Dù Sao Thì Bạn Cũng Sẽ Chết Mà Thôi

Chương 21

Trước Tiếp

Trong khi đó, ở căn phòng bên cạnh Calixio...

"Rốt cuộc là họ đang nói chuyện gì vậy?"

Sự lo lắng của Nux đang tăng lên theo từng phút. Tuy nhiên, anh không thể thể hiện sự bất an bằng cách lắc lư chân, gãi đầu hay cắn móng tay. Anh chỉ có thể quỳ gối một cách nghiêm chỉnh và nhìn chằm chằm vào bức tường.

Dù chỉ có một mình, anh không thể từ bỏ tư thế của một hiệp sĩ.

Đã trôi qua một tiếng rưỡi kể từ khi hai phòng bị tách ra. Phòng bên cạnh hoàn toàn im lìm. Có tiếng đối thoại nhưng thì thầm quá nhỏ, rất khó nghe. Dù có áp tai vào tường đến mấy, anh cũng không thể nghe rõ nội dung.

"Nếu họ phá hủy phòng trọ thì nguy to."

Sự lo lắng của Nux, người lần đầu tiên bị tách khỏi Hoàng đế, không những cháy thành than mà còn sắp hóa thành tro.

Phạm vi hành động của Nux luôn được quyết định theo lệnh của Calixio. Với tư cách là phụ tá, anh có nghĩa vụ phò tá hắn, và Hoàng đế cũng có lúc dựa dẫm vào Nux, người từng là tham mưu chiến tranh. Tuy nhiên, những trường hợp đó hiếm hoi hơn cả móng tay.

Thế mà hôm nay, ranh giới của họ lại bị chia cắt. Lại không phải chiến trường! Chỉ vì một lời nói của tên phá gia chi tử, người mà chết lúc nào cũng không có gì là lạ, mà anh bị ném sang phòng bên cạnh.

Vì vậy, Nux, trong tình cảnh tiến thoái lưỡng nan của một chú ngựa non, chỉ còn biết cầu nguyện rằng "Bệ hạ sẽ biết kiềm chế cơn giận."

"Nhưng bức tường này sao lại cứng chắc thế. Trông thì cứ như sắp sập đến nơi."

Anh đấm nhẹ vào tường nhưng chẳng khác gì một cú mát-xa. Cuối cùng, anh đứng phắt dậy và bước ra ngoài. Anh không thể ngồi chờ một cách vô vọng trong căn phòng đó.

Nux đóng cửa lại và bước đi yên lặng. Anh đứng trước cửa phòng bên cạnh, giữ một tư thế nghiêm nghị. Sau khi tích tụ khí thế, anh ngẩng cao đầu một cách đứng đắn. Đôi chân đứng vững, tạo khoảng cách vừa phải giữa hai bàn chân, trông thật dũng mãnh. Tư thế kiên cố đó không thua gì lính canh gác. Đó là điều tốt nhất anh có thể làm lúc này.

Thời gian trôi qua chậm chạp đối với Nux, người đã từ bỏ giấc ngủ. Vầng trăng mờ ảo lảng vảng qua ô cửa sổ cuối hành lang. Nux lấy chiếc đồng hồ quả quýt từ túi áo vest ra. Dây đồng dài thả xuống, nắp khắc hoa văn mặt trời được mở ra một cách tinh xảo.

Ngay khi anh xác nhận một giờ đã trôi qua, một tiếng "Rầm" vang lên làm màng nhĩ rung động. Âm thanh đó phát ra chính xác từ trong phòng.

Nux vội vàng mở cửa.

"......"

"......

"

Đập vào mắt Nux đang run rẩy kinh hoàng là cảnh tượng tên phá gia chi tử đang đè Hoàng đế xuống sàn và chiếm thế thượng phong. Damian Etumos, cái tên vô lễ đó!

"Cái đồ phạm thượng này, ngươi đang làm cái quái gì vậy?!"

Nux kinh hãi, vội vã chạy đến và quăng Damian ra xa. Damian bị ném ra mà không kịp phản ứng, chỉ còn biết chớp chớp mắt.

"Phạm thượng...? Tôi á...?"

Giọng nói ngạc nhiên của anh nghe thật tuyệt vọng. Damian cũng bất ngờ đến mức suýt ngất đi.

Tuy nhiên, thế giới này là một nơi cô độc và khắc nghiệt.

"Bệ hạ, Ngài có sao không?"

Calixio được đỡ dậy bằng cánh tay khỏe mạnh, nhìn chằm chằm xuống Damian. Damian, ngã rạp như cành cây khô, chỉ có thể thở dài thườn thượt trong sự thảm hại.

Nux bận rộn xem xét sự an nguy của Calixio. Không hề có một lời xin lỗi nào. Mặc dù vì hòa bình của Đế quốc, Hoàng đế không được phép bị thương, nhưng Damian không thể giấu nổi sự ấm ức của mình.

