Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bạc Trọng Cẩn nghe rõ từng chữ Quý Tư Hạ nói, đôi lông mày anh khẽ nhướng lên, giọng nói trầm thấp vang lên: "Em và Mạnh Viễn Châu chưa từng ở bên nhau sao?"
"Vâng." Quý Tư Hạ khẽ gật đầu, tiếp tục giải thích với Bạc Trọng Cẩn: "Chuyện nói đính hôn trước kia là giả đấy ạ. Lúc đó anh Viễn Châu tìm em, nói rằng dạo ấy anh ấy luôn bị các cổ đông gạo cội trong hội đồng quản trị chèn ép bằng cách nhét người vào, còn em thì luôn bị ông ta giục đi xem mắt đủ kiểu. Thế nên anh Viễn Châu mới nghĩ ra ý kiến này, bảo là có thể giúp cả hai chúng ta tránh được bao nhiêu rắc rối."
Bạc Trọng Cẩn nghe xong thì hiểu ra, anh nhướng mày, ánh mắt lạnh đi vài phần, giọng điệu vô cùng khó chịu: "Mạnh Viễn Châu nghĩ ra cái ý kiến tồi tệ gì thế này? Cậu ta thích em nên mới đưa ra cái ý kiến tồi tệ đó để thỏa mãn lòng riêng của bản thân mà thôi."
Quý Tư Hạ khẽ siết chặt ngón tay, không hề phản bác lại lời Bạc Trọng Cẩn nói. Quả thật, anh Viễn Châu bây giờ vẫn còn thích cô, Quý Tư Hạ nhìn ra được điều đó.
"Lúc đó anh Viễn Châu bảo anh ấy đã không còn thích em nữa, chuyện này không liên quan đến tình cảm, chỉ bàn chuyện hợp tác, thế nên em mới đồng ý ạ."
"Mạnh Viễn Châu vì muốn em đồng ý mà ngay cả những lời như vậy cậu ta cũng có thể thốt ra được cơ đấy."
Quý Tư Hạ khẽ mím môi, nhìn Bạc Trọng Cẩn và nói: "Anh Viễn Châu thích em, nhưng em lại không thích anh ấy mà."
Bạc Trọng Cẩn rũ mắt liếc nhìn cô, kéo dài giọng, rướn người sát lại gần khuôn mặt cô, nhìn Quý Tư Hạ chằm chằm rồi gặng hỏi: "Ồ, bây giờ không thích nữa à? Vậy bây giờ em thích ai cơ?"
Cái gì gọi là bây giờ không thích nữa chứ? Trước kia Quý Tư Hạ cũng có thích anh Viễn Châu đâu.
Quý Tư Hạ biết tỏng bây giờ Bạc Trọng Cẩn muốn nghe điều gì. Cô nhón chân, vươn cổ hôn một cái lên môi anh, trong đáy mắt đong đầy ý cười: "Bây giờ em khá là thích anh đấy ạ."
Mái tóc dài màu hạt dẻ rủ xuống bên gò má trắng ngần của Quý Tư Hạ, nụ cười của cô dịu dàng điềm tĩnh, quanh người vấn vít một mùi hương thoang thoảng.
Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn rơi trên người cô, cõi lòng anh mềm nhũn ra. Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn càng lúc càng sâu thẳm, cố tình vạch lá tìm sâu, phân tích từng chữ cô vừa nói: "Khá là? Khá là thích anh sao? Nói miễn cưỡng vậy à?"
"Làm gì có đâu..."
Bạc Trọng Cẩn khẽ nhéo má cô, đôi mắt anh híp lại: "Nếu chuyện em và Mạnh Viễn Châu ở bên nhau là giả, vậy những lời em nói liên quan đến Mạnh Viễn Châu trước đây đều là cố tình chọc tức anh đúng không?"
Quý Tư Hạ cũng không nhớ rõ trước kia mình cụ thể đã nói những gì, nhưng Bạc Trọng Cẩn dường như vẫn còn để bụng, nhớ rất rõ những lời cô từng nói.
