Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Kể từ sau buổi phát thanh lần đó, điều Nhung Ngọc lo lắng nhất vẫn đã xảy ra.
Quý Lễ công chúa giống như một đứa trẻ vừa mới học được trò chơi mới, chìm đắm trong việc ôm ấp hôn hít với hắn ở khắp đủ mọi nơi, làm một vài chuyện bậy bạ hư hỏng.
Quý Lễ sẽ lén nắm tay hắn trong giờ học.
Sẽ ở một góc không người, nhỏ giọng hỏi hắn có muốn hôn không.
Mà một khi hắn đồng ý.
Quý Lễ sẽ nắm lấy cổ tay hắn, vành tai chạm tóc mai, bờ môi nhẹ nhàng dán lên d** tai, cổ, và má hắn.
Khi Quý Lễ làm những chuyện này, đôi má cậu sẽ ửng hồng, cả gương mặt đều là màu đỏ ửng, kỹ năng hôn vẫn rất tệ, nhưng những nụ hôn vụn vặt này, vẫn khiến Nhung Ngọc đỏ mặt tía tai.
Chúng không giống với những nụ hôn trước đây, không phải vị kẹo mềm xốp, ngọt ngào.
Mà pha lẫn một chút gì đó mang tính xâm lược, giống như hương vị của d*c v*ng.
Cái này khiến kẻ có trực giác gần như dã thú như Nhung Ngọc, theo bản năng cảm nhận được nguy hiểm, lại khó lòng khước từ.
Trong mơ hắn cũng trằn trọc không yên, toàn là những cơn ác mộng ngọt ngào mà dính dấp, không sao thoát ra được.
Hắn mơ thấy Quý Lễ mặc một chiếc váy lớn rách rưới mà lộng lẫy, bất lực lại vô định lang thang trong rừng sâu.
Hắn tiến lên dò hỏi, liền thấy hốc mắt Quý Lễ đỏ hoe, chóp mũi cũng ửng hồng, giọng nói thanh thanh lành lạnh, ngẩng cao đầu, nói mình là công chúa Quý Lễ bị đuổi khỏi lâu đài.
Hắn đưa công chúa về hang động của mình, tìm thật nhiều cỏ khô, để công chúa ngủ trên đó.
Công chúa ngủ dậy rồi, ăn no, vừa trở mình một cái đã đè hắn lên đống cỏ khô, nói là muốn báo đáp hắn.
Sau đó lập tức biến thành kẻ hư hỏng trong tiểu thuyết đồng nhân, hung hăng dứt khoát trói hắn lại, hôn đến mức hắn thở không nổi, hỏi hắn bao giờ thì trả linh kiện cơ giáp cho cậu, nếu không sẽ ở trong cơ giáp làm này làm nọ với hắn.
Nhung Ngọc mơ mơ màng màng bị hôn đến mức như ngồi đống lửa, liền cắn xuống một cái.
Chỉ nghe thấy "gu chi" một tiếng.
Nhung Ngọc bỗng thình lình giật mình bừng tỉnh.
Phát hiện Kẹo Cao Su bên gối bị mình cắn một cái.
Trên cơ thể thạch rau câu bán trong suốt, hiện ra một vòng dấu răng rõ rệt, nhóc con "gu chi" một tiếng lăn đến đầu giường, như là bị cắn đau lắm, những giọt lệ nhỏ như hạt đậu từng hạt từng hạt rơi xuống, lại hiếm thấy mà không có "gu chi gu chi" khiếu nại hắn, chỉ lấy xúc tu nhỏ tự mình nhẹ nhàng xoa xoa.
Nhung Ngọc lúc này mới tỉnh táo lại, đưa tay muốn bế Kẹo Cao Su: "Xin lỗi nhé, ngủ mơ mất rồi, để tao xem nào, có đau lắm không..."
Nếp ngủ của hắn thật ra rất tốt, không biết lần này sao tự dưng lại phát điên, cắn đau cả thú cưng nhỏ nhà mình.
Kẹo Cao Su giống như bị hắn dọa sợ, đứng ngây ra tại chỗ không nhúc nhích.
Nhung Ngọc nhếch môi, dịu giọng nói: "Không sao đâu, không ăn mày đâu, lại đây tao xoa cho nào."
Kẹo Cao Su lúc này mới do dự một chút, mềm nhũn nhảy vào lòng bàn tay hắn.
Nhung Ngọc ngưng tụ một chút tinh thần lực, nhẹ nhàng vuốt phẳng dấu răng nhỏ trên người Kẹo Cao Su, lại hạ giọng dỗ dành: "Lần sau đừng ngủ gần tao quá... Lần trước còn bị đè bẹp cả một đêm, tưởng mày biết khôn ra rồi chứ."
