Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 96: Công chúa hư hỏng

Trước Tiếp

Người đàn ông kia đã rời đi, nhưng sắc vàng trong đồng tử của Nhung Ngọc vẫn còn chưa tan biến. Cứ nghĩ đến việc nơi này có lẽ vẫn còn những kẻ như vừa rồi, lén lút dòm ngó Quý Lễ, trong lòng hắn lại dâng lên từng đợt bực bội cáu kỉnh. Hắn gọi phục vụ tới, muốn rời khỏi nơi này.

Quý Lễ lại không chịu, cậu mân mê những chiếc xúc tu nhỏ của mình, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Vẫn chưa tìm thấy Long Cốt mà."

"Không tìm nữa, về bảo Quý Diễn tra xem." Nhung Ngọc nhân cơ hội nhéo nhẹ khuôn mặt Quý Lễ, ánh mắt lại âm trầm hơn một chút, hạ thấp giọng nói, "Kẻ lúc nãy, anh đã nhớ kỹ mặt gã rồi, cảm giác gã hẳn là biết gì đó."

Quý Lễ dữ dằn chộp lấy cổ tay hắn, cố chấp ỷ rượu làm loạn: "Tìm thêm một lúc nữa! Em nhất định có thể tìm thấy cho anh!"

Chấp niệm của Quý Lễ vậy mà còn nặng hơn cả hắn.

Nhung Ngọc liền cười tủm tỉm ghé sát vào hỏi: "Không muốn ngủ với anh nữa à?"

Quý Lễ giật mình sững người.

Nhìn nhìn xung quanh, rồi lại nhìn Nhung Ngọc.

Rồi lại nhìn nhìn xung quanh.

Cuối cùng, hai gò má đỏ hây hây, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Được ạ."

Nhung Ngọc bị sự đáng yêu này làm cho tim đập bình bịch, còn lén thắt nút cho hai cái xúc tu nhỏ mà Quý Lễ vừa mới gỡ ra, nhét vào trong lòng cậu, mang theo chút ý xấu chọc ghẹo cậu: "Gỡ ra cho anh xem lần nữa đi."

Dáng vẻ ngốc nghếch vừa rồi còn chưa được thấy của công chúa nhỏ.

Trên đường về có thể xem lại lần nữa.

Quý Lễ ngoan một cục cúi đầu tiếp tục gỡ xúc tu.

Nhung Ngọc bắt nạt Quý Lễ mềm mại ngoan hiền một hồi, lại gọi phục vụ bảo muốn rời đi, rốt cuộc vẫn không nhịn được: "Chỗ các anh rốt cuộc là loại nước trái cây gì vậy? Mới dính một chút mà người đã gục rồi."

Người phục vụ cũng hú vía một phen: Người đến chỗ này tìm hoan mua vui nhiều đến vậy, đây cũng là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy cảnh tự gọi rượu rồi tự chuốc say mình luôn, còn con cừu nhỏ thì lại bình an vô sự.

—— Vị thiếu gia này lúc mới tới trông còn có vẻ rất ra gì và này nọ cơ mà.

Phục vụ nhìn Quý Lễ, rồi lại nhìn Nhung Ngọc, dường như nhận ra điều gì đó: Trong chuyện này nhất định có trá, hơn phân nửa là muốn giả say, nhân cơ hội lửa phỉnh con cừu non Nhung Ngọc đẹp trai mà vô tri này.

Đám cậu ấm công tử bây giờ, chiêu trò thật là sâu sa.

Phục vụ quyết định, tốt nhất vẫn là không nên nói cho cừu non biết công dụng đặc biệt của bình rượu này.

Phá hỏng chuyện tốt của mấy vị thiếu gia này, anh ta e là sẽ gặp rắc rối lớn —— làm nhân viên ở nơi phong nguyệt như thế này, điều đầu tiên là phải biết điều.

Nhung Ngọc khổ cực tứ bề mới đưa được Quý Lễ say mèm về đến khách sạn, mới ở quầy lễ tân biết được, thiếu gia nhỏ này thế mà chỉ đặt một phòng.

