Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau bữa tối, mọi người nghỉ lại trên đảo. Dọc theo bờ hồ là những nếp nhà mang dáng dấp kiến trúc Trung Hoa cổ điển nhưng nội thất bên trong lại hoàn toàn hiện đại.
Diêu Viễn uống ít rượu, về đến phòng cô tắm rửa, thay bộ đồ khác rồi lấy máy tính ra làm việc, vừa khéo Trọng Hải Minh gọi điện tới thảo luận về phương án X2y.
Tiếng chuông cửa vang lên, Diêu Viễn khóa màn hình máy tính, tay cầm điện thoại vừa nghe máy vừa đi ra mở cửa. Thấy Thương Kha đứng bên ngoài, cô tự nhiên lùi sang một bên nhường lối.
Thương Kha chống tay lên cửa, đang do dự xem có nên bước vào hay không thì Diêu Viễn đã quay lưng đi ra ban công tiếp tục cuộc điện thoại.
Thương Kha nhìn vào trong, phòng của Diêu Viễn cũng là một căn suite, mở cửa ra là phòng khách, trên bàn trà có đặt một chiếc máy tính.
Diêu Viễn nói chuyện điện thoại xong quay lại phòng khách, thấy Thương Kha vẫn đứng ngay lối ra vào chưa đi vào trong. Lúc này cô mới sực nhớ ra, đêm hôm khuya khoắt mở cửa cho đàn ông vào phòng dường như không thích hợp lắm. Cô nói: “Vào ngồi đi. Tôi quen rồi, đi công tác ở khách sạn, các kỹ sư toàn sang phòng tôi họp.”
Diêu Viễn nói câu này rất bình thản, Thương Kha hơi cúi đầu nhìn cô.
Từ góc độ của Thương Kha, Diêu Viễn ăn mặc chỉnh tề, trên người vương vất chút hơi nước và hương thơm thoang thoảng sau khi tắm. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của khách sạn, người phụ nữ trưởng thành với vóc dáng mảnh mai, yểu điệu toát lên vẻ phong tình tao nhã đầy mê hoặc.
Ngành này quá ít phụ nữ. Trong khoảng thời gian tiếp xúc với Diêu Viễn ở Nam Giang, lời nói và cử chỉ của cô đều toát lên một sự chậm chạp, thiếu nhạy bén trong việc coi mình là phụ nữ. Dường như cô hoàn toàn không ý thức được sức hấp dẫn của bản thân đối với phái nam.
Thương Kha hiểu thái độ công tư phân minh của Diêu Viễn. Trong một môi trường làm việc mà tỷ lệ nam giới cực cao, Diêu Viễn đang cố gắng giảm thiểu tối đa các đặc điểm nữ tính, duy trì sự trung tính, lạnh lùng, không lãng phí thời gian vào ranh giới nam nữ. Không coi mình là phụ nữ và cũng chẳng coi đối phương là đàn ông, mà quay về bản chất con người. “Người quân tử không phải là công cụ bị giới hạn”, cô truyền đạt rõ ràng tín hiệu không thể vượt rào trong quan hệ công việc. Đây quả thực là một cách làm có chừng mực và hiệu quả cao.
Cảm giác muốn che chở, bảo vệ vô cớ lại trỗi dậy trong lòng Thương Kha. Giờ ngẫm nghĩ kỹ lại, sự bảo vệ này không phải không có lý do. Lần đầu tiên anh nhìn thấy Diêu Viễn từ xa tại hội nghị thượng đỉnh, cô mang hình tượng của một người có IQ cao, bình tĩnh và tự chủ. Nhưng trên chuyến bay đi Hy Lạp, cô lại xuất hiện với vẻ mệt mỏi quá độ, sắc mặt nhợt nhạt, cuộn tròn người ngủ li bì suốt mười mấy tiếng đồng hồ.
Lúc tỉnh dậy ánh mắt cô trống rỗng, gương mặt ngẩn ngơ, lấy bút ra giải ô chữ trên báo, từng nét bút viết rất nghiêm túc. Thương Kha liếc mắt nhìn qua thì thấy cô điền sai bét nhè, không nhịn được mà thấy buồn cười, làm cái gì mà có thể mệt đến mức ấy chứ.
