Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khu nghỉ dưỡng được xây dựng nương theo thế núi, với những con đường mòn bậc đá cổ kính. Nơi đây vẫn giữ được phong cách thôn làng với ngói xanh tường đất, lại xây thêm đường sàn gỗ bao quanh, trông tựa như một con rồng xanh đang nằm ẩn mình giữa dãy núi.
Bước vào cổng lớn, đầu tiên là một biệt viện. Trên khung cửa đề mấy chữ lớn “Xưởng gốm nhà họ Tạ”, nét chữ được đúc bằng những mảnh gốm sứ. Đi vào bên trong là một chiếc cổng vòm hình bình gốm, bên trên chạm khắc hoa văn và kiểu dáng gốm sứ qua các triều đại.
Diêu Viễn đang cúi đầu ngắm nhìn hoa văn và kiểu dáng gốm sứ thì nghe thấy có người nói phía sau: “Đó là bộ sưu tập gốm sứ của gia đình Tạ Triết Tây.”
Diêu Viễn vịn tay vào cổng vòm hình bình gốm, quay đầu lại nhìn người nọ. Trên trán Thương Kha lấm tấm mồ hôi, ngọn tóc ướt đẫm. Anh mặc một chiếc áo khoác đi săn màu xanh quân đội, nhạt hơn màu xanh của bảng điện tử chứng khoán một chút.
Diêu Viễn quan sát trang phục của anh rồi hỏi: “Các anh đang làm gì thế?”
Thương Kha nhếch khóe môi: “Trong núi có một khu săn bắn, em thay bộ đồ khác đi, anh đưa em đi chơi.”
Diêu Viễn đáp: “Vâng ạ.”
Ra khỏi bảo tàng gốm sứ, đi qua một đoạn đường nhỏ quanh núi để đến khu phòng khách biệt thự. Diêu Viễn đội một chiếc mũ che nắng bước vào lối đi bộ quanh núi, bỗng nhiên cảm thấy đầu nhẹ bẫng. Ngẩng lên nhìn, cô thấy một con khỉ đang cầm chiếc mũ của mình ngồi trên cây làm mặt quỷ với cô.
Diêu Viễn cảm thấy thú vị bèn hô lên: “Mau trả mũ cho tao.”
Con khỉ con nhe răng nhăn nhó gãi gãi tai, phát ra tiếng kêu chi chít lanh lảnh, rồi đội mũ lên đầu mình, tay bám vào cành cây đánh đu chơi đùa. Lúc này Diêu Viễn mới nhìn thấy bên cạnh có dựng một tấm biển cảnh báo khỉ xuất hiện.
Thương Kha nói: “Đợi anh một lát.”
Anh quay người trở lại đại sảnh lấy một quả chuối, đưa quả chuối cho con khỉ, ra hiệu bảo nó trả mũ lại. Kết quả con khỉ giơ hai ngón tay lên, Thương Kha đành phải bóc vỏ quả chuối, bẻ làm đôi mới đổi lại được chiếc mũ của Diêu Viễn.
Diêu Viễn nhận lấy chiếc mũ cầm trong tay: “Anh bắt nạt nó không được đi học.”
Thương Kha nói: “Ai bảo nó cướp mũ của em.”
Đường đi bộ quanh núi khá hẹp, Thương Kha đi trước dẫn đường, Diêu Viễn theo sau. Thương Kha cởi áo khoác cầm trên tay, chiếc áo phông ướt đẫm mồ hôi dán chặt vào người. Diêu Viễn nhìn cơ thang và cơ lưng rộng của anh, bỗng nhiên nhớ đến câu hỏi của Thi Nhất Nặc.
Trở về phòng, Diêu Viễn nhanh chóng thay quần áo, bên trong mặc áo mau khô, bên ngoài khoác một chiếc áo jacket.
Thương Kha kiểm tra lại trang phục của Diêu Viễn một lượt, cúi người ngồi xổm xuống giúp cô thắt chặt dây rút ở cổ chân và cổ tay áo, sau đó lấy ra một chai thuốc xịt muỗi, xịt lên tất cả những vùng da lộ ra ngoài của Diêu Viễn.
Thương Kha lái chiếc xe địa hình đưa Diêu Viễn vào núi. Chạy một đoạn đường nhỏ đến chân núi, Thương Kha nói: “Sắp vào đường đèo quanh núi rồi, nếu sợ thì em ngủ một lát đi.”
