Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Cẩm về nước rồi.
Tôi và Ôn Thư cũng chính thức ly hôn.
Kỷ Đình hỏi tôi có bị điên không.
Tôi bảo tôi tỉnh táo.
Tôi chỉ muốn để Ôn Thư một lần nữa được tự mình lựa chọn.
Kỷ Đình cười lạnh: “Tiểu Thư nhất định sẽ không chọn cậu đâu.”
“Vậy à?”
“Tôi hiểu rõ hơn ai hết, cậu ấy và Chu Cẩm yêu nhau sâu đậm thế nào.”
Tôi nhếch môi cười khinh, “Yêu sâu đậm, chẳng phải cũng chia tay rồi sao?”
Kỷ Đình lặng lẽ nhìn tôi, một lúc sau thở dài: “Thôi bỏ đi, người như cậu sẽ không hiểu đâu.”
Sau khi Kỷ Đình rời đi, tôi chống cằm nghĩ ngợi.
Người như tôi… là người như nào chứ?
Vô hình à?
Rõ ràng, tôi và cậu ta như nhau, đều quen Ôn Thư từ hồi mẫu giáo kia mà.
Vậy mà, ánh mắt em chưa từng một lần chủ động dừng lại nơi tôi.
*
Từ nhỏ, Ôn Thư đã là kiểu con gái mà tôi cực kỳ ghét.
Kiêu ngạo, lại còn hám danh.
Lần nào gặp em, em cũng mặc một bộ váy công chúa lòe loẹt.
Em không chơi với tôi, chỉ suốt ngày dính lấy Kỷ Đình, đóng vai Công chúa với Hoàng tử.
Có lần em bảo thiếu một thần dân, bỗng quay sang chỉ tay vào tôi:
“Này, cậu qua đây.”
Tuy tôi không thích nhưng mẹ bảo tôi thiếu kỹ năng giao tiếp, cần hòa đồng với bạn cùng lứa.
Thế là tôi đi qua.
Chiều hôm đó, em liên tục sai khiến tôi.
Bất kỳ yêu cầu nào, tôi cũng phối hợp.
Tới lúc làm Công chúa mệt rồi, em bảo: “Cậu có thể đi rồi.”
Kỷ Đình hỏi: “Tiểu Thư, cậu ấy chẳng phải là Tống Trí Viễn học cùng lớp mình sao?”
“Tớ không biết.”
Thì ra… em còn chẳng biết tên tôi.
*
Sau đó, trường mẫu giáo tổ chức biểu diễn văn nghệ, cô giáo phân tôi làm Hoàng tử.
Ôn Thư đóng vai Công chúa ngủ trong rừng.
Cô giáo bảo tôi có thể hôn để đánh thức em.
Ôn Thư nghe xong òa khóc: “Con không muốn cậu ấy làm hoàng tử! Hoàng tử của con là Kỷ Đình cơ!”
Kỷ Đình lập tức đứng dậy tuyên bố: “Ôn Thư là vợ tương lai của tớ, Tống Trí Viễn, cậu không được hôn cậu ấy.”
“Trẻ con phiền quá.” Tôi bước sang một bên.
Kết quả, Kỷ Đình thay tôi hôn cô Công chúa của cậu ta tỉnh lại.
*
Lên tiểu học, tôi lại học cùng lớp với em.
Có một lần trực nhật chung, em chắn đường tôi: “Này, cậu không được đi!”
Tôi nhìn em, thật sự muốn nói cho em biết tên tôi là Tống Trí Viễn.
Nhưng nhìn cái vẻ hống hách kia, chắc em cũng chẳng ý thức được mình đang bất lịch sự đến mức nào.
Mẹ hỏi tôi có quen trường mới không.
Tôi nghĩ một lúc rồi nói: “Có một bạn nữ rất khó ưa.”
“Mẹ đoán bạn ấy làm gì khiến con khó chịu đúng không?” Mẹ tôi kiên nhẫn hỏi.
“Bạn ấy không biết tên con.” Tôi nghĩ rồi trả lời.
*
Mùa hè năm lớp 8, Kỷ Đình và Ôn Thư bắt đầu hẹn hò.
Đêm biết tin đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
Rõ ràng là người tôi ghét cay ghét đắng kia mà…
Vậy mà từng hành động, từng câu nói của em lại khiến tôi để tâm đến thế.
Cuối cùng khi Kỷ Đình đến khoe khoang, tôi không nhịn nổi nữa, buông ra một câu chất vấn tận đáy lòng.
Kỷ Đình hoảng hốt.
Nghe đâu hôm sau đã chia tay với Ôn Thư rồi.
Tôi lại có thể yên tâm ngủ ngon.
Sau đó, em hẹn hò với vài cậu khác nhưng chẳng mối nào kéo dài.
Tâm trạng tôi cũng lên lên xuống xuống theo đó.
Cái cô gái này đúng là đáng ghét thật!