Phòng suite sang trọng, có đầy đủ thư phòng, phòng khách, phòng tắm, thậm chí cả phòng tập gym riêng nguyên bộ, ngoài cửa sổ sát đất còn có một khu vườn trên không đang trôi nổi lơ lửng. Khách sạn chu đáo chuẩn bị điểm tâm đêm và thiệp chào mừng, còn có một robot quản gia luôn sẵn sàng chờ lệnh.

Nhưng chính là không có phòng ngủ thứ hai, cũng không có chiếc giường thứ hai.

Nhung Ngọc ném Quý Lễ lên giường, bóp mặt cậu: "Phòng của anh đâu?"

Quý Lễ chột dạ mà vùi đầu vào trong chăn, mơ mơ màng màng mà vẫn còn không quên đổ tội: "Quý Diễn quên rồi."

Phòng rõ ràng không phải do Quý Diễn đặt.

Thế mà cũng đổ tội được sao?

Nhung Ngọc cười đứng lên: "Vậy anh đi hỏi lễ tân xem, có thể đặt thêm một phòng không."

Lại đột nhiên bị xúc tu nhỏ nhắn quấn lấy, kéo trở lại giường: "Không cho đi."

Nhung Ngọc lật người một cái, liền mặt đối mặt với Quý Lễ.

Hàng mi Quý Lễ vì thẹn thùng mà run lên: "Anh đã đồng ý với em rồi..."

Nhung Ngọc dễ đớp nhất là chiêu này, lại không nhịn được trêu cậu: "Đồng ý cái gì cơ?"

Quý Lễ mắc cỡ không nói ra khỏi miệng nổi, Nhung Ngọc bèn cố ý làm bộ muốn đi.

"... Đêm nay ngủ cùng em!" Mặt Quý Lễ chín lựng lên, lại hung dữ ngẩng đầu hôn lên môi hắn.

Nụ hôn này còn mang theo vị chua ngọt của nước trái cây.

Nhung Ngọc cuối cùng cũng cam lòng thừa nhận, kỹ thuật của tiểu thiếu gia quả thực đã tiến bộ không ít, dù là nụ hôn lúc say khướt, cũng khiến hắn thoải mái cực kì.

Đặc biệt là Quý Lễ công chúa lúc say mèm, thoạt nhìn ngoan ngoãn ngọt ngào, chẳng có chút tính công kích nào, cũng không giống dáng vẻ có thể làm gì được hắn.

Dáng vẻ công chúa mềm mại như nước, vô cùng hiếm thấy này, Nhung Ngọc thích không chịu được.

Nhung Ngọc bèn càng thêm yên tâm, ở trong chăn lăn lộn cùng Quý Lễ thành một đống.

Sẵn tiện nhân lúc Quý Lễ say rượu, đùa nghịch xúc tu nhỏ một chút.

Hắn quả thực đã phát hiện ra, trong tình trạng không chiến đấu, sự liên kết xúc giác giữa Quý Lễ và xúc tu nhỏ thực sự là cực kì mẫn cảm.

Hắn lén chọc một cái, lông mi Quý Lễ sẽ run lên một chút.

Bóp một cái, vành tai Quý Lễ liền đỏ ửng như sắp chảy ra máu.

Quý Lễ từ phía sau nhào tới muốn giành lại, hắn liền giấu xúc tu nhỏ vào lòng mình, ma xui quỷ khiến thế nào, lại lén cắn một cái.

Xúc tu nhỏ như thể thẹn thùng, co cả lại.

Quý Lễ liền không giành nữa, mà từ phía sau ôm chặt lấy hắn: "Đừng..."

"Cướp mệt rồi à?" Nhung Ngọc tự cho là mình đã thắng lớn, bắt cóc Bé Ngoan, cười híp mắt hỏi cậu.

"Không phải." Quý Lễ nhỏ giọng kề bên tai hắn nói, "Em khó chịu."

Nhung Ngọc ngẩn ra một chút, lộ vẻ lo lắng: "Chỗ nào khó chịu? Say rượu muốn nôn sao?"

