Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Cậu muốn ăn gì?” Phương Thu Bạch lạnh lùng ngước mắt, không che giấu chút nào sự bực bội lộ ra từ câu hỏi lịch sự.
“Anh học trưởng ăn gì thì tôi ăn nấy.” Tịch Quân cười tít mắt, bước tới xem món ăn ở quầy, thân hình khẽ lắc lư tiến gần Phương Thu Bạch, đầu ngón tay như có như không lướt nhẹ qua cánh tay anh, giọng nói trầm xuống, “Hoặc là, ăn gì đó thú vị hơn?”
Lời còn chưa dứt, Phương Thu Bạch lập tức nắm chặt cổ tay cậu ta. Nụ cười trên mặt Tịch Quân ngay tức khắc bị đau đớn làm méo mó: “Hự.”
Phương Thu Bạch liếc cậu ta một cái, buông tay rồi quay sang quầy: “Cho hai phần bánh rán và hai ly sữa đậu nành, cảm ơn cô.”
Cổ tay mảnh khảnh nổi lên vệt đỏ, Tịch Quân cố ý đưa tay lắc lư trước mặt Phương Thu Bạch, ánh mắt đầy oán trách: “Anh học trưởng, anh chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.”
Thái dương Phương Thu Bạch giật giật, mắt chẳng thèm liếc, chuyên tâm ăn xong bữa sáng rồi mới ngẩng đầu lên.
“Nhân lúc tôi còn đủ kiên nhẫn để nghe,” Phương Thu Bạch nhìn cậu ta, “Tôi có thể chịu được việc cậu làm lãng phí thời gian buổi sáng của tôi.”
Sáng sớm vừa xuống lầu đã thấy Tịch Quân cười tươi rói, rõ ràng là đang chờ sẵn mình, tâm trạng Phương Thu Bạch thật sự chẳng tốt chút nào.
Anh vốn định bỏ đi thẳng, nhưng câu nói của Tịch Quân đuổi theo sau lưng, “Anh học trưởng, anh không muốn biết làm sao tôi thân với cậu ấy đến mức cậu ấy dễ dàng nghe lời tôi thế à?” đã khiến anh chững bước.
Dĩ nhiên anh có thể hỏi thẳng Giang Hoằng Cảnh để có câu trả lời chính xác hơn, nhưng trực giác mách bảo Phương Thu Bạch rằng sự tồn tại của Tịch Quân giống như một quả bom nổ chậm giữa anh và Giang Hoằng Cảnh, bất cứ lúc nào cũng có thể khiến mối quan hệ hòa hợp, yên bình hiện tại của hai người tan vỡ.
Anh biết sớm muộn gì cũng chẳng giấu được, nhưng ít nhất không nên là ngay lúc này, khi Giang Hoằng Cảnh vừa tuyên bố “không thích con trai”.
“Đừng lạnh lùng thế chứ, anh học trưởng, anh cười lên là đẹp trai nhất đấy.” Tịch Quân cười, đưa mã QR của mình cho anh, “Không yêu cầu gì nhiều, thêm bạn thôi, tôi sẽ kể hết mọi chuyện, thế nào?”
“Thêm cậu rồi, tôi sẽ lập tức biến khỏi danh sách bạn bè của bạn Giang,” Tịch Quân nói tiếp, “Cam đoan sau này không quấy rầy cậu ấy nữa.”
Phương Thu Bạch cười nhạt, không chút thật lòng: “Cậu nghĩ mình còn liên lạc được với cậu ấy sao?”
“Sao lại không chứ?” Tịch Quân vô tội chớp mắt, “Bạn Giang không những không chặn tôi, mà còn đang nhắn tin cho tôi đây này.”
Cậu ta chuyển sang trang chủ, đưa màn hình lướt qua trước mặt Phương Thu Bạch. Anh thoáng nhìn, không thấy rõ nội dung tin nhắn, nhưng nhìn avatar và biệt danh thì đúng là Giang Hoằng Cảnh thật.
Theo hiểu biết của Phương Thu Bạch về Giang Hoằng Cảnh, việc chặn liên lạc chỉ là sớm muộn. Sở dĩ giờ vẫn còn nhắn tin, chắc là có chuyện gì gấp gáp hơn, nhưng khó đảm bảo Tịch Quân sẽ không nói những thứ anh không muốn Giang Hoằng Cảnh tiếp xúc.