Kẹo Cao Su trước kia từng bị hắn đè dẹp lép ngủ suốt một đêm, ngày hôm sau thảm thương không sao phồng lại được, suýt chút nữa thì lấy hình dạng bánh đa sống tiếp phần đời còn lại. Nhưng nhóc con này dường như thà để hắn đè dẹp lép, cũng nằng nặc muốn ngủ cùng hắn.
Giờ lại bị hắn cắn cho một cái.
Những lúc thế này, cái vẻ lanh lợi ngày thường của nhóc con, lại bay đâu mất tiêu rồi?
Kẹo Cao Su hôm nay ngoan đến lạ thường, trong tinh thần lực của hắn cứ mềm mại vặn vẹo, đáng yêu cọ cọ vào lòng bàn tay hắn.
Nhung Ngọc bật cười, dụi dụi mắt: "... Để tao đưa mày đi rửa một chút."
Cái thứ nhỏ xíu này có thói sạch sẽ, dính nước miếng của hắn là sẽ mặt nặng mày nhẹ cho xem.
Ai ngờ hắn vừa đứng dậy, mới nhận ra giấc mơ lúc nãy, đã khiến hắn có một vài biến hóa hưng phấn, loại mà quần ngủ cũng không che giấu nổi ấy.
Nhóc con "gu chi" một tiếng.
Cả cục kẹo, bỗng chốc tan chảy hoàn toàn trong lòng bàn tay hắn, thậm chí ngay cả chất lỏng cũng hơi khẽ run lên, vươn một cái xúc tu nhỏ ra, chiếc còn lại hung hăng quất vào ngực Nhung Ngọc một cái.
Đồ lưu manh!
"... Gì thế hả." Nhung Ngọc dở khóc dở cười, "Mày giờ thành tinh rồi sao, sao cái này cũng biết thế."
Kẹo Cao Su lại cứng đờ không phản ứng gì nữa.
Nhung Ngọc chọc chọc nó: "Tao đi tắm nước lạnh đây, mày có đi cùng không?"
Kẹo Cao Su thút thít một tiếng, nhảy vào trong chăn, thò xúc tu ngắn cũn ra, tự đắp chăn cho mình.
Thế là chỉ còn dư lại một cục chăn bông, với một cái cục nho nhỏ nổi lên bên trong.
Nhung Ngọc dở khóc dở cười.
Hôm nay nhóc con này sao lại hiểu được nhiều thế nhỉ?
Tính tình còn trở nên vừa ngoan vừa nhõng nhẽo vừa dễ thẹn nữa.
Đừng nói là sắp phân tách, sinh cho hắn mấy bé kẹo con đấy nhé?
Nhung Ngọc cứ nghĩ vẩn vơ như vậy, chạy đi tắm nước lạnh, lại không nhịn được mà nghĩ đến giấc mơ kia.
Hắn nổi thú tính nghĩ, hay giờ hắn đi bắt nạt Quý Lễ cho rồi, nhưng vừa nghĩ đến dáng vẻ vừa lạnh nhạt dịu dàng lại vừa ngoan ngoãn của Quý Lễ, lại không nỡ ra tay với tiểu thiếu gia.
Không nhịn được lén lên mạng tra tìm: 【Người yêu chỉ hôn ôm thôi có được không?】
Câu trả lời khiến hắn yên lòng hơn một chút.
【Tất nhiên là được rồi, tuy rằng đã là tinh lịch năm 2020, nhưng ở Đế quốc vẫn có không ít phái bảo thủ lựa chọn chỉ phát sinh quan hệ sau khi đã kết hôn. Âu yếm ôm hôn trước khi kết hôn cũng có thể thỏa mãn khát vọng tiếp xúc thân mật, chỉ cần nói rõ với người yêu là được, tin rằng người yêu cũng sẽ tôn trọng lựa chọn của bạn.】
Sau khi kết hôn...
Nhung Ngọc bỗng khựng lại.
Công chúa sẽ kết hôn với ai đây?
Trước đây Quý Diễn từng nói, Quý Lễ có khả năng sẽ liên hôn.
Hắn chai mặt ở Trường Sao cũng đủ lâu rồi, giống như Quý Diễn, dù cho hắn có tin Quý Lễ là một bạn trai tốt, cũng không định có những tưởng tượng quá sức tốt đẹp về mối quan hệ giữa họ.