"Không phải," Quý Lễ liền từ phía sau ôm chầm lấy hắn, kéo hắn nằm xuống, cả người vùi vào lưng hắn, nhẹ mổ vào vành tai hắn. Xúc tu cũng mềm mại quấn vào theo, cả khuôn mặt Quý Lễ vừa đỏ lại vừa nóng, thấp giọng nỉ non bên tai hắn: "..."

Lần này Nhung Ngọc biết cậu khó chịu ở đâu rồi.

Chơi quá trớn rồi.

Nhung Ngọc luống cuống tay chân đỏ bừng cả vành tai.

"Nhung Ngọc," Quý Lễ mềm mại dụi mặt vào lưng hắn, thấp giọng nói, "Giúp em đi."

Giọng cậu rõ ràng vẫn nũng nịu như vừa rồi, nhưng lại không biết làm sao nhiễm phải một hương vị của d*c v*ng mơ hồ.

Nhung Ngọc do dự một chút, giữa việc bắt nạt công chúa và làm người, vẫn là chọn làm người:  "Quý Lễ, anh vào nhà vệ sinh, sau đó em... tự giải quyết một chút đi."

Đôi mắt xanh như đá quý kia, vừa mơ màng vừa ngây thơ nhìn hắn không dời.

Nhung Ngọc bên này đờ người ra: "Em không lẽ... chưa từng làm bao giờ sao?"

Dù thế nào đi nữa cũng đã thành niên rồi.

Sao có thể... có là công chúa cũng không cần đơn thuần như vậy chứ?!

Quý Lễ lại càng dính chặt lấy hắn hơn.

"Em không biết," Hơi thở ẩm ướt của Quý Lễ phả vào vành tai hắn, gần như cầu xin mà nói, "Anh dạy em được không."

Nhung Ngọc liền cảm thấy tê dại từ vành tai đến tận tim gan, chút thần trí còn sót lại vùng vẫy muốn bò dậy: "Chuyện này không hay lắm đâu..."

"Nhung Ngọc." Quý Lễ ấm ức gọi tên hắn, cắn vành tai hắn làm nũng, "Anh dạy cho em được không... em khó chịu..."

Cái giọng điệu nũng nịu ngây thơ lại nhõng nhẽo này, quả thực đã chọc đúng tử huyệt của Nhung Ngọc.

Nhung Ngọc bị công chúa làm cho đầu óc mê muội đến choáng váng, cũng chẳng màng đến vành tai mình đã đỏ rực lên, khàn giọng lại ngắt quãng nói: "Em... dùng tay..."

Sau đó Quý Lễ đang ôm hắn đáp lại một tiếng bằng giọng mũi.

Trong chăn phát ra tiếng "sột soạt".

Trong không gian yên tĩnh, Nhung Ngọc đột nhiên đỏ bừng cả mặt: "Không phải, không phải, là của em, không phải của anh..."

Nụ hôn của Quý Lễ, lại bất chợt rơi xuống sau gáy hắn.

Giọng nói vẫn ngoan mềm như cũ, nhưng lại lộ ra một hương vị, nguy hiểm khác thường: "Nhưng em muốn giúp anh trước..."

Đôi mắt mênh mông sương mù, xanh như đá quý lúc này dường như phản chiếu một chút hương vị lém lỉnh.

"Anh nói tiếp đi."

"Sau đó thì sao?"

"Em nên làm thế nào nữa?"

Từng lời dỗ dành nối tiếp nhau.

Như hương vị ngọt ngào của bánh ngọt.

Dỗ dành Nhung Ngọc sấn tới, lại dính vào vòng tay dịu dàng của cậu, vào mạng nhện được dệt bằng sợi tơ đường.

Xúc tu nhỏ quấn lấy cổ tay thanh mảnh, Nhung Ngọc không còn sức để tránh đi, đành trơ mắt nhìn cậu bước trên sợi tơ mà đến.

Tơ nhện đang rung động.

Con mồi đáng thương liền cùng sợi tơ rung động theo.

Cậu hơi kéo nhẹ dầu dây dẫn.

Liền thấy tấm lưng được lớp áo bao bọc đang run rẩy.

Đôi môi cũng đang run rẩy.

Giọng nói cũng đang run rẩy.

Giọng của Nhung Ngọc trở nên nhỏ vụn lại đứt quãng, càng nói càng thấy quẫn bách, lại bị cậu ép phải tiếp tục nói.

