Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian

Chương 46

Trước Tiếp

Cửa sau chiếc xe quen thuộc kia mở ra, người đàn ông bước xuống, đi tới bê thùng sách lên rồi bước đi. Người này chân dài, sải bước rất nhanh.

Ánh đèn đường vàng nhạt hắt lên sườn mặt anh, nhưng cũng chẳng làm tăng thêm chút ấm áp nào. Xem ra mùa đông ở Quý Châu đến khá sớm.

Diêu Viễn nắm chặt lòng bàn tay, đi theo sau hỏi: “Anh đến từ lúc nào vậy?”

Thương Kha đáp: “Từ lúc em nói thử xem trẻ trung thể lực tốt thế nào ấy.”

Diêu Viễn: “…”

Trưa nay Thương Kha về đến công ty ở Thượng Hải. Sau bữa cơm tối, chú Trần hỏi anh đi đâu, anh bảo về Nam Giang.

Mấy tuần nay công việc chồng chất, sóng điện thoại ở vùng núi Kiềm Đông Nam, Quý Châu lại kém nên tồn đọng không ít việc.

Thương Kha ở Nam Giang không tiện nghi bằng ở Thượng Hải, nhưng anh vẫn quyết định về sớm.

Diệp Đạo Sinh đi nhờ xe trêu chọc anh: “Nuôi cá không tích cực, tư tưởng có vấn đề.”

Thương Kha đã kiên trì với sở thích nuôi cá hơn hai mươi năm nay, đến giờ vẫn đam mê cuồng nhiệt. Trước đây đi công tác về Thượng Hải là kiểu gì cũng biến mất hai ngày để chăm cá.

Lần này về Thượng Hải còn chẳng thèm về nhà cho cá ăn, trúng tà rồi à?

Diệp Đạo Sinh quá hiểu Thương Kha, người anh em tốt này một khi đã quyết chuyện gì là sẽ đi một mạch đến cùng.

Hai người là anh em nối khố lớn lên cùng nhau. Hàng năm nghỉ hè Diệp Đạo Sinh về nhà bà ngoại ở Thâm Quyến là lại dính lấy Thương Kha.

Hồi cấp hai, hai đứa cùng chơi một game thủ thành trên web. Lúc đó Diệp Đạo Sinh chơi rất hăng, nạp tiền điên cuồng, một ngày có thể cày game mười mấy tiếng.

Thương Kha cũng chơi, nhưng chỉ là người chơi bình thường, cấp độ và trang bị kém xa Diệp Đạo Sinh. Diệp Đạo Sinh chơi điên cuồng gần một năm, đến năm lớp 9 bài vở căng thẳng nên không chơi nữa.

Lên đại học, Diệp Đạo Sinh sang Mỹ tìm Thương Kha chơi, vô tình phát hiện anh vẫn còn chơi trò đó, và toàn server không có ai cấp cao hơn anh.

Diệp Đạo Sinh thực sự phục sát đất. Với cái tâm tính này, làm việc gì mà chẳng đạt đến đỉnh cao.

Việc người ta chỉ làm một hai năm, anh có thể kiên trì làm mười năm, hai mươi năm. Chuyện này gây chấn động lớn cho Diệp Đạo Sinh đến mức ngay từ lúc đó, anh ấy đã quyết định sau này nhất định phải hợp tác làm ăn với Thương Kha.

Đi công tác lâu như vậy còn chuyện gì quan trọng hơn việc về nhà nuôi cá nữa? Diệp Đạo Sinh không tài nào hiểu nổi: “Ở Nam Giang có cái gì móc câu mày thế?”

Thương Kha trả lại hộp kẹo cao su mà Diệp Đạo Sinh để quên trên xe cho anh ấy: “Tao đang trong thời gian thử việc.”

Diệp Đạo Sinh hỏi: “Thử việc gì cơ?”

Thương Kha đáp: “Mày nói xem thử việc gì?”

Bộ não của Diệp Đạo Sinh khó khăn lắm mới load xong, khựng lại một nhịp rồi hỏi tiếp: “Trần Nhược Hư hay Diêu Viễn?”

