Dù Sau Này Ngàn Vì Sao

Chương 1: 1 – Gặp gỡ

Trước Tiếp

Lần đầu tiên Lâm Hi Vi gặp Đinh Ngật là tại buổi tiệc sinh nhật tuổi hai mươi tư của Trần Hân Hoa, cô bạn thân nhất của cô.

Đó là một buổi chiều hè tháng Sáu. Chân trời xa xa vẫn còn vương những dải mây hồng rực rỡ như lửa cháy. Bữa tiệc ngoài trời được bày biện lãng mạn, chẳng khác gì một lễ cưới thu nhỏ.

Nhà họ Trần nhiều năm lăn lộn chốn quan trường, thuận buồm xuôi gió như cá gặp nước, lại hết mực cưng chiều cô con gái út. Bởi vậy, sau khi tốt nghiệp Học viện Sân khấu Điện ảnh, con đường bước vào giới giải trí của Trần Hân Hoa cứ thế hanh thông, ít khi gặp trở ngại.

Lâm Hi Vi thì khác.

Gia tộc họ Lâm là một đại gia tộc, nhưng cơ nghiệp lại do chính bố cô khởi dựng từ hai bàn tay trắng, từng bước gây dựng nên một thế lực khiến người ta phải dè chừng. Là con gái lớn, từ nhỏ cô đã theo bố học việc, được ông yêu thương nhất, đồng thời cũng được kỳ vọng sẽ kế thừa toàn bộ cơ ngơi đồ sộ ấy.

Hai người em trai thì không thân thiết với bố như cô. Họ chỉ được chu cấp đầy đủ, sống phóng túng tự do, miễn là không vượt quá ranh giới pháp luật.

Lâm Hi Vi và Trần Hân Hoa là bạn thân từ thuở còn cắp sách đến trường, tình cảm sâu đậm, nên dĩ nhiên cô phải đến chung vui.

Gần như toàn bộ những gương mặt có tiếng trong giới giải trí đều có mặt để chúc mừng. Các nữ minh tinh son phấn lộng lẫy, dáng vẻ yêu kiều, mỗi người một phong tình, đứng cạnh nhau tựa như rừng hoa đua sắc.

Trần Hân Hoa, nhân vật chính của buổi tiệc lại càng nổi bật. Trang phục lộng lẫy khiến cô trong khoảnh khắc trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.

Lâm Hi Vi không thích chen chúc tranh đua. Sau vài vòng rượu xã giao, cô viện cớ đau đầu, chào Hân Hoa rồi lặng lẽ một mình đi ra vườn sau tản bộ.

Khu vườn sau biệt thự nhà họ Trần được thiết kế theo phong cách sân vườn Tô Châu, lối đi quanh co uốn lượn, thanh nhã và tĩnh mịch, đúng kiểu Hi Vi yêu thích.

Cô ngồi trong gian đình nhỏ cạnh hòn non bộ, bẻ vụn từng mẩu bánh mì, thong thả rắc xuống ao, cho đàn cá chép đang lượn lờ bên dưới.

Khéo thay, hôm nay cô khoác một chiếc sườn xám màu trắng, thêu tay theo lối Tô Châu.
Tóc búi thấp, trang điểm nhạt, đôi mày thanh tú, ánh mắt trong veo, tựa một đóa sen lặng lẽ nở giữa hồ.

Cả con người cô dường như hòa vào khu vườn Tô Châu ấy.
Tĩnh lặng, thanh nhã, như một bức họa giai nhân cổ điển vừa bước ra từ trang tranh.

So với những nữ minh tinh khác, cô không phải là mỹ nhân tuyệt sắc nhất.
Nhưng Lâm Hi Vi từ nhỏ đã sớm va chạm với đời, thắng ở khí chất. Giữa rừng hoa trăm sắc, cô đứng đó, hoàn toàn không hề thua kém.

Một con bướm từ nơi chân trời mây lửa chậm rãi bay đến, nhẹ nhàng đậu xuống vạt áo sườn xám của cô. Hoa văn trên áo khéo thay lại chính là hoa hải đường.

