Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian

Chương 52

Trước Tiếp

Bữa tiệc gần tàn mới bàn đến chuyện chính, việc Tăng Hoa góp vốn dưới danh nghĩa cá nhân là thao tác thông thường trong ngành, phía Công nghệ Ba Quang không có vấn đề gì.

Diêu Viễn đi vệ sinh, còn Tăng Hoa có cuộc điện thoại nên ra hành lang ven hồ bên ngoài phòng bao để nghe máy.

Trong phòng bao chỉ còn lại Thương Kha và Trần Nhược Hư. Nhìn qua cửa kính sát đất là đầm sen bên ngoài, mùa đông không có hoa sen, chỉ còn lại sự tiêu điều tĩnh mịch. Thời gian im lặng kéo dài khá lâu.

Trần Nhược Hư mở lời: “Anh đầu tư vào Ba Quang là vì Diêu Viễn, điều khoản rút vốn không giới hạn cũng là vì Diêu Viễn.”

“Bất kể tôi vì lý do gì thì cũng không ảnh hưởng đến việc Ba Quang lên sàn.” Trần Nhược Hư đã nói toạc ra thì Thương Kha cũng chẳng thể phủ nhận, coi như gián tiếp thừa nhận.

Rời nhà hàng, Tăng Hoa và Trần Nhược Hư đều sống ở Hồ Tây nên đi trước.

Diêu Viễn lên xe của Thương Kha. Anh lái xe ra khỏi bãi đỗ, nhiệt độ ban đêm xuống thấp, Thương Kha chỉnh điều hòa ấm hơn một chút.

Trong bữa cơm tối nay Thương Kha ít khi lên tiếng, nét mặt nhạt nhẽo. Tăng Hoa thích nói chuyện, buôn đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, Trần Nhược Hư cũng khá hào hứng, thi thoảng Diêu Viễn mới chêm vào vài câu.

Sau câu nói của Tăng Hoa rằng Thương Kha ưu ái những doanh nghiệp “nhỏ mà đẹp”, Diêu Viễn chủ yếu chỉ im lặng lắng nghe. Điều này không khớp với ấn tượng và phán đoán của cô về anh, khiến cô không khỏi suy nghĩ nhiều hơn một chút.

Ra khỏi nhà hàng, ngay bên cạnh là khách sạn Thương Kha ở. Anh đi đường vòng để đưa Diêu Viễn về, đoạn đường này hai người đã từng đi cùng nhau.

Diêu Viễn chủ động mở lời: “Trước khi xuất phát em không nhìn thấy tin nhắn của anh.”

Thương Kha đáp: “Tiện đường qua thôi.”

Diêu Viễn nói: “Ồ.”

Tuyển nhân sự ngành tài chính ở Nam Giang rất khó, dòng tiền lưu thông trong ngành đa phần là của công, các cơ quan đơn vị đã độc chiếm hết nhân tài tài chính. Anh đành phải đi đường vòng, phỏng vấn vài sinh viên khối kỹ thuật vào làm nghiên cứu ngành và phân tích dữ liệu. Phỏng vấn xong thấy thời gian vừa khéo, anh nhắn tin cho Diêu Viễn rủ đi cùng, đến Ba Quang thì đợi ở bãi xe một lúc.

Ai ngờ lại đợi được Trần Nhược Hư trước. Trần Nhược Hư vốn không phải người hay đùa, càng không quan tâm đời tư người khác, thế mà lại buông lời trêu chọc anh vài câu. Thương Kha không nói gì cả, mà Trần Nhược Hư cũng chẳng cần anh nói gì để đưa ra phán đoán.

Lúc ăn tối Tăng Hoa có hỏi Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ và Công nghệ Ba Quang bắt đầu hợp tác thế nào. Diêu Viễn nói anh và Trần Nhược Hư tiếp xúc nhiều hơn, anh bảo cũng gần như vậy. Anh có phiên bản của anh, nhưng vì Trần Nhược Hư ở đó nên anh không nói nhiều.

Trần Nhược Hư rất nhạy bén, đã xâu chuỗi tất cả mọi chuyện lại với nhau, nên khi chỉ có hai người mới hỏi câu đó.