Giờ nhớ lại, Thương Kha cảm thấy xót xa nhiều hơn. Anh lại nghĩ, cái ngành này bắt buộc phải họp trong phòng khách sạn vào buổi tối sao? Anh bước vào, đưa chiếc hộp trên tay cho Diêu Viễn. Diêu Viễn nhìn chiếc hộp, không biết là gì nên chưa vội đưa tay ra nhận.
Thương Kha nói: “Tai nghe, lần này tiện tay mang sang cho em, em dùng thử xem.”
Diêu Viễn nhận lấy chiếc hộp mở ra. Bao bì khá tinh xảo, bên trong còn có một tấm thiệp, trên thiệp ghi tên Thương Kha, bên dưới là hộp sạc tai nghe, mặt trước in hai chữ cái KE.
Diêu Viễn suy nghĩ một chút rồi không từ chối: “Cảm ơn.” Cả hai đều không nhắc lại chuyện đi ăn cơm nữa. Diêu Viễn lấy chiếc kính râm trong túi máy tính ra đưa lại cho Thương Kha.
Thương Kha nói: “Em cứ giữ lấy đi.”
Diêu Viễn đáp: “Cũng được, để tôi thử tai nghe xem sao.”
Cô lấy điện thoại mở Bluetooth trong phần cài đặt. Tên Bluetooth của Diêu Viễn là “Đừng trả lời”. Ánh mắt cô lướt qua danh sách các thiết bị khác, thấy một thiết bị có tên là “Cá mập con”.
Cô ấn nút reset trên hộp tai nghe, đợi một lúc vẫn không thấy tai nghe Seiya hiện lên. Diêu Viễn nói: “Chắc là kết nối vào điện thoại của anh rồi phải không? Cá mập con.”
Thương Kha đáp: “Bí mật của tôi bị em phát hiện rồi.”
Diêu Viễn lại nói: “Thế này mà gọi là bí mật gì, ảnh đại diện WeChat của anh cũng là hình cá mập mà.”
Thương Kha tắt Bluetooth điện thoại mình đi, bảo: “Thử lại xem.”
Lần này tai nghe Seiya cũng hiện ra. Diêu Viễn ấn kết nối, mở hộp đeo tai nghe lên rồi nói: “Tôi thử chế độ chống ồn nhé, anh nói gì đi.”
Thương Kha nói: “Cảnh báo các người, đừng trả lời, đừng trả lời, đừng trả lời.”
Diêu Viễn nhận xét: “Khả năng chống ồn có chút khác biệt so với SOLA.”
Thương Kha nói: “Tai nghe này còn có mấy chức năng mà SOLA không có, để tôi cho em xem.” Vừa nói anh vừa ngồi xuống ghế sofa, cúi đầu bật Bluetooth kết nối với tai nghe trên tay Diêu Viễn. Diêu Viễn tháo tai nghe bên phải đưa cho Thương Kha, cũng ngồi xuống ghế sofa ghé sát lại xem.
Tiếng chuông cửa lại vang lên. Hai người đang chụm đầu vào nhau xem điện thoại, khoảng cách rất gần. Nghe tiếng chuông, cả hai đồng thời ngẩng đầu lên. Diêu Viễn nhìn thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt Thương Kha. Quá gần, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau. Cửa sổ ban công đang mở, gió đêm lướt qua người anh, len lỏi qua khoảng giữa hai người, mang theo hơi ấm từ cơ thể anh.
Trong lòng Diêu Viễn như có một cuộn len rối không tìm thấy đầu mối, quấn chặt lấy nhau lộn xộn. Bên cạnh lại có một chú mèo con màu đen cứ dùng móng vuốt khều khều cuộn len, cố gắng xé toạc nó ra. Xé mãi không được, chú mèo lại dùng đôi mắt ươt át vô tội nhìn cô chằm chằm. Diêu Viễn chỉ muốn vươn tay vò chú mèo con ấy thành một cục.