Cô đáp: "Đã diễn thì chắc chắn phải diễn cho giống một chút chứ ạ, nếu không sao anh tin được?"
Bạc Trọng Cẩn cúi đầu cắn nhẹ cô một cái, cười khẩy: "Giỏi lắm, Quý Tư Hạ, em rắp tâm muốn chọc tức chết anh đúng không."
Quý Tư Hạ ý thức được nguy hiểm, vội vàng chuyển chủ đề: "Tối nay anh nhất quyết phải đi vòng đường xa tới đây, chỉ để hôn em ở chỗ này thôi sao?"
"Ừ." Bạc Trọng Cẩn thản nhiên thừa nhận.
Tối nay lúc nhìn thấy Mạnh Viễn Châu và Quý Tư Hạ ngồi trong quán cà phê, nhân tố bạo ngược trong lòng Bạc Trọng Cẩn thực chất đã không thể nhịn nổi nữa rồi. Vất vả lắm anh mới kìm nén được ở bên ngoài, lúc bước vào trong anh mới không phát tác.
Quý Tư Hạ không nhịn được cười hỏi: "Sao anh lại tính toán chi li thế nhỉ?"
Bạc Trọng Cẩn nhướng mày, tỏ vẻ không cho là đúng, giọng điệu trầm ấm mang theo từ tính: "Trong tình yêu còn có sự rộng lượng nữa à? Đương nhiên là anh phải tính toán chuyện của em và gã đàn ông khác rồi, anh đây đâu có sở thích bị cắm sừng cơ chứ."
"Ồ." Đứng ở đây lâu, trên đường có không ít người đi đường đang lặng lẽ nhìn trộm hai người.
Quý Tư Hạ chú ý thấy điều đó, hai má nhanh chóng ửng đỏ. Cô lắc lắc tay Bạc Trọng Cẩn, hạ thấp giọng: "Có người đang nhìn kìa, chúng ta mau về nhà thôi, về nhà rồi nói tiếp nhé."
Bạc Trọng Cẩn biết cô da mặt mỏng, không sao cả, món nợ này về nhà rồi anh sẽ từ từ đòi lại.
Mớ tóc tơ bên má Quý Tư Hạ bị gió đêm thổi tung.
Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn hơi khựng lại. Anh giơ tay giúp Quý Tư Hạ vén lọn tóc vương bên tai ra sau gáy. Đôi mắt sâu đen như mực cuộn trào cảm xúc, Bạc Trọng Cẩn ghé sát vào tai cô, gằn từng chữ một: "Được thôi, về nhà rồi chúng ta từ từ nói chuyện."
Quý Tư Hạ nghe ra ý vị không chịu để yên trong lời nói của anh, lẳng lặng siết chặt bàn tay đang buông thõng bên người.
/
Tối nay vì đi đường vòng nên thời gian về đến nhà trễ hơn bình thường hơn một tiếng đồng hồ.
Trong gara.
Sau khi Bạc Trọng Cẩn đỗ xe xong, Quý Tư Hạ vừa định xuống xe thì cổ tay đã bị Bạc Trọng Cẩn ở phía sau giữ lại.
Cô theo bản năng quay đầu lại, khuôn mặt diễm lệ nhưng sắc lạnh của Bạc Trọng Cẩn nhanh chóng phóng to trước mắt cô.
Trên môi chợt truyền đến cảm giác mềm mại, Quý Tư Hạ bất giác mở to đôi mắt, nín thở.
Bạc Trọng Cẩn giữ lấy gò má cô, không cho phép cô nhúc nhích, dùng sức hôn lấy cô.
Quý Tư Hạ hoảng hồn đến mức hàng mi run rẩy như cánh bướm, nhưng không hề đưa tay chống lên vai anh như trước kia mà cứ dung túng để Bạc Trọng Cẩn ôm trọn cô vào lòng.
Cô từ từ nhắm mắt lại, cố gắng đáp lại Bạc Trọng Cẩn.
Bạc Trọng Cẩn cảm nhận được sự chủ động của cô, cơ bắp toàn thân đều căng lên, lập tức ôm cô chặt hơn, bàn tay anh đang nắm lấy cổ tay cô cũng không ngừng siết chặt.