Trước đây Thương Kha không muốn nói rõ những chuyện này là vì cảm thấy chưa cần làm đến. Chuyện làm ăn, những gì liên quan đến lập trường và sự lựa chọn sâu kín trong lòng không cần thiết phải nói ra. Không nói ra thì còn đường lui và không gian đàm phán, một khi nói ra mà không đạt mục đích thì sẽ trở thành điểm yếu bị nắm thóp. Chỉ duy nhất một chuyện không cần nghệ thuật đàm phán, đó là anh sẽ ủng hộ vô điều kiện.

Trần Nhược Hư đã vạch trần, anh không chút do dự kiên quyết bảo vệ lập trường của mình, anh cảm thấy bây giờ chính là thời điểm thích hợp nhất.

Thương Kha nói: “Diêu Viễn, người đầu tiên Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ liên hệ là em. Anh cũng có phiên bản của mình, và anh cần nói cho em biết.”

Diêu Viễn nhìn anh: “Em cũng có chuyện muốn hỏi anh.”

Thương Kha nói: “Em hỏi đi.”

Diêu Viễn hỏi: “Anh bắt đầu chú ý đến Công nghệ Ba Quang từ bao giờ?”

Thương Kha đáp: “Năm năm trước tại Bắc Kinh, trong hội thảo đổi mới sáng tạo công nghệ do Bộ Khoa học Công nghệ phối hợp với Đại học A tổ chức.”

Diêu Viễn đã có câu trả lời, dòng suy nghĩ trôi về miền xa xăm. Hội thảo đó Diêu Viễn đang đi công tác Đông Nam Á nên lỡ mất, Giáo sư Hầu đi thay. Thời gian Thương Kha chú ý đến Ba Quang lâu hơn nhiều so với những gì Diêu Viễn biết. Cô từng xem qua các doanh nghiệp mà Thâm Nhuệ đầu tư, cả những doanh nghiệp “nhỏ mà đẹp” lẫn những doanh nghiệp quy mô lớn nhắm tới mục tiêu lên sàn đều có, dường như điều đó chẳng chứng minh được gì.

Lộ trình lên sàn mà công ty chứng khoán do Thương Kha giới thiệu vạch ra cho Diêu Viễn về cơ bản vẫn giữ lại lợi thế trong lĩnh vực chuyên sâu kiểm tra của Ba Quang. Hướng sử dụng vốn huy động sau khi lên sàn cũng nghiêng về nghiên cứu sâu và đổi mới trong lĩnh vực ngách, hoàn toàn trùng khớp với định hướng mà cô kiên trì. Diêu Viễn cứ ngỡ đó là sự trùng hợp.

Diêu Viễn tưởng rằng Trần Nhược Hư đánh giá cao Thương Kha và Thương Kha cũng đánh giá cao Trần Nhược Hư. Cô đã vội vàng kết luận rằng điều Thương Kha kỳ vọng với tư cách nhà đầu tư là tỷ suất hoàn vốn. Phán đoán của cô vẫn mang theo định kiến nội tâm, cô chưa thực sự thấu hiểu lập trường và sự lựa chọn của Thương Kha.

Cô chỉ thiết lập mối liên kết với Thương Kha trong phạm vi thời gian và không gian rất nhỏ hẹp, trải nghiệm niềm vui và sự thư giãn, chứ không chạm đến thế giới tinh thần của Thương Kha. Sự rạch ròi công tư của cô xét cho cùng cũng là một dạng tự đóng kín bản thân, không kỳ vọng vào một tình cảm sâu sắc.

Ngoài cửa sổ xe lại lướt qua khẩu hiệu của khu công nghiệp: Kiến tạo Thung lũng Silicon Trung Quốc, xây dựng thành phố mới tươi đẹp.

Từ hạ sang đông, cảnh tượng này tái hiện, vẫn con đường ấy, vẫn chiếc xe ấy.

Diêu Viễn hỏi: “Anh cần nói với em điều gì?”

Lần trước Diêu Viễn đã dùng lý do Công nghệ Ba Quang và Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ có khả năng hợp tác để từ chối anh.