Khi Đinh Ngật vừa bước tới, anh nhìn thấy trọn vẹn cảnh tượng ấy.

Lâm Hi Vi hơi khom người, tay cầm vụn bánh mì cho cá ăn. Cúi đầu, cô phát hiện con bướm trên vạt áo, liền không dám cử động mạnh. Dường như con bướm lầm tưởng hoa hải đường kia là thật, nên cứ lặng lẽ đậu đó, chẳng muốn rời đi.

Cô khẽ mỉm cười, đưa ngón tay chạm nhẹ vào cánh bướm. Không những không sợ, con bướm ấy còn được đằng chân lân đằng đầu, chậm rãi bay lên, đậu trên đầu ngón tay trắng ngần của cô.

Trước mặt là một khóm tường vi, hoa nở rộ, đỏ thắm. Lâm Hi Vi đặt ngón tay lên cánh hoa, con bướm theo hương mà bay đi, để lại một khoảnh khắc tĩnh lặng đến nao lòng.

Cô đứng thẳng lưng, quay người lại, lúc này mới phát hiện cách đó không xa có một người đàn ông đang đứng nhìn.
Mày kiếm mắt đào, môi mỏng, sống mũi cao như thể bước ra từ những trang tiểu thuyết.

Trên người anh phảng phất mùi rượu rum. Gió lướt qua, Hi Vi vẫn có thể ngửi thấy hương rượu nhạt mà ngọt. Áo vest được vắt hờ trên cánh tay phải, ống tay áo sơ mi xắn lên tới khuỷu, dáng đứng thoải mái mà không kém phần ung dung.

Anh đứng cách cô vài mét, ánh mắt lặng lẽ đặt lên người Lâm Hi Vi.
Khi tầm nhìn chạm nhau, anh không hề lúng túng, chỉ khẽ gật đầu, giọng nói trầm và thấp:

“Khu vườn ở đây đẹp thật. Tôi ra hóng gió một chút… không làm phiền cô chứ?”

Lâm Hi Vi lắc đầu, giọng điềm đạm:

“Không đâu. Vườn nhà Hân Hoa rất có phong vị, chỉ là hơi rộng. Trời sắp tối rồi, anh cẩn thận kẻo lạc đường.”

Chỉ một câu nói, đã đủ để nhận ra, cô hoàn toàn không quen biết anh, cũng chẳng hề ý thức được thân phận của người đang đứng trước mặt mình. Rõ ràng, anh là người ngoài giới của cô.

Đinh Ngật hai mươi sáu tuổi.
Trong làng giải trí, cái tên ấy đã sớm không còn xa lạ, nhiều lần được đề cử các giải thưởng lớn nhỏ, trong tay cũng đã có không ít cúp vàng danh giá. Người gặp anh, phần nhiều đều khách khí gọi một tiếng “thầy Đinh”.

Nhưng Lâm Hi Vi thì chưa từng để tâm đến làng giải trí. Cô không xem phim, không theo dõi truyền hình, càng không quan tâm đến ai đang nổi tiếng. Thứ cô xem nhiều nhất, là kênh tài chính và những bản tin kinh tế khô khan.

Vì thế, trong khoảnh khắc ấy anh chỉ là một người khách xa lạ đi lạc trong vườn.
Còn cô, là giai nhân trong tranh, vô tình bước vào tầm mắt anh, mà chính mình không hề hay biết.

Việc cô không biết đến cái tên Đinh Ngật, vốn dĩ cũng là lẽ thường.
Ngược lại, chính sự thờ ơ ấy lại vô tình khơi dậy hứng thú nơi anh.

Đinh Ngật bước lại gần hơn một chút, giọng nói vẫn giữ ý tứ vừa đủ:

“Thú thật là tôi không nhớ rõ đường về lắm. Nếu không phiền, cô có thể dẫn tôi đi dạo một chút được không?”

Ánh trăng len lén xuyên qua tán liễu rủ, rơi xuống hàng mày đôi mắt của anh, phủ lên nét mặt ấy một tầng sáng dịu.
Anh dừng lại cách Lâm Hi Vi vài bước, không tiến thêm, cũng không thúc giục, chỉ lịch sự chờ đợi câu trả lời của cô.

