Đối Thủ Không Đội Trời Chung Ngày Nào Cũng Dính Lấy Tôi

Chương 62: Hắn gọi đây là anh em tốt?

Trước Tiếp

Từng sợi từng sợi ký ức mỏng manh hòa vào đại não cậu, gần như mỗi một phân đoạn đều liên quan đến Nhung Ngọc.

Nói một cách chính xác, thì là liên quan đến Nhung Ngọc và Kẹo Cao Su.

Nhung Ngọc chọn cho Kẹo Cao Su một bể thủy sinh thật xinh đẹp, ôm Kẹo Cao Su làm nũng, thân mật với Kẹo Cao Su, lúc tiễn Kẹo Cao Su đi vừa tủi thân vừa buồn bã.

Dưới góc nhìn của Kẹo Cao Su, Nhung Ngọc vừa xấu xa vừa ngọt ngào, đáng yêu đến mức khiến lòng người ngứa ngáy.

Lượng ký ức rất lớn, Quý Lễ không kìm được mà muốn khám phá thêm một mặt khác của Nhung Ngọc, một lát sau cậu mới nhận ra có gì đó không đúng.

Cậu sững sờ tại chỗ: ... Khoan đã, sao toàn là về Kẹo Cao Su thế này?

Ký ức Nhung Ngọc thích cậu đâu? Bằng chứng Nhung Ngọc thích cậu đâu?

Nhung Ngọc sau lưng chưa từng nhắc đến cậu ư? Chẳng lẽ chưa từng vì cậu mà làm điều gì sao?

Quý Lễ đọc lại một lần nữa.

Cuối cùng trong một góc mà Kẹo Cao Su cố tình che giấu, tìm thấy ký ức của Nhung Ngọc về mình.

"Thực lực còn tạm được, chỉ là một tên cuồng tự luyến, kiêu căng tự phụ, không coi ai ra gì."

"Tôi với cậu ấy là anh em tốt, không tin cậu tự đi hỏi Quý Lễ xem."

"Thế còn vụ tỏ tình là sao?" "Đều là hiểu lầm thôi."

Quý Lễ càng đọc, đôi mắt càng lúc càng mở to, cả người phảng phất như nhận phải một đòn giáng nặng nề, đôi mắt xanh thẳm thậm chí dần mất đi tiêu cự.

Đây...

Đây là có ý gì?

Cái gì gọi là mọi người đều hiểu lầm?

Bạn bè? Bạn bè gì cơ?

Cậu cho hắn sờ xúc tu, cho hắn chơi tinh thần thể, mặc cho hắn ôm ấp, ngủ cùng hắn.

Tên đầu đất này lại gọi đó là anh em tốt?

Tách từng từ từng chữ Nhung Ngọc nói ra cậu đều hiểu đó là nghĩa gì, hợp lại với nhau lại khiến đầu óc cậu ong ong.

Hết thảy đều chỉ về một đáp án khiến cậu khó lòng tin nổi...

Nhung Ngọc cậu ta... chẳng lẽ...

Căn bản là...

"Tít tít——"

Nhung Ngọc dường như đã quay lại tìm Kẹo Cao Su mà mình bỏ quên, ngồi trên xúc tu lớn để nó nâng lên giữa không trung, gõ gõ cửa khoang lái, AI liền tự động mở cửa cho hắn.

Quý Lễ ngồi tại chỗ, ôm Kẹo Cao Su, hai mắt mờ mịt, ngơ ngác ngồi đó, dáng vẻ như đang tràn ngập hoài nghi với cuộc đời.

Doạ Nhung Ngọc thót tim.

"Quý Lễ?" Nhung Ngọc đưa tay ra, quơ quơ trước mặt cậu.

"!!!"

Ngay khoảnh khắc Quý Lễ trông thấy Nhung Ngọc, đồng tử xanh thẳm mịt mờ dần hội tụ tiêu cự, cả người như bị kinh động trừng mắt nhìn hắn.