Diêu Viễn không có cảm giác gì đặc biệt: “Ồ.”
Xe chạy vòng vèo lên núi đi sâu vào rừng rậm, Diêu Viễn mới hiểu tại sao Thương Kha lại đặc biệt dặn cô ngủ một lát. Con đường đèo này quá hẹp, ngay bên cạnh tay lái chính là vực thẳm vạn trượng.
Độ cua rất lớn, cứ đi một đoạn ngắn lại gặp một khúc cua gấp. Đường thì hẹp, khi hai xe đi ngược chiều gần như sát sạt vào nhau. Diêu Viễn cảm nhận rõ nhịp tim mình đang tăng tốc, tay nắm chặt lấy tay nắm cửa bên cạnh.
Thương Kha ra hiệu cho Diêu Viễn nhìn lên sườn núi: “Em nhìn kìa, trong bụi rậm có quả bát nguyệt qua.”
Diêu Viễn nghiêng người nhìn sang: “Ở đâu?”
Thương Kha nói: “Cái quả dài màu tím trông giống quả cà tím ở trên ngọn cây ấy.”
Diêu Viễn nhìn theo, thấy dây leo quấn quanh cây treo từng chùm quả dài màu tím, cô hỏi: “Ăn được không?”
Chỗ này không tiện đỗ xe, Thương Kha nói: “Ăn được, lát nữa anh hái cho em nếm thử.”
Trong lúc nói chuyện, sự chú ý của Diêu Viễn đã bị phân tán: “Được thôi.”
Xuống hết đường đèo, Thương Kha đỗ xe bên vệ đường. Từ chân núi nhìn lên, núi non trùng điệp, rừng cây rậm rạp. Vùng đồi núi khí hậu cận nhiệt đới chủ yếu là cây thông, con đường đèo quanh co trông như dải lụa quấn quanh sườn núi.
Diêu Viễn cũng xuống xe, nhìn Thương Kha đi từ dưới chân dốc lên sườn núi. Bụi rậm rất dày, anh phải dùng tay gạt cành lá, đạp lên rễ cây để tiến lại gần. Quả bát nguyệt qua khá nhiều, Thương Kha kéo dây leo xuống hái vài quả.
Diêu Viễn đứng dưới chân dốc, tháo mũ trên đầu xuống, nheo mắt ngẩng đầu lên nói: “Ném cho em đi.”
Thương Kha thả dây leo ra, đứng vững lại rồi đáp: “Ừa.”
Diêu Viễn giơ mũ ra phía trước, để xa mặt một chút rồi yêu cầu: “Ném chuẩn vào nhé.”
Thương Kha nói: “Em đừng động đậy.”
Phối hợp rất ăn ý, Diêu Viễn đỡ được quả bát nguyệt qua. Thương Kha đi xuống sườn dốc vài bước rồi nhảy xuống đất. Diêu Viễn hỏi: “Ăn thế nào?”
Thương Kha bóc vỏ quả đưa cho Diêu Viễn, phần thịt quả là một dải trắng nõn nà đầy đặn: “Bên trong có nhiều hạt lắm.”
Diêu Viễn nhận lấy, nếm thử một miếng, vị chua ngọt, rất dẻo, kết cấu hơi giống quả hồng: “Cũng không tệ.”
Tiếng chuông cuộc gọi thoại WeChat vang lên. Điện thoại của Thương Kha để trong xe, anh nói: “Điện thoại của em đấy.”
Thương Kha quay người trở lại xe lấy khăn giấy đưa cho Diêu Viễn. Diêu Viễn lau tay xong lấy điện thoại ra xem, là cuộc gọi của cô giáo Thẩm. Cô bấm nghe video call: “Cô Thẩm ơi.”
Cục Xúc tiến Đầu tư địa phương Lê Châu hôm qua đã đến nhà hỏi thăm. Bên Cục nói nghe tin Diêu Viễn rút khỏi Công nghệ Ba Quang nên đến làm công tác tư tưởng, hy vọng Diêu Viễn sẽ về địa phương mở doanh nghiệp.
Cô giáo Thẩm vừa nghe những lời này thì trong lòng đã bắt đầu lo lắng không yên. Gia đình không hề hay biết kế hoạch của Diêu Viễn, cô cũng chưa từng tiết lộ bất cứ thông tin nào với người nhà. Hai triệu tệ năm xưa gia đình đưa, Diêu Viễn đã gửi trả lại toàn bộ, sau này cô còn lần lượt gửi thêm tiền về nhưng cô Thẩm không nhận. Sự bất đồng quan điểm về lựa chọn con đường đời của Diêu Viễn rốt cuộc đã trở thành một nút thắt trong lòng, khiến Diêu Viễn và gia đình có khoảng cách.
