Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khi Nhung Ngọc từ thư phòng của Trưởng công chúa quay trở lại phòng, vừa đẩy cửa ra liền nghe thấy một tiếng vang lớn.
Chỉ thấy trong phòng giường đệm hỗn loạn, tủ quần áo đổ nhào trên mặt đất, lúc đầu hắn còn tưởng đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hốt hoảng chạy tới, thì thấy Quý Lễ đang quay lưng về phía hắn, vành tai đỏ lựng cả rồi, giọng nói hung dữ quát hắn: "Sao anh không gõ cửa."
Nhung Ngọc ngẩn người: "Anh quên... em sao thế?"
Quý Lễ bặm môi, lạnh lùng nói với hắn: "Em không sao, ra ngoài đi."
Nhung Ngọc càng thêm lo lắng, theo bản năng tiến lên một bước, lại bắt gặp Quý Lễ đang ôm cái gì đó trong lòng, đầu ngón tay nóng ran siết chặt một góc vải vóc màu trắng dịu như ánh trăng, bồng bềnh mềm mại, một đống vải khác rơi trên mặt đất.
Chất liệu đó là loại vải cứng cáp dùng cho trang phục vest, lại giống như...
Quý Lễ chú ý tới ánh mắt của hắn, lùi lại một bước, vành tai đỏ như nhỏ máu, những xúc tu nhỏ khua khoắng định chắn tầm mắt hắn lại.
Nhung Ngọc lại sáng rực cả mắt lên, nhảy dựng một cái, xuyên qua sự ngăn cản của đám xúc tu, hớn hở nhào tới chỗ Quý Lễ: "Là váy à! Công chúa em rốt cuộc cũng nghĩ thông rồi sao!"
Quý Lễ công chúa của hắn rốt cuộc cũng tỉnh ngộ, nhận ra loại váy công chúa bồng bềnh, nhẹ nhàng xinh đẹp kia mới là kiểu trang phục phù hợp nhất với cậu sao.
Hắn nhanh tay lẹ mắt rút luôn chiếc váy đó ra.
Ướm thử lên người Quý Lễ.
Chiếc váy lễ phục màu trắng trong vắt như ánh trăng, không phải loại váy bồng bềnh thái quá, mà là một chiếc váy dài thướt tha càng phù hợp với Quý Lễ, điểm xuyết những viên ngọc bích xanh lấp lánh như sao trời, giống như đôi mắt Quý Lễ, đoan trang mà kiêu ngạo.
Cái này đúng là quá sức công chúa rồi!
Khóe miệng của Nhung Ngọc, suýt chút nữa đã chảy dãi ròng ròng.
Quý Lễ quả nhiên đỏ bừng cả khuôn mặt, tức giận nói: "Không phải của em."
"Là của Quý Diễn."
Quà cưới mà tên khốn kiếp này gửi hỏa tốc tới, bọc tầng tầng lớp lớp, còn nói là vật phẩm cần thiết cho kết hôn.
Cậu còn tưởng là thứ đồ dùng đặc biệt gì sau khi cưới, tranh thủ lúc Nhung Ngọc không có ở đây mở ra xem, ai mà biết lại là một chiếc váy công chúa lộng lẫy thật lớn.
Rõ ràng là đang trêu chọc bọn họ.
Lại còn xúi quẩy bị tên Nhung Ngọc này nhìn thấy.
"Em mang đi vứt," Quý Lễ mất mặt quá thể, giật phắt chiếc váy trong tay hắn lại, khuôn mặt lúc đen lúc xanh lúc đỏ, không ngừng thay đổi giữa các loại màu sắc, cứng rắn muốn mang chiếc váy này đi vứt, lại bị Nhung Ngọc giữ chặt lấy eo sống chết cũng không cho đi.
"Quý Lễ," Nhung Ngọc cười cợt nhả làm nũng, "Để lại đi mà."
"Nó đẹp thế này, màu sắc lại hợp với em nữa, em mặc chắc chắn còn đẹp hơn nhiều."
Quý Lễ nghe xong lại càng không muốn giữ lại, ôm lấy chiếc váy định bỏ chạy, vùng vẫy đấm đá lung tung, cuối cùng hai người thở hồng hộc lăn lộn thành một đống, Nhung Ngọc còn chưa từ bỏ ý định mà thủ thỉ bên tai cậu: "Quý Lễ công chúa... Lễ Lễ công chúa... anh sắp chết rồi, tâm nguyện cuối cùng là được thấy em mặc váy..."
Quý Lễ bịt miệng hắn lại, trừng mắt với hắn: "Không được nói nhảm."
Mở miệng ra là sắp chết, cái này học ở đâu ra thế?
Nhung Ngọc nheo lại đôi mắt xấu xa, l**m vào lòng bàn tay cậu.
"Em mặc một lần thôi mà, sau này anh sẽ không bao giờ bảo em nhanh nữa."
Quý Lễ liền đỏ bừng gò má: "Im mau."