Thương Kha không định tiếp tục cùng Diêu Viễn mắc kẹt trong ranh giới giữa việc công và việc tư nữa. Thứ anh muốn chia sẻ là toàn bộ con người của nhau, không chỉ là thời gian riêng tư, cũng không phải niềm vui hời hợt, mà là sự cộng hưởng của tâm hồn, sự liên kết của nhân cách.

Thương Kha nói: “Anh đầu tư vào Ba Quang là vì em. Điều em muốn làm cũng là điều anh muốn làm. Dùng vốn của Thâm Nhuệ để hỗ trợ Ba Quang đạt được đột phá trong định hướng công nghệ cao cấp chuyên sâu trong lĩnh vực ngách. Vốn của anh, nhiệt huyết của em, cùng chung một hướng. Anh biết lý tưởng và sự kiên trì của em, anh nguyện ý dốc sức thành toàn, để em có thể kiên định làm những việc mình muốn làm.”

Từng câu từng chữ trong đoạn thoại này đều rất rõ ràng, nhưng Diêu Viễn lại mất một lúc lâu để thấu hiểu, thậm chí còn có chút thất thần.

Cô bất giác nhớ đến bố mẹ mình.

Trường cấp ba cách nhà hai cây số, lần nào tan học bước ra cổng, Diêu Viễn cũng thấy bố dắt chiếc xe điện đứng đợi sẵn.

Diêu Viễn ngồi lên xe, bố bảo cô rúc đầu vào mũ áo sau lưng ông để chắn gió. Về đến nhà là được ăn những món ngon nóng hổi do cô Thẩm nấu, nào là bò xào gừng non, nào là đầu vịt rang muối.

Diêu Viễn không có thời kỳ nổi loạn tuổi dậy thì, cô Thẩm nghiêm khắc, bố Diêu ôn hòa, đa phần những việc Diêu Viễn muốn làm đều được bố mẹ ủng hộ.

Mãi cho đến khi tốt nghiệp cấp ba điền nguyện vọng, Diêu Viễn chọn chuyên ngành máy tính, mặt cô Thẩm sầm sì mấy ngày liền không nói chuyện. Cô Thẩm hy vọng với thiên phú của Diêu Viễn, cô sẽ chọn các ngành khoa học cơ bản để sau này làm nghiên cứu, chứ chẳng cần thiết phải chọn chuyên ngành kỹ thuật mang tính ứng dụng quá cao.

Thái độ Diêu Viễn rất kiên quyết. Cô Thẩm mắng Diêu Viễn xong lại quay sang mắng bố Diêu, bảo cái tên Diêu Viễn đặt chẳng ra làm sao, đi xa khỏi chính đạo, hồi bé cứ chiều hư nó cho tháo tung đồ điện trong nhà, chơi bời chẳng đâu vào đâu.

Diêu Viễn học một mạch lên đến Tiến sĩ rồi chuẩn bị khởi nghiệp. Không chỉ cô Thẩm không ủng hộ mà bố Diêu cũng phản đối, bảo rằng khởi nghiệp chẳng qua cũng là đi buôn bán, trong nhà không cần cô kiếm tiền và cũng không công nhận giá trị của việc kinh doanh.

Sau đó gia đình vẫn đưa cho cô hai triệu tệ, ủng hộ tiền nhưng vẫn giữ thái độ như cũ. Diêu Viễn do dự mãi không dùng đến số tiền ấy, cô chỉ góp vốn bằng kỹ thuật, nắm giữ ba mươi phần trăm cổ phần Công nghệ Ba Quang. Chính từ tỷ lệ cổ phần này, cô đã mất đi quyền kiểm soát đối với Ba Quang.

Ba Quang ở Nam Giang bốn năm, cô Thẩm cũng từng đến đây, biết con gái đang làm gì, bà không còn bình phẩm nữa, trở nên trầm mặc trước sự lựa chọn nghề nghiệp của Diêu Viễn, coi như lùi một bước.

Lý tưởng rất đắt đỏ, muốn làm việc lớn cần rất nhiều tiền. Sự thành toàn quá khó khăn, bởi ai cũng có lập trường của riêng mình.

Cô từng nghĩ đến việc thành toàn cho tham vọng của Trần Nhược Hư, nếu thực sự đi đến bước đó, cô cũng sẽ không ngần ngại cầm lấy giá trị tương ứng với số cổ phần của mình mà rời đi.

