Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thất Phù Sát Trận vẫn đang tiếp tục tàn sát. Oánh Cơ ở bên ngoài trận, đứng trên mặt đất rung chuyển cũng có thể cảm nhận được Địch Phù tôn giả bên trong đại trận đang dốc hết tất cả linh khí mang theo bên mình để tự vệ.
Có điều lão không hề biết, hai con hồ điệp tinh kia sớm đã được Oánh Cơ bày mưu đặt kế mà lục soát qua túi Càn Khôn của lão, Oánh Cơ biết trên người Địch Phù tôn giả không có linh khí nào tương tự như Di Không Châu.
Một tôn giả ngạo mạn như lão sao có thể mang linh khí để trốn chạy trên người chứ? Một kẻ như lão vốn khinh thường hành động này.
Uy lực của Thất Phù Sát Trận rất kinh người, Oánh Cơ không dám tùy tiện đến gần, sợ bị vạ lây. Không có linh lực hộ thân, dĩ nhiên nàng phải cẩn thận từng li từng tí. Tuy rằng có thể mượn linh khí hộ thân, nhưng số lượng linh khí có hạn, nàng phải sử dụng một cách tiết kiệm.
Trận pháp này còn phải duy trì một khoảng thời gian, Oánh Cơ nghĩ ngợi, liền lấy từ trong túi Càn Khôn ra một cái ghế dựa, thoải mái vắt chéo chân ngồi xuống, lại lấy ra một quyển phù chú mới tìm được —— Cửu Hàn Tông Nhị Thập Tam Phù, tỉ mỉ nghiên cứu.
Mặt đất vẫn đang rung chuyển vì uy lực của Thất Phù Sát Trận, chiếc ghế Oánh Cơ ngồi cũng theo đó lắc lư. Oánh Cơ nhàn nhã ngồi trên ghế, xem như cái ghế và mặt đất rung chuyển bên dưới như thể đang ngồi trên xích đu.
Nàng xem xong một trang, chậm rãi lật sách, rồi đọc trang thứ hai.
Nàng phải đợi Thất Phù Sát Trận yên tĩnh lại, mới có thể lấy được một thứ trên người Địch Phù tôn giả.
Oánh Cơ biết động tĩnh ở đây sẽ dẫn người khác đến.
Ban đầu nàng định rời đi trước khi có người đến, nhưng thứ trên người Địch Phù tôn giả lại có sức hấp dẫn lớn hơn, nàng đã không còn quan tâm có bị người khác nhìn thấy nàng giết Địch Phù tôn giả hay không.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, đến khi Oánh Cơ đọc xong mười mấy trang của Cửu Hàn Tông Nhị Thập Tam Phù, ánh sáng của Thất Phù Sát Trận dần dần mờ đi, mặt đất cũng yên tĩnh trở lại.
Một đôi chim bay sà xuống thấp, kèm theo hai tiếng ríu rít.
Trời đất dường như khôi phục lại bình thường, dường như không có một vị tôn giả nào bỏ mạng.
Oánh Cơ cất quyển Cửu Hàn Tông Nhị Thập Tam Phù đi, giương mắt nhìn vào bên trong đại trận. Nàng nhìn chằm chằm cho đến khi ánh sáng màu lam của Thất Phù Sát Trận hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại Địch Phù tôn giả máu me đầy người nằm đó.
Đống lửa bên cạnh Địch Phù tôn giả không biết đã tắt từ lúc nào, chỉ còn lại một đống tro tàn đen sì.
Oánh Cơ đứng dậy, nắm chặt loan đao, từng bước đi về phía Địch Phù tôn giả. Nàng đứng bên cạnh thi thể của Địch Phù tôn giả, cúi đầu nhìn lão.
Vị tôn giả nghìn năm trước từng cao cao tại thượng, xem Oánh Cơ như con kiến hôi để đùa cợt, khinh miệt, giờ đây lại chật vật thê thảm, lặng lẽ nằm dưới chân Oánh Cơ.
Oánh Cơ lạnh lùng nhìn Địch Phù tôn giả, trong lòng không có bao nhiêu vui mừng, chỉ có một chút cảm giác nhẹ nhõm. Những ngày sau này, nàng không cần phải lo lắng người này sẽ đột nhiên xuất hiện nữa.
Những gì nàng làm, cũng chỉ là để tự vệ mà thôi.
Một cơn gió lướt qua, thổi tro tàn của đống lửa bay lên, mang theo mùi khét. Oánh Cơ hít sâu một hơi, ngửi thấy mùi khét lẫn với mùi máu tanh, đột nhiên cảm thấy một hơi thở tự do.
