Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian

Chương 30

Trước Tiếp

Lịch trình của Thương Kha và Diệp Đạo Sinh thời gian này kín mít, họ tham quan doanh nghiệp trong khu công nghiệp, khảo sát dự án, tham dự hội nghị giao lưu ngành nghề tại thành phố Nam Giang.

Ngoại trừ lúc ngủ ra thì Thương Kha chẳng có lúc nào được ở một mình, đi đâu cũng có một đám người vây quanh. Các điều khoản để Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ hạ cánh xuống Nam Giang đã đàm phán gần xong, Chủ nhiệm Vương cũng chịu thả người, cuối cùng cũng đến thời gian hẹn khảo sát Công nghệ Ba Quang.

Sáng sớm tinh mơ, Diệp Đạo Sinh lại lôi anh dậy đi ăn mì nước đầu. Người Nam Giang có câu: “Ăn mì phải ăn nước, nghe hát phải nghe giọng”. Mì nước đầu chú trọng nước dùng phải nóng, mì phải nóng, bát phải nóng và đồ ăn kèm cũng phải nóng hôi hổi.

Chưa đến sáu giờ sáng đã ngồi ở quán ăn mì, chuyện này chỉ có Diệp Đạo Sinh mới làm ra được. Thương Kha lớn lên ở Thâm Quyến, nhưng quê gốc ở Kinh Châu, Hồ Bắc, mẹ anh là Lý Quần Phi và dì giúp việc đều là người Tô Bắc. Thương Kha ăn đồ Hoài Dương mà lớn, ẩm thực Nam Giang và đồ ăn Hoài Dương có khá nhiều nét tương đồng nên Thương Kha không mấy hào hứng.

Diệp Đạo Sinh lái xe ba mươi phút dọc theo đại lộ Nam Hồ, rẽ đông rẽ tây rồi chui tọt vào một ngôi làng nhỏ ven hồ. Ngôi làng này trước đây là làng chài, sau khi Nam Hồ cấm đánh bắt, thuyền bè đều neo đậu cả trong bến cảng.

Xuống xe, họ đi bộ dọc bờ hồ vào ngõ nhỏ, rẽ vào một quán mì, vừa kịp mẻ mì đầu tiên với đồ ăn kèm nóng hổi.

Hai người gọi các món đặc sản như lươn xào, trứng cá, thịt kho, tôm nõn. Thương Kha ăn chẳng thấy mì nước đầu với mì thường khác nhau ở chỗ nào. Mặc bộ vest chỉnh tề ngồi trong quán mì chật hẹp ám mùi khói bếp, Thương Kha bắt đầu nghi ngờ độ tin cậy của Diệp Đạo Sinh.

Diệp Đạo Sinh gắp một miếng trứng cá, nói: “Mày muốn đầu tư vào Công nghệ Ba Quang phải không.”

Thương Kha không phủ nhận: “Số tiền đầu tư vào Công nghệ Ba Quang vượt quá hạn mức đầu tư đơn lẻ của Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ, phần còn lại sẽ trích từ Quỹ vốn Thâm Hải.”

Diệp Đạo Sinh nói: “Hay là sửa đổi tiêu chuẩn hạn mức đầu tư đơn lẻ của Thâm Nhuệ đi? Tiêu chuẩn này đặt ra hơi lỗi thời rồi, tao cũng đánh giá tốt về công ty Ba Quang.”

Thương Kha đáp: “Có thể sửa, nhưng với Công nghệ Ba Quang thì không sửa. Tao có ý định riêng, điều kiện hợp tác tao sẽ thao tác không theo lẽ thường.”

Nghe câu này, Diệp Đạo Sinh ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Ý định riêng gì mà anh ấy không biết? Còn không theo lẽ thường là thế nào nữa, chẳng phải là nhượng bộ chút điều kiện hợp tác thôi sao, nếu là vậy thì anh ấy không có ý kiến gì rồi.

Diệp Đạo Sinh nói: “Vậy cứ bắt đầu sửa đổi tiêu chuẩn từ Công nghệ Ba Quang đi.”

Thương Kha hỏi: “Mày chắc chứ?”

Diệp Đạo Sinh chốt hạ: “Chắc chắn.”