Ngay sao đó, cả người cậu đỏ bừng lên, từ cổ đến mặt, thậm chí cả trán cũng đỏ chót, với tốc độ mắt thường có thể thấy, cả người biến thành một màu đỏ rực.

"Quý Lễ, cậu sao vậy?" Nhung Ngọc ngẩn cả người.

"Tôi chẳng sao hết!" Quý Lễ cắn chặt môi, trong mắt vẫn thoáng nhoè vẻ không muốn tin, cùng sự hổ thẹn đến mức muốn chết đi cho xong.

Đầu ngón tay đều cuộn tròn lại, cả người đều khẽ run lên, ngay cả giọng nói cũng phát run theo.

"Nhung Ngọc... cậu... cậu..."

"Sao thế?" Nhung Ngọc ngẩn ra.

Vẻ lạnh lùng vốn có của Quý Lễ đã sớm tan thành mây khói, rốt cuộc không duy trì nổi gương mặt cao ngạo nữa, giọng nói như thể nghiến ra từ cổ họng: "Sao cậu có thể..."

"Cậu và Quý Diễn đều là đồ khốn nạn."

"... Hả?"

Quý Lễ không thể ở cùng một phòng với Nhung Ngọc thêm một phút giây nào nữa, thậm chí đến nhìn cũng chẳng dám nhìn Nhung Ngọc lấy một cái, cậu đẩy Nhung Ngọc ra, từ cửa khoang cơ giáp chạy thẳng ra ngoài.

Lúc tiếp đất suýt chút nữa thì đứng không vững, cậu lảo đảo, thất tha thất thểu chạy trốn như bay.

Quên phắt luôn đó vốn là cơ giáp của mình.

Chỉ còn lại Nhung Ngọc, ngơ ngác đứng đó, nhìn nhìn Kẹo Cao Su: "... Mày bắt nạt Quý Lễ đấy à?"

Kẹo Cao Su lực bất tòng tâm: "... Gu chi."

Tên đần này.

Cậu sắp chết đến nơi rồi.

Còn bản thể đã chết đến không thể chết thêm được nữa.

Nhung Ngọc mặt thộn hỏi AI của cơ giáp: "Quý Lễ làm sao vậy?"

"Xin lỗi, tôi không biết." AI trả lời.

"Vậy tôi lái cơ giáp về giúp cậu ấy được không?" Nhung Ngọc dở khóc dở cười, "Dù sao cũng đâu thể cứ đỗ ở đây được?"

Giọng nữ khẽ vang lên: "Được, cậu có mức quyền hạn cao nhất."

Nhung Ngọc nghe xong, hơi sững lại, vành tai nóng lên, không tự chủ lại khẽ cúi đầu, vô thức cười khổ một tiếng.

Thiếu gia nhỏ cứ như vậy, bảo hắn làm sao buông tay được đây?

Hắn có hơi lo lắng cho Quý Lễ.

Hắn chỉ mới đi có một lát mà thôi, Quý Lễ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hắn đưa mắt nhìn sang Kẹo Cao Su, càng nhìn càng thấy có chút quái lạ.

... Sao đứa nhóc Kẹo Cao Su này...

Hình như nhỏ đi một vòng thì phải?

Thừa cơ hắn không để ý, lén lút đi giảm cân rồi đấy à?

*

Quý Lễ ngồi trong phòng mình, cả người đều nóng bừng lên, buồn bực vớ lấy một món đồ trang trí muốn đập, lại bị giáo dưỡng đã ăn sâu thành thói quen cản lại.

Tính tình cậu vốn hàm súc kín đáo, chuyện gì cũng yêu cầu sự hoàn mỹ đến mức nghiêm khắc, sự tiết chế và thanh nhã đã khắc sâu vào xương tủy, đến lúc này đây, vậy mà ngay cả một con đường để trút giận cũng không có. Rõ ràng đã sắp đến ngưỡng bùng nổ, nhưng lại chỉ có thể nhẫn nhịn nén ngược vào lòng, hệt như một ngọn núi lửa sắp phun trào, dung nham rõ ràng đã cuồn cuộn tràn ra, nhưng nhìn từ bên ngoài vẫn duy trì vẻ bình lặng an tĩnh.