Mới tí tuổi đầu mà đã học đòi người lớn yêu đương hẹn hò, thật chẳng ra thể thống gì cả!
Lên cấp ba, cuối cùng tôi và em cũng không học cùng lớp nữa.
Không cần phải nhìn cái bản mặt đó mỗi ngày nữa.
Nhưng mà ngay từ đầu năm, em đã bị Chu Cẩm để mắt tới.
Hai người bám lấy nhau trong trường, kéo kéo đẩy đẩy, tình tứ đến mức muốn không thấy cũng khó.
Vẫn… rất đáng ghét.
*
Những năm cấp ba, tôi cứ thế trôi qua trong chuỗi ngày… chán ghét Ôn Thư.
Lên đại học, tôi chuyển sang một thành phố khác.
Tuyệt thật. Cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh phải chứng kiến hai người đó thể hiện tình cảm như phim truyền hình dài tập.
*
Tốt nghiệp xong, tôi vào làm trong công ty gia đình.
Mẹ dẫn tôi tới nhà họ Ôn chơi.
Trong vườn sau, tôi nghe thấy Ôn Thư đang gọi điện mắng người ta.
Vừa khóc vừa cười, trông chẳng ra cái thể thống gì.
Nghe nói em vừa chia tay với Chu Cẩm.
Rồi nhanh chóng lao vào mối quan hệ mới với cậu ấm nhà họ Cố.
Từ đoạn hội thoại, đoán là đang chia tay tiếp.
Tôi đang định quay người rời đi thì em đột nhiên kéo tay tôi lại:
“Này, không được đi!”
“Tôi không tên là ‘này’.” Tôi đáp.
“Tôi biết, cậu tên Tống Trí Viễn. Tống Trí Viễn, cậu phải ở lại uống rượu với tôi.”
Câu nói ấy khiến tôi thấy vui vui.
Vì lần đầu tiên, em chủ động gọi tên tôi.
Khi say, Ôn Thư trở nên rất dữ.
Em làm rất nhiều chuyện… không thể miêu tả.
Ban đầu tôi cố sức chống cự.
Thế là em lao lên cắn tôi.
Cắn xong lại bật khóc.
Em cứ gọi tên Chu Cẩm mãi không thôi.
Nước mắt rơi xuống mặt tôi, nóng hổi… khiến lòng tôi nhói lên.
Tự nhiên tôi chẳng muốn phản kháng nữa.
Sau đó khi tôi trở thành người chủ động, tôi chỉ nghĩ một điều: chỉ mong sáng mai em đừng hối hận là được.
*
Chuyện giữa tôi và em… bị phát hiện.
Mẹ tôi làm ầm lên, bắt Ôn Thư phải “chịu trách nhiệm”.
Ôn Thư nhìn tôi cầu cứu.
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi hỏi luôn cỡ nhẫn cưới của em.
Thế là… chúng tôi kết hôn.
*
Ba ngày trước lễ cưới, tôi nhận được cuộc gọi từ bên kia đại dương.
Là Chu Cẩm.
Cậu ta nói: “Tống Trí Viễn, cậu lấy đâu ra cái gan mà dám cưới bạn gái của tôi?”
“Vậy cậu quay về cướp lại cô ấy đi.”
Chu Cẩm im lặng.
Một lúc lâu sau, cậu ta mới cất giọng uể oải: “Ôn Thư không yêu cậu.”
Tôi bật cười: “Tôi dám cưới cả người không yêu mình. Còn cậu thì sao?”
“Buông tha cho cô ấy… tôi xin cậu.” Có lẽ cậu ta uống rượu, giọng nói run run rối rắm.
“Chu Cẩm, cậu quay về, tôi sẽ trả Ôn Thư cho cậu.”
Cúp máy rồi, tôi ngồi lặng trên ghế, nghĩ rất lâu.
Nếu Chu Cẩm dám quay về, tôi sẽ buông tay.
Còn nếu cậu ta không dám…
Vậy thì trên đời này sẽ chẳng còn ai phù hợp với em hơn tôi.
*
Ngay trước lễ cưới, Ôn Thư nói em muốn hủy hôn.
Tôi mắng cho một trận tơi tả, em lập tức rụt lại.
Hôn lễ diễn ra trọn vẹn, Chu Cẩm không đến.
Tôi biết cậu ta đã chọn buông tay.
Kỷ Đình nói tôi đê tiện, nhân lúc Ôn Thư yếu lòng mà dụ dỗ em.
Tôi nghĩ, trong cái giới này của chúng tôi, mấy ai còn giữ được lòng dạ trong sáng?
Chu Cẩm từng trong sáng, nhưng kết cục thì sao?
Ngã đau đến mức một đêm gần như mất trắng mọi thứ.
Giờ thì ngay cả Tiểu Thư mà cậu ta yêu nhất… cũng không còn thuộc về cậu ta nữa.
*
Sau ba năm kết hôn.