Thương Kha chẳng buồn nói chuyện nữa, mời người xuống xe.

Trước khi về Thượng Hải, Thương Kha nhận được điện thoại của Trần Nhược Hư. Trần Nhược Hư nói: “Anh gửi nhầm đồ à?”

Thương Kha hỏi: “Đồ gì?”

Trần Nhược Hư đáp: “Tôi gửi trả lại cho anh rồi đấy.”

Thương Kha về đến Thượng Hải, trên bàn làm việc đặt một trong hai thùng quýt anh gửi cho Diêu Viễn. Lớp trên cùng là rất nhiều bức tranh do trẻ em vùng núi vẽ, trên tranh viết dòng chữ “Tặng chị gái xinh đẹp”. Thương Kha nhờ lũ trẻ vùng cao gửi chuyển phát nhanh giúp, bọn trẻ hỏi gửi cho ai, anh bảo gửi cho chị gái xinh đẹp, thế là chúng nhao nhao đòi vẽ tranh tặng chị.

Không cần đoán cũng biết, Diêu Viễn nhận được hai thùng quýt liền đem biếu Trần Nhược Hư một thùng. Trần Nhược Hư mở ra thấy mấy thứ bên trong, tưởng Thương Kha gửi nhầm nên gửi trả lại cho anh.

Đến Nam Giang, vừa xuống cao tốc là đi ngang qua khu Nam Hồ Gia Viên. Thương Kha nhìn giờ, đoán Diêu Viễn chưa tan làm nên bảo chú Trần lái xe vào khu dân cư. Anh không biết Diêu Viễn ở tòa nào nên đành đỗ xe bên đường chờ một lát.

Anh cúi đầu xử lý email, chưa đợi được bao lâu thì chú Trần phía trước nói: “Kia là Tổng giám đốc Diêu phải không?”

Thương Kha vừa ngước mắt lên đã thấy Diêu Viễn đang ôm một thùng các-tông trông khá nặng, bên cạnh là một người đàn ông cao hơn cô một cái đầu đang đưa tay ra định đỡ lấy.

Cũng không thể gọi là đàn ông, chỉ là một cậu nhóc vắt mũi chưa sạch, tâm tư hiện hết lên mặt chẳng giấu được chuyện gì.

Anh nhíu mày. Bản năng khắc sâu trong gen của loài động vật giống đực trỗi dậy: chiếm hữu lãnh thổ, bảo vệ lãnh thổ, khi đối mặt với sự cạnh tranh và mối đe dọa sẽ xuất hiện phản ứng phòng vệ cực mạnh.

Anh kìm lại bàn tay đang định mở cửa xe, nhưng không kìm nén được cơn giận đang bùng lên dữ dội.

Tiếp đó, anh thấy Diêu Viễn không để cho cậu nhóc kia đỡ thùng hàng, vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm khắc, động tác cơ thể xa cách, kháng cự.

Anh nghĩ sự việc có lẽ không như mình tưởng tượng. Anh bảo chú Trần lái xe nhích lên một chút, hạ cửa kính xuống một khe nhỏ, khéo làm sao lại nghe trọn vẹn hai câu nói kia.

Thương Kha suýt chút nữa thì tức đến bật cười. Chỉ vì một câu hỏi “bao giờ anh về” của Diêu Viễn mà anh đã ép tiến độ công việc ở Kiềm Đông Nam để kết thúc sớm.

Sáng sớm rời khỏi Kiềm Đông Nam, trưa về đến Thượng Hải còn chưa kịp về căn hộ cho cá ăn, tối xong bữa tiệc xã giao lại mang theo cả công việc ở Thượng Hải vội vã chạy tới Nam Giang.

Sợ làm phiền cô làm việc nên anh ngồi trong xe đợi cô tan tầm, lăn lộn cả một ngày trời, kết quả lại bắt gặp người ta đứng đây thảo luận chuyện “không có bạn trai thì thử xem trai trẻ sức lực tốt thế nào”.

Anh cũng thực sự không ngờ, trong thời gian thử việc mà còn phải xếp hàng.

Anh là cái thá gì chứ? Chẳng là cái thá gì cả, đến Diêu Viễn ở tòa nào còn không biết, anh lấy tư cách gì mà xuống xe.