Lâm Hi Vi khẽ mỉm cười, dáng vẻ thoải mái tự nhiên:

“Tất nhiên rồi. Xin hỏi quý danh tiên sinh?”

Đinh Ngật tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh cô, giọng nói trầm thấp, mang theo chút ấm áp:

“Tôi họ Đinh, tên Ngật. Còn tiểu thư thì sao?”

Khoảng cách rút ngắn lại, Lâm Hi Vi vô thức hít phải mùi rượu nhàn nhạt trên người anh, vị ngọt pha chút cay, giống hệt loại rum nhẹ. Không biết là do rượu hay do đêm hè quá dịu dàng, cô chợt cảm thấy đầu óc mình cũng hơi lâng lâng.

“Tôi tên Lâm Hi Vi.”
Cô dừng một chút, rồi nói tiếp, giọng nhẹ nhàng:
“Hi Vi là do bố tôi đặt, lấy từ câu thơ của Đào Tiềm: ‘Vấn chinh phu dĩ tiền lộ, hận thần quang chi Hi Vi’, “hỏi người đi đường về lối trước, hận ánh bình minh còn mờ ảo.”

Lâm Hi Vi chưa từng nghe qua cái tên Đinh Ngật, nhưng Đinh Ngật lại biết rất rõ về cô.

Tiểu thư của tập đoàn Lâm thị, người thừa kế được cả giới tài chính âm thầm nhìn vào, tương lai nắm giữ thương nghiệp đồ sộ. Tuổi còn rất trẻ, trong tay đã là khối tài sản tính bằng con số tỷ đô.

Khác hẳn với những nữ minh tinh trong làng giải trí, cô không cần dựa vào tư bản để đứng vững. Bởi vì bản thân cô, chính là tư bản.

Trong tưởng tượng của Đinh Ngật, Lâm Hi Vi hẳn phải là kiểu phụ nữ sắc sảo, khí chất lạnh lùng, ánh mắt luôn mang theo sự tính toán tỉnh táo, nói năng chừng mực, ra quyết định gọn gàng dứt khoát, chỉ có như vậy, mới đủ để một mình tung hoành trên thương trường, khiến người khác không dám xem thường.

Đinh Ngật ngẩng đầu, chăm chú nhìn người con gái trẻ trước mặt.
Cô tựa như tiểu thư khuê các xuất thân thư hương thế phiệt Giang Nam, khí chất thanh cao như tùng bách trúc mai, đứng yên đã thành phong cảnh. Khi mỉm cười lại chẳng hề mang vẻ kiêu ngạo, chỉ có nét thanh tú ôn nhu, dịu dàng thấm vào lòng người.

Trên người cô, hoàn toàn không mảy may mùi vị của đồng tiền hay danh lợi.

Anh khẽ mở lời, giọng nói trầm thấp mang theo chút cảm khái:
“Thì ra là tiểu thư Lâm… thật khiến tôi bất ngờ.”

Gió hè trong gian đình khẽ thổi, mang theo chút mát lành, như xoa dịu hết thảy bụi trần và phiền muộn thế gian.

Hồng trần muôn vẻ,
dưới góc nhìn của tạo hóa, từng nét bút đậm nhạt đan xen, lặng lẽ vẽ nên khởi đầu của đêm nay và cũng là khởi đầu của một đoạn nhân duyên, đã định sẵn từ lâu.

Lâm Hi Vi mỉm cười, nghe ra ẩn ý trong lời anh, nhưng vẫn cố tình hỏi:
“Bất ngờ vì điều gì? Chẳng lẽ tiên sinh từng nghĩ tôi là một con hổ cái sao?”

Đinh Ngật không vòng vo, thẳng thắn đáp:
“Quả thực… khác xa những gì tôi tưởng tượng.”

