Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Em mà còn không làm thế với anh."
"Anh sẽ nhào tới luôn đấy, thật sự."
Nhung Ngọc nói xong.
Liền thấy Quý Lễ im lặng cúi đầu.
Bị... bị nhìn thấu rồi sao!
Có phải biểu cảm của hắn quá vặn vẹo, không đủ nhiệt tình không?
Nhung Ngọc trầm mặc một lúc, đã chuẩn bị xong lời để tiếp tục thuyết phục Quý Lễ.
Lại nghe thấy giọng Quý Lễ nhàn nhạt, hơi hơi ngoảnh mặt đi, khẽ nói: "... Vậy thì tới đi."
Tới, tới cái gì? Nhào tới á!?
Nhung Ngọc chết đứng tại chỗ.
Khóe miệng Quý Lễ lại trộm cong lên, bàn tay thon dài trắng trẻo khẽ phủ lên mu bàn tay hắn, mập mờ luồn vào kẽ ngón tay hắn, nghiêm túc thì thầm: "Giữa hai đứa mình như vậy... cũng không tính là l* m*ng."
Ánh đèn bên giường ái muội mập mờ.
Quý Lễ mặc một bộ đồ ngủ tơ tằm màu xám bạc, vừa vặn và khéo léo phủ lên làn da trắng mịn tông lạnh của cậu, ngay cả cúc áo cũng được cài không một chút lộn xộn, khi khẽ cử động, trông như có ánh trăng chảy qua.
Cổ cậu thon dài, tư thế ngồi tao nhã, ngay cả đôi tay rõ từng khớp xương kia, cũng toát lên một vẻ cấm dục nền nã.
Ấy vậy mà sâu trong đáy mắt lại ánh lên vẻ mời gọi chết người.
Đã đến mức này rồi, mà còn không chủ động... thì còn mặt mũi nào làm bạn trai công chúa nữa!
Nhung Ngọc như tử sĩ bị ép nhảy cầu, hạ quyết tâm, nghiến răng, ấn vai Quý Lễ xuống, ngấn lệ dán lên đôi môi mát lạnh mềm mại như thạch.
Lúc đầu chỉ là chạm nhẹ đơn giản, sau đó Quý Lễ liền không thỏa mãn với sự tiếp xúc đơn giản như vậy nữa, liền biến thành một nụ hôn nồng nàn dính nhớp.
Thứ mát lạnh như thạch kia khẽ quấn lên cánh tay hắn, len lỏi vào tay áo và gấu áo, Nhung Ngọc nhận ra sự hiện diện quen thuộc, cả người căng gồng lên.
Lần này ngay cả nụ hôn cũng không thể đánh lạc hướng sự chú ý của hắn, kéo theo đôi chân mày cũng khẽ nhíu lại.
Biểu hiện nhỏ nhặt này liền bị công chúa nhanh chóng bắt được.
Quý Lễ dừng động tác lại, đôi đồng tử xanh thẳm đẹp đẽ thoáng khựng lại: "Anh không thoải mái sao?"
Nhung Ngọc nghiêm túc nheo mắt cười: "Đâu có."
Quý Lễ hơi mím môi.
Đột nhiên nắm lấy cổ tay Nhung Ngọc, áo trên cũng theo đó mà cuộn lên.
Cơ giáp sư đều có những đường nét trôi chảy và xúc cảm dẻo dai, dưới ánh đèn mờ ảo, ngay cả vân da cũng trở nên mịn màng như sứ.
Nhung Ngọc vốn chẳng nề hà việc để trần thân trên, nhưng bị công chúa nhìn như vậy, chẳng biết tại sao lại nóng mặt, nhỏ giọng chọc ghẹo cậu: "Sao thế? Áo anh làm ảnh hưởng đến việc phát huy của em à?"
Quý Lễ nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt dần sâu thẳm.
Trên người Nhung Ngọc vẫn còn nhiều vết đỏ tím lẫn lộn, là dấu vết cậu để lại khi hưng phấn, vùng trọng điểm sưng lên một vòng, biến thành màu đỏ thẫm, trông thế nào cũng thấy đáng thương, ước chừng cậu chạm nhẹ một cái thôi, Nhung Ngọc cũng sẽ thấy đau.
Sức lực của cơ giáp sư vốn dĩ rất lớn, hôm qua cậu lại quá mức hưng phấn, chỉ mải thao tác giống như trong sách, xuống tay cũng không biết nặng nhẹ.
Quý Lễ mím chặt môi: "Hôm qua sao anh không nói?"