Đợi người kia đi rồi, anh mới xuống xe, xách thùng hàng của Diêu Viễn lên rồi đi vào sảnh lớn.

Diêu Viễn nhìn bóng lưng này cảm thấy có chút lạnh lùng, cô ấn nút thang máy rồi hỏi: “Anh muốn lên nhà sao?”

Thương Kha đáp: “Nếu không thì để cậu trai trẻ sức lực tốt kia đưa em lên nhé?”

Giọng người đàn ông có chút căng thẳng, mất đi vẻ ung dung chậm rãi thường ngày.

Cô ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại nơi yết hầu đang chuyển động của anh, rồi tiếp tục nhìn lên, chậm rãi chạm vào mày mắt người đàn ông. Ừ, không chỉ bóng lưng lạnh lùng, mà thần thái cũng lạnh lùng nốt.

Diêu Viễn quyết định thu hồi lại đánh giá “dịu dàng” dành cho anh trước đây.

Người này cứ lẳng lặng đứng đó nhìn cô, ánh mắt thâm trầm khóa chặt lấy khuôn mặt cô, dường như muốn nhìn thấu từng biến đổi nhỏ nhất trong biểu cảm của cô.

Áp suất trong thang máy rất thấp, không khí im lặng như tờ.

Diêu Viễn nhìn con số hiển thị tầng lầu tăng dần, ngậm miệng lại, trong lòng thầm niệm chú không thèm chấp nhặt với đàn ông tóc ngắn.

Đây là lần đầu tiên Thương Kha lên lầu. Diêu Viễn sống ở tầng bảy, cấu trúc bốn căn hộ hai thang máy, khóa cửa kiểu cũ, giá giày của hàng xóm để ngay hành lang. Hành lang khá tối, nếu không nhờ chút ánh sáng hắt ra từ cửa thang máy đang mở phía sau lưng thì chắc phải lấy điện thoại ra soi đường.

Diêu Viễn nói: “Đèn cảm ứng âm thanh ở hành lang hỏng rồi.”

Diêu Viễn tra chìa khóa vào ổ, khựng lại một chút. Cô từng nói chia sẻ thời gian riêng tư, chứ chưa từng nói sẽ chia sẻ không gian riêng tư.

Nhưng người đã đến tận cửa rồi, cũng không tiện đuổi đi, huống hồ người ta còn đang bê thùng đồ giúp mình, đành phải mở cửa.

Trong lòng cô vẫn còn chút cảnh giác, người này cố ý phải không? Chẳng lẽ anh thực sự không biết câu nói kia của cô có ý nghĩa gì sao?

Từ tủ giày ở huyền quan, cô lấy ra một đôi dép lê nam chưa từng sử dụng đưa cho Thương Kha, đôi này vốn dĩ chuẩn bị cho bố Diêu.

Thương Kha thay dép đi vào. Căn hộ có kết cấu hai phòng ngủ hai phòng khách, một phòng đã được đập thông, nối liền với bếp mở tạo thành khu vực bàn ăn quầy bar.

Sàn nhà láng xi măng tự san phẳng, tường trắng tinh, hoàn toàn không có đồ trang trí, chỉ có một giá sách kịch trần ở phía khu vực bàn ăn.

Phòng khách không có tivi cũng không có kệ tivi, gần ban công đặt một chiếc ghế sofa đơn. Toàn bộ không gian trông khá trống trải, nếu không nói thì chẳng ai đoán được sở thích hay giới tính của chủ nhà.

Nếu không phải trong bếp còn chút nồi niêu xoong chảo thì chẳng nhìn ra dấu vết có người sinh sống, trộm vào đây chắc cũng phải khóc thét mà đi ra.

Thương Kha bê thùng hàng hỏi: “Để đâu đây?”

Diêu Viễn đáp: “Cứ để tạm dưới đất đi.”

Diêu Viễn đặt túi laptop xuống, đi vào bếp rửa tay. Bồn rửa bát nằm ở góc chữ U, vừa mở vòi nước thì người đàn ông đi tới, đứng ở lối đi phòng bếp hơi cúi đầu nhìn cô.