Ánh mắt của em chưa từng dừng lại nơi tôi.
Vì trái tim em vẫn đặt cả ở Chu Cẩm.
Dù tôi chủ động đề nghị ly hôn, em cũng chẳng tỏ ra quá đau buồn.
Lúc tôi nói mình có bảy cô người yêu, em đâu có tin.
Em đúng là kiểu người đáng ghét…
Chỉ tin những gì mình muốn tin. Ví dụ như em tin tôi không hề yêu em.
Nhưng lại không tin tôi thực sự có thể ra ngoài tìm người khác.
Nói trắng ra… là ích kỷ.
Mà cái sự ích kỷ ấy là do được nuông chiều mà thành.
Từ nhỏ đã được bố mẹ chiều chuộng, lớn lên một chút lại đến lượt Chu Cẩm nâng niu trong lòng bàn tay.
Diệp Uyển Tâm từng nói, ở Ôn Thư có một thứ “ma lực” khiến người ta chỉ muốn cưng chiều mãi.
Chu Cẩm thì bảo, đối xử tốt với Ôn Thư gần như là phản xạ bản năng của cậu ta.
Cậu ta kể, trước khi về nước đã diễn tập cả trăm lần trong đầu, khi gặp lại Ôn Thư sẽ nói gì.
Cậu ta nói nhất định phải lạnh lùng, phải cho em thấy mình đã thay đổi thế nào.
Nhưng cuối cùng, cậu ta chỉ mong người con trai năm xưa mà em từng yêu tha thiết có thể quay trở lại.
Tôi cười nhạo cậu ta quá thấp kém.
Chu Cẩm vỗ vai tôi, “Cậu cố gắng trị cô ấy đi.”
“Tôi không trị nổi.” Tôi ngẩng đầu nhìn trời đêm, cảm thấy nỗi đau trong lòng được ánh trăng khuếch đại gấp trăm lần.
“Không trị được thì cưng chiều đi.” Chu Cẩm lại tự rót thêm một ly.
“Tôi không phải cậu.” Tôi nói.
Dù là Chu Cẩm hay Kỷ Đình.
Bọn họ không ai hiểu được. Điều tôi cần chưa bao giờ là tình yêu của Ôn Thư.
Tôi chỉ muốn… em nhìn thấy tôi.
Chỉ cần ánh mắt em chịu dừng lại nơi tôi thêm một giây thôi…
Em sẽ không còn nghĩ rằng tôi không yêu em.
*
Trong khoảng thời gian ầm ĩ đòi ly hôn.
Em gái tôi và mẹ tôi thay phiên nhau mắng tôi.
Trong mắt họ, Ôn Thư là cô con dâu, cô chị dâu hiếm có khó tìm.
Là người duy nhất có thể bao dung tính cách lạnh lùng, quái gở của tôi.
Nhưng chỉ tôi mới biết…
Ôn Thư chưa từng bao dung tôi.
Chẳng qua là trong mắt em chưa từng có sự tồn tại của tôi thôi.
Đúng lúc đó, Chu Cẩm trở về nước.
Em ngày càng thường xuyên lén mở nhóm chat bạn trai cũ hơn.
Thật ra chỉ để xem… Chu Cẩm có kết bạn với em hay không
Thế là tôi quyết định giúp em một tay.
Ly hôn xong, có thể đường đường chính chính mà theo đuổi tình cũ.
Chỉ là…
Dù quá khứ có đẹp đến mấy, nếu đã vượt quá hạn sử dụng thì cũng chẳng còn là hương vị ban đầu nữa.
Không để em tự mình trải qua, em sẽ chẳng thể hiểu được điều đó.
*
Và tôi đã thắng trong ván cược này.
Ôn Thư đã chạy theo tôi.
Cuối cùng em cũng hiểu, quá khứ của em và Chu Cẩm không có cách nào cứu vãn nữa.
Về sau, em từng hỏi tôi sao lúc đó lại kiên quyết đòi ly hôn như vậy?
Không sợ em thật sự quay lại với Chu Cẩm à?
Tôi nhận lấy chiếc khăn trong tay em, nhẹ nhàng lau mái tóc ướt cho em, dịu dàng đáp: “Thứ Chu Cẩm cần là cả nhà họ Chu. Cậu ta và em vốn chẳng thể có kết quả.”
Điều này, tôi luôn tin chắc.
Chỉ có ly hôn mới khiến em thật sự nhìn rõ.
Thứ ngăn cách giữa em và Chu Cẩm chưa bao giờ là cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Mà là… rm không thể bước vào tương lai của Chu Cẩm.
Chỉ khi nhận ra điều đó, ánh nhìn của em mới thực sự rời khỏi Chu Cẩm.
Mới có thể hướng về phía tôi.
Tôi chưa từng cần tình yêu của em.
Chỉ một ánh mắt của em là tôi đã có thể phấn đấu quên mình rồi.
— HẾT —