Phương Thu Bạch lạnh lùng nhìn Tịch Quân: “Xóa đi.”
“Được thôi.” Tịch Quân dứt khoát mở trang thông tin của Giang Hoằng Cảnh ngay trước mặt anh, xóa liên lạc, đồng thời xóa luôn cả khung chat với cậu.
Làm xong xuôi, Tịch Quân cười tít mắt nhìn anh, bổ sung: “Anh học trưởng, anh không được xóa tôi nhé, dù gì tôi và bạn Giang cũng học cùng trường.”
Nhìn vẻ mặt Phương Thu Bạch càng lúc càng trầm xuống, Tịch Quân cuối cùng cũng chạm đúng giới hạn mất kiên nhẫn của anh, bắt đầu khai thật làm sao mình qua tường tỏ tình thêm bạn Giang Hoằng Cảnh, rồi tìm chủ đề chung để xưng anh gọi em với cậu. Trong lúc kể, cậu ta không quên tán dương nhan sắc và vóc dáng của Giang Hoằng Cảnh, ánh mắt lộ rõ vẻ thèm thuồng.
“Theo lý thì tôi cũng chẳng muốn dây vào loại sinh vật tự cao như trai thẳng,” Tịch Quân chống cằm, đối diện ánh nhìn đầy áp lực của Phương Thu Bạch vẫn kiên trì nói hết, “Nhưng cậu ấy là người nổi bật nhất trong đám đó.”
“Anh học trưởng, chắc anh cũng nghĩ thế,” Tịch Quân dừng một chút, ánh mắt mỉm cười trở nên tinh quái, “Anh cũng thích con trai, đúng không?”
Cậu ta vô thức nín thở, ánh mắt dò xét nhìn Phương Thu Bạch, thậm chí đã chuẩn bị tâm lý bị anh mất kiên nhẫn mà đánh.
Nhưng không.
Vẻ mặt Phương Thu Bạch không chút thay đổi, chỉ lặng lẽ nhìn cậu ta với ánh mắt bình thản đến lạnh lùng, ngay cả lông mi cũng chẳng động thêm lần nào.
“Nói xong chưa?” Phương Thu Bạch hỏi.
Tịch Quân không ngờ anh lại phản ứng thế này, ngẩn ra, ngập ngừng “Ừ” một tiếng.
Phương Thu Bạch khẽ gật đầu, cầm điện thoại xoay người rời đi.
Tịch Quân sực tỉnh, Phương Thu Bạch đã không ngoảnh đầu rời khỏi cửa căng tin, muốn đuổi theo cũng chẳng kịp.
Chết tiệt. Tịch Quân thầm chửi một câu trong lòng, nhớ lại vẻ mặt Phương Thu Bạch vừa kiềm chế bực bội vừa cố giữ lịch sự, nhếch môi đầy hứng thú.
“Tôi… bị Tịch Quân chặn liên lạc?!” Giang Hoằng Cảnh nắm chặt điện thoại, không tin nổi đứng giữa phòng ký túc.
“Thế chẳng phải cậu ta buông tha cậu rồi sao,” bạn giường số một ngậm bàn chải đánh răng từ ban công bước vào, “Không đúng ý cậu à.”
“Nhưng trước khi chặn tôi, cậu ta đăng một bài lên vòng bạn bè! Ở trường anh tôi!” Giang Hoằng Cảnh nghiến răng, “Cậu nói xem, chuyện này là thế nào!”
“Chẳng lẽ người ta không được có bạn ở trường anh cậu sao.” Bạn giường số một ngạc nhiên trước phản ứng của cậu, thuận miệng nói, “Dù có là đi tìm anh cậu, thì cũng chỉ là chuyển mục tiêu, không thích cậu nữa, chuyển sang thích anh cậu thôi mà?”
“Hơn nữa, cậu ta dứt khoát xóa cậu như thế, biết đâu đã cưa đổ anh cậu, không cần qua cậu để liên lạc nữa.” Bạn giường số ba chẳng ngẩng đầu, nhét sách giáo khoa vào cặp, “Ai làm xong hai bài tập toán cao cấp cô giao hôm qua rồi, lát cho tôi chép với, tôi sợ cô gọi tôi.”
“Không được!” Giọng Giang Hoằng Cảnh đột nhiên cao vút, khiến bạn giường số ba giật nảy, một lúc sau mới nhận ra cậu không nói chuyện chép bài.
