Đưa Tranh - Nhất Thiên Thiên

Chương 5: Ngoại truyện Tống Ngọc

Trước Tiếp

Vào ngày ta đào hôn, ta đã tình cờ gặp được một kẻ ngốc nghếch rất ưa nhìn.

Nàng bị ta trấn lột mà cũng chẳng dám nói lời nào.

Ta có khá nhiều bạn thân đã gả cho dân giang hồ, ngày nào nhà cửa cũng gà bay chó chạy.

Lại còn có mấy kẻ khốn nạn ra tay đánh đập phu lang nữa chứ.

Ta nghĩ rằng, nếu mình gả cho nàng, cả đời này ta đều có thể đè đầu cưỡi cổ nàng mà làm càn.

Hơn nữa nàng trông còn rất xinh đẹp.

Đặc biệt là mỗi khi ta trêu chọc, nàng lại đỏ bừng cả mặt.

Thế nên, lúc người nhà tìm tới, ta đã bám lấy nàng không buông.

Hình như nàng còn chẳng hiểu biết nhiều bằng ta.

Ta ám chỉ Giang Hàn lên giường, vậy mà nàng cứ đờ người ra ngồi bên mép giường.

Đợi nàng ngủ say, ta làm theo những gì đã đọc trong sách trước đây, l*t s*ch áo ngoài của mình và nàng, ôm lấy eo nàng rồi đặt nụ hôn lên môi.

Cảm giác tê dại lan tỏa, ta thấy cơ thể mình rất kỳ lạ, phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được.

Vậy mà nàng dám đòi đường ai nấy đi với ta, nếu không phải nhờ ta ở đây uy h**p thì cái đám đuôi nhỏ bám theo nàng đã sớm đuổi tới nơi rồi.

Thật là có mắt không tròng.

Người khác thì đều có mắt cả đấy, ai cũng bảo bọn ta là một đôi.

Ta không ngờ tới bức tranh mà nàng luôn coi như báu vật đó.

Trong tranh lại là một người đàn ông, mà còn là vị hôn phu của nàng nữa chứ.

Ta cứ ngỡ chỉ cần nàng đuổi theo, ôm lấy ta mà dỗ dành.

Hứa rằng sẽ đi hủy hôn với kẻ đó.

Thì ta sẽ hết giận ngay.

Nhưng ta không ngờ, đến cửa nàng cũng chẳng thèm bước ra.

Ta tức đến phát khóc.

Trong túi nàng chẳng có lấy một xu, để xem không có ta thì nàng xoay xở thế nào.

Nàng đem cầm miếng ngọc bội, ta phải vội vàng đi chuộc về ngay.

Thật là quá kém cỏi.

Nào ngờ cái đám đuôi nhỏ đó lại bám theo lên cả thuyền.

Ta đeo đao lặng lẽ lẻn vào phòng nàng.

Ta đã nghĩ kỹ rồi, thê chủ là của riêng ta. Kẻ khác muốn tranh giành thì cứ việc dựa vào bản lĩnh của mình đi.

Hai tên thích khách đó không hề đơn giản, ta đã phải dùng hết sức bình sinh mới giết được chúng.

Ta cố ý để lại vệt máu trên mặt để tranh thủ sự đồng cảm.

Ơn cứu mạng, phải lấy thân báo đáp.

Quả nhiên Giang Hàn đối với ta răm rắp nghe lời, việc gì cũng sẵn lòng giúp ta.

Ngoại trừ bước cuối cùng, nàng bảo phải thưa chuyện với người nhà để cưới ta một cách đường đường chính chính.

Ta bảo nàng hủy hôn, nàng cũng đã đồng ý.

Ta biết ngay là sức hút của mình rất lớn mà, nàng thích tôi.

Ai đi hủy mà chẳng là hủy, chi bằng tự ta đi cho rồi.

Trời đánh thật, đó lại là phủ Tướng quân!

Vậy mà nàng ấy lại là Thế nữ.

Tuy Lý Niệm Anh trông cũng được nhưng dáng cao quá, cơ ngực to quá, lòng dạ hẹp hòi quá, lại còn lớn tuổi nữa.

Đúng là một kẻ nhạt nhẽo.

Mặc dù ngày nào hắn cũng nói năng móc mỉa, nhưng dù sao ta cũng là người cướp mất thê chủ của người ta.

Nhưng ai mà chẳng biết nổi cáu chứ.

Chỉ một bài đao pháp, hắn đã sợ tới mức co vòi như con chim cút.

Lại thêm một khuyết điểm nữa, gan thỏ đế.

Ta chẳng thèm để Lý Niệm Anh vào mắt.

Nhưng ta không ngờ, Giang Hàn tới Bắc Thành mà người đầu tiên nàng gặp lại không phải là ta.

Vậy mà nàng dám cùng Lý Niệm Anh đến thanh lâu gặp gỡ.

Công tử nhà quan cái nỗi gì, đúng là tiện nhân.

Bản thân không giữ nổi thê chủ, lại còn lôi kéo người ta đến những nơi như thế.

Tuy ta là người giang hồ nhưng cũng hiểu lễ nghĩa liêm sỉ. Sao có thể lui tới chốn ấy được.

Nhưng chẳng biết dùng thủ đoạn hồ ly gì mà lại ở đó suốt hai ngày liền.

Nước mắt ta đã cạn khô.

Ta nhất định phải đòi lại công bằng.

Cái tên Lý Niệm Anh tham sống sợ chết đó, vậy mà lại đẩy thê chủ ra phía trước.

Nàng nhìn đi, nàng đã thấy rõ bộ mặt thật của hắn chưa.

Vậy mà Giang Hàn còn bảo vệ hắn, ta thực sự muốn vung đao chém xuống một nhát cho rồi.

Nhưng lại không nỡ.

Nàng bảo ta về đi, về rồi nàng sẽ giải thích cho ta nghe.

Giải thích cái gì đây, là nàng lại yêu Lý Niệm Anh rồi, hay là vốn dĩ nàng chưa bao giờ yêu ta?

Ta quay về Giang Bắc, ngày một héo mòn.

Rất nhiều bạn bè của ta đã có con, trông đáng yêu làm sao.

Con của ta và Giang Hàn sẽ trông như thế nào nhỉ, đáng lẽ lúc đó ta nên ra tay dứt điểm luôn cho xong.

Để lại một đứa con cũng tốt mà.

Bắc Thành loạn lạc, ta muốn đi tìm Giang Hàn nhưng lại bị cha mẹ nhốt ở nhà.

Lý Niệm Anh là nữ, Giang Hàn không hề lừa ta!

Ta đợi nàng đến tìm mình.

Cho tới khi ta sắp bỏ cuộc thì mới thấy bóng dáng nàng xuất hiện.

"Vị công tử này, sao lại đi theo ta suốt quãng đường vậy?"

Ta luôn cảm thấy, dưa có ngọt hay không thì phải nếm thử mới biết được.

Bất luận Giang Hàn có bị mất trí nhớ hay không, cuối cùng nàng vẫn sẽ lại yêu ta mà thôi.

— HẾT —

Trước Tiếp