Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chập tối, Nhung Ngọc cùng Quý Lễ hẹn trước một phòng tập riêng, định bụng sẽ đại chiến ba trăm hiệp.
Vừa vào cửa, Nhung Ngọc đã cười tủm tỉm tuyên bố với Quý Lễ: "Tin không, tối nay cậu một ván cũng không thắng nổi tôi đâu."
Hắn cũng thật sự làm đúng như thế, chẳng mảy may để tâm đến giữa người yêu phải âu yếm nương tay với nhau, vừa lên đã đánh cho Quý Lễ không còn mảnh giáp.
Thao tác cơ giáp quan trọng nhất là cảm giác quen tay, đặc biệt là Quý Lễ đã hơn nửa học kỳ không chạm vào cơ giáp, mấy ngày nay, đều chưa từng thắng nổi Nhung Ngọc —— nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để làm tâm trạng Quý Lễ xao động.
Điều khiến cậu không nhịn được mà thẹn quá hóa giận, chính là Nhung Ngọc cái tên này hễ hưng phấn lên là thích nói năng xằng bậy, quả thật đúng là một tên đểu cáng mồm mép tép nhảy, chẳng biết chữ ngượng viết thế nào.
Nhất là khi đánh đấu tập riêng với bạn trai nhỏ, hắn lại càng trêu chọc chẳng kiêng nể gì, hoàn toàn không quản nổi cái miệng của mình.
Bản đồ rừng rậm vốn dĩ nên là sân nhà của Quý Lễ.
Ngặt nỗi lại bị Nhung Ngọc trêu đến mức đầu óc rối mù.
Nhung Ngọc giống như một kẻ săn mồi, không ngừng tìm kiếm tung tích của cậu.
Lúc thì hỏi: "Bắt được rồi có cho anh hôn không?"
Lúc lại dính dấp trêu ghẹo gọi tên cậu: "Quý Lễ, Quý Lễ à~"
Về sau ngay cả tiếng "công chúa nhỏ" cũng gọi ra được luôn.
Cậu vất vả lắm mới mượn lợi thế địa hình mà bắt được Nhung Ngọc, dùng xúc tu trói chặt Nhóc Xám Xịt lại.
Đáng ghét là bản thân lại vì một tiếng cười khẽ bông đùa kia mà phân tâm, trong đầu toàn là dáng vẻ của Nhung Ngọc lúc này.
Bên trong vỏ ngoài của cơ giáp xám xịt kia, hẳn là một đôi mắt vàng kim rực sáng, mang theo nụ cười phóng túng lại bất kham.
Hắn chẳng hề bận tâm khi bị xúc tu của cậu quấn lấy.
Làm cậu không nhịn được muốn làm càng nhiều hơn thế.
Chỉ một phút lơ là ấy.
Đã bị Nhung Ngọc chớp thời cơ lật ngược thế cờ, không chút lưu tình chém đứt bốn năm chiếc xúc tu, trong đó bao gồm cả Bé ngoan mà hắn cứ gào la bảo thích nhất kia.
Cái tên khốn không biết thương tiếc người ta này.
Thanh kiếm lạnh băng xuyên thủng lồng ngực cơ giáp.
Trong khoảnh khắc đó, cơ giáp của Nhung Ngọc cách cậu cực gần, áp sát lấy cậu, như thể đang thân mật ôm lấy cậu, lời thì thầm mang theo mùi máu tanh sôi trào, và sự mờ ám phải nhấm nháp kỹ mới thấy được: "Bạn trai à, tập trung chút đi."
Làm thiếu gia nhỏ không tự chủ được mà đỏ mặt, nhưng máu nóng cũng sôi sùng sục theo.
Nhung Ngọc chính là có ma lực kỳ lạ như vậy, khiến ngay cả cuộc chiến cũng trở nên lãng mạn, lại cuồng nhiệt như thế.
Hai người giao chiến hồi lâu, Nhung Ngọc lại kéo cậu đi đánh mấy trận đấu đôi, khiến sân tập mô phỏng oán than dậy trời, mới mướt mải mồ hôi leo ra khỏi khoang mô phỏng.