Có lẽ, sau này nàng có thể có được không chỉ là sự sống?
Bỗng nhiên cổ chân bị nắm lấy.
Oánh Cơ giật mình, cúi đầu nhìn xuống, kinh ngạc nhìn thấy bàn tay đầy máu của Địch Phù tôn giả đang nắm lấy cổ chân nàng.
Vậy mà Địch Phù tôn giả vẫn chưa chết ư?!
Địch Phù tôn giả thở hổn hển, cố gắng mở mắt trái. Mắt phải của lão đã bị hủy hoại trong Thất Phù Sát Trận, nhãn cầu không biết đã văng đi đâu, vị trí của con mắt phải bây giờ chỉ là một lỗ thủng đang chảy máu.
Lão cố gắng ngẩng đầu, mở nửa con mắt trái sưng húp, hung tợn nhìn chằm chằm Oánh Cơ. Lão há miệng th* d*c, khó khăn nói thành lời: “Bản, bản tôn sẽ không tha —— A ——”
Giọng nói của Địch Phù tôn giả khản đặc, cổ họng như bị lửa thiêu.
Oánh Cơ ngồi xổm xuống, tay vung đao, loan đao trong tay lập tức chém đứt bàn tay phải đang nắm cổ chân nàng của Địch Phù tôn giả.
Máu từ cổ tay bị đứt phun ra, bắn đầy mặt Oánh Cơ.
Oánh Cơ lập tức đưa tay lau máu trên mắt, khóe mắt chợt thấy một vật sắc bén bắn về phía mình. Tầm nhìn bị máu nhuộm đỏ, nàng nhìn không rõ, chỉ có thể theo bản năng né tránh sang một bên.
Một binh khí sắc bén sượt qua má nàng, cắt đứt một lọn tóc xanh.
Oánh Cơ nhắm mắt lại, rồi mở mắt ra, cuối cùng cũng có thể nhìn rõ. Nàng nhìn binh khí rơi xuống phía sau, lại nhanh chóng liếc nhìn lọn tóc bị cắt đứt, nàng quay đầu nhìn chằm chằm Địch Phù tôn giả, tay trái của lão vẫn đang giơ lên làm động tác ném, chưa kịp thu lại.
Oánh Cơ nghiến răng, nhanh chóng nhặt loan đao vừa rơi xuống đất, dùng lưỡi đao sắc bén, đâm từng nhát một vào ngực Địch Phù tôn giả, cho đến khi khoét thủng ngực lão, đâm nát tim phổi của lão.
Trên tay, trên người và trên mặt Oánh Cơ đâu đâu cũng là máu, nhưng nàng không quan tâm đến những vết máu bẩn thỉu này, một đao lại một đao đâm xuống, chém xuống!
Trên đầu vang lên tiếng kêu khàn khàn của quạ Dịch Cốt, một đàn quạ Dịch Cốt đậu trên cành cây khô cách đó không xa, nhìn thi thể của Địch Phù tôn giả. Thỉnh thoảng chúng lại há miệng kêu lên trời, ăn mừng trước món ngon sắp tới miệng.
Oánh Cơ biết có người đến.
Nàng đã chuẩn bị sẵn Di Không Châu, cùng lắm nếu tình hình không ổn thì lập tức bóp nát Di Không Châu rồi bỏ của chạy lấy người.
Nàng kéo tay áo lên, để lộ cánh tay sạch sẽ, dùng cánh tay lau máu trên mặt. Sau đó, nàng quay đầu nhìn vị khách không mời mà đến, lại thấy Không Phạn.
Oánh Cơ sững sờ.
Không Phạn cau mày nhìn nàng, môi mỏng khẽ mấp máy, dường như đang niệm một câu kinh.
Sống lưng căng thẳng của Oánh Cơ dần dần thả lỏng, nàng lại nhìn đống thịt nát bên cạnh, dường như cũng không ngờ mình lại biến thi thể của Địch Phù tôn giả thành ra như vậy.
Thật sự có chút khó coi.
Nàng nhìn chằm chằm vào thi thể lộn xộn của Địch Phù tôn giả, hơi thất thần.
Không Phạn vẫn đứng yên tại chỗ, chàng không tiến lên, giọng nói có phần bất lực: “Oánh Cơ, cô nương còn chưa đi sao?”
Oánh Cơ hoàn hồn.
“Chờ một chút.” Oánh Cơ cất loan đao, lấy ra một đôi găng tay bằng sắt từ túi Càn Khôn.