Diêu Viễn cảm thấy sau lưng có một ánh nhìn nóng rực đang di chuyển, cô rửa tay xong quay người định đi ra, Thương Kha chặn ngay lối đi không nhúc nhích, hai người đứng đối diện nhau, khoảng cách chỉ bằng một cánh tay.

Cô giơ bàn tay ướt sũng lên, dùng ngón trỏ và ngón giữa búng nhẹ một cái, những giọt nước bắn lên mặt người đàn ông. Lần này râu ria cạo rất sạch sẽ, tóc thì dài ra một chút, da cũng đen đi một chút.

Tia cực tím vùng cao nguyên để lại dấu vết trên gương mặt anh, hai má ửng đỏ và bong da. Anh mặc bộ đồ leo núi màu đen, vẻ anh tuấn lại pha thêm chút phong trần dã tính, giữa hai hàng lông mày vương nét mệt mỏi vì đường xa vất vả.

Nhìn người đàn ông phong trần mệt mỏi đứng đây giữa đêm khuya, sự dao động trong lòng Diêu Viễn lại được kéo về một chút. Cô nghĩ, bất kể Trần Nhược Hư nghĩ thế nào, việc cô kiên trì sử dụng đơn vị chứng khoán và kiểm toán do Thương Kha giới thiệu cũng chẳng sao cả, cô không thẹn với lòng.

Diêu Viễn rút một tờ giấy ăn trong bếp lau khô tay, dịu dàng gọi tên anh: “Thương Kha.”

Trong ấn tượng của Thương Kha, đây là lần đầu tiên Diêu Viễn gọi tên anh. Nét mặt anh giãn ra, ánh mắt cũng trở nên mềm mại hơn rất nhiều.

Diêu Viễn hỏi: “Sáng nay anh từ Kiềm Đông Nam về à? Bên đó có lạnh không?”

Nghe câu này, ánh mắt Thương Kha tràn ngập vẻ dịu dàng, cuối cùng cũng thốt ra câu hỏi: “Cậu nhóc ban nãy là ai thế?”

Cậu nhóc? Cậu nhóc nào cơ? Diêu Viễn hơi ngơ ngác, không chắc chắn hỏi lại: “Anh nói Chu Ngọc Lâm sao? Là kỹ sư bộ phận Thu mua của công ty.”

Thương Kha nói: “Cậu ta đang bám lấy em.”

Diêu Viễn dùng lời của anh để đáp lại: “Trẻ con chưa hiểu chuyện.”

Thương Kha cũng từng có thời tuổi trẻ, đàn ông trẻ tuổi luôn có một sự tự tin mù quáng, cảm thấy bản thân xứng đáng với cả thế giới, tin tưởng và bao dung bản thân vô điều kiện. Dù có phạm sai lầm cũng nhanh chóng tha thứ cho chính mình, không hề tự phán xét hay dằn vặt nội tâm.

Đợi đến khi cậu ta nhận ra rằng chỉ cần nghỉ việc là có thể bắt đầu bình đẳng với Diêu Viễn, coi đó chỉ là một công việc mất đi rồi tìm lại là xong, cậu ta sẽ rất nhanh chóng quay đầu lại tiếp tục đeo bám.

Thương Kha nói: “Em không nên mềm lòng, hai câu khuyên nhủ cuối cùng của em ngược lại giống như đang cho cậu ta hy vọng vậy.”

Diêu Viễn đáp: “Em không có ý cho cậu ta hy vọng, tới đâu hay tới đó vậy.”

Thương Kha nói: “Hay là em cân nhắc đổi sang khu khác sống, rồi lái xe đi làm, Chu Ngọc Lâm sẽ không thể nào là người cuối cùng được.”

Trong lòng anh vẫn còn chút lo lắng. Diêu Viễn là một phụ nữ trẻ đẹp, sống một mình, lại có địa vị xã hội nhất định. Lộ trình hàng ngày của cô quá cố định, chỉ đi về giữa công ty và nhà, giờ tan làm lại muộn.