Trong không gian xe kín mít tĩnh lặng, ngoài tiếng th* d*c đan xen, chỉ còn lại tiếng hôn m*t ướt át, nghe mà khiến nhiệt độ trên mặt người ta tăng vọt.
Đang hôn nồng nhiệt, Bạc Trọng Cẩn ngả ghế lái ra sau, thế mà lại trực tiếp bế bổng cô qua, đặt Quý Tư Hạ ngồi hẳn lên đùi anh.
Nhìn tư thế này của Bạc Trọng Cẩn, trong lòng Quý Tư Hạ sinh ra cảm giác như đang đối mặt với kẻ địch mạnh.
Nhịp thở của cô đã sớm bị nụ hôn mãnh liệt vừa rồi của Bạc Trọng Cẩn làm cho rối loạn. Lúc này cô đang thở hổnển, nhìn người đàn ông bên dưới, môi khẽ hé mở đầy bất an: "Còn chưa xuống xe cơ à?"
"Thế này thì đã thấm tháp vào đâu, hôn thêm một lát nữa đi cục cưng."
Khóe môi Bạc Trọng Cẩn nở nụ cười đầy tà ý, giọng khàn khàn, anh nâng cằm cô lên, buông lời trêu ghẹo, khuấy động mặt hồ lòng tĩnh lặng.
Thế công của Bạc Trọng Cẩn vô cùng mãnh liệt. Anh siết chặt lấy eo cô, liên tục rượt đuổi bờ môi cô. Nửa thân trên của Quý Tư Hạ không thể không ngửa ra sau, dán chặt vào vô lăng. Trong quá trình hôn, cô không cẩn thận đè trúng còi xe vài lần.
Mặc dù đang ở trong gara của biệt thự, ngoài hai người ra thì chẳng có ai khác, nhưng tiếng còi xe đột ngột vang lên vẫn khiến Quý Tư Hạ cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Phần thịt mềm mại nơi cần cổ bị anh trằn trọc ngậm m*t nhiều lần, giống như đó là một món tráng miệng vô cùng ngon ngọt vậy.
Cô không nhịn được mà vặn vẹo trong vòng tay anh, rốt cuộc vẫn không thể chịu đựng nổi cái cảm giác bị thủy triều tình cảm bủa vây này, bèn giơ tay đẩy đẩy cánh tay Bạc Trọng Cẩn.
Động tác của Bạc Trọng Cẩn không hề dừng lại. Anh nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, kéo đến áp lên cổ mình. Hơi nóng phả ra lúc Bạc Trọng Cẩn lên tiếng như đang thiêu đốt cô.
"Em cựa quậy cái gì thế?"
Đèn viền nội thất màu tím trong xe vẫn sáng, càng làm cho bầu không khí vốn đã nồng nàn thêm phần mờ ám không thể kiềm chế. Hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau, từng tia từng sợi đan xen chặt chẽ trong bầu không khí bên trong xe.
Quý Tư Hạ mềm nhũn ngã vào lòng Bạc Trọng Cẩn. Trong đầu vẫn còn lưu lại một chút tỉnh táo, cô khó nhọc lên tiếng: "Đừng làm ở trên xe mà."
"Nhưng mà bé cưng ơi, thấy em đi gặp kẻ khác, anh vẫn còn đang ghen đây này?"
Bạc Trọng Cẩn nhấc mí mắt mỏng lên, m*t nhẹ lên môi cô một cái, giọng khàn khàn dụ dỗ: "Em không định bồi thường cho anh một chút sao?"
"..." Quý Tư Hạ nhất thời nghẹn họng, cô thừa biết Bạc Trọng Cẩn sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện cô đi gặp anh Viễn Châu mà.
Không đợi Quý Tư Hạ trả lời, Bạc Trọng Cẩn lại một lần nữa hôn cô với khí thế không cho phép chối từ, thậm chí vì sự từ chối ban nãy của cô mà nụ hôn này càng sâu và càng độc đoán hơn trước.
