR, một trang web nhanh chóng hiện ra.
Trên màn hình xuất hiện một đoạn video, nhấn vào xem là khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ trên đỉnh núi tuyết. Trong buổi sớm tinh sương sau trận tuyết rơi, góc quay như thể đang lơ lửng giữa tầng mây, mây mù giăng lối khiến con người ta bỗng thấy mình nhỏ bé vô cùng trước sự bao la của tạo hóa.
Bạc Trọng Cẩn quay một vòng cảnh sắc xung quanh, rồi ở nửa sau đoạn video, giọng nói của anh cuối cùng cũng vang lên: "Hạ Hạ, là anh, Bạc Trọng Cẩn đây. Thiên nhiên quả thực rất vĩ đại, anh đã mất bao công sức mới leo được lên đây. Cảnh đẹp không em? Dạo này em có tự chăm sóc mình tốt không? Đừng để bị bệnh nhé. Không có em bên cạnh anh chẳng quen chút nào, nhớ em lắm, anh ngã bệnh mất rồi."
Bị ốm? Ý anh là sao? Quý Tư Hạ nghe mà không hiểu.
Quý Văn đứng cạnh mớm lời: "Đoạn video này chắc là lúc Bạc Trọng Cẩn đi leo núi tuyết bị cảm lạnh nên mới nhắc chị chú ý sức khỏe đấy. Hoặc không thì là mắc bệnh tương tư, đang mượn cớ để ẩn ý bày tỏ tình cảm, cầu xin quay lại với chị đấy mà."
"..." Quý Tư Hạ hờ hững liếc xéo cậu ấy một cái, vẻ mặt đầy hoài nghi.
"Chị biết cách làm rồi đúng không? Cứ quét mã là xem được thôi. Giờ em trả lại toàn bộ cho chị đấy, coi như em đã bảo quản cẩn thận giúp chị ngần ấy năm trời. Bạn em đang chờ vào trận rồi, em đi trước đây."
Sau khi Quý Văn rời đi, Quý Tư Hạ cúi xuống nhìn thùng thư lớn, cô khẽ cắn môi, cảm xúc trong lòng ngổn ngang khó tả.
Bạc Trọng Cẩn gửi cho cô nhiều thư như vậy mà chẳng nhận được lấy một lời hồi đáp, lẽ nào anh không thấy lạ sao?
Cô ngồi xuống cạnh bàn, làm theo các bước Quý Văn vừa làm, quét liên tiếp mấy tấm bưu thiếp. Đó đều là những video Bạc Trọng Cẩn quay khi đi xa, kèm theo lời nhắn của chính anh.
Câu mở đầu luôn luôn là: "Hạ Hạ, là anh, Bạc Trọng Cẩn đây."
Sau đó là những lời kể về nội dung trong video, bày tỏ nỗi nhớ nhung da diết dành cho cô, cùng với việc bệnh tình của anh ngày càng nặng thêm, dặn cô nhất định phải giữ gìn sức khỏe.
Thì ra lúc ở nước ngoài anh thường xuyên bị ốm như vậy, hèn gì bây giờ vẫn phải uống thuốc tăng cường hệ miễn dịch.
Cơn mưa bên ngoài càng lúc càng nặng hạt, tiếng mưa đập vào cửa kính vang lên từng hồi rát tai. Không biết lúc này ở Kinh Thành có mưa không.
Quý Tư Hạ vừa định thu hồi tầm mắt để quét thêm một tấm bưu thiếp nữa thì Quý Văn, một người lẽ ra đang ở trong phòng chơi game lại đột ngột quay trở lại.
Lần này cậu ấy thậm chí còn không thèm gõ cửa mà lao thẳng vào phòng cô, khuôn mặt tràn đầy vẻ chấn động và không thể tin nổi: "Chị ơi! Không phải chị bảo chị về một mình sao? Chị nhìn ra ngoài cửa sổ mà xem! Bạc Trọng Cẩn đang đứng như trời trồng trước cổng nhà mình kìa, sao lại thế được?"