Nhung Ngọc không ngờ cậu hỏi thẳng thừng như vậy, chính mình cũng nóng tai: "... Hôm qua anh cũng không biết mà."
Khi ở trạng thái Kim Đồng, ranh giới đau đớn của hắn không quá rõ ràng, thậm chí hưng phấn còn lấn át cả đau đớn, cộng thêm đối phương là công chúa mà hắn hằng ao ước, nói lời tán tỉnh còn chẳng kịp, hơi đâu mà để ý đến việc có đau hay không.
Đợi đến khi xong việc rồi, mới phát hiện ra là bị thương.
Dĩ nhiên chút đau này chẳng đáng là bao, chỉ là cọ vào quần áo thấy khó chịu, nên mới để tâm hơn một chút.
Quý Lễ lúc này mới lờ mờ nhớ lại, hôm qua Nhung Ngọc đối với cậu, là dịu dàng đến mức chẳng để cậu phải khó chịu chút nào.
Thứ thô bạo nhất, cũng chẳng qua là ở quán bar, trên cổ để lại một dấu răng nhàn nhạt.
Đôi mắt lam của Quý Lễ nhìn chằm chằm vào hắn.
Sự thất bại và lúng túng không nói nên lời.
Đến cả xúc tu nhỏ cũng ủ rũ rủ xuống, xúc tu đang quấn lấy áo hắn, thậm chí còn hổ thẹn kéo áo che lại cho hắn, như thể sợ hắn bị lạnh, còn muốn giúp hắn đắp chăn lên.
Nhung Ngọc suýt chút nữa phì cười, bóp xúc tu nhỏ một cái: "Em có muốn mặc thêm áo bông cho anh luôn không."
Quý Lễ há miệng, dường như là muốn xin lỗi, nhưng lại ngượng nói không ra miệng, cuối cùng chán nản buông tay, gục đầu lên vai hắn.
Nhung Ngọc lén nhéo khuôn mặt trắng nõn mịn màng của công chúa: "Quý Lễ, thật ra không sao đâu... đến da cũng chưa trầy mà."
"Mấy cuốn sách kỳ quái mà em đọc ấy, hơi đau một chút, người ta đều coi đó là tình thú, còn gì mà đổ máu rơi lệ đầy mình thương tích nữa cơ, khoang tinh thần có thể phục hồi được, thì đều không tính là chuyện gì to tát."
Giọng Quý Lễ rầu rĩ: "Nhưng anh khó chịu."
Chẳng trách hắn tránh mặt cậu, cậu thô bạo như vậy, chắc chắn đã khiến hắn khó chịu rồi.
"Thật ra anh, cũng không khó chịu lắm..." Nhung Ngọc hơi đỏ mặt, cũng có chút muốn cười.
Đây là lời thật lòng.
Hắn là kẻ không sợ đau, tuy rằng xong việc có hơi bừa bộn một chút, nhưng nếu người xằng bậy như vậy là công chúa, hắn lúc đó dường như cũng chỉ cảm thấy nhẹ bẫng như đang phiêu du trên mây xanh vui sướng.
Quý Lễ rủ mắt yên lặng.
Hiển nhiên là vẫn không tin.
Nhung Ngọc rốt cuộc cũng nổi lên dũng khí, hắng hắng giọng nói: "Em thế này, anh phải nói thật thôi."
"Thực ra là," Nhung Ngọc cắn tai cậu đùa bỡn, "Vấn đề của anh không nằm ở chuyện đó, mà là..."
Những lời vụn vặt phía sau, khiến người ta chẳng dám nghe kĩ.
Dưới ánh đèn khuya, thiếu niên tóc nâu kề sát bên tai cậu, vành tai chạm tóc mai, khe khẽ thì thầm những lời nho nhỏ.
Mày mắt đều là ý cười, đáy mắt mang theo vẻ phong lưu bỡn cợt, giống như ly nước trái cây ngày hôm qua, chuốc say lòng người, lại nói về những đề tài cấm kỵ như vậy.
Vành tai Quý Lễ bỗng chốc bốc hơi.
Nhung Ngọc nghiêm túc nói: "Em còn có xúc tu nữa."
"Anh không chạy trước, lúc đó chạy cũng chẳng có chỗ mà chạy ——"
"Cái thói quen này của em bây giờ... anh đây tương đương với chịu hình phạt đấy, ngoan nào..." Nhung Ngọc thật tâm thật ý mà cảm thán.
Hắn càng nói.
Đầu Quý Lễ càng cúi thấp.