"Bệ hạ thật may mắn khi có một phụ tá luôn chạy đến mà không cần biết đầu đuôi câu chuyện như thế này."

Damian cố ý nói móc như thể tặng kèm một món quà. Sự hẹp hòi của anh được gói lại bằng một chiếc ruy băng rụt rè. Đúng lúc Damian đang chống tay dưới sàn để đứng dậy, một bàn tay to lớn bất ngờ xuất hiện trước mặt anh. Đó là một nắm đấm thô ráp, cứng như đá tảng.

"......

"

Damian liếc nhìn Calixio, chủ nhân của bàn tay đó. Hắn đang muốn chơi trò ba lá bịp bợm sao. Nghĩ vậy, anh chống tay đứng dậy.

"Có lẽ cần giải thích tình hình cho Phụ tá biết."

Damian phủi quần áo dính bụi.

Động tác Calixio xòe nắm đấm rồi thu về rất chậm. Trông hắn có vẻ bối rối.

Đôi mắt Nux đảo lia lịa, run rẩy lo lắng. Không khí trở nên vô cùng kỳ lạ. Đó là một tín hiệu đỏ. Calixio chưa bao giờ để mất lợi thế, dù có cố tình rò rỉ thông tin để lật ngược tình thế chiến tranh. Nhưng bây giờ thì sao? Quyền chủ động đã hoàn toàn rơi vào tay đối phương.

Tại sao...?

Nux không thể chấp nhận bầu không khí kỳ quái đang diễn ra, anh hắng giọng thật lớn.

"Xin lỗi vì đã thất lễ mà không xem xét tình hình. Ngài Etumos. Xin Ngài rộng lòng tha thứ cho sự vô lễ này."

"Là lỗi của tôi vì đã ngồi lên ngọc thể của Ngài."

"Nhưng tại sao... Hai vị lại..."

Nux chỉ dám liếc nhìn, không thể hỏi thẳng câu tại sao lại cọ xát cơ thể vào nhau.

Calixio không hề quan tâm đến Nux. Hắn chỉ nhìn luân phiên giữa bàn tay đang ngượng nghịu của mình và Damian. Hắn thậm chí không hiểu tại sao bản thân lại đưa tay ra. Đây là lần đầu tiên hành động đi trước suy nghĩ.

Vì cả hai người đàn ông đều lơ đãng, chỉ có không khí ngượng ngùng bao trùm căn phòng.

"Tôi đã làm hỏng một màn biểu diễn thú vị định dành cho Bệ hạ." Cuối cùng, Damian phá vỡ sự im lặng.

"Biểu diễn thú vị là gì...?"

Chẳng lẽ là diễn kịch một mình đâm kiếm vào đầu kẻ địch sao?

"Nói không bằng trực tiếp xem."

Damian cúi người, ghé miệng vào tai Nux thì thầm. Nux, người vốn cảnh giác cao độ, lại phản ứng ngay lập tức túm lấy cổ tay Damian và chặt vào mắt cá chân làm anh ngã. Damian, trong hình hài con chuột thất bại khi cố gắng đeo chuông cho mèo lần nữa, chỉ biết cười hềnh hệch.

"Tôi thích màn trình diễn nhào lộn, nên định làm mẫu một chút thì thành ra thế này."

Dấu chấm than hiện lên trong mắt Nux, người đang khống chế Damian với tư thế đè lên người anh.

"Nhưng tại sao Ngài lại ở trên?"

"Bỏ qua mấy chi tiết nhỏ đó đi. Dù sao thì tôi vô tội, giờ Ngài ra ngoài được không? Tôi đang có chuyện rất quan trọng cần nói với Bệ hạ."

"Vừa nãy Ngài bảo là đang có màn biểu diễn thú vị..."

"Haha, thôi nào. Bỏ qua đi, bỏ qua đi, được không?"

Damian cười lớn một cách thô lỗ, không hợp với giọng nói thanh thoát của mình, rồi vỗ vỗ vào lưng Nux. Bị khí thế mạnh mẽ đẩy lùi, Nux lúc này đã đứng trước cửa. Cạch. Cửa mở. Nux, người suýt bị tống ra ngoài trong lúc ngơ ngác, vội vã đẩy cửa đóng lại.

Tiếng RẦM vang lên như đại bác làm Damian giật mình.

"Tôi sẽ đợi ở đây."

Nux đứng chắn trước tay nắm cửa. Ý anh ta là không chịu rời đi. Một khí thế vô cùng kiên quyết.

Damian không thể nói gì, đành nhìn Calixio một cách tiếc nuối. Calixio, người nãy giờ chỉ nhìn vào tay mình, nhướng một bên mày. Hai con người ngây thơ như bê con đang chờ đợi hắn mở lời.

"Lâu rồi mới về quê hương, sao không đi tận hưởng một chút."