Cô Thẩm nói con cái lớn rồi, chuyện làm ăn buôn bán bố mẹ không hiểu, lời của các vị lãnh đạo nhất định sẽ chuyển lời lại. Bà bình tĩnh tiễn lãnh đạo Cục Xúc tiến Đầu tư ra về xong mới gọi cuộc điện thoại này cho Diêu Viễn.
Cô Thẩm nhìn dãy núi non trùng điệp trong nền video rồi hỏi: “Con đang nghỉ phép à?”
Diêu Viễn đáp: “Vâng, con đang ở trong núi, nghỉ phép mấy hôm ạ.”
Điều cô Thẩm lo lắng nhất chính là sự an toàn của Diêu Viễn: “Phong cảnh nhìn thì đẹp đấy, con đi một mình sao?”
Diêu Viễn liếc nhìn Thương Kha. Thương Kha đang đứng cạnh xe, tay vịn vào khung cửa xe, tay kia cầm chai nước và cũng đang nhìn cô. Diêu Viễn nói: “Không ạ, con đi cùng bạn, để con bảo anh ấy chào mẹ.”
Khi Diêu Viễn nói đến từ “bạn”, cô quay đầu nhìn ra sau một cái, thần sắc lại có chút lảng tránh. Cô Thẩm ngờ vực hỏi: “Bạn trai hả?”
Diêu Viễn mím môi, quyết định dứt khoát để bớt phiền phức: “Chắc là vậy ạ.”
Cô Thẩm suýt chút nữa không cầm chắc điện thoại, tin tức chấn động cứ dồn dập ập đến, bà vội vàng gọi vọng ra phòng khách: “Ông Diêu ơi, mau lại đây.”
Bố Diêu vừa đi vào phòng ngủ vừa hỏi có chuyện gì. Cô Thẩm bảo ông nhìn vào màn hình, bố Diêu vừa thấy trong video xuất hiện hai gương mặt đang ghé sát vào nhau thì cũng không kìm được mà trố mắt kinh ngạc.
Diêu Viễn giơ điện thoại đi đến bên cạnh Thương Kha: “Bố mẹ em.”
Thương Kha siết chặt chai nước khoáng trong tay, nét mặt hiếm khi lộ ra chút căng thẳng, hướng về phía video nói: “Cháu chào hai bác ạ.”
Cô Thẩm nói: “Chào cậu, hai người chơi trong núi có an toàn không?”
Thương Kha đáp: “Vùng núi này do tư nhân thầu, có một khu nghỉ dưỡng, bạn bè cháu cũng đến đây chơi khá đông, trước khi trời tối bọn cháu nhất định sẽ về khách sạn, hai bác cứ yên tâm ạ.”
Cô Thẩm nói: “Bác thấy núi cũng cao, cây cối rậm rạp, khéo lại có thú dữ, hai đứa về sớm một chút.”
Thương Kha không chút do dự: “Vâng ạ.”
Cô Thẩm hỏi tiếp: “Cậu là người ở đâu?”
Bố Diêu kéo kéo tay áo cô Thẩm, nhưng cô Thẩm vẫn không lay chuyển.
Thương Kha nói: “Bố cháu đến Thâm Quyến khởi nghiệp từ những năm tám mươi, cháu sinh ra ở Thâm Quyến, sau khi tốt nghiệp cao học thì làm việc ở Thượng Hải, cũng là làm kinh doanh ạ.”
Cô Thẩm còn định nói gì đó nữa thì Diêu Viễn ngắt lời: “Cô Thẩm ơi, mẹ tìm con có việc gì không?”
Cô Thẩm nói: “Hôm qua Cục Xúc tiến Đầu tư địa phương đến nhà, bảo hy vọng con có thể về địa phương mở doanh nghiệp. Con không làm ăn ở Nam Giang nữa sao?”