Cuối cùng vùi hẳn vào hõm cổ hắn, không nói thành lời.
Nhung Ngọc thấy Quý Lễ phát ngượng, ngược lại càng thêm hăng hái: "Em mà lại hưng phấn lên lần nữa, xông pha dăm bảy trận, thao tác độ khó cao, anh đây thế nào cũng chết chắc..."
Miệng hắn bị xúc tu bịt lại.
Xúc tu nhỏ nóng hầm hập, Quý Lễ cũng nóng hầm hập.
Đều nũng nịu mà treo trên người hắn chẳng rời, khiến người ta không kìm lòng được mà muốn yêu chiều.
Trong lòng Nhung Ngọc vui vẻ, liền nheo mắt cười: "Giờ thì hiểu rồi chứ? Anh không phải chê em làm anh đau."
Quý Lễ mang theo cái đầu vừa đỏ vừa bốc khói, yên lặng gật gật đầu.
Sau đó liền thấy Quý Lễ đột nhiên đứng dậy, cúi đầu xuống giường.
Nhung Ngọc liền chộp lấy tay cậu: "Em lại đi đâu?"
Quý Lễ nhỏ giọng nói: "... Em đi mượn khoang trị liệu của họ."
Đây lại là lo bò trắng răng rồi.
Nhung Ngọc dở khóc dở cười: "Đâu có dễ vỡ thế, qua hai ngày là tự khỏi thôi."
Hơn nữa, hắn cũng không vứt nổi mặt mũi tới mức như vậy.
Đại ma vương sàn đấu một thời, cùng bạn trai mình hôn tới hôn lui, hôn tới mức phải vào khoang trị liệu, truyền ra ngoài thì còn mặt mũi nào mà lăn lộn nữa.
Quý Lễ liền hỏi: "Giờ còn đau không?"
Nhung Ngọc lại chợt đỏ cả tai, thấp giọng nói: "... Hôn một chút thì sẽ không đau nữa."
Quý Lễ bèn cúi người hôn lên môi hắn.
"Không phải mặt." Nhung Ngọc nheo mắt, nhìn chằm chằm Quý Lễ cười xấu xa.
Quý Lễ bỗng đỏ bừng mặt, tay nhẹ nhàng ấn lên vai Nhung Ngọc.
"Quý Lễ... Quan chỉ huy..."
Tất cả của hắn, đều trở nên sền sệt, vẩn đục, lại nóng rực.
Trong mắt không tự giác lưu chuyển những đợt sóng vàng kim.
Thiếu niên không nhịn được muốn hướng về phía người trong lòng mà đòi hỏi thêm những thứ thân mật, hỗn độn hơn, để chứng minh sự kề cận lại rực cháy này không phải hư ảnh.
"Làm sao đây," Nhung Ngọc nhỏ giọng nói, "hình như anh cũng học hư rồi."
Có lẽ vì đó là Quý Lễ.
Nên dường như bất kể có vụng về như thế nào, cũng sẽ khiến hắn cảm nhận được một tia ngọt ngào.
Giống như Quý Lễ khát khao hắn vậy.
Hắn cũng bàng hoàng mà khát khao Quý Lễ.
"Quý Lễ..." Nhung Ngọc muốn nói, hay là chúng ta thử một chút đi.
Hình như hắn vẫn khá chịu đau được.
Nhưng hắn lại lo lắng nhìn thoáng qua xúc tu của Quý Lễ.
Giờ đây đám nhóc con này đều ẩn mình trong bóng tối, như cái đuôi lớn trong bóng tối của Quý Lễ, hưng phấn vẫy chào hắn.
Gương mặt Quý Lễ càng đỏ, chúng càng vẫy vùng lả lướt, càng quyến rũ yêu kiều, gần như muốn nhảy múa trước mặt hắn.
Một... hai... ba...
Bảy... tám... chín...
Tám chiếc xúc tu, thật khiến người ta sầu não.
Hơn nữa bình thường đều là mấy bé đáng yêu thuần khiết thẹn thùng chơi đùa cùng hắn, đột nhiên lại dùng để...
Hay là thôi đi.
... Khoan đã?
Mấy chiếc xúc tu cơ? Tám hay chín? Sao hắn lại đếm ra chín cái?
Nhung Ngọc đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai.
Không phải tám chiếc sao?
Hắn đếm lại từng chiếc một.
Ở góc tường, phát hiện ra một cái bóng đen nhỏ đang cố giấu mình đi, thẹn thùng ngó về phía hắn.
Bản năng của Nhung Ngọc nói cho hắn rằng.