Dù sao thì ngay cả bản thân Quý Lễ, cũng chỉ là một thiếu niên không thể nào kiểm soát được tương lai của mình. Là một công chúa điện hạ sẽ ngầm làm nũng với hắn, sẽ ngẫu nhiên hờn dỗi, vừa đáng yêu lại vừa dịu dàng.
Mà khi Quý Lễ yêu đương với hắn, cũng đã thừa nhận chỉ là yêu thử ở trường mà thôi.
Nói như vậy, quan hệ giữa hắn và Quý Lễ cũng chỉ có trong khoảng thời gian ở trường này...
Cái ý nghĩ này khiến Nhung Ngọc cảm thấy tệ cực kỳ, lòng hắn khó chịu vô cùng, giống như bị thứ gì mạnh mẽ nghiền chặt đè nghiến, hồi lâu sau không sao thoát ra được.
Công chúa nếu có thể mãi mãi là của hắn thì tốt biết mấy.
Nhung Ngọc chua xót nghĩ.
*
Quý Lễ hôm nay đặc biệt yên lặng.
Trong đầu cậu toàn là hình bóng của Nhung Ngọc.
Cậu không ngờ mình lại làm ra chuyện quá quắt như vậy, nhưng tất cả đều phải trách bản thân Nhung Ngọc.
Trong mơ cứ gọi "công chúa, công chúa" mãi không thôi.
Cậu vốn dĩ chỉ muốn lén ngủ trong lòng hắn một lát thôi, sau lại chê hắn quá ồn ào, liền dùng xúc tu nhỏ bịt miệng hắn lại, rồi sau đó...
Nhung Ngọc rốt cuộc đã mơ thấy cái gì, mà lại có phản ứng như vậy chứ.
Vành tai Quý Lễ đỏ rực.
Lúc đó trời vừa tờ mờ sáng, hai má Nhung Ngọc đỏ bừng, tóc mai bết vào bên tai, đầu lưỡi cũng ẩm ướt lại mềm mại, lầm bầm không rõ mà nỉ non tên cậu.
Thậm chí bị cắn một cái cũng chẳng đau tới vậy.
Nhung Ngọc đối với những việc này chẳng hay biết gì, đang ngồi bên cạnh cậu, lén x** n*n xúc tu nhỏ của cậu.
Cái xúc tu nhỏ đó của cậu kể từ khi được Nhung Ngọc đặt tên là Bé ngoan, liền quấn người không chịu nổi, thường xuyên thừa lúc cậu không chú ý, là lại lén chạy vào lòng Nhung Ngọc lăn lộn. Bị nhào nặn loạn xạ vài cái, là đã thẹn thùng đến mức trở nên trong suốt, sau đó nóng hổi, ngoan ngoãn hiểu chuyện dán vào cổ tay Nhung Ngọc, thỉnh thoảng còn chui vào ống tay áo của Nhung Ngọc, Nhung Ngọc cũng dung túng cho nó tùy ý làm nũng.
Chiếc xúc tu nhỏ mới sinh kia, sau đêm qua, lại lớn thêm một chút, sắc vàng kim pha lẫn cũng trở nên rõ rệt hơn, đang thận trọng thò đầu ra, lén lút nhìn Bé ngoan bị Nhung Ngọc nhào tới nhào lui với vẻ thèm thuồng mong ngóng, ngửi lấy nguồn tinh thần lực, không nhịn được cũng rục rịch muốn ghé sát lại để được v**t v* một cái.
Bị Quý Lễ lườm một cái, chỉ đành nằm bò trên đất, tan chảy vào trong bóng tối.
Sau giờ học, người trong lớp đã lần lượt rời đi, cuối cùng chỉ còn lại hai người họ.
Quý Lễ im lặng lén ôm lấy eo hắn.
Cúi đầu cọ cọ vào hõm cổ hắn.
Chẳng khác nào Kẹo Cao Su đang đòi được âu yếm vậy.
Nhung Ngọc lập tức hiểu ý cậu ấm nhỏ, thầm nói: "Quý Lễ, chúng ta thương lượng chuyện này đi."
Quý Lễ "ừm" một tiếng.
Nhung Ngọc nhỏ giọng nói: "Có thể trước tiên... đừng hôn như kiểu dạo gần đây được không?"
Quý Lễ hỏi: "Kiểu nào?"
Nhung Ngọc không nói ra lời được, liền sờ sờ tai và yết hầu cậu, vành tai hơi đỏ lên: "Là kiểu hôn ở đây ấy."
Quý Lễ mím mím môi: "Tại sao không được?"
Trong đôi mắt xanh, ẩn chứa vẻ tủi thân nhàn nhạt.