Không Phạn cau mày, không biết nàng muốn làm gì.
Oánh Cơ đeo găng vào tay phải, thử cử động các ngón tay. Găng tay rất cứng, các ngón tay co duỗi bên trong không được linh hoạt lắm. Nàng từ từ nắm các ngón tay lại thành nắm đấm.
Sau đó, nàng vung nắm đấm đập mạnh vào miệng Địch Phù tôn giả.
Không Phạn sững sờ, theo bản năng lùi lại nửa bước.
Chàng trơ mắt nhìn Oánh Cơ dùng nắm đấm sắt đập vào mặt Địch Phù tôn giả hết quyền này đến quyền khác, khuôn mặt vốn đã bê bết máu của lão trở nên nát bét như bùn nhão.
Không Phạn lại lùi thêm hai bước, lắc đầu, giọng nói không tán thành: “Oánh Cơ, đủ rồi, đừng hành hạ nữa. Đủ rồi.”
Ngay trước khi chàng định ra tay ngăn cản Oánh Cơ, Oánh Cơ đã dừng tay.
Oánh Cơ nghiêng đầu, hất tay, ném chiếc găng tay sắt dính đầy máu thịt khỏi tay phải.
Rồi nàng túm cổ Địch Phù tôn giả, nâng cái đầu biến dạng của lão lên, lắc lư mặt lão xuống dưới cho đến khi có thứ gì đó rơi ra khỏi miệng.
Oánh Cơ ném đầu Địch Phù tôn giả sang một bên, bắt đầu nhặt những chiếc răng vỡ rơi vãi khắp nơi.
Không Phạn nhìn thấy, kinh ngạc hỏi: “Cô, cô muốn răng của lão để làm gì?”
Oánh Cơ nhặt từng chiếc răng của Địch Phù tôn giả, bỏ vào trong lọ. Nàng đếm lại, xác nhận đủ cả hàm răng, không thiếu một chiếc nào, lúc này mới bật cười. Nàng đáp: “Thiếp làm đồ chơi cho Ba Tiêu.”
Không Phạn há hốc mồm, cứng họng.
Oánh Cơ vẫn ghi thù cho chiếc răng mà Ba Tiêu bị bẻ gãy. Nàng đã hứa với Ba Tiêu, sớm muộn gì cũng sẽ đập răng của Địch Phù tôn giả xuống cho Ba Tiêu chơi.
Oánh Cơ đứng dậy, cất lọ đựng răng vỡ đi. Nàng lùi lại hai bước, bầy quạ Dịch Cốt đã chờ đợi từ lâu, chúng nó lập tức bay đến từ bốn phương tám hướng, lao vào xác của Địch Phù tôn giả.
Oánh Cơ nhìn cảnh tượng này, lại lùi thêm hai bước nữa.
Nàng cứ lùi như vậy, cho đến khi lùi lại bên cạnh Không Phạn.
Nàng quay đầu nhìn Không Phạn, cong môi cười khẽ: “Mấy con quạ Dịch Cốt này gặm nhấm máu thịt chẳng phải rất tàn nhẫn sao? Sao người từ bi như Không Phạn có thể nhẫn tâm nhìn thế? Chàng không ngăn cản sao?”
“Gặm nhấm máu thịt người chết là cách sinh tồn của quạ Dịch Cốt, nếu ta ngăn cản, chính là chặn đường sống của những con quạ Dịch Cốt này.”
Oánh Cơ thuận miệng nói: “Quạ đen và người giống nhau sao?”
“Chúng sinh bình đẳng, hiển nhiên những con quạ Dịch Cốt này có quyền được sống.”
Oánh Cơ sững sốt, nhìn Không Phạn đầy lạ lẫm, hỏi: “Chàng thật sự cho rằng chúng sinh bình đẳng sao?”
Không Phạn gật đầu: “Đó là lẽ tự nhiên.”
Oánh Cơ không nhịn được mà hỏi: “Vậy còn thiếp thì sao? Người như thiếp và bậc bề trên như bọn chàng cũng giống nhau sao?”
Không Phạn nhìn vào mắt Oánh Cơ, nói: “Cô nương và ta không khác gì nhau.”
“Cô nương và ta, cùng cỏ cây trên núi này, cùng mây trên trời, gió trần gian đều là sự tồn tại chân thật.” Không Phạn mỉm cười. “Nếu đều tồn tại, thì không khác gì.”
Oánh Cơ nhìn Không Phạn, trái tim nhuốm máu đang đập liên hồi của nàng dần dần bình tĩnh lại.