Cái bóng đen nhỏ nhắn này thẹn thùng đến mức quá đỗi đáng yêu.
Hắn nheo mắt lại hỏi: "Quý Lễ... Em có nhóc đáng yêu thứ chín từ khi nào thế?"
Quý Lễ lại tốc độ cực nhanh mà thẳng người: "Không có."
Nhung Ngọc còn chẳng buồn kéo áo xuống, nhanh như cắt nhào tới tóm lấy, mấy chiếc xúc tu đó cũng như bị phỏng, nhanh chóng thu lại không để lại dấu vết.
Kéo theo cả nhóc đáng yêu kia cũng biến mất tăm hơi.
Quý Lễ cố giữ bình tĩnh, mặt không cảm xúc dời mắt đi: "Anh nhìn nhầm rồi."
Có trá! Tuyệt đối là có trá!
Nhung Ngọc không cam lòng nhào tới: "Rõ ràng là có! Anh nhìn thấy rồi! Còn đếm hai lần mà!"
Quý Lễ mím chặt môi không nói lời nào.
Nhung Ngọc liền ôm chặt lấy cậu, tay mò mẫm lung tung trên người cậu, cười hì hì dỗ dành: "Em giấu nó ở đâu vậy, thả nó ra đi! Em có phải lén giấu bé đáng yêu không cho anh sờ không! Quý Lễ em thay đổi rồi, em chẳng thương anh nữa! Không còn là công chúa nhỏ tùy ý để anh nghịch nữa rồi!"
Hắn càng náo loạn.
Quý Lễ lại càng đỏ mặt.
Hắn còn chẳng kéo áo xuống, lồng ngực cứ thế dán vào lưng cậu.
Lại còn mó máy lung tung.
Cứ thế này mãi, bé xúc tu mini của cậu e là thực sự không giấu được nữa mất.
Quý Lễ vì quá tức giận.
Bèn dùng xúc tu nhỏ bịt mắt Nhung Ngọc lại.
Mấy chiếc còn lại trói chặt người ta tha đi.
Nhung Ngọc nhìn cũng không nhìn được.
Động cũng không động được.
Trong bóng tối, vẫn còn cười tủm tỉm gào la: "Quý Lễ, em chờ đấy, anh nhất định phải tóm ra cho bằng được."
Nhóc đáng yêu thứ chín của hắn! Trực giác nói cho hắn biết, hắn nhất định sẽ siêu thích chiếc xúc tu mini này.
"Tám cái còn chưa đủ sao?" Trong bóng tối đen kịt, giọng Quý Lễ nhàn nhạt lạnh lùng, lại ẩn chứa sự thẹn thùng bực bội không che giấu nổi.
Cảm giác ướt át lại một lần nữa tấn công Nhung Ngọc.
Trong bóng đêm, Nhung Ngọc đỏ rực vành tai, bị bịt kít môi.
"Anh yên tâm... em sẽ không bắt nạt anh đâu." Quý Lễ nói.
"Em chỉ là muốn thử lại một lần," Giọng Quý Lễ, mang theo sự dịu dàng hiếm thấy, "... Lần này em sẽ thật dịu dàng."
Coi như bản thân cậu có vụng về, không đủ dịu dàng.
Nhưng cậu vẫn còn những thứ khác đủ dịu dàng, để dành tặng hắn.
"Anh... có thích giác hút không?" Quý Lễ thẹn thùng hỏi.
Nhung Ngọc vừa định điên cuồng lắc đầu.
Lại bị bé đáng yêu trong suốt ấn sau gáy, gật đầu một cái.
Nhung Ngọc: ??? Còn có kiểu cưỡng ép gật đầu thế này sao?!
Quý Lễ giả vờ không biết mình đã làm gì.
Chỉ cần Nhung Ngọc không nhìn thấy.
Thì cậu sẽ không có chiếc xúc tu thứ chín.
***
Gấp: Mấy bồ đọc chương này có thấy bị cụt cụt không hiểu hem? Vì nó bị sửa rồi mà. =)))))
Đây là chương bản Tấn Giang khác với txt và QT nhất từ trước đến giờ, phỏng đoán có thể là do bản gốc bạo quá nên bị anh Tấn Giang sờ gáy phải khoá chương sửa lại. =))))) Chương gốc không sửa đổi sẽ được đăng lên WordPress của mình và set pass, cũng không khác gì nhiều đâu nên mấy bà không đọc cũng được nhen, hì hì. :>>> (Chắc là xén đi một ít tầm 1/3?)