Mắt Nhung Ngọc giờ đây quả nhiên là màu vàng kim.
Mái tóc nâu cũng bị mồ hôi thấm ướt, cả người ướt đẫm, tiện tay ném áo khoác sang một bên, dưới lớp sơ mi trắng thấp thoáng lộ ra một chút màu da.
Quý Lễ không dám nhìn nhiều, hơi quay đầu đi.
Nhung Ngọc lại chẳng hề né tránh, ngồi thẳng xuống bên cạnh cậu, ở bên tai cậu thấp giọng cười: "Xúc tu có đau không?"
Quý Lễ đáp khẽ: "Không đau."
"Tôi không tin," Nhung Ngọc vờ vịt ra vẻ xót xa, đôi mắt ánh vàng rực rỡ, "Để tôi xoa xoa cho nhé."
Tên đểu không biết xấu hổ này, cứ thế lừa phỉnh mấy bé xúc tu nhỏ qua, x** n*n v**t v* đủ kiểu.
Làm cho tiểu thiếu gia mặt vừa đỏ, lòng vừa loạn, cả người nóng bừng lên, lơ lửng giữa không trung lên không được xuống cũng chẳng xong, hận không thể tóm lấy hắn lại mà ăn miếng trả miếng.
Nhung Ngọc vẫn còn đang niết xúc tu nhỏ của cậu, nụ cười mang theo vẻ đắc ý sáng chói: "Tôi nói được làm được chứ?"
"Đã bảo một ván cũng không nhường, là tuyệt đối sẽ không nương tay với cậu đâu."
Vành tai Quý Lễ đỏ lựng lên, âm thanh nhàn nhạt khẽ gọi: "Nhung Ngọc."
Nhung Ngọc: "Sao cơ?"
"Lại gần đây chút." Quý Lễ khẽ giọng nói.
Nhung Ngọc liền lười biếng xích lại gần, ngồi bên cạnh cậu, nửa cúi người ghé sát vào, cánh tay chống bên sườn Quý Lễ.
Con ngươi vàng rực, phản chiếu trong đại dương xanh thẳm.
Như ánh bình minh lấp lánh trên sóng nước.
Nhung Ngọc với đôi mắt vàng sáng rực, thật sự đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Hắn còn chủ động gác cằm lên vai cậu, như đang làm nũng thở dài.
"Hôm nay thoải mái lắm."
Được quần nhau với Quý Lễ, đúng là một chuyện quá đỗi sung sướng.
Linh hồn Nhung Ngọc đều được thỏa mãn đến cùng cực.
Quý Lễ nhìn chằm chằm vào eo Nhung Ngọc, tim đập thình thịch loạn lên.
Bàn tay cách một lớp vải, dè dặt chạm vào, như là đang vuốt lông cho một con thú nhỏ.
Đôi mắt vàng kim của Nhung Ngọc trong veo híp lại, cọ cọ vào Quý Lễ, như một con mèo lớn ôm được món đồ chơi yêu thích trong tay, hoàn toàn chẳng lường trước chuyện gì sẽ xảy ra.
Mặt Quý Lễ đỏ bừng.
Rồi lại vẫn hơi nghiêng người qua: Sắp xảy ra rồi, nụ hôn mà cậu hằng mong đợi...
Nhung Ngọc lại chớp chớp mắt, như sực tỉnh, đột ngột đứng bật dậy: "A, đến giờ rồi."
Quý Lễ: "......"
"Lát nữa tôi còn có việc," Nhung Ngọc nhảy dựng lên, một tay vớ lấy ba lô, nhanh như chớp mà mổ một cái lên má tiểu thiếu gia, cười híp mắt nói, "Tôi đi trước nhé!"
Cánh tay đang lơ lửng của Quý Lễ, im lặng rơi xuống.
Đám xúc tu vừa rồi còn được yêu thương cưng nựng đủ điều, nằm phục dưới đất, ủ rũ buồn thiu cụp đầu, nhưng lại vừa mềm vừa nóng, chẳng thể nào giận nổi.
Hệt như tâm tình của chính chủ nhân chúng nó vậy.
