Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Tiểu Minh
Mưa to giàn giụa, trời đất biến sắc.
Bên tai Trì Ninh tất cả đều là tiếng giọt mưa xuyên qua rừng, rơi rả rích trên lá cây, không khí ẩm ướt dính nhớp, mà ở cách đó không xa, Thích Dư Ca một thân Hồng y đứng trong mưa, lưng thẳng tắp, hồi lâu không cử động.
Trì Ninh nhìn Thích Dư Ca, tâm trạng rối bời.
Vị sư huynh này của hắn là người xuất chúng nhất đỉnh Trương Dương, gương mặt xinh đẹp, thực lực nổi bật, tính cách thông suốt hào phóng, dù có là dạng người nào huynh ấy cũng đều có thể đối phó một cách chu toàn.
Sư phụ thậm chí đã từng nói qua, Thích Dư Ca so với Giải Cửu Trạch càng phù hợp với vị trí phong chủ.
Bóng lưng sa sút trước mặt không giống Thích Dư Ca, người mới vừa rồi khàn cả giọng cũng không giống Thích Dư Ca.
Thích Dư Ca chưa từng để ai nhìn thấy dáng vẻ y đau lòng như vậy.
. . . . . . . .
Cảm giác được miệng vết thương trên cổ tay đã không còn đau đớn, Thích Dư Ca từ trên quần áo kéo xuống một mảnh vải, hướng lên trên vết thương băng bó qua loa vài vòng.
Khi ngẩng đầu lên, những giọt mưa đã không còn rơi lên mặt nữa, một cái ô nghiêng sang phía hắn, bao phủ hầu hết cơ thể của hắn.
Trì Ninh ở một bên gọi: "Sư huynh." Thích Dư Ca sững người một lúc, sau đó khóe miệng suy sụp: "Ngươi thấy hết rồi sao?"
Trì Ninh không trả lời vấn đề này, mà là đưa một cái khăn tay ra: "Lau một cái đi."
Khăn tay bị Thích Dư Ca nắm trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng lau đi vết máu.
Máu tươi thấm đẫm chiếc khăn tay trắng, giống như một hạt đậu đỏ rơi trên nền tuyết trắng.
"Bị ngươi thấy cũng tốt," Thích Dư Ca tự giễu cười, "Ta hận Giải Cửu Trạch, Giải Cửu Trạch cũng hận ta, nhiều năm như vậy, tình nghĩa sư huynh đệ đều là giả vờ."
Trì Ninh không nói gì, chỉ khuyên một tiếng "Trở về thôi".
Hắn nhìn Thích Dư Ca lúc này cường ngạnh chống đỡ tình thần, yếu ớt tựa hồ ngay sau đó sẽ ngã xuống.
Hai người cùng dùng một chiếc ô, quay về Tuế Hòa điện của Thích Dư Ca.
Đến trước cửa, Thích Dư Ca hướng Trì Ninh nói: "Ngươi một đường cứ không thoải mái, có chuyện gì muốn nói với ta à."
Mưa nhỏ dần, đánh vào trên mặt ô phát ra tiếng vang tí tách.
Trì Ninh nắm chặt thân ô, cơ hồ muốn thốt ra: lúc đó ngươi cùng đại sư huynh xung đột, nguyên nhân là do ngươi cấu kết Thiên Diệp phái, mưu hại Thốc Ngọc phải không?
Nhưng Trì Ninh không thể mở miệng được.
Ngực hắn nặng trĩu, tình nghĩa sư huynh đệ nhiều năm qua đè nặng trong lòng.
Thấy Trì Ninh không mở miệng, Thích Dư Ca nói: "Nếu ngươi không có gì để nói, thì ta liền hỏi ngươi. Nghe nói Tiêu Kính đã đến đây, y thuật hắn rất giỏi, thân thể ngươi có khởi sắc không?"
"Có chút khởi sắc."
"Bệnh này của ngươi kéo dài đã lâu, giấu giếm không cho bên ngoài biết, tội gì phải chịu đựng như vậy." Thích Dư Ca thân thiết nói, "Ta không tinh y thuật, nhưng đồ đệ ta Thẩm Thu Đình rất có thiên phú, ngươi có thể để hắn hỗ trợ chẩn bệnh xem sao."
Thẩm Thu Đình này là đệ tử Thích Dư Ca đắc ý nhất, tu vi đã vượt qua sư huynh Dung Giới, luyện đan hay y thuật đều rất có thiên phú.
Trì Ninh biết Thích Dư Ca là thật tâm thật lòng: "Ta sẽ bảo trọng, sư huynh cũng phải bảo trọng thân thể."
Thích Dư Ca hàm hồ "Ân" một tiếng, từ trong lòng ngực lấy ra một vật đưa cho Trì Ninh.
Trì Ninh cúi đầu xem, là một vật xám trắng bóng loáng, chính là được người cầm ở trong tay v**t v* rất nhiều lần, là bảo bối được để tâm bảo vệ.
Thích Dư Ca nói: "Kình Ngư xương, trừ tà tránh hung, ngươi cầm lấy đi."
Trì Ninh hoảng hốt, cảm giác như Thích Dư Ca là đang cùng hắn cáo biệt, tối nay tách ra, khả năng ngày mai sẽ không còn gặp lại.
Hắn đem tất cả nghi kỵ với Thích Dư Ca ném ra sau đầu, hướng về bóng lưng Thích Dư Ca nói: "Sư huynh, ngươi đi đâu vậy? Đại sư huynh cùng ngươi đến tột cùng là...."
Thích Dư Ca đã chuẩn bị đẩy cửa phòng, quay đầu lại, hỏi: "Muốn biết?"
Trì Ninh gật đầu.
Đứng trên hành lang, cách một màn mưa, Thích Dư Ca cười nhẹ: "Hôm nay quá muộn, lần khác đi. Ta trở về uống một chén rượu nóng, sẽ đi ngủ."