Nàng đưa tay lên, muốn vén những sợi tóc mai bị gió thổi rối, nhưng lại thấy tay mình toàn là máu, đành buông tay xuống, mặc cho tóc đen bay lòa xòa trong gió.
“Bẩn chết đi được, thiếp phải đi tắm.” Oánh Cơ xoay người đi về hướng khác, vừa đi vừa nói. “Phiền Không Phạn canh chừng giúp thiếp, đừng để có người không biết từ đâu chui ra nhìn trộm thiếp tắm đấy!”
Không Phạn không hiểu, bước sau Oánh Cơ bảy tám bước, đi theo nàng.
Vì muốn giết Địch Phù tôn giả, Oánh Cơ đã nắm rõ địa hình xung quanh. Nàng biết cách đó không xa có một thác nước, dòng nước trong vắt đổ xuống một hồ nước, rồi chảy vào suối, lại chảy về phía xa.
Oánh Cơ đi đến bên hồ, bắt đầu cởi y phục. Nàng nhanh chóng trút bỏ y phục dính máu, bước vào hồ nước.
Không Phạn đã quay lưng lại từ lâu, không nhìn cơ thể nàng.
Oánh Cơ ngâm mình trong hồ, nước hồ rất lạnh, lạnh đến mức nàng rùng mình. Nhưng sau cái lạnh là một cảm giác sảng khoái khác, khiến toàn thân nàng đang bị máu nóng thiêu đốt dần dần hồi phục, tươi tỉnh trở lại.
Nàng thở phào một hơi, giơ hai tay nổi trên mặt nước.
Phía sau là tiếng thác nước đổ xuống ầm ầm, mà mặt hồ bên cạnh lại tĩnh lặng.
Thỉnh thoảng có một chiếc lá khô từ xa trôi đến, rơi trên mặt nước, tạo thành những gợn sóng nhẹ nhàng.
Vết máu trên người Oánh Cơ cũng theo những gợn sóng lan xa, trả lại cho nàng thân thể trắng như ngọc. Có nước bao bọc và làm ẩm, cơ thể hoàn mỹ ấy dường như tỏa sáng.
Oánh Cơ nghiêng đầu sang một bên, rồi vén mái tóc đen dài sang bên đó, để những sợi tóc bị máu làm bẩn chìm xuống nước. Những ngón tay thon dài trắng nõn của nàng như chiếc lược, chải lấy tóc mình.
Mái tóc bị máu dính lại giờ đây lại như một dải lụa đen tỏa sáng lấp lánh, trôi bồng bềnh trên mặt nước.
Oánh Cơ ngước mắt nhìn Không Phạn đang quay lưng về phía nàng trên bờ.
Nàng nhìn bóng lưng Không Phạn hồi lâu, mãi cho đến khi một chiếc lá khác bị gió thổi đến trước mặt nàng. Nàng cụp mắt nhìn những gợn sóng lan tỏa bên cạnh, cho đến khi mặt nước lại trở lại yên tĩnh. Rồi nàng lại ngước mắt nhìn Không Phạn, từ từ cong khóe môi, đuôi mắt quyến rũ hơi nhếch lên, trong mắt hiện lên một tia xảo quyệt.
Không Phạn nghe tiếng gió, tiếng nước, sau đó phía sau không còn một tiếng động nào nữa.
Không Phạn thoáng chần chừ, chàng đang do dự có nên hỏi Oánh Cơ có ổn không?
Một tiếng nước ầm ầm đột ngột vang lên sau lưng chàng.
“Cứu, cứu với —— Cứu thiếp… Không Phạn…” Oánh Cơ hoảng hốt kêu cứu.
Không Phạn vội vàng quay người lại, chỉ thấy những bọt nước trên mặt hồ, không thấy bóng dáng Oánh Cơ đâu.
“Oánh Cơ?” Không Phạn nhanh chóng bước về phía hồ.
Bọt nước trên mặt hồ dần dần nhỏ lại, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Oánh Cơ.
Không Phạn tiếp tục sải bước về phía trước, từng bước một đi vào trong hồ nước, nước hồ lạnh ngắt thấm ướt tăng y tuyết trắng của chàng.
Chàng tiếp tục đi vào sâu trong hồ, vừa đi vừa gọi: “Oánh Cơ?”
Hồ nước này rất rộng, lúc Oánh Cơ bắt đầu cởi y phục, Không Phạn đã quay lưng lại, chàng cũng không rõ vừa rồi Oánh Cơ đã tắm ở đâu.