Ăn xong, họ rời quán mì lái xe dọc theo hồ quay về khu công nghiệp. Vùng nước Nam Hồ rộng lớn, ven hồ là những thảm cỏ xanh mướt, trồng đầy liễu rủ, đào bích và hoa anh đào. Hai bên đường có đường chạy nhựa dẻo và công viên, khá nhiều người đang chạy bộ, xa xa còn có người chơi trượt ván.

Buổi sáng cuối hạ, thời tiết vẫn còn oi bức, gió hồ thổi tóc bay phần phật. Cô gái chơi trượt ván đeo băng đô thể thao, dáng người thon thả, động tác mượt mà, cả người toát lên vẻ thư thái, tạo nên một sự hài hòa như thể hòa làm một với chiếc ván trượt. Động tác của cô thay đổi linh hoạt theo địa hình.

Diệp Đạo Sinh mở cửa sổ xe, không kìm được huýt sáo một tiếng, sau đó quay sang nói với Thương Kha: “Trượt tuyết với trượt ván chắc cũng na ná nhau nhỉ? Trông vui phết.”

“…”

Thì cũng đều có chữ “trượt” cả.

Phần lớn thời gian và sức lực thời đại học của Thương Kha đều giải phóng vào các môn thể thao. Ở Mỹ anh chơi nhiều nhất là trượt tuyết, băng qua những rừng cây trên núi cao vắng bóng người, tận hưởng sự bùng nổ của dopamine và endorphin, mở rộng giới hạn của cơ thể và trí não, trải nghiệm sự mạo hiểm và k*ch th*ch tột độ.

Tư thế đứng cơ bản và kỹ năng chuyển hướng thông thường của trượt tuyết và trượt ván khá giống nhau, nhưng khi lên đến trình độ cao cấp thì có rất nhiều khác biệt, hơn nữa Thương Kha chơi trượt tuyết hai ván.

Tuy nhiên, bản chất của vận động là sự kiểm soát của não bộ đối với cơ thể cũng như mức độ tập trung. Một khi đã thông thạo nguyên lý thì có thể áp dụng cho bất kỳ môn thể thao nào, sự khác biệt về kỹ năng chỉ nằm ở việc kiểm soát trọng tâm.

Trước khi Diệp Đạo Sinh mở miệng, Thương Kha đã nhận ra cô gái trượt ván kia là Diêu Viễn, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Người anh em Diệp Đạo Sinh này kể ra cũng đáng tin đấy chứ, lần sau có thể tiếp tục đi ăn mì nước đầu.

Thương Kha biết Diêu Viễn chơi trượt ván, nhưng không biết cô lại chơi như thế này. Một mặt này của Diêu Viễn khiến Thương Kha nảy sinh một sự thôi thúc bản năng vô cùng nguyên thủy, giống hệt cảm giác lần đầu tiên trượt tuyết trong hoang dã.

Trực thăng quần thảo không xa, trận bão tuyết mấy ngày trước khiến lớp tuyết tích tụ rất dày. Sau bão tuyết trời hửng nắng gắt làm lớp tuyết không ổn định, rất dễ gây lở tuyết. Một khi tuyết lở thì chính là cuộc chạy đua với thời gian. Cơ thể nghiêng về phía trước tạo thành góc vuông với sườn núi, khoảnh khắc đó adrenaline tiết ra đến đỉnh điểm, một tiếng gọi bản năng vang lên, điều chỉnh góc gậy trượt tuyết và lao thẳng từ trên đỉnh núi xuống.

Xe sắp đến cạnh Diêu Viễn, Thương Kha nói: “Dừng xe.”

Chân đạp ga của Diệp Đạo Sinh nới lỏng, lúc này mới phản ứng lại: “Ây chà, đây chẳng phải là Tổng giám đốc Diêu của Ba Quang sao.”

“Tổng giám đốc Diệp.” Diêu Viễn nương theo tiếng nói nhìn qua, đạp ván chuyển hướng, nhanh chóng thu ván cầm trên tay, chào hỏi xong cô mới nhìn thấy Thương Kha ở ghế phụ: “Tổng giám đốc Thương, sao hai người lại đi từ hướng này tới?”