Lâm Hi Vi đưa tay vén lại mấy sợi tóc mai bị gió đêm thổi rối, động tác tự nhiên ung dung:
“Tiên sinh cũng là bạn của Hân Hoa ư? Tôi dường như chưa từng gặp qua tiên sinh.”

Đinh Ngật lắc đầu, giọng điệu khiêm nhường:
“Không dám nhận là bạn thân của tiểu thư Trần. Tôi cũng là diễn viên, từng hợp tác với cô ấy một bộ phim, đảm nhận vai nam chính.”

Gió đêm dần se lạnh, hơi sương thấm qua mặt ghế đá trong đình. Hai người không hẹn mà cùng dịch lại gần nhau hơn một chút, khoảng cách vô hình lặng lẽ bị kéo ngắn.

Mùi rượu rum trên người anh vì thế mà trở nên rõ ràng hơn, nhạt mà ngọt, len vào hô hấp.

Lâm Hi Vi theo lời anh, thuận miệng nói tiếp:
“Tôi ít khi xem phim điện ảnh hay truyền hình, nhưng về nhà… sẽ tìm xem tác phẩm của tiên sinh.”

Không rõ là xã giao hay thật lòng, chỉ biết rằng cô rõ ràng không muốn để cuộc trò chuyện này dừng lại.

Đinh Ngật vừa định mở miệng khiêm tốn vài câu, thì như thể trời chiều lòng người, một trận gió mát bất chợt nổi lên, thổi tán lá liễu xào xạc. Hơi lạnh theo gió ùa tới không báo trước, Lâm Hi Vi khẽ hắt xì một tiếng.

Gần như theo phản xạ, Đinh Ngật lấy chiếc áo vest đang vắt trên tay, khoác lên vai cô. Có lẽ do men rượu còn vương, anh hoàn toàn không kịp suy nghĩ về sự thân mật có phần vượt ranh giới ấy.

Trong màn đêm mỏng như khói, Lâm Hi Vi ngẩng đầu. Đôi mắt long lanh như ánh sao của cô nhìn thẳng vào đáy mắt anh, khiến động tác của Đinh Ngật bất giác khựng lại.

Cả hai đều có đôi đồng tử đen thẳm. Không rõ từ lúc nào, trong ánh nhìn giao nhau ấy, dường như đã có một ngọn đèn nhỏ lặng lẽ được thắp lên. Ánh sáng yếu ớt nhưng đủ khiến lòng người xao động, phản chiếu lẫn nhau, thoảng qua một tầng ý vị mơ hồ khó gọi tên.

Chiếc áo vest của anh mang mùi nước hoa nam nhàn nhạt. Giờ khoác lên người cô, tựa như để lại trên người cô một dấu vết rất khẽ. Ngửi kỹ, nốt hương đầu là chanh thanh mát, hương giữa phảng phất mùi trà, hương cuối lại là gỗ đàn hương quyện cùng xạ hương trầm ấm, giống hệt con người anh, sạch sẽ mà sâu lắng.

Đinh Ngật dời ánh mắt sang chỗ khác trước, giọng nói hạ thấp đi vài phần:
“Gió nổi rồi, tiểu thư Lâm… đừng để cảm lạnh.”

Lúc này, Đinh Ngật bỗng rất muốn châm một điếu thuốc, mượn làn khói mờ che đi nỗi rối bời vô cớ đang dâng lên trong lòng.

Lâm Hi Vi khẽ kéo lại chiếc áo vest khoác trên vai, đầu ngón tay chạm vào vạt áo lạnh mát, nhẹ giọng nói:
“Cảm ơn anh.”

Cô đã đổi từ “tiên sinh” sang “anh”.

Chỉ một thay đổi rất nhỏ, nhưng đủ khiến tim Đinh Ngật khẽ lệch một nhịp. Anh bất giác mỉm cười, ngay cả giọng nói cũng trở nên thoải mái hơn vài phần:
“Không có gì.”

Cứ ngồi ngẩn ngơ trong đình thế này, dường như cũng không phải chuyện hay. Gió đêm mỗi lúc một lạnh, ánh trăng nghiêng dần, mang theo chút tĩnh mịch khiến người ta dễ sinh ra những suy nghĩ không nên có.