Kẻ có tâm chỉ cần đứng dưới lầu quan sát là biết ngay đèn nhà nào sáng. Ban quản lý tòa nhà gần như không hoạt động, người lạ có thể ra vào tùy ý, Diêu Viễn quá chủ quan rồi.

Ngành công nghệ phần cứng vàng thau lẫn lộn, cho dù là doanh nghiệp công nghệ như Ba Quang thì đội ngũ kỹ sư cũng chỉ là một phần nhỏ trong số những người mà Diêu Viễn phải giao thiệp.

Quyền lực đến từ sự bí ẩn và nỗi sợ hãi. Sự tôn trọng bình đẳng, giản dị thân thiện của Diêu Viễn ở mức độ nào đó đã làm tiêu tan quyền lực và uy vọng. Việc tiêu tốn thời gian và sức lực để xử lý những chuyện này là một nhẽ, quan trọng hơn là mối nguy hiểm đến an toàn thân thể.

Anh cũng biết Diêu Viễn có sự kiên trì của riêng mình, không dùng thư ký, tự đeo balo máy tính, cơ bản không lái xe, luôn xông pha ở tuyến đầu nghiệp vụ, giữ tác phong sinh hoạt giản dị.

Nhưng ít nhất cũng nên đổi sang một khu dân cư có ban quản lý quy củ, người lạ không thể tùy tiện ra vào, và lái xe để tránh bị bám đuôi.

Thương Kha vừa nói vừa nghiêng người tránh đường để đi rửa tay. Diêu Viễn nghe xong không đáp, lấy dao rọc giấy trong ngăn kéo ra để mở thùng sách.

Rửa tay xong quay lại, Thương Kha nói: “Diêu Viễn, chúng ta cá cược đi. Nếu Chu Ngọc Lâm quay lại tìm em, chuyện này giao cho anh xử lý.”

Diêu Viễn liếc nhìn anh: “Ngồi tự nhiên đi.” Ý là bảo anh nghỉ ngơi một chút.

Thương Kha nói: “Đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó, anh sẽ xử lý thỏa đáng.” Nói rồi anh nhìn quanh, khu vực bàn ăn quầy bar chỉ có đúng hai cái ghế, thừa một cái cũng không có.

Thương Kha ít tham gia vào công việc bên Quỹ vốn Thâm Hải. Hàn Tinh Triển bay đi khắp nơi xem dự án, dạo trước có đầu tư vào một công ty MCN chuyên vận hành thương mại điện tử nội dung và ươm tạo, hỗ trợ streamer, sau đó gọi điện cho Thương Kha.

Anh ấy thấy thú vị nên muốn tự làm, đặc biệt rất coi trọng mảng streamer bán hàng. Thương Kha bảo vậy thì thâu tóm luôn đi. Hàn Tinh Triển đồng ý, vốn và vận hành đã có sẵn đội ngũ, chỉ cần tìm thêm người cho chuỗi cung ứng và streamer.

Vừa nãy thấy cậu nhóc kia khá biết cách tiếp thị bản thân, lại từng làm quản lý chuỗi cung ứng. Ngoại hình và năng lực của cậu ta có ngành nghề và vị trí phù hợp hơn, ở lại Ba Quang chỉ chôn vùi tài năng mà thôi, vì thế anh mới nảy ra ý định này.

Diêu Viễn lấy sách ra, Thương Kha đón lấy đặt lên quầy bar. Anh lướt mắt qua bìa sách nền xanh chữ trắng, cầm lên lật vài trang, nội dung quá chuyên sâu, xem không hiểu. Anh lật lại xem bìa sách mới thấy tên tác giả là Diêu Viễn.

Thương Kha nói: “Tặng anh một cuốn nhé.”

Diêu Viễn đáp: “Anh cứ lấy đi.”

Diêu Viễn xếp sách lên giá, nhìn thấy mấy món đồ tết cỏ thì nhớ ra điều gì đó: “Quýt anh gửi chuyển phát nhanh tới, em chuyển tặng một thùng cho Trần Nhược Hư.”

Thương Kha “ồ” một tiếng, không nhắc đến chuyện Trần Nhược Hư đã gửi trả thùng đồ lại cho anh.

Trước Tiếp