Nhóm của Thương Kha ở tại khách sạn trực thuộc khu công nghiệp, cách Công nghệ Ba Quang không xa nhưng không nằm ở hướng này, hơn nữa giờ này vẫn còn sớm so với thời gian hẹn.

“Bọn tôi đi làng chài ăn mì nước đầu, dậy từ sáng sớm tinh mơ. Thương Kha đòi đến thách đấu ván trượt của Tổng giám đốc Diêu đấy.” Diệp Đạo Sinh nhiệt tình tiếp lời, hai người mở cửa xuống xe.

Diêu Viễn biết quán mì đó nhưng chưa từng đến ăn, ánh mắt cô lướt qua hai người đàn ông mặc vest chỉnh tề, dáng vẻ tinh anh thương nghiệp lại chạy đi ăn mì nước đầu, sự tùy hứng này cũng thú vị thật. Ấn tượng của Diêu Viễn về Diệp Đạo Sinh rất tốt, anh ấy toát lên một vẻ thanh lịch tự tại nhưng lại rất gần gũi với đời thường.

Diêu Viễn mỉm cười, Thương Kha ăn mặc không phù hợp là một chuyện, chuyện khác là chiếc ván trượt này đã theo cô rất nhiều năm, từ mặt ván, bánh xe đến trục bi đều đã thay qua một lượt, nó có ý nghĩa đặc biệt với cô nên cô không dễ dàng cho người khác mượn chơi.

Ánh mắt Thương Kha dừng lại trên chiếc ván trượt, hỏi: “Đây là chiếc ván trượt trong câu chuyện kia sao?”

Diêu Viễn đáp: “Một chiếc ván trượt Theseus.”

Diệp Đạo Sinh không hiểu hai người đang đánh đố cái gì: “Ván trượt trong câu chuyện gì cơ?”

“Chắc là ván trượt có thâm niên.” Diêu Viễn lảng sang chuyện khác: “Tổng giám đốc Thương có chơi trượt ván không?”

Thế à? Mấy từ đó đều cùng một nghĩa sao? Diệp Đạo Sinh cảm thấy mình có khoảng cách thế hệ với hai người này: “Thương Kha mày biết trượt tuyết mà, chắc trượt ván cũng chơi được nhỉ?”

Thương Kha đáp: “Chưa chơi trượt ván bao giờ.”

Diệp Đạo Sinh bảo: “Thế mày mau đi mua một cái thử xem, trượt ván bên hồ cảm giác thú vị phết, nhờ Tổng giám đốc Diêu dạy cho.”

Diêu Viễn nói: “Tổng giám đốc Diệp khéo đùa.”

Thương Kha lại bảo: “Có thể cân nhắc.”

Thời gian cũng sắp đến giờ hẹn, Diệp Đạo Sinh lên xe hỏi Diêu Viễn: “Lên xe đi cùng luôn không?”

“Không cần đâu, hai người đi trước đi, tôi trượt về.”

Thương Kha nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Diêu Viễn từ từ trượt đi, mái tóc bay trong gió, niềm vui trên gương mặt rạng rỡ như thể được mở hack. Chiếc ván trượt đó chính là tấm thảm bay ma thuật của cô, lấp lánh dưới ánh mặt trời, đuổi theo những cơn gió.

Thương Kha mở trang web mua sắm, đặt mua một chiếc ván trượt.

Tại cửa tòa nhà công ty, Triệu Tân Thành đang đợi đoàn của Thương Kha và Diệp Đạo Sinh. Đội ngũ viếng thăm của Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ lần này bao gồm cả Cố vấn tài chính. Phía Công nghệ Ba Quang tiếp đón gồm có Trần Nhược Hư, Giám đốc tài chính Quý Đạt Nhiên và đội ngũ tài chính. Nhìn vào đội hình ra quân có thể thấy cả hai bên đều thể hiện thái độ đàm phán nghiêm túc, quy cách cao và đi vào thực chất.

Trụ sở Công nghệ Ba Quang có tổng cộng ba tầng. Tầng ba là khu văn phòng tổng hợp gồm R&D và các phòng ban nghiệp vụ, tầng một và tầng hai là nhà xưởng, phòng trưng bày, khu sản xuất, chuỗi cung ứng và dịch vụ hậu mãi.