Lâm Hi Vi đứng dậy trước, váy sườn xám khẽ lay theo động tác:
“Chúng ta đi tìm Hân Hoa thôi. Mất tích lâu thế, chắc cô ấy đang tìm tôi.”

Đinh Ngật lắc đầu, nụ cười mang theo chút trêu ghẹo rất nhạt:
“Tiểu thư Trần bận lắm, e rằng sẽ không nhớ đến hai chúng ta đâu.”

Lâm Hi Vi nghe vậy, lúc này mới chợt nhớ ra. Hôm nay, công tử nhà họ Triệu cũng có mặt. Hai người họ thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối, là mối nhân duyên mà ai nhìn vào cũng phải gật đầu khen hợp.
Nhà họ Trần và họ Triệu vốn đã sớm có ý tác hợp đôi bên.

Nghĩ đến đây, Lâm Hi Vi bỗng bật cười thầm trong lòng. Trần Hân Hoa lúc này e rằng đang chìm trong vòng tay ấm áp của công tử Triệu, nào còn tâm trí đâu mà để ý xem cô đã đi đâu.
Nặng tình nhẹ bạn, cô âm thầm mắng một câu, nhưng trong khóe môi lại lộ ra ý cười rất khẽ.

Mùi nước hoa vương lại trên chiếc áo vest khiến Lâm Hi Vi dần tỉnh táo hơn. Cô khẽ cong môi nghĩ thầm, không bị ai để ý tới cũng tốt, dù sao cô cũng không phải một mình.

Lâm Hi Vi dẫn anh đi hết một vòng khu vườn nhà họ Trần.

Điều kỳ diệu giữa hai người là: cô kể chẳng thấy mệt, còn anh nghe chẳng hề thấy chán.

Lâm Hi Vi không phải hướng dẫn viên chuyên nghiệp, kể chuyện hoàn toàn tùy hứng:
“Cái hồ này, hồi nhỏ tôi với Hân Hoa hay đến cho cá ăn. Cho mãi không ngừng, bà Trần thấy vậy cười bảo đừng cho nữa, cá ăn nhiều quá sẽ chết no đấy.”

Cô nhớ ra một chuyện rất buồn cười, không nhịn được bật cười:
“Hân Hoa không phục, cãi lại rằng cá đâu có ngốc, no rồi thì nó sẽ không ăn nữa. Bà Trần liền nói cô ấy là đứa ngốc, bảo trí nhớ của cá chỉ có bảy giây, ăn xong là quên ngay mình vừa ăn. Cuối cùng Hân Hoa kết luận với tôi: ngốc không phải cô ấy, mà là con cá.”

Đinh Ngật cũng bật cười theo, giọng nói mang theo chút cảm khái rất thật:
“Trí nhớ bảy giây cũng tốt… ít nhất, đau lòng sẽ không ở lại quá lâu.”

Lâm Hi Vi không hoàn toàn đồng tình với anh, khẽ nghiêng đầu hỏi lại:
“Vậy chuyện vui qua bảy giây, chẳng lẽ cũng quên sạch sao?”

“Đời người, chuyện không như ý chiếm đến tám chín phần.” Đinh Ngật đáp, giọng điềm đạm. “Phiền muộn vốn luôn nhiều hơn niềm vui.”

Chủ đề ấy, cả hai đều không nói tiếp. Có những điều, vừa chạm đến đã đủ, không cần đào sâu.

Con đường nhỏ lát sỏi cuội uốn quanh khu vườn, đôi giày cao gót đế da cừu của Lâm Hi Vi đi trên đó có phần chật vật.

Nhà họ Trần theo đuổi phong vị cổ điển, ánh đèn trong vườn cũng được giấu trong những chiếc lồng đèn giấy treo nơi mái hiên, ánh sáng mờ ảo như sương. Đẹp thì có đẹp, nhưng thực tế lại không mấy tiện lợi.

Đinh Ngật đi sau cô, lặng lẽ lấy điện thoại bật đèn pin, soi con đường dưới chân cô.