Đôi mắt vô cảm của hắn hướng về phía Nux. Ý là quay về phòng bên cạnh. Vai Nux rũ xuống, miệng há hốc kinh ngạc. Ngược lại, khóe môi Damian nhếch lên hết cỡ.

"Chúc Phụ tá ngủ ngon."

Damian tiễn khách một cách thân mật. Nụ cười đó, đối với ai đó có thể thấy thân thiện, nhưng với Nux lại là nụ cười của một con vẹt đáng ghét. Nhưng trước mặt Hoàng đế, Nux cũng chỉ là một con kiến không có tiếng nói, đành lủi thủi bị đuổi đi.

Cạch, cánh cửa cũ kỹ giống Nux đóng lại. Sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng.

Calixio, lúc nào không hay đã ngồi ở mép giường, ném một cái nhìn nghiêng về phía tôi. Damian cười toe toét, nhìn hắn với ánh mắt mất tiêu cự.

"Kẻ phá đám đã đi rồi, chúng ta tiếp tục cuộc trò chuyện dang dở nhé?"

Bàn chân Damian, vốn luôn dũng cảm, lúc này chậm rãi bước về phía giường rồi dừng lại. Anh đứng cách xa Calixio một khoảng, rồi quỳ gối. Đôi mắt hơi ửng đỏ khẽ cong lên.

"Tôi có thể trao cho Ngài vị trí Công tước Berhan."

Nắm đấm cuộn lại nhẹ nhàng đặt lên đùi Calixio. Mu bàn tay trắng bệch, không một vết thương, lật ngược xuống. Các ngón tay mở ra như những búp hoa huệ. Trên lòng bàn tay lộ ra một tấm thẻ tròn. Đó là thẻ căn cước của Isaac.

Đây là thứ mà tôi đã cố gắng đưa cho Calixio một cách ngầu lòi bằng cách ghé sát tai hắn, rồi thất bại trong trận chiến vật lộn. Calixio không nghĩ đến việc hắn đã chạm vào tôi, nhưng ngay khi tôi chạm vào, hắn đã đẩy tôi gần như bay đi. Lúc sắp rơi xuống giường, tôi đã túm chặt lấy hắn như Nông Kê cứu nước, khiến cả hai cùng lăn ra... và tạo ra tư thế xấu hổ là tôi ngồi trên người Calixio.

Thôi, bỏ qua cái kết quả thê thảm sắp bị đánh chết đó đi.

"Đổi lại, Bệ hạ có thể cho tôi những gì?"

Tay Calixio áp lên tay Damian. Những gân máu nhúc nhích.

Khác với bàn tay trắng trẻo, không tì vết của Damian, những gân trên bàn tay rám nắng, sạm màu vì phơi nắng lâu lại vô cùng cường tráng. Nhìn những đường gân xanh rõ nét đó, Damian cố nén môi lại.

"Hình như tôi đã đợi câu trả lời quá lâu rồi."

"...Ta cũng chưa nghe câu trả lời về lý do ngươi tìm kiếm Dấu Ấn Thần Thánh mà."

"Nhưng tung tích của Công tước Berhan chẳng phải quan trọng hơn sao? Ông ta có thể là người đã giúp con tin trốn thoát. Chi bằng bắn một mũi tên trúng hai đích đi."

"Ta không có lựa chọn nào khác."

Calixio nhặt tấm thẻ màu vàng lên. Tấm thẻ của chủ nhân Tháp Phép thuật phía Đông, cũng là Pháp sư cấp cao duy nhất trong Hoàng gia.

"Dấu Ấn Thần Thánh là món quà do Thần ban tặng. Nó không bị giới hạn ở bất kỳ nơi nào, mà được chôn sâu dưới lòng đất, và sẽ xuất hiện khi có người sở hữu Thần Lực vô cùng cao quý."

Đó chỉ là một viên ngọc truyền thuyết. Chỉ cần một câu ngắn gọn là có thể giải thích về Dấu Ấn Thần Thánh. Chỉ với lời giải thích đơn giản đó, nhiệm vụ đã dễ dàng đi đến thành công.

[[:SYSTEM] Nhiệm vụ Ẩn đã hoàn thành!]

[[:SYSTEM] Độ thiện cảm của Calixio tăng!]

[[:SYSTEM] Vị trí Dấu Ấn Thần Thánh được hiển thị.]

[[:SYSTEM] Vui lòng kiểm tra bản đồ trong danh sách Nhật ký.]

Cuối cùng, Damian thỏa mãn với giọng nói vang lên trong tai, rồi ôm chầm lấy vai Calixio. Trước hành động thay đổi đột ngột này, tay Calixio khựng lại giữa không trung. Rồi từ từ hạ xuống, chạm vào eo Damian. Hắn hơi ngập ngừng như thể không quen với việc tiếp xúc thân thể, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế ôm, nhìn Damian bằng ánh mắt khá là khó tả, khác hẳn lúc trước.

Trước Tiếp