Tên khốn Quý Diễn đó... lừa cậu.

Nhung Ngọc căn bản chưa từng thích anh ta.

Nhưng Nhung Ngọc cũng chưa bao giờ... thích cậu cả.

Quý Lễ xấu hổ và giận dữ muốn chết đi cho xong, lại không cách nào kìm nén nổi sự tủi thân ngập ứ trong lòng. 

Cậu hận không thể vùi mình vào núi lửa, thiêu rụi đến khi chẳng còn chút tro tàn, cũng còn tốt hơn diễn một vở kịch độc thoại vừa mất mặt vừa thảm hại đến vậy.

Cậu đi qua đi lại trong phòng, tâm trí rối bời như có một nghìn bản thân đang đứng bên trong, não bộ loạn tùng phèo, người này nói kẻ kia nói, thanh âm lớn nhất lặp đi lặp lại nhắc mãi không chịu dừng: Mất mặt quá mất mặt quá mất mặt quá đi mất...

Hệt như hoà thượng đang tụng kinh vậy.

Nếu Nhung Ngọc mà biết được...

Cậu tự mình đa tình tự biên tự diễn biết bao vở kịch như vậy, lúc thì tưởng hắn tỏ tình, lúc thì lại muốn kết hôn.

Mới chỉ cách đây hai tiếng thôi, cậu thậm chí còn dùng tin tức của con hồ ly đó, ép Nhung Ngọc hôn mình!

Nhung Ngọc sẽ nhìn cậu thế nào đây?!

Quý Lễ nhất thời lòng như tro tàn, khổ sở ôm lấy đầu mình, chỉ cảm thấy mình thà nhảy vào núi lửa chết quách đi cho xong.

Ít nhất không cần đối mặt với hết thảy trước mắt nữa.

Ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa hơi chần chừ của Nhung Ngọc.

"... Quý Lễ, cậu có ở trong không?" Nhung Ngọc khẽ giọng gọi cậu, giọng nói có vẻ hơi lo lắng.

"Đừng có vào!" Lúc này Quý Lễ làm sao dám gặp hắn, quẫn bách đến cực điểm, chỉ nói: "Không cho cậu vào!"

"... Quý Lễ..." Nhung Ngọc vẫn muốn khuyên thêm.

"Tôi không sao, cậu đi đi." Quý Lễ xấu hổ đến mức đầu óc rối mù, giọng cũng cao lên.

Một lát sau, ngoài cửa bèn không còn tiếng nữa.

... Đi thật đấy à?

Trong lòng Quý Lễ lại nghẹn ra một tia hụt hẫng tủi hờn, lén đi nhìn camera theo dõi ngoài cửa.

Đi thật rồi.

Quý Lễ bặm chặt môi.

"Cộp cộp cộp."

Tiếng gõ vang lên lần này là trên cửa sổ kính.

Quý Lễ vừa ngẩng đầu lên, bèn trông thấy Nhung Ngọc đang ngồi trên bậu cửa sổ bên ngoài, khẽ gõ cửa kính phòng cậu, nở nụ cười biếng nhác với cậu.

Ký túc xá của cậu ở tầng ba, Nhung Ngọc hình như là leo từ ban công sát vách sang.

Cái tên này, lúc nào cũng vô pháp vô thiên như thế.

Quý Lễ chỉ có thể ra mở cửa sổ, không phân rõ nổi là lúng túng hay là ngượng ngùng, cả khuôn mặt đỏ hồng như lửa đốt, thấp giọng nói: "Đã bảo, cậu cứ mặc kệ tôi đi mà."

Nhung Ngọc kéo ống tay áo cậu, hơi lo lắng sờ sờ má cậu: "Cậu làm sao thế? Ốm rồi sao?"

