
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lâm Nhất nhìn người vừa đáp xuống bên cạnh mình, cực kỳ ngạc nhiên nói.
“Ha ha, muốn cảm tạ ta sao? Vậy ngươi phải còn sống mới được, đi!”
Trên gương mặt già nua của tiền bối Đường Du lộ ra nụ cười hiền hoà, lời còn chưa dứt đã vỗ một chưởng lên người Lâm Nhất.
Uỳnh!
Lâm Nhất còn chưa kịp hé miệng thì cơ thể ở giữa không trung, trong một tích tắc đã bay ra xa cả nghìn mét. Ngay sau đó, đáy mắt hắn bỗng loé lên vẻ khác thường, một chưởng mà đối phương vỗ xuống bao hàm luồng Chân nguyên cực kỳ bá đạo, chấn áp toàn bộ mảnh vụn của kiếm ý đang mất khống chế bên trong cơ thể lại, thương thế lập tức hoà hoãn lại nhiều.
Ô Phong cực kỳ phẫn nộ, vừa định đuổi theo đã bị tiền bối Đường Du cười híp mắt chặn đường, bực bội quát: “Lão già khốn kiếp, ông quyết vì một khách khanh mà muốn đối đầu với ta sao?”
Tiền bối Đường Du chẳng hề dao động, hờ hững nói: “Hắn có ân với thư viện Thiên Phủ, cho dù hôm nay chỉ là một người ngoài thì ta cũng sẽ bảo vệ hắn. Thư viện Thiên Phủ ta, không có vô sỉ như lầu Huyết Vũ ngươi, vẫn hiểu thế nào là có ân tất báo”.
Quang mang loé lên trong mắt Ô Phong, ông ta lạnh lùng quát: “Vậy để ta xem ông làm thế nào mà bảo vệ hắn, kiếm thế của hắn đã nát, chẳng qua chỉ là một phế nhân mà thôi! Tất cả người của lầu Huyết Vũ nghe lệnh, ***** tên tiểu tử này, tuyệt đối không cho phép hắn ra khỏi Biển Trăng Khô!”
Viu viu viu!
Ngay lập tức, những người còn lại của lầu Huyết Vũ lần lượt bật người nhào vào trong không trung, đuổi theo Lâm Nhất vẫn còn chưa đáp đất.