Trần Nhược Hư và Quý Đạt Nhiên dẫn đội ngũ tiếp đón đoàn của Thương Kha và Diệp Đạo Sinh ngay tại đại sảnh. Lộ trình tham quan phòng trưng bày bắt đầu từ lịch sử phát triển công ty, tiếp đến là đội ngũ nhân sự, khách hàng, hệ thống quản lý nội bộ, và cuối cùng là khu trưng bày, giới thiệu sản phẩm.

Tham quan xong phòng trưng bày thì di chuyển xuống nhà xưởng. Sau đó, Quý Đạt Nhiên và Diệp Đạo Sinh dẫn đội ngũ kiểm toán tài chính hai bên vào phòng họp, còn Trần Nhược Hư dẫn Thương Kha về văn phòng của mình.

Nhìn thấy tấm biển ghi tên Trần Nhược Hư treo trên cửa, Thương Kha hiểu ý ngay: “Văn hóa kỹ sư.”

Trần Nhược Hư nói: “Kỹ sư trong doanh nghiệp công nghệ khó tránh khỏi có chút khó tính.”

Thương Kha đáp: “Doanh nghiệp công nghệ cần kỹ sư có chút cốt cách kiêu hãnh và sức sáng tạo. Có được những kỹ sư có trình độ và phong thái như vậy chứng tỏ cảnh giới của người quản lý rất cao.”

Câu nói này khiến Trần Nhược Hư chợt nghĩ đến điều gì đó, anh ta nói: “Ghen tị với anh thật.”

Thương Kha đáp: “Tôi cũng ghen tị với anh.”

Những người ưu tú luôn biết cách thưởng thức lẫn nhau. Trước đây khi Trần Nhược Hư đi công tác Thâm Quyến, Thương Kha cũng tình cờ có mặt ở đó nên hai người đã gặp mặt một lần. Lúc ấy Trần Nhược Hư nói rằng Công nghệ Ba Quang đã hình thành vòng tuần hoàn lành mạnh trong lĩnh vực ngách, dòng tiền tạm thời không phải là vấn đề.

Thương Kha cũng không ép uổng, biết Mỹ Khoa Hưng Viễn của Trần Nhược Hư chuyên làm mô-đun camera, anh liền mời Trần Nhược Hư đến An Ảnh Medical. Thời điểm đó An Ảnh Medical đang phát triển sản phẩm phẫu thuật chính xác và cần tìm nguồn cung mô-đun camera y tế, thế là An Ảnh và Mỹ Khoa Hưng Viễn bắt đầu hợp tác.

Chặng đường Trần Nhược Hư đi tại Mỹ Khoa Hưng Viễn gian nan thế nào, cái giá phải trả ra sao chỉ mình anh ta tự biết. Anh ta ghen tị với Thương Kha vì anh có thể hoàn toàn từ bỏ cơ nghiệp mà cha ông gây dựng để đi con đường riêng. Huống hồ An Ảnh không phải là doanh nghiệp tầm thường, đó là doanh nghiệp đầu ngành trong lĩnh vực thiết bị y tế. Hoàn cảnh của Thương Kha tốt hơn anh ta rất nhiều, chỉ cần anh gật đầu tiếp quản thì những khó khăn anh phải đối mặt hoàn toàn khác với những gì Trần Nhược Hư đang chịu đựng.

Dám từ bỏ một đế chế thương mại nằm ngay trong tầm tay để dấn thân vào một lĩnh vực hoàn toàn mới mẻ và chưa biết trước tương lai, Trần Nhược Hư nhìn thấy ở Thương Kha một sự khoáng đạt, không sợ hãi. Đây là một người đàn ông có gan, và Trần Nhược Hư rất thích những người có gan.

Còn trong mắt Thương Kha, Trần Nhược Hư là một ví dụ điển hình xuất sắc của thế hệ F2 tiếp quản cơ đồ. Thế hệ F1 đã tạo dựng nên đế chế thương mại, dựa vào uy tín và năng lực của mình để giải quyết các vấn đề kinh doanh phức tạp, xây dựng phương án phân chia lợi ích hợp lý và giành được sự ủng hộ từ các nguồn lực.