Độ nóng trên mặt Quý Lễ còn chưa tan: Đây không phải lần đầu tiên, Nhung Ngọc tên khốn nạn này, vậy mà ghẹo xong là chạy biến.
Có việc gì mà vội thế, còn quan trọng hơn cả việc hôn cậu sao? Chẳng lẽ hắn không thấy bầu không khí vừa rồi mờ ám đến cỡ nào, quấn quýt âu yếm đến cỡ nào sao?
Cái tên đầu gỗ này.
Quý Lễ hậm hực hừ lạnh một tiếng, nhưng ngay sau đó lại nhẹ nhàng thở phào.
Cũng may là Nhung Ngọc hạ gục cậu rất nhanh.
Để Quý Lễ cũng giữ được bí mật nhỏ của riêng mình.
Quý Lễ cụp mắt, nhìn những xúc tu nhỏ nhảy nhót trong bóng tối.
Trong đó có một con, trốn sau lưng tất cả những con xúc tu khác, đặc biệt nhỏ nhắn mềm mại, dáng vẻ nhút nhát e dè, màu sắc cũng nhạt kì lạ.
Quý Lễ đưa tay ra, bé xúc tu tí hon này, liền mềm mại quấn lấy đầu ngón tay cậu, ngoan ngoãn lại thân thiết. Nhìn kỹ lại sẽ phát hiện, trong sắc xanh lam nhạt của nó, trộn lẫn với sắc vàng kim khó nhận ra.
Nếu bị Nhung Ngọc bắt được rồi quan sát kỹ càng... nhất định sẽ phát hiện bé xúc tu mới sinh ra này, chứa đựng tinh thần lực của cả cậu và Nhung Ngọc.
Đây chính là di chứng sau khi cậu dung hợp với Kẹo Cao Su.
Lõi trung tâm mới sinh ra, dùng để điều khiển các xúc tu, thế mà lại là hình dạng này.
Quý Lễ chỉ cần nghĩ thôi, đã thấy xấu hổ không chịu nổi.
"Trốn cho kỹ vào." Quý Lễ thấp giọng ra lệnh, "Không được để cậu ấy phát hiện."
Bé xúc tu nhỏ nhắn mini tủi thân cúi đầu, đáng thương vô cùng, lại tan biến một lần nữa vào trong bóng tối.
Quý Lễ phiền muộn cực kỳ.
Cái xúc tu nhỏ này còn khao khát được gần gũi với Nhung Ngọc hơn tất cả những chiếc xúc tu khác —— dù sao đó cũng là cội nguồn một nửa tinh thần lực của nó.
Cho nên chỉ cần cảm xúc của cậu dao động... là rất khó kiểm soát được việc ẩn nấp của nó.
Nhưng tuyệt đối không được để Nhung Ngọc phát hiện ra.
Nếu không...
Cậu đã từng tự mình đa tình một lần rồi, bây giờ thế mà còn dựa vào Kẹo Cao Su để nhìn lén Nhung Ngọc tắm, rình mò cuộc sống của Nhung Ngọc, lén lút dung hợp tinh thần lực với Nhung Ngọc, lại còn sinh ra một con xúc tu nhỏ thế này.
—— Nhung Ngọc sẽ nghĩ cậu thế nào đây? Chẳng khác nào kẻ dễ dãi lại không biết xấu hổ cùng cực.
Quý Lễ chỉ cần vừa nghĩ đến cảnh đó thôi.
Là đã cảm thấy thẹn đến mức mặt đỏ bừng, hận không thể đào một cái hố rồi chui xuống đất cho xong.
Tuyệt đối không thể để Nhung Ngọc phát hiện.
Chỉ cần cầm cự đến lúc kết hôn rồi, Nhung Ngọc sẽ mãi mãi không bao giờ biết được chuyện này.
Quý Lễ hạ quyết tâm.
*
Trong diễn đàn nội bộ khối lớp dưới của Trường Sao, xuất hiện một bài đăng mới toanh.
【Sốc, các bồ tuyệt đối không ngờ được tui thấy ai ở quán cà phê lông xù đâu!】
Vừa bấm vào xem, là thấy tiếng la hét inh tai.