“Lão nhị, cậu kiểm soát anh trai hơi quá rồi đấy,” bạn giường số bốn quay đầu nhìn cậu, “Hôm qua tôi còn nói với mấy người khác, bảo Tịch Quân đúng là hơi đào hoa, nhưng ít nhất nhân phẩm không tệ, không lăng nhăng, không keo kiệt, thay bao nhiêu người yêu cũng chẳng thấy ai đăng bài bóc phốt cậu ta. Dù có thật sự cưa được anh cậu, thì cũng là người lớn cả, hai bên tự nguyện, cậu căng thẳng thế làm gì?”
“Đúng thế,” bạn giường số một cười phá lên, “Trời sắp mưa, anh trai sắp yêu, sớm muộn gì cũng thế thôi. Dù không phải Tịch Quân, sau này cũng sẽ là người đàn ông hay phụ nữ khác, chẳng lẽ cậu định canh anh cậu cả đời?”
Giang Hoằng Cảnh tức đến mức muốn nổ tung, nhưng lại chẳng tìm ra lời nào đủ lý lẽ để phản bác—Sao lại không canh được cả đời chứ!
Điều khiến cậu khó chịu hơn là suốt hơn một tháng sau đó, Tịch Quân như âm hồn không tan, cứ mỗi lần Phương Thu Bạch đến trường là cậu ta lại xuất hiện!
Khi Phương Thu Bạch đến lớp học bậc thang đón Giang Hoằng Cảnh tan học vào buổi trưa, Tịch Quân sẽ “bất ngờ” đi ngang, nở nụ cười rạng rỡ đặc trưng, liếc mắt đưa tình với Giang Hoằng Cảnh, rồi giả vờ ngạc nhiên với Phương Thu Bạch: “Ôi, anh học trưởng, lâu rồi không gặp, hôm qua nhắn tin cho anh mà anh chẳng trả lời, làm tôi buồn muốn chết.”
Giang Hoằng Cảnh: “…”
Lâu cái gì mà lâu!
Rõ ràng tối qua Phương Thu Bạch đến trường tìm cậu ăn cơm, Tịch Quân đã cố ý bưng khay cơm ngồi ngay bên cạnh hai người!
Giang Hoằng Cảnh như lâm đại địch, căng thẳng nhìn chằm chằm Tịch Quân, ánh mắt liếc qua từng cử chỉ của Phương Thu Bạch.
‘Đừng cười với cậu ta, anh Thu Bạch!’
‘Đừng giữ lễ thế nữa!’
Phương Thu Bạch rõ ràng cảm nhận được người bên cạnh như con nhím xù lông, thấy vừa buồn cười vừa đáng yêu, khóe môi khẽ cong lên rồi lập tức hạ xuống, bình thản gật đầu với Tịch Quân, quay sang nói với Giang Hoằng Cảnh: “Chiều nay anh phải họp nhóm, tối em qua trường anh ăn cơm nhé?”
Giang Hoằng Cảnh nhạy bén bắt được nụ cười thoáng qua trên khóe môi Phương Thu Bạch, mắt tròn xoe, trông rõ ràng không vui: “Vâng.”
Giờ trưa mọi người đều đến căng tin, Giang Hoằng Cảnh chẳng có lý do gì đuổi Tịch Quân đi, đành nói với Phương Thu Bạch: “Chúng ta ra ngoài ăn đi, mẹ em vừa gửi tiền sinh hoạt.”
“Hử?” Phương Thu Bạch nhướng mày, “Em không ngủ trưa à? Chiều nay tiết một và hai đều có lớp.”
Thói quen ngủ trưa của Giang Hoằng Cảnh là do Phương Thu Bạch ép học bằng đề thi từ thời trung học. Hồi đó cậu luôn tìm cách trốn, nhưng lên đại học, nếu không ngủ trưa, Giang Hoằng Cảnh sẽ mệt đến đau đầu.
“…Không phải môn chuyên ngành chính,” Giang Hoằng Cảnh ngập ngừng, “Không ngủ cũng chẳng sao.”
Phương Thu Bạch nhìn cậu: “Ăn ở căng tin thôi, ăn xong anh đưa em về ký túc.”
