Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Diêu Viễn lui ra ban công khách sạn, gọi điện cho Đinh Hạ Nghiêu bảo anh ấy tra cứu về Đặc Duy Trí Tuệ. Đinh Hạ Nghiêu nói anh ấy đã tra ra Thiệu Trạch Văn đúng là nhảy việc sang Đặc Duy Trí Tuệ, lát nữa sẽ gửi báo cáo tổng hợp cho Diêu Viễn.
Ban công hướng ra mặt hồ, đặt khá nhiều ghế nghỉ. Diêu Viễn cầm điện thoại ngồi xuống ghế xem báo cáo. Khu công nghiệp nằm ở phía Đông thành phố, môi trường rất tốt, một vầng trăng sáng treo lơ lửng nơi chân trời.
Bản tính của Diêu Viễn là hướng nội. Kể từ khi thành lập Công nghệ Ba Quang đến nay cũng là quá trình cô không ngừng tiến hóa bản tính đó. Ưu điểm là làm việc cực kỳ tập trung, rất dễ tiến vào trạng thái nhập tâm, nhưng nhược điểm là việc giao tiếp nói chuyện thường xuyên như thế này sẽ tiêu hao lượng lớn tinh thần, cần một khoảng thời gian để hồi phục.
Mỗi lần giao tiếp xã giao, Diêu Viễn đều dùng logic phân tích vị thế và động cơ của mình và đối phương trước, sau đó từ trong các phương thức ứng đối tìm ra một câu trả lời phù hợp với hoàn cảnh hiện tại, quá trình này rất giống cách trí tuệ nhân tạo tìm kiếm lời giải tối ưu.
Vừa xem xong báo cáo, uống một ngụm rượu để bên cạnh thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.
“Rượu ngon không?”
Diêu Viễn quay đầu lại thì thấy Thương Kha bước ra từ góc ngoặt ban công. Câu nói này ít nhiều mang ý gợi lại hồi ức cho Diêu Viễn, cảnh tượng uống rượu lần trước vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
Sau khi sắp xếp lại logic, Diêu Viễn cảm thấy câu hỏi này thật không cần thiết. Cô đã chấp nhận sự từ chối của anh, cũng chấp nhận sai lầm của bản thân trong chuyện này. Cô xếp Thương Kha vào danh mục việc tư, còn Thương Kha xếp cô vào danh mục việc công. Đổi lại là bản thân, cô cũng sẽ không chấp nhận việc vượt quá giới hạn trong quan hệ công việc.
“Tổng giám đốc Thương có ý gì? Nếu là để nhắc nhở tôi về chuyện lần trước thì tôi rất xin lỗi. Tôi đã hiểu lầm sự giúp đỡ của anh, cũng không nên có hành vi như vậy.”
Thương Kha cảm nhận được sự xa cách ngàn dặm của Diêu Viễn. Vốn dĩ anh định xin lỗi trước, sau đó thành khẩn thẳng thắn nói chuyện về việc anh muốn theo đuổi cô, nào ngờ lại bị Diêu Viễn giành trước nói lời xin lỗi. Tình huống này phải ứng đối thế nào Thương Kha chưa có kinh nghiệm, trực giác mách bảo không ổn.
Anh không ngờ sẽ gặp Diêu Viễn ở đây, còn là một dịp không thích hợp, nói chuyện ở đây không hề tiện. Anh cười khổ, bảo: “Muộn rồi, tôi đưa em về nhé?”
Diêu Viễn ngạc nhiên nhìn anh: “Cảm ơn, không cần đâu, tôi gọi lái xe hộ rồi.”
Thương Kha kiên trì: “Đi thôi, tôi đưa em về, xe của em tôi sẽ sắp xếp người lái về. Chuyện ở Santorini vẫn chưa kết thúc, ít nhất hãy cho tôi cơ hội giải thích được không?”
Nói xong anh cứ đứng đó nhìn Diêu Viễn. Người đàn ông này quả thực được trời phú cho ngoại hình xuất sắc, từ đường nét ngũ quan đến khí chất, thần thái đều giẫm đúng vào điểm thẩm mỹ của Diêu Viễn. Diêu Viễn không nói, anh cũng không nói nữa, cứ kiên định đứng đó nhìn cô.
Diêu Viễn chưa bao giờ muốn qua loa phỏng đoán đối phương cố tình làm mờ ranh giới ứng xử, công tư bất phân để tối đa hóa lợi ích. Định kiến sẽ ảnh hưởng đến phán đoán, sự thật cần được chứng minh. Đã có lòng muốn nói rõ ràng, cô không có lý do gì để từ chối, hợp tác kinh doanh cũng cần có sự tin tưởng tối thiểu.
Diêu Viễn lấy chìa khóa từ trong túi ra đưa cho anh. Thương Kha nhận lấy, không chạm vào tay cô, cầm lấy đầu kia của chìa khóa, giữ một khoảng cách rất lịch thiệp.
“Anh đi trước đi.” Diêu Viễn nói. Từ ban công đi qua đại sảnh ra cửa khách sạn, nếu hai người đi cùng nhau khó tránh khỏi phải giải thích. Diêu Viễn không muốn phức tạp hóa vấn đề. Nếu không có gì bất ngờ thì đây sẽ là cuộc đối thoại riêng tư cuối cùng giữa hai người, giải quyết nốt cái đuôi còn sót lại của tất cả vấn đề liên quan đến Santorini.