Thật là tốt.

Vốn dĩ không nên chỉ có một mình cậu nóng rẫy như vậy.

Cậu là một học trò giỏi, lại hỏi han kỹ lưỡng tỉ mỉ đến thế.

Hỏi cho đến khi khiến cả khuôn mặt hắn đều đỏ bừng, chỉ biết nỉ non tên cậu, trong lòng cậu, cong mình lại thành một con tôm đáng thương.

Ánh mắt là màu vàng kim.

Làn da là màu đỏ rực.

Con mồi trước khi cận kề cái chết, bị bản năng kiểm soát, tham lam đuổi theo nụ hôn của cậu.

Lại đem tất cả mọi thứ, dâng đến tận lòng bàn tay cậu.

Đợi đến khi Nhung Ngọc đỏ mặt nhũn người ở trên giường.

Quý Lễ đã không còn vẻ mơ màng mặc người n*n b*p đó nữa, khuôn mặt ửng hồng, không ngừng để lại những nụ hôn vụn vặt trên người hắn.

Từ vành tai, đến vai cổ, rồi lại hôn lên má hắn, hàng mi dài không giấu được vẻ si mê và hân hoan trong mắt cậu.

Nhung Ngọc tiện tay rút một tờ khăn giấy, chộp lấy tay cậu, nhưng lại đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng: "... Em thực sự không biết làm đấy à?"

Không phải làm giỏi lắm à?

"Nhung Ngọc."

"Anh dễ lừa thật đấy."

Công chúa ghé vào tai hắn, nhàn nhạt nói.

Khóe miệng hơi hơi cong lên, gương mặt ửng đỏ quyến rũ vừa đắc ý vừa thơ ngây.

Nhung Ngọc tức khắc trợn to mắt, sắc đỏ vừa mới tan đi, giờ lại dâng trào mãnh liệt.

"... Quý Lễ...! Em!"

Bản thân Quý Lễ cũng có chút thẹn thùng, giả vờ trấn tĩnh: "... Trên đường về, có tỉnh táo lại một chút..."

Tửu lượng của cậu thực ra không kém đến thế, thứ nước trái cây giả nai kia cũng chỉ có tác dụng trong một khoảng thời gian, qua thời gian đó là tan đi, hoàn toàn không nghiêm trọng bằng lần đầu tiên cậu say rượu.

Nhưng...

Nhung Ngọc quả thực là rất thích nhân lúc cậu uống say mà bắt nạt cậu.

Nhung Ngọc khóc không ra nước mắt.

Công chúa của hắn thực sự hư hỏng rồi.

Học được cách xảo quyệt như vậy từ khi nào đây?

Rõ ràng lúc ban đầu không phải như vậy! Hắn rốt cuộc đã sai ở bước nào!

Quý Lễ cắn vành tai hắn, nhẹ giọng nói: "... Tối nay anh đẹp trai lắm."

Đặc biệt là lúc ôm cậu.

"... Thật vậy à?" Nhung Ngọc được công chúa khen, liền vểnh tai lên, không tự giác lộ ra vẻ đắc ý ngời ngời.

"Thật đó."

Cho nên mới càng muốn nhìn thấy vẻ mặt đáng thương và nóng bỏng của hắn.

Ánh mắt Quý Lễ dần sâu thẳm, khuôn mặt hơi đỏ, nắm lấy tay hắn: "Nhung Ngọc... ly rượu đó có vấn đề."

"Cái gì?" Nhung Ngọc quay đầu lại, liền bị nụ hôn nóng rực của Quý Lễ bịt kín môi.

"k*ch th*ch h*m m**n." Cậu nũng nịu gọi tên hắn, bắt đầu dẫn dắt tay hắn di chuyển.

Nhung Ngọc: !!!

Công chúa hư hỏng này!!

Công chúa hư hỏng nhất thế gian!

Nhung Ngọc tức đến mức muốn nhảy dựng lên.

Nhưng vẫn chìm đắm trong nụ hôn dịu dàng của Quý Lễ.

***

Gấp: Hoá thú chưa mấy mem😈

Trước Tiếp