Cô cảm thấy mắt mình nóng lên, tầm nhìn trở nên ươn ướt. Cô ngồi thẳng dậy và nói: “Tôi đi mở cửa.”
Vừa đứng lên lại cảm thấy có gì đó không ổn, chột dạ vô cớ, bèn hỏi vọng ra: “Ai đấy?”
“Triệu Tân Thành.”
Diêu Viễn quay đầu nhìn Thương Kha hai giây. Tích tắc, tích tắc. Sau đó cô nhìn về phía nhà vệ sinh.
Thương Kha, người đàn ông quang minh lỗi lạc suốt ba mươi năm cuộc đời cứ thế ngoan ngoãn đi vào trong dưới ánh mắt “áp giải” của Diêu Viễn. Bước vào nhà vệ sinh đóng cửa lại rồi, Thương Kha vẫn còn hơi ngơ ngác. Thế này là sao? Anh là kẻ không thể gặp người khác à?
Đợi Thương Kha đóng cửa xong, Diêu Viễn nhanh tay cất tai nghe và tấm thiệp trên bàn trà vào ngăn kéo rồi mới ra mở cửa. Thấy Triệu Tân Thành đứng ở cửa, cô hỏi: “Có việc gì không?”
Triệu Tân Thành ra hiệu muốn vào trong nói. Diêu Viễn tránh sang một bên, Triệu Tân Thành bước vào, đóng cửa lại rồi đưa tập hợp đồng trên tay cho Diêu Viễn. Diêu Viễn nhận lấy xem, là thỏa thuận cổ phần, tám triệu vốn đổi lấy ba phần trăm cổ phần của khu công nghiệp. Thỏa thuận này có hai bản.
Các điều kiện thu hút đầu tư do Trần Nhược Hư và khu công nghiệp đàm phán thống nhất, Triệu Tân Thành theo sát các chi tiết cụ thể. Khi đó chính sách và điều kiện được triển khai rất thuận lợi, nhưng thủ tục bên Tập đoàn đầu tư của khu công nghiệp lại phức tạp, việc ký kết hợp đồng bị kéo dài rất lâu. May là chính sách và điều kiện đã được thực thi, Diêu Viễn chỉ nghĩ là do tập đoàn lớn phê duyệt đóng dấu cần thời gian nên về sau cũng không đặc biệt chú ý đến việc này nữa.
Nhiều năm trôi qua, giờ đây hai bản hợp đồng không có con dấu của Tập đoàn đầu tư khu công nghiệp lại quay về tay cô, chuyện này hoàn toàn không hợp lẽ thường.
Nhớ đến việc Thương Kha vẫn đang trốn trong nhà vệ sinh, chuyện này lại quá riêng tư và nhạy cảm, không tiện thảo luận chi tiết ở đây. Diêu Viễn suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi còn chút việc, lát nữa tôi sang phòng các anh nhé.”
Triệu Tân Thành còn chưa kịp mở miệng, Diêu Viễn đã vội mở cửa. Thấy bộ dạng vội vã tiễn khách của cô, anh ấy lấy làm lạ, vừa đi ra vừa gãi đầu, ngoái lại nhìn cánh cửa đã đóng chặt với vẻ thắc mắc không thôi.
Triệu Tân Thành đi rồi, Diêu Viễn đóng cửa lại, xoay người mở cửa nhà vệ sinh.
Trên gương mặt Thương Kha hiếm khi lộ ra vẻ ngượng ngùng. Diêu Viễn liếc mắt cái đã thấy ngay đồ lót của mình đang treo trên giá khăn. Cô thực sự cạn lời, chẳng hiểu tại sao cứ đứng trước mặt Thương Kha là cô không thể nào giữ được hình tượng văn minh lịch sự.
Thương Kha cũng cạn lời không kém, thực sự rất muốn hỏi người phụ nữ này: “Em…”
“Anh đừng có nói, tôi biết phản ứng của tôi hơi quá khích.” Diêu Viễn bực bội cướp lời, tay siết chặt tập hợp đồng, ánh mắt lảng tránh lung tung.
Thương Kha không nhịn được bật cười, nhìn bộ dạng xù lông của Diêu Viễn, quả thực quá thú vị.