Dẫu vậy, cô vẫn sơ ý, bước hụt một nhịp.

Lâm Hi Vi còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã nghiêng về phía sau, rơi vào vòng tay người đàn ông phía sau lưng. Tay anh chỉ đỡ hờ, rất đúng mực, không hề vượt quá giới hạn.

Nửa người cô tựa vào lồng ngực anh. Mùi rượu rum ngọt nhạt hòa cùng hương nước hoa nam tính đồng thời ùa vào, gần như ngay lập tức in sâu vào trí nhớ. Cảm giác đau âm ỉ nơi cổ chân bị làm cho tê liệt, chỉ còn lại nhịp tim khẽ loạn, vang lên rõ ràng trong lồng ngực yên tĩnh.

Lâm Hi Vi luôn có một nguyên tắc sống: hỉ nộ không lộ ra mặt.
Nguyên tắc ấy, dù với bản thân hay với người khác, đều là một lớp phòng vệ vững vàng.

Nhưng lúc này, cô lại không thể kìm nén được, vành tai khẽ đỏ lên.

Rời khỏi vòng tay anh, Lâm Hi Vi cũng không rõ mình đang nói gì, tựa như người say lại là cô. Rõ ràng trong bữa tiệc, cô chỉ nhấp vài ngụm cocktail.
Cô lúng túng buột miệng:
“Đường nhà Hân Hoa khó đi thật… lúc nào bảo cô ấy đổi hết thành đá xanh đi.”

Rõ ràng là do mình mang giày cao gót, bước không vững, vậy mà lại đổ lỗi cho con đường nhà người khác. Nghĩ đến đó, Lâm Hi Vi tự mình cũng thấy xấu hổ, gò má nóng lên.
Cô không dám nhìn anh, đó là sự bối rối hiếm hoi, thậm chí xa lạ với chính cô.

Đinh Ngật lên tiếng, giọng trầm thấp:
“Chân cô… còn đi được không?”

Lâm Hi Vi gần như không cần suy nghĩ, lập tức đáp:
“Được chứ, không sao đâu.”

Đinh Ngật dường như không tin. Anh khẽ hất cằm về phía cô:
“Tiểu thư Lâm đi thử hai bước xem.”

Cô vừa nhấc chân, đã khẽ “ui” một tiếng, mày nhăn lại. Cổ chân truyền đến cơn đau âm ỉ, e rằng đã trật gân.

Giọng anh vang lên từ phía sau, không cao, nhưng rất rõ ràng:
“Đừng động. Không đi được thì đừng cố.”

Cô chậm rãi quay đầu lại. Dưới ánh trăng nhạt, ánh mắt cô chạm vào đôi mắt anh, đôi mắt đa tình đến mức ngay cả ánh trăng soi vào cũng phải tan chảy.

Đinh Ngật khẽ mỉm cười, bước lên trước mặt cô, cúi người xuống:
“Lên đi. Tôi cõng cô đến phòng khách nhà họ Trần, rồi tôi về.”

Ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại thật sự đưa tay vòng qua cổ anh, tựa người vào tấm lưng rắn chắc kia. Khi anh đứng thẳng dậy, thân thể cô theo quán tính nghiêng sát hơn, môi suýt nữa chạm vào gáy anh.
Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí Lâm Hi Vi chao đảo.

Cô khẽ mở miệng, ghé sát bên tai anh hỏi nhỏ:
“Nặng không?”

Hơi thở ấm áp phả vào tai khiến tim Đinh Ngật run lên một nhịp. Bàn tay đang đỡ lấy eo cô bất giác siết chặt hơn một chút, rồi lại kịp thời kiềm lại.
Anh đáp, giọng trầm thấp:
“Không nặng.”

Trên người thì không.
Nhưng trong lòng, dường như đã nặng thêm một chút rồi.

Quãng đường ấy, cả hai đều không rõ ràng là mang hương vị gì.
Rõ ràng còn rất xa lạ, nhưng chỉ cần cô đặt tay lên vai anh, trong không khí đã sinh ra một thứ mập mờ mỏng manh, như thể chỉ cần khẽ kéo, sẽ hóa thành một sợi tơ đỏ vô hình.