Sao mặt lại nóng thế này?

Quý Lễ tức đến mức nghiến răng: Hắn lại còn sờ cậu.

Chính là vì mấy hành động này, nên mới khiến cậu hiểu lầm đấy.

"Không ốm." Quý Lễ chỉ muốn hắn mau biến đi.

"Vậy thì làm sao thế?" Nhung Ngọc hạ giọng dỗ cậu, cười hỏi, "Chẳng phải mới nãy còn dữ dằn lắm sao?"

Không nói còn đỡ.

Vừa nói một cái, Quý Lễ suýt nữa thì tức chết luôn.

Chính là tên đáng ghét này.

Khiến cậu hiểu lầm hết thảy, còn dùng mấy lời trẻ con ám muội như vậy tới chọc ghẹo cậu.

Muốn biết tin tức của Quý Diễn, thì hôn cậu.

Cậu điên rồi sao?!

Giờ đây cậu chẳng còn một đường lui nào nữa, mặt mũi cả trong lẫn ngoài đều mất sạch, mới nhận ra bản thân thế mà lại trắng tay.

Vậy mà cái tên kia còn hỏi cậu: Làm sao thế?

Hiện tại cậu trở thành trò cười rồi.

Còn Nhung Ngọc... vẫn sạch sạch sẽ sẽ, thể thể diện diện.

Sao hắn dám như vậy chứ——

Quý Lễ rốt cuộc không thể duy trì vẻ điềm tĩnh trên mặt nữa, hung dữ trừng mắt với hắn: "Cậu đi đi! Tôi không cần cậu lo!"

Nhung Ngọc thấy tâm trạng cậu không ổn định, nhưng lại thấy không có gì không khỏe, đành ho một tiếng: "... Tôi mang cho cậu ít thuốc đây, nếu cậu thấy không khỏe thì nhớ uống một ít nhé."

Quý Lễ cắn chặt môi giục hắn: "Đi mau."

Nhung Ngọc dở khóc dở cười: "Được rồi, tôi đi tôi đi."

Quý Lễ đang trong trạng thái tan vỡ lại càng giận hơn.

Cậu bảo đi là hắn đi thật đấy à?!

Quay lại đây mau!!!

Quý Lễ ngẩng đầu lên, thấy trên bậu cửa sổ đặt một chiếc hộp, bên trong lộn xộn vài loại thuốc trị các triệu chứng sốt.

Còn có một chai nước ngọt, và loại bánh kem mà cậu thích nhất.

Hóa ra thật lòng tưởng cậu ốm thật.

Đầu óc Quý Lễ hỗn loạn muốn chết, tức đến mức cả người như sắp hỏng rồi.

—— Tại sao hắn cứ phải như vậy chứ.

Chẳng phải nói cậu là một tên cuồng tự luyến sao?

Chẳng phải nói là không thích cậu, mọi thứ đều chỉ là hiểu lầm thôi ư?

Thế còn sang đây làm gì! Sao còn phải đối xử tốt với cậu như thế!

Nếu không như vậy, cậu làm sao có thể tự mình đa tình đến nỗi này.

Quý Lễ buồn bã đau lòng, tủi thân đến tột cùng, lại chẳng thể đổ lỗi cho người khác lấy một chữ.

Trong lòng cậu giận đến mức không chịu nổi, liền mất đi lý trí, ngược lại nảy ra một ý nghĩ tàn nhẫn đồng quy vô tận: Không thích thì không thích, cũng chẳng có gì ghê gớm.

Người theo đuổi Quý Lễ nhiều vô số kể, thêm một kẻ bớt một kẻ, thì quan trọng nỗi gì.

Sao lại để bản thân chật vật thành như vậy.

Quay người bèn lôi chiếc rương của mình ra.