Hôm nay Quý Tư Hạ mặc một chiếc váy dài đến đầu gối, tư thế ngồi khiến cho vạt váy của cô dồn cả lên đến tận eo.
Bàn tay Bạc Trọng Cẩn thò xuống dưới, rất nhanh đã kéo ra một mảnh vải mỏng manh.
Cơ thể Quý Tư Hạ căng cứng: "Tay anh đừng có sờ loạn."
"Đâu có sờ loạn, bị vướng thôi mà." Bạc Trọng Cẩn dán môi vào môi cô thì thầm, vẫn ngang ngược làm theo ý mình, cứ làm như thể mảnh vải đó cản trở anh làm việc chính nên anh mới vứt nó ra ngoài vậy.
Các đốt ngón tay của Bạc Trọng Cẩn thon dài, trắng trẻo lạnh lẽo như ngọc. Thời còn đi học, Quý Tư Hạ từng thấy anh dùng đôi bàn tay này viết ra những nét chữ vô cùng rắn rỏi và đầy nội lực.
Khi đôi bàn tay này làm những việc khác, nó cũng điêu luyện vô cùng, mang theo những kỹ xảo và điểm chạm đầy tinh tường, rất nhanh đã khiến cho chút sức lực cuối cùng trên cơ thể cô cũng tan biến mất.
Toàn bộ sự chú ý của Quý Tư Hạ lúc này đều dồn cả vào bàn tay của Bạc Trọng Cẩn.
Dưới ánh đèn xe, đôi bàn tay của Bạc Trọng Cẩn giống như vừa mới rửa xong, vệt nước ướt át giữa những kẽ tay phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt.
Bạc Trọng Cẩn rướn người lục lọi tìm kiếm thứ gì đó trong ngăn kéo. Quý Tư Hạ nhận ra động tĩnh của anh, cúi đầu nhìn theo tay Bạc Trọng Cẩn.
Khi ánh mắt mờ mịt hơi sương của cô chạm vào chiếc hộp vuông vức mà Bạc Trọng Cẩn vừa lấy ra, sự ngạc nhiên hiện rõ trong đôi mắt. Cô nắm chặt lấy cổ áo sơ mi của anh: "Trong xe sao lại để thứ này?"
"Trước đây anh cất vào đấy."
Quý Tư Hạ hoàn toàn không biết Bạc Trọng Cẩn cất vào đó từ lúc nào.
Bây giờ thì cô đã chắc chắn Bạc Trọng Cẩn định lôi kéo cô làm chuyện mờ ám trên xe rồi. Cô nói chuyện có hơi lắp bắp: "...Anh để thứ này trong xe làm gì chứ?"
Bạc Trọng Cẩn liếc cô một cái, thành thạo xé vỏ bọc ngay trước mặt cô, giọng nói chứa chan ý cười: "Để phòng trường hợp bất trắc thôi, bây giờ chẳng phải là dùng đến rồi sao?"
Quý Tư Hạ cảm thấy hành động này của anh đổi cách nói khác thì chính là đã có âm mưu từ trước.
Bạc Trọng Cẩn biết cô định nói gì. Anh nhét món đồ đó vào tay cô, dỗ dành: "Bảo bối ngoan, em biết làm mà."
Quý Tư Hạ chỉ thấy thứ đang cầm chẳng khác nào củ khoai lang nóng bỏng tay. Đôi mày thanh tú của cô bất giác nhíu lại, muốn trả lại đồ cho Bạc Trọng Cẩn, hơi thở thơm ngát phả ra: "Em không biết, anh tự làm đi."
"Nếu để em làm thì làm một lần rồi chúng ta về nhà," Bạc Trọng Cẩn cúi đầu hôn lên mặt ngọc phật trước ngực cô, chậm rãi uy h**p: "Còn nếu để anh tự làm, vậy thì không biết lúc nào mới được về nhà đâu đấy."
"..." Một lời đe dọa trắng trợn, Quý Tư Hạ biết ngay là Bạc Trọng Cẩn đang ấp ủ ý đồ xấu mà.