Diêu Viễn chỉ ước có cái công tắc nào đó để tắt phụt đi những cảm xúc gượng gạo, vặn vẹo đang trào lên trong lòng. Bên này cô đang cháy nhà, thế mà người này còn đổ thêm dầu vào lửa, cô liếc xéo anh: “Buồn cười lắm hả?”
Thương Kha lập tức giơ hai tay đầu hàng, nín cười nói: “Em làm việc trước đi.” Nói rồi anh mở cửa đi ra ngoài.
Thương Kha đi rồi, Diêu Viễn tựa lưng vào cửa ngẫm lại chuyện vừa xong. Nếu cô đối với Thương Kha hoàn toàn là tâm thế việc công xử theo phép công thì phản ứng trực tiếp nhất lẽ ra phải là mở cửa mời Triệu Tân Thành vào. Chính vì cô suy nghĩ sâu xa thêm một bước nên mới đẩy Thương Kha vào nhà vệ sinh. Và chính cái bước nghĩ nhiều đó đã tố cáo sự chột dạ của bản thân. Cô nhận ra sự chột dạ của mình nên mới không cho Thương Kha nói chuyện. Một chuỗi phản ứng dây chuyền. Cô đặt tay lên ngực trái, nhịp tim đập hơi nhanh.
Diêu Viễn bình tĩnh lại một lúc, mở Bluetooth điện thoại lên, vẫn nhìn thấy thiết bị tên là “Cá mập con”. Cô lấy ngón tay chọc chọc vào màn hình, thầm mắng: “Bé bỏng cái nỗi gì, rõ ràng là một con cá mập bự chảng.”
Đợi cảm xúc lắng xuống, Diêu Viễn lật xem tập hợp đồng trên tay. Cô chụp ảnh lại trước, sau đó gọi điện cho Quý Đạt Nhiên, bảo anh ấy tra lại thông tin khoản tiền tám triệu tệ vào tài khoản năm xưa. Quý Đạt Nhiên rất nhanh đã gửi thông tin chuyển khoản qua.
Diêu Viễn chụp xong hợp đồng thì sang gõ cửa phòng Trần Nhược Hư. Triệu Tân Thành mở cửa, Trần Nhược Hư đang họp qua điện thoại. Diêu Viễn đưa hợp đồng cho Triệu Tân Thành, hỏi: “Đến lúc nào vậy?”
Triệu Tân Thành nhận hợp đồng, đáp: “Vừa mới tới. Cuộc họp của Chủ tịch Trần chắc khoảng mười phút nữa là xong.”
Trần Nhược Hư đứng ngoài ban công quay lưng về phía phòng khách. Diêu Viễn cách lớp cửa kính nhìn bóng lưng anh ta, nhớ lại bữa cơm tối nay, dường như chẳng có chút liên quan nào đến bản hợp đồng này. Hợp đồng này là do Triệu Tân Thành đến sau mang tới. Tiền đã vào tài khoản, tại sao lại không có con dấu? Tại sao lại mang đến vào lúc này?
Diêu Viễn nhìn thoáng qua Trần Nhược Hư rồi hỏi: “Hợp đồng này có vấn đề gì sao?”
Triệu Tân Thành đáp: “Vấn đề này tôi không trả lời được.”
Trần Nhược Hư gọi điện xong bước ra, thấy Diêu Viễn liền nói: “Em không uống được rượu trắng thì không cần uống theo bọn anh đâu.”
Diêu Viễn nói: “Uống ít không sao.”
Trần Nhược Hư cũng không uống được rượu, mặt và cổ đỏ bừng, trông hệt như Quan Công. Bữa tối không có Triệu Tân Thành đỡ rượu nên anh ta không thể không uống. Anh ta nói: “Xem hợp đồng chưa? Chúng ta phải mua lại ba phần trăm cổ phần này theo giá thị trường sau khi lên sàn.”
Diêu Viễn không hiểu: “Tại sao?”
Trần Nhược Hư nói: “Đó là một trong những điều kiện đàm phán lúc bấy giờ. Mau chóng đưa Công nghệ Ba Quang lên sàn đi, Diêu Viễn.”