Một lát sau, lại lập loè ánh mắt, bặm môi: "... Sớm đã... tiến bộ rồi."
Ngay trong nháy mắt cậu phân tâm.
Lại đột nhiên phát hiện ấn ký trên xương quai xanh của mình nóng rực lên, giây tiếp theo cả người đều xụi lơ.
Quý Lễ không thể tin nổi trừng mắt nhìn Nhung Ngọc, Nhung Ngọc đã từ phía sau trộm ôm chặt lấy cậu, khẽ hôn lên vành tai cậu, lại thấp giọng cười, trong giọng nói dịu dàng, chứa đầy ý đồ đen tối: "Công chúa ơi, thử một lần đi, chỉ một lần thôi."
"Chỉ cho anh xem thôi, chỉ lần này thôi..."
Quý Lễ há miệng định nói gì đó, lại bị Nhung Ngọc giữ lấy đầu hôn thô bạo.
Nhung Ngọc chột dạ cực kì, tim đập thình thịch sỗ sàng, hắn làm việc xấu thuần thục như vậy, rồi lại hưng phấn như vậy, gò má cũng bay lên sắc hồng nhàn nhạt, giả vờ như mình không thấy ánh mắt hung hăng dữ tợn của Quý Lễ, từng cúc từng cúc một cởi áo của cậu chủ nhỏ đang giận dữ đỏ hoe mắt ra.
Nhưng lại sợ bạn trai nhỏ của mình không vui.
"Anh hứa chỉ lần này thôi..." Da đầu hắn càng lúc càng tê dại, lột được một nửa, rốt cuộc vẫn tháo bỏ ấn ký đi, gục đầu thấp giọng nói, "Nếu em thực sự ghét, thì thôi vậy..."
Hai gò má Quý Lễ đỏ bừng bừng, lại dùng đôi mắt lam trừng hắn: "Sao anh lại thích cái này?"
"Anh không biết," Nhung Ngọc nói, "Chỉ là... em rất hợp, còn mơ thấy nữa."
Quý Lễ quả thật sinh ra đã mang dáng vẻ xinh đẹp mỹ lệ, kiêu ngạo lại đáng yêu đó rồi, hợp để được hắn hôn lên mu bàn tay, hợp để mặc chiếc váy xinh đẹp được hắn ôm gọn vào lòng, Quý Lễ nhanh chóng thay thế nhân vật chính trong tất cả những câu chuyện cổ tích, hắn thế mà chẳng còn nhớ nổi bất kỳ nàng công chúa nào khác.
Quý Lễ đột nhiên hỏi hắn: "Mơ thế nào?"
"Chính là... mơ về em là công chúa." Nhung Ngọc thấp giọng nói, "Thi thoảng cũng sẽ mơ thấy em là một bé mèo con."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó chúng ta ở bên nhau..."
"Rồi sau đó nữa?"
"Rồi sau đó... thì tỉnh giấc."
Ánh mắt Nhung Ngọc không biết nói dối, đôi mắt hắn sáng ngời ngay thẳng như vậy, nhưng vành tai lại đỏ rực, khẽ nói thầm: "Thỉnh thoảng cũng sẽ có lúc ôm hôn gì đó..."
Ngay thẳng quá mức rồi.
Quý Lễ nghĩ tới những giấc mơ càng ngày càng đê tiện, những ảo tưởng càng lúc càng nhơ bẩn kia của mình, bỗng nhiên nảy sinh ra một ý nghĩ ác liệt.
Gò má Quý Lễ đã đỏ rực rồi, màu sắc trong đôi mắt lại ngày càng đậm, phảng phất như lắng đọng thành một đầm lầy xanh thẳm đang sục sôi.
Từng sợi từng sợi, đều như muốn quyến rũ Nhung Ngọc sa vào chất lỏng đậm đặc sền sệt mà nóng hổi kia.
Giọng nói cậu lạnh lẽo đến thế, hơi thở phả ra lại nóng bỏng như vậy.
Cậu khẽ hỏi bên tai hắn: "Anh thích em hơn, hay là thích công chúa hơn?"
"Chỉ thích em thôi," Nhung Ngọc cười tủm tỉm lại mổ lên mặt cậu một cái, "Em chính là công chúa."
Công chúa chỉ thuộc về riêng hắn.
Quý Lễ dường như cuối cùng cũng vừa lòng với câu trả lời của hắn, hơi thở dính dấp lại nóng rực, quyến luyến thiêu đốt bên vành tai hắn, những xúc tu nhỏ cũng quấn lấy cổ chân hắn.
"Tiếp tục." Đuôi mắt Quý Lễ đỏ hoe như lửa đốt, lại lộ ra một tia cười nhàn nhạt.
"Cái gì?" Nhung Ngọc trợn tròn mắt.
Quý Lễ lại bắt lấy tay hắn, đặt lên cúc áo của mình, nhìn hắn: "Không phải anh thích sao?"