Đến đời F2 tiếp quản, độ khó tăng lên theo cấp số nhân. Đặc biệt là trong cục diện đời một chưa thoái vị, đời hai đấu đá tranh quyền như tại Mỹ Khoa Hưng Viễn, việc Trần Nhược Hư không những đứng vững mà còn đưa công ty lên một tầm cao mới chứng tỏ năng lực và thủ đoạn của anh ta không hề tầm thường. Một người có tâm trí trác tuyệt như vậy đương nhiên khiến người khác phải nể phục.

Thương Kha không hề nghi ngờ khả năng của Trần Nhược Hư trong việc nâng tầm giá trị thương mại cho Công nghệ Ba Quang, tỷ suất hoàn vốn đầu tư chắc chắn sẽ phù hợp với kỳ vọng.

Ban nãy Trần Nhược Hư dẫn Thương Kha đi dạo một vòng quanh xưởng, cảm giác diện tích nhà xưởng vẫn hơi nhỏ so với quy mô của Ba Quang. Thương Kha hỏi: “Nhà xưởng có đủ dùng không?”

Trần Nhược Hư nói: “Đúng là hơi thiếu. Lấy đất thì không khó, cái khó là phải đưa vào hoạt động trong thời gian quy định. Với tình hình tài chính hiện tại của Ba Quang thì việc này phải gác lại sau.”

Thực tế khu công nghiệp đã quy hoạch cho Ba Quang khu đất bốn mươi mẫu ở phía Nam tòa nhà chính để làm xưởng với giá rất ưu đãi. Tuy nhiên chi phí xây dựng xưởng lên tới khoảng hai trăm triệu tệ, Ba Quang không đào đâu ra số tiền này.

Thương Kha nói: “Không cần tiết kiệm tiền hộ tôi đâu.”

Trần Nhược Hư đáp: “Hai trăm triệu đã là giới hạn của Ba Quang rồi, nhiều hơn nữa thì chỉ có nước để anh làm cổ đông lớn nhất thôi.”

Thương Kha nói: “Việc đó tôi không gánh nổi. Bao giờ thì cần dùng tiền?”

Trần Nhược Hư đáp: “Càng nhanh càng tốt.”

Thương Kha chốt lại: “Hai trăm triệu vốn, tỷ lệ cổ phần tính theo định giá thị trường, nhượng bộ quyền quản trị. Quỹ Đầu tư Thâm Nhuệ sẽ không chất vấn, không đưa ra đề xuất hay bỏ phiếu và cũng không chủ động cung cấp dịch vụ.”

Đây là một điều kiện không thể chối từ. Hai trăm triệu tệ không phải con số nhỏ, Trần Nhược Hư tin vào thành ý đầu tư của Thương Kha cũng như sự thấu hiểu và nể trọng giữa những người đàn ông với nhau. Nhưng làm ăn suy cho cùng vẫn là làm ăn, Trần Nhược Hư hỏi: “Điều kiện của anh là gì?”

“Có một điều kiện.” Thương Kha nói: “Một điều khoản thông thường.”

  1. Mì nước đầu (Đầu thang diện): Mẻ mì đầu tiên được luộc trong nồi nước dùng mới vào sáng sớm. Do nước chưa bị đục bởi bột nên sợi mì luộc ra sẽ dai, trơn và nước dùng giữ được vị thanh sạch nhất.
  2. Ván trượt Theseus (Con tàu Theseus): Nghịch lý triết học kinh điển: Nếu một con tàu thay thế dần tất cả các bộ phận của nó cho đến khi không còn chi tiết gốc nào, liệu nó có còn là con tàu ban đầu không? (Ám chỉ chiếc ván trượt của Diêu Viễn đã thay hết linh kiện nhưng vẫn là chiếc ván cũ trong tâm thức).
  3. Thế hệ F2: Chỉ thế hệ con cái của những người sáng lập doanh nghiệp (F1), những người sinh ra ở vạch đích và chịu trách nhiệm kế thừa, tiếp quản cơ đồ kinh doanh của gia đình.
Trước Tiếp