Chỉ một câu nói này đã giải đáp mọi thắc mắc của Diêu Viễn về bản hợp đồng: Tại sao ba phần trăm cổ phần này không có con dấu xác nhận của Tập đoàn đầu tư khu công nghiệp, và tại sao tám triệu tệ năm đó lại được chuyển vào từ tài khoản cá nhân.
Nhưng điều Diêu Viễn không hiểu là tại sao Trần Nhược Hư phải đợi đến tận bây giờ mới nói? Bây giờ thông báo cho cô là đối phương yêu cầu thực hiện quyền đối với ba phần trăm đó, Ba Quang buộc phải lên sàn, thế này là sao?
Diêu Viễn nói: “Còn điều kiện ngầm nào nữa anh có thể nói luôn một thể cho em biết. Em không phản đối Ba Quang lên sàn, nhưng em không muốn là người biết cuối cùng, cũng không muốn Ba Quang bị ép buộc phải lên sàn trong thế bị động.”
Trần Nhược Hư nói: “Nhiều việc không kịp bàn bạc, trong tình huống lúc đó quyết định chỉ diễn ra trong vài phút. Anh cũng không biết họ lại yêu cầu thực hiện vào lúc này. Diêu Viễn, anh cần sự tin tưởng của em.”
Diêu Viễn nói: “Em không phải không tin tưởng, em chỉ hy vọng bất kể quyết sách gì cũng phải công khai minh bạch. Điều kiện ngầm giống như bom mìn, chôn xuống rồi thì phải đánh dấu vị trí để chuẩn bị phương án xử lý, chứ không phải đợi nó nổ tung rồi mới báo cho em.”
Trần Nhược Hư nói: “Diêu Viễn, em còn quá trẻ, có những việc chưa đến lúc thực hiện thì ngay cả người trong cuộc cũng không thể chắc chắn được. Chuyện này dừng ở đây thôi, việc lên sàn giao cho người khác anh không yên tâm, em dẫn dắt Quý Đạt Nhiên làm đi.”
Diêu Viễn không biết từ bao giờ cô và Trần Nhược Hư đã không thể giao tiếp được nữa. Hai người như bị ngăn cách bởi một tấm kính trong suốt, rõ ràng nhìn thấy nhau nhưng hoàn toàn không thể bước qua.
Cô không tán thành sự độc đoán chuyên quyền của Trần Nhược Hư, còn Trần Nhược Hư lại cho rằng yêu cầu của cô là biểu hiện của sự thiếu tin tưởng. Đối với cách giải thích mập mờ nước đôi của Trần Nhược Hư, sâu trong lòng cô có một giọng nói vang lên: Trần Nhược Hư đang cố tình tạo ra sự chênh lệch thông tin. Nếu đây chính là sự không tin tưởng mà Trần Nhược Hư nói thì quả thực Diêu Viễn chưa đủ tin tưởng anh ta.
Từ phòng Trần Nhược Hư đi ra, Diêu Viễn lại nhận được điện thoại của Chu Châu. Chu Châu báo rằng SOLA đã gửi email mời bốn nhà cung cấp trong nước sang Thung lũng Silicon tham gia đấu thầu công khai dự án X2y. Đối thủ cạnh tranh chính có lẽ là Đặc Duy Trí Tuệ, hai nhà kia chỉ là phông nền thôi.
Diêu Viễn hỏi: “Đấu thầu công khai vào lúc nào?”
Chu Châu nói: “Ngày kia. Ngày mai chúng ta phải đi rồi.”
Diêu Viễn nói: “Gửi lịch trình cho tôi. Bảo Đinh Hạ Nghiêu lập tức khởi kiện Thiệu Trạch Văn, giam chân anh ta ở trong nước.”
Cuộc cạnh tranh giữa Công nghệ Ba Quang và Đặc Duy Trí Tuệ đã bắt đầu âm thầm từ lâu ở những nơi không nhìn thấy. Đợi đến lúc đội ngũ sang Mỹ tham gia đấu thầu công khai của SOLA thì những thủ đoạn có thể dùng đều đã được lật bài ngửa cả rồi.