Anh biết Giang Hoằng Cảnh rất ghét Tịch Quân, nhưng Tịch Quân đúng là chưa làm gì quá đáng, Phương Thu Bạch cũng không thể vô lý đuổi người, kẻo lại bị nắm thóp.
Dù anh có thể bình thản xem như Tịch Quân không tồn tại, nhưng rõ ràng bạn Giang chưa luyện được đến mức đó.
Vào căng tin, Phương Thu Bạch bảo Giang Hoằng Cảnh đi chiếm chỗ trước, định nhân lúc gọi món nói chuyện lại với Tịch Quân. Giang Hoằng Cảnh lập tức cảnh giác, chen giữa hai người: “Không được, để em gọi món, anh Thu Bạch, anh chiếm hai chỗ là được.”
Cậu cố ý nhấn mạnh từ “hai”.
Bị Giang Hoằng Cảnh công khai nhằm vào và bài xích như thế, Tịch Quân chẳng những không chút ngượng ngùng hay khó xử, ngược lại còn cười đầy hứng thú, ánh mắt mập mờ nhìn Phương Thu Bạch: “Tôi với Hoằng Cảnh đi mua, anh Thu Bạch, anh muốn ăn gì?”
Phương Thu Bạch: “…”
Giang Hoằng Cảnh: “…”
Ai cho phép cậu ta gọi thế?!
Mắt Giang Hoằng Cảnh như phun lửa, tức tối kéo Tịch Quân ra ngoài.
Cậu cao hơn Tịch Quân cả một cái đầu, lại ngày nào cũng cùng bạn cùng phòng chạy bộ, đánh bóng, cơ bắp săn chắc, kéo một cái suýt khiến Tịch Quân bay ra ngoài. Tịch Quân lảo đảo nhảy vài bước mới miễn cưỡng theo kịp.
“Tôi xin cậu, sau này đừng đến tìm chúng tôi nữa, anh tôi và tôi không chơi với người đồng tính!” Giang Hoằng Cảnh chịu hết nổi, hạ giọng nhấn mạnh.
Tịch Quân nhịn cười, ánh mắt vô tội: “Cậu nói anh Phương Thu Bạch à? Anh ấy là anh ruột của cậu?”
Giang Hoằng Cảnh nhíu mày: “Không phải.”
Tịch Quân hỏi tiếp: “Thế là anh họ? Hay anh em họ?”
Giang Hoằng Cảnh hít sâu một hơi: “Cũng không phải.”
Tịch Quân kéo dài giọng đầy ẩn ý: “Ồ—thế là anh trai không có quan hệ huyết thống.”
Giang Hoằng Cảnh không muốn phí lời với cậu ta, nhưng lại sợ cậu ta tiếp tục quấy rầy Phương Thu Bạch, đành kiên nhẫn: “Ừ.”
Tịch Quân nói tiếp: “Không có quan hệ huyết thống, mà lại không cho tiếp xúc với người đàn ông khác, xem ra là anh trai tình cảm rồi.”
Giang Hoằng Cảnh bị sặc nước bọt, ho sặc sụa: “Cậu… cậu, đồ đồng tính phun lời bậy bạ!”
Tịch Quân tốt bụng định vỗ lưng cho cậu, làm Giang Hoằng Cảnh sợ đến mức nhảy bật ra cả mét.
Tịch Quân cúi đầu nhìn cánh tay đang giơ lên, lại ngẩng đầu nhìn gương mặt đỏ bừng của Giang Hoằng Cảnh, cuối cùng không nhịn được cười phá lên, còn cố ý ném cho cậu một cái hôn gió.
“Tịch Quân.” Giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau, Tịch Quân ngừng cười, quay đầu thấy Phương Thu Bạch chẳng biết đến từ lúc nào, đang trầm mặt cảnh cáo nhìn mình.
Tịch Quân từ từ đứng thẳng, như cười mệt, giơ tay định tựa vào người Phương Thu Bạch. Bị anh đẩy ra, cậu ta cũng chẳng để tâm, như cao dán chó dính chặt lấy, ghé sát tai Phương Thu Bạch thì thầm:
“Yên tâm, giờ tôi chẳng hứng thú với trai thẳng ngốc nghếch nữa—nhưng tôi lại càng hứng thú với anh. Anh học trưởng, hẹn hò không?”
Lưu ý của tác giả
Chào các bạn chiều tốt lành~ Tuần này cập nhật vào thứ 4, 5, 6 nhé ()