Mùa hè, áo quần mỏng nhẹ. Giữa da thịt hai người, thực ra chỉ cách nhau một lớp vải.
Đều là người trưởng thành rồi, vậy mà vẫn giống như trẻ con lén ăn vụng kem, vừa tham lam, vừa hoang mang, đem những cảm giác ấy cất giấu như một bí mật nhỏ.

Một khi trong lòng đã có “ma”, ý nghĩ ấy vừa nhen lên, liền không cách nào ngăn nó bén rễ, âm thầm đâm chồi.
Vành tai anh đang đỏ lên. Dưới ánh trăng trong vắt, Lâm Hi Vi nhìn thấy rõ ràng đến mức không thể làm ngơ.

Phía trước là bậc thang đá. Khi Đinh Ngật nhấc chân bước lên, thân thể cô khẽ chao đảo, chóp mũi vô tình chạm vào vành tai anh.
Tim hai người cùng lúc nhảy thót lên, như con cá nhỏ mắc câu, giãy giụa một nhịp, rồi lại rơi trở về mặt nước.

Cho đến tận phòng khách nhà họ Trần, cả hai đều không nói một lời.

Mở cửa trước, bật đèn sau.
Lâm Hi Vi từ trên lưng anh xuống, cởi giày, ngoan ngoãn ngồi xuống bên giường. Chiếc áo sơ-mi của anh vì vừa cõng cô, phía sau đã nhăn nhúm một mảng, như dấu vết lặng lẽ của quãng đường không ai dám nhắc tới.

“Anh lại đây.”

Lâm Hi Vi mở miệng gọi, khẽ vẫy tay về phía anh. Đinh Ngật thật sự bước lại, theo ý cô quay người cúi xuống.
Cô đưa tay, giúp anh vuốt phẳng phần áo sơ-mi nhăn ở sau lưng, động tác nhẹ nhàng đến mức như sợ chạm vào điều gì đó không nên chạm.
“Được rồi,” cô nói, “không nhăn lắm đâu.”

Đinh Ngật đứng thẳng dậy, nhìn vào mắt cô:
“Cảm ơn. Nghỉ sớm nhé, tôi đi trước đây.”

Cô ngoan ngoãn gật đầu:
“Vâng, anh đi cẩn thận.”

Anh đi đến cửa, giúp cô khép lại. Cánh cửa sắp đóng thì giọng cô lại vang lên, gọi giật:
“Đợi đã.”

Đinh Ngật dừng bước, quay đầu trong nhịp tim của chính mình.
Tóc cô đã xõa, ánh đèn trong phòng hắt xuống khiến đôi mắt long lanh, như có nước khẽ lay.
“Áo vest của anh.”

Cô đưa tay trao lại. Đinh Ngật nhận lấy.
“Chúc ngủ ngon.”
“Chúc ngủ ngon.”

Ngoài kia gió mát dần, hơi đêm se lạnh. Đinh Ngật khoác áo vest, theo thói quen thò tay vào túi, định lấy thuốc ra châm một điếu.

Đầu ngón tay chạm vào không chỉ là hộp thuốc, còn có một thứ khác.

Là một tấm danh thiếp.
Trên đó in số điện thoại của chủ nhân, nét chữ đơn giản, gọn gàng.
Tên: Lâm Hi Vi.

Đinh Ngật khẽ cười, nụ cười rất nhẹ, gần như tan vào trong gió đêm. Anh lại đặt hộp thuốc trở về túi áo.

Tấm danh thiếp được kẹp giữa đầu ngón tay. Anh lấy điện thoại ra, lưu số vào danh bạ.
Ngón tay dừng lại một nhịp ở ô “tên”, rồi mới gõ vào hai chữ ấy.

Lâm Hi Vi.

Sau đó, anh khóa màn hình, cất điện thoại đi.
Đêm hè yên tĩnh, gió thổi qua hàng liễu, mang theo hương cỏ cây rất nhạt.

Trước Tiếp