"Tiếp tục đi."
"Anh thay cho em."
Nhung Ngọc lại càng nóng hơn, dường như ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn, dưới cái nhìn chăm chú của đôi mắt xanh thẳm kia, ngay cả công việc cởi nút áo này cũng trở nên khó khăn vô cùng, chẳng còn cái nhuệ khí không thèm cố kỵ lúc trước nữa, muốn rụt tay về, nhưng nghĩ tới việc có thể nhìn thấy dáng vẻ Quý Lễ công chúa mặc váy, lại giống như bị yêu tinh hớp hồn vậy.
Chắc là... chỉ nhìn một cái thôi đúng không.
Trực giác của Nhung Ngọc bắt đầu cảm thấy bất an: Tại sao hắn lại có một dự cảm chẳng lành nhỉ?
Quý Lễ nghĩ, mình có lẽ đã sớm bị Nhung Ngọc dạy hư rồi.
Cậu rất muốn xem xem, Nhung Ngọc cùng công chúa trong lòng mình làm, sẽ lộ ra vẻ mặt thế nào.
Nếu hắn đã thích.
Nếu đã muốn.
Cậu vĩnh viễn chẳng ngại mà thỏa mãn hắn.
Thậm chí.
Có thể cho hắn nhiều hơn những gì hắn muốn.
...
Chiếc váy đó bị làm cho bẩn thỉu không chịu nổi, như một cái đạo cụ bị hư hỏng, bị vứt ở góc tường.
Trên người Nhung Ngọc là một mảng dấu hôn phủ kín, cũng chẳng khá khẩm hơn cái váy đó bao nhiêu. So với cơ thể, càng trầm cảm hơn là trạng thái tinh thần của hắn. Tự mình ôm Bé Chín đã biến lớn, đôi mắt vàng kim dường như ấm ức đến mức sắp nhỏ ra nước, cả người bị quyến rũ đến mất cả thần trí, giống như phải chịu một chấn thương nặng nề, ủ rũ lầm bầm mãi không thôi: "... Trong truyện đâu có kể thế."
"Tại sao lại thế này."
"Bị vấy bẩn rồi."
Quý Lễ đã sớm tắm rửa sạch sẽ, cả người đều tỏa ra mùi hương thanh mát dễ chịu, lau khô tóc cho hắn, giọng nói mang theo sự trêu chọc nhàn nhạt: "Cái gì bị vấy bẩn rồi?"
"Giấc mơ của anh..." Nhung Ngọc chỉ trích cậu, "Sau này anh chẳng còn mặt mũi nào mơ thấy được ở bên công chúa nữa!"
Đoạn kết mỗi giấc mơ của hắn đều là công chúa và ác long sống hạnh phúc bên nhau.
Nhưng bây giờ... thế này thì có gì mà hạnh phúc chứ hả!
Trong giấc mơ của hắn nhất định chỉ còn lại Quý Lễ công chúa xinh đẹp tuyệt trần, nhưng lại hư hỏng không chịu nổi kia thôi.
Quý Lễ nhàn nhạt "ừm" một tiếng, hơi đắc ý khẽ nhếch môi: "Trong mơ cũng ở bên nhau thế này không tốt sao?"
Nhung Ngọc sức tàn lực kiệt nói: "Tốn mông."
Quý Lễ không đọ nổi sự trắng trợn của hắn, xúc tu nhỏ lén quất nhẹ vào cổ chân hắn một cái.
Nhung Ngọc ôm lấy Bé Chín, một lần nữa mặc niệm cho giấc mơ công chúa thuần khiết và đáng yêu mãi mãi không bao giờ có lại được của mình.
Hắn thậm chí có thể đoán được, giấc mơ sau này của mình, đều sẽ là một công chúa xinh đẹp, đuổi theo tiểu ác long chạy khắp núi đồi, cuối cùng lôi vào lâu đài thế này thế nọ rồi thế nọ thế này.
Sau đó cứ thế gà bay chó sủa ở bên nhau.
Hắn cứ thế mặc niệm, để Quý Lễ mặc quần áo cho. Sau đó, hắn bỗng thấy Quý Lễ đặt thứ gì đó trước mặt hắn.
Mềm mềm.
Khối thạch nhỏ nảy nảy.
Còn được đeo thêm một bông hoa nhỏ.
Kẹo Cao Su ngượng ngịu khép nép, không tình nguyện bò tới.
Nhung Ngọc có chút tò mò vớ lấy xem: "Sao thế? Không thoải mái à?"
Sau đó liền nghe thấy tiếng "gu chi" một tiếng.
Nhả ra một chiếc nhẫn vào lòng bàn tay hắn.
Nhung Ngọc ngẩn người.
Quý Lễ chẳng biết từ lúc nào đã khoác xong áo, ngồi bên giường, gò má ửng hồng, khẽ nói: "Muốn ra ngoài không?"
"... Bù lại đoạn cầu hôn."