Thế nhưng, khoảnh khắc này trái tim cô bỗng trở nên mềm yếu. Cô cảm nhận được sự tin tưởng và thấu hiểu, cũng không tự chủ được mà lựa chọn tin tưởng vào sự ủng hộ và thành toàn của anh, trường năng lượng kết nối tích cực một cách rất tự nhiên.

Đoạn đường này đã đi qua ngàn vạn lần, nhưng chưa bao giờ như lần này, cô hy vọng thời gian ngừng trôi. Không gian nhỏ hẹp ấm áp, chỉ có hai người, rất gần, rất gần.

Xe vào khu dân cư, dừng dưới lầu. Thương Kha đưa tay phải ra, Diêu Viễn đưa tay trái đặt lên, hai bàn tay nắm lấy nhau.

Diêu Viễn hỏi: “Thương Kha, tại sao anh không làm thực nghiệp?”

Thương Kha đáp: “Từ từ rồi em sẽ biết.”

Thương Kha từ sớm đã biết, trong lĩnh vực thực nghiệp, cả đời này anh không thể nào vượt qua được thành tựu của Chủ tịch Thương. Anh không muốn kế nghiệp, chỉ có thể thoát ly khỏi thực nghiệp.

Từ bỏ khối khoa học kỹ thuật cũng là từ bỏ việc đi sâu vào chuyên môn, học tài chính là con đường cứu quốc đường vòng, đổi tư duy và góc độ, việc mình không làm được thì ủng hộ người khác làm.

Tuy nhiên chuyện này nếu nhìn từ góc độ của Thương Tuấn, anh ấy lại thấy Thương Kha trời sinh đã thích hợp làm tài chính.

Hồi cấp ba, Thương Kha bỏ tiền thuê Thương Tuấn giả chữ viết làm bài thi giúp, một bài một trăm tệ. Sau này Thương Tuấn mới ngớ người nhận ra, số tiền đó vốn dĩ là tiền anh ấy đáng được hưởng.

Thương Kha mượn số tiền tiết kiệm bao năm của Thương Tuấn, nhờ Diệp Đạo Sinh mở tài khoản chứng khoán. Anh cũng chẳng mua cổ phiếu nào khác, chỉ mua cổ phiếu của An Ảnh Medical và các nhà cung cấp cốt lõi của An Ảnh. An Ảnh phát triển rất ổn định, anh nhanh chóng tìm ra quy luật mua thấp bán cao theo sóng, còn cổ phiếu nhà cung cấp cốt lõi thì anh đầu tư dài hạn.

Mượn tiền Thương Tuấn chơi chứng khoán có lãi nhưng cũng chẳng chia hoa hồng cho anh trai, đây là hũ vàng đầu tiên Thương Kha tích lũy được. Có khoản tiền này, lên đại học Thương Kha càng có nhiều thứ để chơi hơn. Anh theo Lý Quần Phi đi xem dự án, thấy dự án nào tốt thì rót vốn thêm, đồng thời đầu tư vào một số dự án của bạn học cùng trường. Bản thân anh cũng kiếm tiền nhanh trên thị trường tài chính thứ cấp, tài sản tích lũy cực nhanh.

Diêu Viễn hỏi: “Vậy tại sao bây giờ lại nói cho em biết?” Câu trả lời “từ từ sẽ biết” nghe như thể hai người còn rất nhiều thời gian, còn rất nhiều chuyện sau này.

Thương Kha nói: “Bây giờ anh nói cho em những điều này là muốn em biết rằng, bất kể em đưa ra lựa chọn gì anh cũng sẽ ủng hộ em, và anh cũng muốn bắt đầu một mối quan hệ phát triển lâu dài với em.”

Thương Kha khẽ xoay cổ tay, từ nắm tay chuyển thành mười ngón đan chặt vào nhau, người đàn ông này đang thể hiện một mặt mạnh mẽ hiếm thấy của mình.

Trong xe lờ mờ tối, ánh đèn đường yếu ớt len lỏi qua cửa kính, đường nét khuôn mặt người đàn ông lúc ẩn lúc hiện.

Lòng bàn tay ấm nóng siết chặt, ngón tay cô ấn lên những đường gân xanh trên mu bàn tay anh, nhiệt độ trong xe dường như hơi cao.