Trong lòng cô Thẩm còn một câu nữa chưa nói ra, không làm kinh doanh cũng tốt, nhưng ngặt nỗi bạn trai lại cũng là dân kinh doanh. Diêu Viễn còn trẻ, nếu về địa phương Lê Châu làm giảng viên đại học thì cuộc sống có thể quay về quỹ đạo chính quy. Nhưng trong lòng Diêu Viễn không đồng tình thì nói gì cũng vô dụng, nói ra lại càng đẩy con cái ra xa hơn, mà không nói ra thì như nghẹn ở cổ họng. Làm kinh doanh đâu có dễ dàng như vậy, nhìn thì hào nhoáng nhưng thực chất lại quá phù phiếm, không chắc chắn.
Diêu Viễn không muốn nói nhiều về chuyện công việc nên chỉ trả lời qua loa: “Hiện tại con vẫn ở Nam Giang, con vừa đề xuất rút khỏi Công nghệ Ba Quang, sau này thế nào thì chưa có dự tính gì. Qua một thời gian nữa con sẽ về nhà, con muốn ăn món mẹ nấu.”
Cô Thẩm nói: “Đang yên đang lành sao lại rút lui? Có thời gian thì về nhà, đưa cả bạn trai con về cùng. Làm kinh doanh vài năm rồi quay lại đại học làm nghiên cứu cũng tốt mà, trên mạng chẳng phải có một doanh nhân dạy vật lý rất nổi tiếng đó sao.”
Diêu Viễn cười cười: “Vâng ạ, sóng yếu quá, con cúp máy trước đây.”
Cúp điện thoại, Diêu Viễn nhảy lên xe. Thương Kha vịn tay lái, nói với vẻ ẩn ý: “Khu săn bắn?”
Diêu Viễn cười rạng rỡ như một thiếu nữ nổi loạn, mang theo tâm trạng của một học sinh ngoan trốn học: “Khu săn bắn!”
Gió đang thổi, mây đang trôi, lá cây đang rơi, ngoài cửa sổ xe lướt qua những ngọn núi xanh, những cánh đồng, khoảnh khắc này tự do biết bao.
Thương Kha cứ nhìn Diêu Viễn cười mãi, nụ cười rạng rỡ vô cùng. Diêu Viễn cũng bị lây lan niềm vui, bắt đầu cười theo: “Anh cười cái gì thế?”
Thương Kha cười nói: “Em định bao giờ đưa anh về nhà em?”
Diêu Viễn thong thả đáp: “Anh muốn đi thì em đưa anh đi. Đợi họ hỏi bao giờ chúng ta kết hôn, em sẽ bảo anh theo chủ nghĩa không kết hôn.”
Nụ cười rạng rỡ của Thương Kha dần tắt ngấm, anh buột miệng hỏi một cách tự nhiên: “Em theo chủ nghĩa không kết hôn sao?”
Diêu Viễn nói: “Em không theo đuổi chủ nghĩa nào cả, cũng sẽ không dùng thái độ cực đoan của việc không kết hôn để chống đối lại văn hóa truyền thống, những quy chuẩn hay áp lực xã hội. Điều em mong đợi có lẽ là một mối quan hệ dựa trên sự tôn trọng, tin tưởng và một tình yêu được luân chuyển tự do. Anh đối với em là người đặc biệt, em muốn cùng anh thử nghiệm một mối quan hệ đặc biệt như thế. Nhưng khi thời gian và tâm sức em bỏ ra không đủ, em cũng lo lắng mình sẽ phụ lòng sự hy sinh của anh, em không chắc liệu có quá nhiều mối quan hệ đặc biệt như vậy có làm ảnh hưởng đến lộ trình cuộc đời anh hay không.”
Thương Kha hiểu điều Diêu Viễn đang nói. Đó là một mối quan hệ được duy trì bằng sự chân thành từ trái tim chứ không phải bằng sự ràng buộc của thể chế. Chẳng cần Diêu Viễn phải nói ra, chính anh cũng có thể cảm nhận được một trường năng lượng rất khác biệt mỗi khi hai người ở bên nhau. Anh đưa tay phải nắm lấy tay Diêu Viễn: “Việc đi theo những khuôn mẫu phù hợp với quy phạm xã hội có thể giảm thiểu chi phí xung đột với cộng đồng một cách hiệu quả, cũng có lợi cho việc xây dựng hình tượng phù hợp với văn hóa đại chúng. Nhưng nếu những điều đó đều không phải thứ em cần, vậy thì chúng ta cứ thử xem sao, cùng nhau tìm ra một con đường chỉ dành riêng cho hai đứa mình. Chúng ta đều đã lập ra rất nhiều kế hoạch, duy chỉ có chuyện này là có thể không cần quy hoạch.”