【A a a a! Đàn anh Nhung Ngọc! Là đàn anh Nhung Ngọc đó!】
【Giờ ảnh đang làm thêm trong quán cà phê lông xù gần trường mình, trời đất ơi tui là người đầu tiên biết tin này hả giời?】
Từng dòng tin nhắn tức thời không ngừng hiện lên phía bên dưới nối tiếp thành chuỗi.
【Không hiểu sao... thằng này chẳng thấy bất ngờ tí nào.】
【+1, cảm giác ác bá sinh ra là cùng hội với bọn lông xù á.】
【Nghe nói quán đó mỗi nhân viên phục vụ đều có thú cưng riêng đúng không? Nhung Ngọc chọn con gì á?】
【Mị đoán là mèo nha, coi video lễ hội súng màu chưa, đàn anh Nhung Ngọc thật sự siêu thích mèo con kiêu kỳ luôn á hu hu】
Một lát sau, chủ bài đăng lại nổ tin tiếp: 【Mấy bồ tuyệt đối không ngờ được đâu!!! Là một nhóc Slime! Loại cute xỉu luôn á! Đáng ghét! Tui phải bóc phốt cái cục thạch nhỏ này mới được!】
Không lâu sau, chủ bài đăng đã tải lên một đoạn video ngắn siêu đáng yêu.
Nhân vật chính của video là một cục thạch nhỏ màu xanh mềm mại co giãn, có hai cái xúc tu nhỏ ngắn cũn cỡn, đang lôi kéo một bình sữa, kêu "gu chi" một tiếng, dùng sức một cái, khiến người xem thót tim lo lắng, chỉ sợ cục cưng ngã lộn nhào vào bình sữa.
Vất vả lắm mới lôi được bình sữa đến trước mặt khách, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã "gu chi gu chi" tiến lại trước mặt Nhung Ngọc vặn vẹo thân mình, vẻ mặt đầy mong đợi.
"Siêu quá đi." Nhung Ngọc chưa bao giờ tiếc lời khen ngợi dành cho nhóc thú cưng của mình, mặc bộ đồng phục nhân viên phục vụ, dịu dàng chọc chọc thú cưng nhỏ, rồi hỏi khách: "Cà phê muốn cho mấy viên đường ạ?"
Người quay video hình như là một cô gái, bị hỏi bất ngờ chưa kịp nghĩ trước: "Dạ một viên..."
Lời vừa dứt, Kẹo Cao Su hất một viên đường lên, "vút" một tiếng ném chuẩn xác vào ly cà phê của cô bé.
Không cẩn thận bị cà phê bắn lên người.
Nhân lúc Nhung Ngọc đang bày bánh ngọt, bé cưng thò xúc tu nhỏ xinh chấm một chút xíu cà phê trên người mình, "gu chi" một tiếng ăn luôn.
Vài giây sau.
Ứa ra một giọt nước mắt to bự.
Bị cà phê đen đắng đến mức cả cục kẹo đều run rẩy.
Cô bé không nhịn được, "phụt" một cái cười ra tiếng.
Nhung Ngọc nghe tiếng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Kẹo Cao Su bị đắng đến nỗi rớt nước mắt, chọc chọc ghẹo nó: "Đã bảo mày đừng có uống trộm rồi, còn không tin, biết đắng chưa hả?"
Kẹo Cao Su "gu chi gu chi" hoa tay múa chân.
"Lần trước là có thêm sữa và đường rồi," Nhung Ngọc dạy bảo nó, "Còn nữa, không được uống đồ của khách!"
Kẹo Cao Su bị mắng đến ủ rũ ỉu xìu, nằm bẹp trên bàn, lăn "bèm bẹp" một tiếng lộn một vòng, dùng lưng đối diện với Nhung Ngọc, rồi lại "bèm bẹp" một cái lăn trở lại.
"Để anh đổi cho em ly khác nhé." Hắn quay sang cười với cô gái.
"Không sao đâu ạ." Cô bé vội nói.
Cô nhóc do dự một lát, nhỏ giọng hỏi: "Đàn anh ơi, em có thể sờ nó một chút không ạ? Bé đáng yêu quá đi."