Diêu Viễn định rút tay về, rút một cái nhưng không được, cô nói: “Hơi nóng.”

Tay phải Thương Kha không buông, tay trái vươn ra tắt chế độ sưởi ấm của điều hòa.

Hai người ghé sát lại gần nhau hơn, động tác của người đàn ông khựng lại giây lát, bốn mắt nhìn nhau, có một thứ cảm xúc nào đó đang chực chờ bùng nổ, lan tỏa ra xung quanh.

Tầm mắt Diêu Viễn tối sầm lại, hơi thở nam tính áp sát, khoảnh khắc gần kề, tóc cọ vào áo khoác dạ phát ra tia tĩnh điện li ti.

Tiếp đó cằm Diêu Viễn bị giữ lấy, đôi môi ấm nóng, mùi hương quen thuộc, Diêu Viễn đưa tay vòng qua vai anh, tim đập dữ dội.

Bản năng và tình cảm của Diêu Viễn như thoát khỏi cơ thể, tựa như một chú bướm nhỏ đang nhảy múa, bay ngày càng xa.

Nụ hôn này kéo dài một lúc lâu, Thương Kha lùi lại một chút, nói: “Diêu Viễn, em suy nghĩ thêm nhé, được không?”

Diêu Viễn cảm thấy tê dại từ môi đến tận ngón chân, cô nghĩ chẳng cần phải suy nghĩ gì nữa.

Trong lòng cô thầm nói: Em đồng ý bắt đầu một mối quan hệ phát triển lâu dài với anh.

Cửa kính xe lại phủ một lớp sương mờ, nồng độ CO2 trong xe hơi cao, dopamine tiết ra trong não bộ cũng hơi nhiều.

Tối nay chỉ uống chút rượu mà sao lại thấy chếnh choáng, cả người nhẹ bẫng như đang lơ lửng trên mây, không tìm được điểm đáp.

Vừa lại gần anh, bản năng cơ thể và hormone đã bắt đầu chiếm lĩnh cao điểm. Cơ thể anh quá đỗi thu hút cô, cô muốn nhìn thấy anh, nhưng lại không biết rốt cuộc phải làm thế nào.

Cô cảm thấy mình không được tỉnh táo cho lắm, vì vậy cô đáp: “Được, để em suy nghĩ đã.”

Diêu Viễn xuống xe, Thương Kha cũng vòng qua từ phía ghế lái.

Gió đêm mùa đông rất lạnh, Thương Kha ôm lấy Diêu Viễn. Diêu Viễn hơi kiễng chân, cằm đặt lên vai anh, má áp vào cổ anh, cảm nhận rõ nhịp mạch đập.

Tay Diêu Viễn luồn vào trong áo khoác dạ, vòng qua ôm lấy anh, bên trong là chiếc áo len cashmere mềm mại và ấm áp.

Thương Kha hỏi: “Dạo này em bận lắm à?”

Diêu Viễn đáp: “Hơi bận, dự án không xuất hàng được, em phải xuống xưởng viết code mấy ngày nay.”

Thương Kha nói: “Đã hẹn là đưa em đi trượt tuyết mà.”

Diêu Viễn nói: “Đợi thêm một thời gian nữa nhé, được không?”

Thương Kha buông Diêu Viễn ra: “Lên nhà đi, lạnh rồi đấy. Anh đi công tác mấy ngày.”

Diêu Viễn cũng sắp phải đi công tác, cô gật đầu: “Vâng.”

Người hàng xóm từng gặp lần trước vừa xuống xe, nhìn thấy hai người đứng dưới lầu cảm thấy rất quen mắt, nhìn kỹ thêm hai lần, vừa khéo chạm mắt với Diêu Viễn. Lần này anh ta nói: “Tổng giám đốc Diêu, bạn trai à?”

Diêu Viễn thành thục lảng sang chuyện khác: “Anh vừa tan làm sao?”

Về đến nhà, Diêu Viễn đi ra ban công đóng cửa sổ, thấy xe của Thương Kha vẫn còn bên dưới. Cô vẫy tay, một lúc sau chiếc xe mới rời đi.

Trước Tiếp