Chẳng lẽ kỹ thuật của cậu vẫn chưa tốt sao? Nhung Ngọc luôn thấy không thoải mái ư?
"Loại chuyện này... phải đợi đến sau khi cậu kết hôn mới được làm." Nhung Ngọc nheo mắt cười.
Cái cớ này khiến hắn thấy có hơi chua, nhưng hắn không định để Quý Lễ nhận ra.
Quý Lễ ngơ ngác.
Bỗng nhiên ửng hồng mặt.
Nhung Ngọc là đang ám chỉ với cậu...
Mong được kết hôn với cậu sao?
Nghĩ tới nghĩ lui, chắc hẳn Nhung Ngọc cũng đã đủ thích cậu rồi, buổi tối còn gọi tên cậu nữa... rồi biến thành cái dạng đó luôn cơ mà.
Mặc dù chỉ mới quen nhau hơn một tháng một chút, nhưng đối với chuyện kết hôn thì cũng đã đủ rồi, đặc biệt là Nhung Ngọc đã khát khao đến vậy rồi, cậu với tư cách là một người yêu trưởng thành và tinh tế, làm sao có thể ngó lơ được chứ?
Trong lòng tiểu thiếu gia bỗng chốc nở ra một bông hoa nhỏ, ngay sau đó là cả một biển hoa đua nở, đôi mắt xanh cũng trở nên long lanh theo.
Hơn nữa, ý của câu nói này, hẳn là sau khi kết hôn...
Chắc là chuyện gì cũng có thể làm rồi nhỉ?
Vành tai cậu ửng đỏ, nhàn nhạt quay mặt đi: "Em biết rồi."
Cậu chợt nhận ra, bản kế hoạch hôn lễ dài đến hai mươi mấy trang của mình, hình như vẫn còn quá sơ sài.
Hơn nữa, kế hoạch hôn lễ của cậu, sao có thể thiếu sự tham gia của Nhung Ngọc được chứ?
Còn về những lời của Nhung Ngọc...
Đúng là rất có lý.
Họ sắp trở thành quan hệ vị hôn phu của nhau danh chính ngôn thuận rồi, nhịn một chút mong muốn bắt nạt Nhung Ngọc đến đỏ mặt của mình, cũng là chuyện nên làm.
Mà những chuyện này, đều sẽ được ghi thật kỹ vào sổ nhỏ, sau khi kết hôn sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi, thì cũng như nhau cả thôi.
Vị hôn phu của cậu có yêu cầu như vậy, chẳng quá đáng chút nào.
Quý Lễ nắm lấy tay hắn, nhẹ giọng nói: "Sau này em sẽ không làm vậy nữa."
Nhung Ngọc thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên công chúa vẫn rất hiểu lý lẽ.
Sau này chắc là có thể cùng công chúa ôm hôn bế bồng cao cao một cách thật đơn thuần rồi.
Nhưng nhìn Quý Lễ rõ ràng đang rất mong chờ với hôn lễ.
Nhung Ngọc bỗng nhiên thấy có chút không quá vui vẻ.
Công chúa nhỏ thật là không có lương tâm, nhắc đến đám cưới là thấy vui đến thế sao?
Chúc cậu sau này cưới phải một kẻ đầu đất.
Còn thiếu gia nhỏ thì đang vui không chịu được, cả ngày cứ như đang bay bổng trên mây, dáng vẻ đắc ý ngời ngời, cả người đều như đang tỏa ra những bong bóng màu hồng phấn.
Bầu trời xanh ngắt, cỏ xanh tươi, ngay cả không khí cũng mang theo hương thơm thanh khiết, ai nhìn thấy cậu cũng mỉm cười dịu dàng.
Quý Lễ thậm chí còn thấy nghi, liệu có phải họ đều biết cậu sắp đính hôn rồi không.
Đến tối mới phát hiện ra, là do hai chiếc xúc tu của cậu, bị Nhung Ngọc đang có tâm trạng tồi tệ thắt thành một cái nơ bướm, cứ lúc ẩn lúc hiện lắc lư sau lưng cậu hệt như một cái đuôi ngốc nghếch.
Cái tên hôn phu đáng ghét này.
Quý Lễ làm bộ làm tịch dỗi hắn trong lòng một câu.
Lại lén ôm lấy gối, vui vẻ lăn qua lộn lại.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Ác long cháu Ngọc tung ra kỹ năng tất sát: Kết hôn rồi tính!
Công chúa bị thôi miên!
Công chúa hiểu lầm ý!
Thanh tiến độ công chúa biến 1 dữ dằn bị đóng băng!
Nhưng cháu Ngọc thì lại có xu hướng hắc hoá rồi!