Nhung Ngọc lười nhác cười: "Em phải thương lượng với nó kìa."
Sau đó liền thấy một cục thạch rau câu nhỏ nào đó.
Nhìn lên nhìn xuống cô bé khoá dưới, dường như đang đánh giá toàn diện cử chỉ và ngoại hình của cô nhóc.
Lúc này mới đoan trang lịch sự thò ra một chiếc xúc tu nhỏ xíu, bày tỏ mình cho phép cô chạm vào.
Cô nhóc nắm lấy một cái.
Cảm giác như nắm được bàn tay nho nhỏ của công chúa Slime vậy.
Quá quá quá là đáng yêu luôn!
Kẹo Cao Su "gu chi" một tiếng nhảy ngược về, nhảy vào lòng Nhung Ngọc, thoắt cái đã biến mất dạng.
Nhung Ngọc cười cười: "Nó nhát người, còn dễ thẹn thùng nữa, em thông cảm nhé."
Lời vừa dứt, Kẹo Cao Su đã "gu chi" một tiếng, hôn bẹp một cái lên má hắn.
Còn có thể thấy nụ cười không tự chủ trên mặt Nhung Ngọc.
Video đến đây thì kết thúc.
Phía dưới người quay để lại bình luận: 【Đàn anh dặn đừng đưa lên trang công khai của trường, nhưng chúng mình có thể lén hít trong diễn đàn lớp nha】
【Nghe nhân viên trong quán bảo, cục thạch nhỏ của đàn anh là một bé giấm bự tổ chảng, cứ bá chiếm đàn anh không cho ảnh sờ tụi lông xù, cả ngày hôm nay ánh mắt ảnh nhìn đám lông xù trông đáng thương lắm ha ha ha!】
Nói đoạn, còn đính kèm thêm dáng vẻ Nhung Ngọc đầy oán niệm nhìn trộm bé mèo mướp.
Phía dưới đã cười điên rồi: 【Ác bá vậy mà cũng có ngày hôm nay ha ha ha】
【Lập nhóm đi trộm bé thạch nhỏ nào, có ai đi chung không mấy ní ơi】【Tui thì không giống mọi người, tui đi để cười vào mặt ác bá】
【Mị muốn đến nhờ đàn anh Nhung Ngọc chỉ dẫn cho vụ cơ giáp, rồi lén nhét lông xù cho đàn anh】
"Hắt xì ——" Kẹo Cao Su nằm bẹp trên vai Nhung Ngọc, hiếm hoi hắt hơi một cái nho nhỏ, còn ứa ra một giọt chất lỏng nhỏ.
Có phải có ai đang nguyền rủa nó không!
"Bị lạnh rồi sao?" Nhung Ngọc hơi lo lắng chọc chọc nó, cười tủm tỉm nói, "ch** n**c mũi rồi kìa."
Nước mũi!!!
Nó là một cục kẹo sạch sẽ và xinh đẹp thế này, sao có thể ch** n**c mũi cho được!
"Sụt" một tiếng, Kẹo Cao Su lập tức hít nước mũi vào, làm bộ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
"Thật ra cũng đáng yêu mà," Rồi nghe thấy giọng nói ác ma của Nhung Ngọc vang lên: "... Tao chụp lại ảnh rồi, mày có muốn xem không?"
!!! Chụp ảnh rồi?!
Kẹo Cao Su đơ cả cục, xúc tu nhỏ đã buông cổ tay Nhung Ngọc, bắt đầu quất loạn xạ vào ngực Nhung Ngọc.
Cái tên chủ nhân b**n th** này! Vậy mà lại chụp ảnh người ta ch** n**c mũi!!!
Đồ b**n th** siêu to khổng lồ hu hu hu!!!
***
Tác giả có lời muốn nói:
Công chúa có bí mật nhỏ.
Một bí mật nhỏ không thể bị phát hiện.
Nhưng mò á...
Bí mật còn không phải là để bị phát hiện sao?
( tác giả thơ ngây nghiêng đầu chớp mắt.jpg )
Gấp: Chắc phải thêm tag sinh tử văn cho cái truyện này. =)))))) Chếc chếc