Nếu Diêu Viễn nói với bố mẹ rằng Thương Kha theo chủ nghĩa không kết hôn, e rằng trong mắt bố mẹ Diêu Viễn, Thương Kha ít nhiều cũng sẽ bị gán mác có vấn đề về nhân phẩm. Loại áp lực xã hội và phản hồi tiêu cực đến từ người thân bạn bè này cần có tâm lực và năng lực mạnh mẽ mới chịu đựng nổi. Ngay cả trong kinh doanh, một hình tượng xã hội có gia đình ổn định cũng dễ dàng chiếm được lòng tin hơn. Anh và Diêu Viễn đều còn trẻ, anh không vội.
Diêu Viễn nắm lại tay anh, cảm nhận hơi ấm trong lòng bàn tay và nói: “Được.”
Đến trường bắn dưới chân núi, Thương Kha chọn cho Diêu Viễn một khẩu súng cỡ nòng nhỏ hai mươi hai: “Khẩu này độ giật nhỏ hơn một chút, thích hợp để bắn gà rừng thỏ rừng.”
Thương Kha làm mẫu tư thế đứng bắn một lần, hai chân tách rộng bằng vai, thân trên hơi đổ về phía trước, trọng tâm dồn lên trước, tận dụng sức mạnh cơ lõi của cơ thể để kiểm soát độ nảy và độ giật của nòng súng.
Diêu Viễn đeo tai nghe, tì chắc báng súng, giữ ổn định, điều chỉnh nhịp thở. Cô bắt nhịp rất nhanh. Bắn súng là bộ môn phát huy cực tốt thiên phú của Diêu Viễn, trạng thái ổn định, khả năng tập trung siêu cường, rất dễ dàng tiến vào trạng thái nhập tâm.
Số liệu của Diêu Viễn ở trường bắn rất tốt, nhưng lên núi mới phát hiện thực tế không phải như vậy, đến gà rừng cũng bắn không trúng khiến cô rất buồn bực.
Thương Kha nói: “Cần chút kinh nghiệm, tốc độ gió và sự di chuyển của vật thể đều có ảnh hưởng, thử thêm vài lần đi.”
Kết quả bắn đạn thật là phản hồi trải nghiệm của khả năng quan sát và sự tập trung. Sự tập trung của Diêu Viễn mạnh hơn khả năng quan sát, số liệu bắn bia tĩnh tốt hơn số liệu động một chút. Chỉ cần thử thêm vài lần để điều chỉnh phản hồi là được, đây là quá trình rèn luyện vỏ não, cùng với sự tác động chung của hormone và chất dẫn truyền thần kinh.
Khi Diêu Viễn chuẩn bị bắn lần nữa, Thương Kha đứng sau lưng cô dùng góc nhìn của cô để quan sát, xem Diêu Viễn đã bỏ sót điều gì.
Diêu Viễn ngưng thần tĩnh khí, ngắm bắn mục tiêu là mấy con gà rừng màu lông sặc sỡ đang nhàn nhã đi dạo trong hốc núi. Được vài giây, cô lại hạ súng xuống, quay đầu nói: “Anh có thể đứng xa em ra một chút được không?”
Thương Kha cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt vô tội: “Tại sao?”
Diêu Viễn bất lực nói: “Anh làm méo mó sự tập trung của em.”
Vừa nãy cô bị phân tâm, hoàn toàn không vào trạng thái được. Bên tai là tiếng hít thở của Thương Kha, cô còn ngửi thấy cả mùi hương trên người anh. Từ nhỏ Diêu Viễn đã trải nghiệm việc sự tập trung cao độ có thể bẻ cong thời gian, sự tập trung đủ mạnh sẽ quan sát được nhiều thông tin hơn trong cùng một không gian thời gian. Nhưng hôm nay cô không có cách nào bẻ cong thời gian được, Thương Kha ở bên cạnh làm ảnh hưởng đến phong độ của cô.
Thương Kha lùi lại hai bước, dở khóc dở cười: “Là lỗi của anh hết.”
Trên đường đi, họ gặp Tạ Triết Tây và Vương Khiên. Hai người dựng một cái lều gỗ tam giác đơn sơ phủ cỏ khô ngồi mai phục. Diêu Viễn nói: “Thế này là đang ôm cây đợi thỏ à?”
Thương Kha cười ngất: “Cũng gần như thế, đang đợi lợn rừng đi qua.”
Diêu Viễn hiểu ra: “À, ôm cây đợi heo.”
–