Chiếc rương nhỏ được cài vài tầng khóa, vân tay, mật mã, mống mắt, bên trong đều là những món quà vụn vặt mà Nhung Ngọc tặng cậu: viên đá quý lấy ở Sao Ảo Ảnh, vương miện nhỏ gấp bằng giấy của Nhung Ngọc, quả cầu kim loại chẳng đáng mấy tiền, nhiều vô số kể chất đầy cả chiếc rương nho nhỏ, nói không chừng còn sẽ cộng thêm cả cái bánh ngọt nhỏ và thuốc vừa mang tới hôm nay nữa.

Tất cả quăng hết vào thùng rác.

Lại từ trong quang não lôi ra bản kế hoạch mình đã lập, từng tờ từng tờ một kéo vào thùng rác.

Càng nghĩ càng thấy giận, đồ tên khốn không biết điều, hôn lễ gì, hành tinh gì, tất thảy đều biến hết đi, về sau tên khốn đó cũng chẳng có quan hệ gì với cậu nữa, mặc kệ hắn ở bên ai thì ở.

Kế hoạch mua Sao Vân Cầm là cái đầu tiên bị xóa, lâu đài lớn, cánh đồng hoa hồng, đám cưới lông xù gì đó, xóa hết.

Bảng tiến độ hôn hít ôm ấp gì đó cũng xóa luôn.

Kế hoạch thay thế bạn trai cũ là nực cười nhất, phải xóa sạch sành sanh mới đúng.

Quà sinh nhật cũng không đưa hắn nữa.

Mất hết, mất sạch rồi, chẳng còn gì nữa hết.

Quý Lễ nhìn vào bảng giao diện trống trơn, lòng nghĩ, giờ thì Nhung Ngọc thật sự chẳng còn chút quan hệ gì với cậu nữa.

Nhung Ngọc không thích cậu, cậu cũng chẳng thèm thích Nhung Ngọc.

Về sau cậu phải tìm một người khác xa hắn để kết hôn, phải ngoan ngoãn, nghe lời, phải thấu hiểu lòng người, phải bảo gì nghe nấy, phải thích cậu nhất mới được.

Tuyệt đối không được như Nhung Ngọc, vừa không biết điều, lại vừa lừa mất trái tim của cậu.

Còn về Nhung Ngọc, mặc kệ hắn làm gì. Cho dù hắn có kết hôn với người khác, sau này có sống chung nhà với người khác, nuôi thú cưng với người khác, cũng chẳng sao hết.

... Sau này sẽ còn tỏ tình với người khác, làm nũng với người khác, để người khác tùy ý ôm hôn.

Nhung Ngọc còn sẽ trao trọn trái tim mình cho một người khác, vì một người khác mà canh cánh lo toan, mở lòng trao tất cả cho một người khác.

"Tách" một tiếng.

Nước mắt cứ thế rơi xuống.

Dừng trên bàn, đọng lại thành một giọt nước nhỏ.

Sao hắn có thể không thích cậu chứ?

Tinh thần thể cũng đưa cho hắn.

Xúc tu nhỏ cũng cho hắn sờ.

Ngay cả tinh thần lực của cậu cũng bị ô nhiễm rồi.

Bọn họ rõ ràng chỉ thiếu mỗi bước kết hôn.

Sao hắn có thể không thích cậu được chứ?

Nước mắt như mưa tuôn rơi.

Quý Lễ dùng tay trái lau rồi, lại dùng tay phải, lau thế nào cũng không kịp.

Cuối cùng cậu nằm gục xuống bàn, khóc không thành tiếng.

Sao hắn có thể không thích cậu cơ chứ?

Cậu thích Nhung Ngọc đến vậy kia mà.

***

Tác giả có lời muốn nói: 

Cháu Ngọc dùng cái tay ngắn ngủn của ác long, lau nước mắt cho công chúa: Công chúa đừng khóc mà, nước mắt sẽ biến thành trân châu đó.

Hai mắt công chúa sũng nước, ôm trân châu ấm ức nức nở hỏi: Vậy trân châu có thể mua được cậu không?

Gấp: Khóc một dòng sông cho công chúa. T^T Trời ơi là trời. 

Trước Tiếp