Cánh tay vắt ngang qua lưng đang ôm chặt lấy cô. Cửa xe hai bên đều đã khóa kín. Rõ ràng là sức lực của cô đã bị anh rút cạn, thế mà anh làm như vẫn sợ Quý Tư Hạ bỏ chạy mất vậy.
Lặng lẽ làm một phép so sánh trong đầu, rốt cuộc Quý Tư Hạ vẫn chọn phương án thứ nhất.
Sau khi cô lóng ngóng hoàn thành nhiệm vụ Bạc Trọng Cẩn giao phó, sắc tối dưới đáy mắt anh lại càng thêm nồng đậm. Bạc Trọng Cẩn hôn lên má cô như một phần thưởng, thở dài thỏa mãn: "Bé ngoan giỏi quá."
Bạc Trọng Cẩn bế cô lên cao một chút, như thể chợt nhớ ra điều gì đó, anh bổ sung: "À đúng rồi, sự chủ động mà anh nói lúc nãy, không chỉ dừng lại ở bước này đâu nhé."
Quý Tư Hạ sững người, tức giận đấm anh một cái, hờn dỗi trách móc: "Anh... anh chơi xấu!"
Đúng lúc cô đang đánh anh, Bạc Trọng Cẩn không còn kiên nhẫn vờn quanh cửa nhà như trước kia nữa, trực tiếp vào thẳng vấn đề, ngay cả thời gian để cô căng thẳng cũng không cho.
Quý Tư Hạ vùi mặt vào hõm vai Bạc Trọng Cẩn, trong miệng bật ra tiếng hít thở nũng nịu.
Bạc Trọng Cẩn nắm ngược lại tay cô, hôn lên lòng bàn tay cô. Hơi nóng lưu luyến lượn lờ trong lòng bàn tay cô một vòng. Anh ngước mắt nhìn chằm chằm vào cô, yết hầu lăn lộn: "Anh chơi xấu lúc nào chứ, đã chủ động thì phải chủ động cho trót chứ."
"..."
"Anh khó chịu lắm bé cưng à, em khai ân một chút được không?"
Khai ân á? Từ này dùng trong hoàn cảnh này được sao?
Quý Tư Hạ vừa xấu hổ vừa bối rối, cắn môi mắng anh: "Đồ vô lại..."
Bị mắng mà Bạc Trọng Cẩn lại tỏ ra phấn khích hơn hẳn, Quý Tư Hạ thật sự không dám nhìn thẳng.
Những chiếc xe khác đậu trong gara đều im lìm, tĩnh lặng như những con mãnh thú đang ngủ say, duy chỉ có con mãnh thú bên dưới hai người họ là đã rơi vào trạng thái chiến đấu. Nương theo từng nhịp điệu của hai người, nó vẫn luôn chực chờ để bùng nổ.
Trong lúc đó, có mấy lần Quý Tư Hạ dùng khuỷu tay chống ra sau, không cẩn thận đè trúng còi xe.
Tiếng còi trầm đục và ngắn ngủi vô cớ khiến thần kinh người ta căng thẳng, giống hệt như Bạc Trọng Cẩn đang vùi đầu trước ngực cô vậy, mang theo cảm giác áp bức mãnh liệt.
Cho dù Bạc Trọng Cẩn đã ngả ghế ra sau để mở rộng không gian ghế lái, nhưng so với môi trường ở nhà bình thường thì vẫn chật hẹp và ngột ngạt hơn nhiều.
Nhưng cũng chính vì vậy mà cơ thể hai người dán sát vào nhau hơn, Quý Tư Hạ cũng nhạy cảm hơn.
Vào lần thứ năm cô lỡ tay ấn trúng còi xe, trong cổ họng Bạc Trọng Cẩn tràn ra tiếng cười lười biếng, trầm khàn. Anh th* d*c, giọng nói khàn khàn đầy mê hoặc, đôi môi ướt át nóng bỏng trượt bên tai cô, cố tình bóp méo ý của cô: "Tốc độ này bé ngoan vẫn còn chê chậm à, em đang hối anh nhanh lên chút nữa đúng không?"