Thương Kha hiểu ý cô, đi ra ngoài trước, nhắn một tin cho Tôn Hoành. Thương Kha ít khi lái xe trong nước, trên xe có thể phải xử lý nhiều việc, anh lại thường nhận điện thoại nên tự lái xe không an toàn lắm. Thương Kha giao chìa khóa xe của Diêu Viễn cho chú Trần, bảo chú Trần lái xe của Diêu Viễn về, còn mình thì đi thẳng lên ghế lái.
Diêu Viễn bước ra ngay sau đó. Cô không có thói quen bắt người khác phải đợi, nhưng lại không biết xe của Thương Kha là chiếc nào nên đành đi về hướng bãi đậu xe. Một chiếc xe màu đen từ từ chạy đến dừng bên cạnh cô. Thương Kha xuống xe mở cửa ghế phụ cho Diêu Viễn, đợi cô lên xe rồi anh mới vòng qua đầu xe để lên ghế lái.
Không gian bên trong xe rất rộng rãi, ghế ngồi thoải mái, nhiệt độ điều hòa vừa vặn. Diêu Viễn đọc một địa chỉ, Thương Kha bật định vị nhập vào rồi hỏi: “Em còn phải về công ty à?”
“Đúng vậy, về công ty.” Diêu Viễn có thể về công ty hoặc không, nhưng cô cảm thấy đưa địa chỉ nhà riêng cho anh lúc này là không thích hợp, nên mới báo địa chỉ công ty, dự định đến đó rồi sẽ tự đi bộ về nhà.
Thương Kha mở hộc để đồ ở bệ tỳ tay lấy hai chai nước, đưa cho Diêu Viễn một chai. Lúc lấy nước, anh nhìn thấy hộp kẹo cao su của Diệp Đạo Sinh nằm trong đó.
Bỗng nhiên anh hơi hiểu được trạng thái tâm lý của Diệp Đạo Sinh khi cứ xoay hộp kẹo mãi không thôi. Đó là phản ứng tiềm thức về mặt cảm xúc nhằm chống lại lý trí: lý trí biết rõ việc phải làm nhưng không cách nào kiểm soát được kết quả, thời điểm cũng chưa thực sự thích hợp, nhưng bản thân vẫn cần chuẩn bị tâm lý sẵn sàng chấp nhận mọi khả năng có thể xảy ra.
Thương Kha lại mở hộp kẹo cao su ra mời Diêu Viễn.
Diêu Viễn cạn lời. Hay thật đấy. Vừa uống nước vừa ăn kẹo cao su, đây là quy trình của một cuộc nói chuyện nghiêm túc đấy à?
Thương Kha cất hộp kẹo, lái xe rời khỏi khách sạn, hòa vào dòng xe cộ tấp nập. Màn đêm dần buông, đèn hoa đã lên. Xe chạy trên trục đường chính bốn làn xe từ Tây sang Đông. Các tòa nhà văn phòng trong khu công nghiệp đa phần đều lắp tường kính màn hình LED trong suốt, trên màn hình nhấp nháy dòng chữ: Kiến tạo Thung lũng Silicon Trung Quốc, xây dựng thành phố mới tươi đẹp.
Đây là nơi Diêu Viễn sống và làm việc. Thương Kha cảm thấy mình đã gần Diêu Viễn hơn một chút, ít nhất là về khoảng cách địa lý.
Thương Kha liếc nhìn điểm đến trên màn hình, không còn do dự nữa, anh bày tỏ một cách trực tiếp: “Diêu Viễn, ở Santorini quả thực tôi đã không kìm lòng được mà muốn lại gần em. Đó thuần túy là do cảm giác và sự thu hút, không liên quan đến công việc. Việc từ chối em ở khách sạn lại càng không liên quan đến công việc. Một mối quan hệ không có nền tảng tình cảm thì chẳng có ý nghĩa gì cả, một khi đã có sự bắt đầu sai lầm sẽ phải tốn rất nhiều thời gian và công sức để hiệu chỉnh lại cho đúng quỹ đạo.”
Khi Thương Kha nói không muốn có một sự bắt đầu sai lầm, trái tim Diêu Viễn như được một bàn tay mềm mại khẽ v**t v*, trong bụng dâng lên chút cảm giác xót xa. Cô đã phải trả giá không nhỏ cho sai lầm từ những lần bắt đầu của mình, tình thế tiến thoái lưỡng nan hiện tại của Công nghệ Ba Quang chẳng phải cũng bắt nguồn từ một sự khởi đầu sai lầm đó sao.
“Nên ý của anh là, anh không muốn đầu tư vào Ba Quang mà muốn theo đuổi tôi?” Diêu Viễn không chắc hai người có đang cùng một tần số hay không, cô không muốn phạm sai lầm tương tự thêm lần nữa nên cô hỏi lại rất thẳng thắn.
“Không phải, tôi vừa muốn đầu tư vào Ba Quang, vừa muốn theo đuổi em.”
Diêu Viễn bật cười thành tiếng. Cái này gọi là gì? Muốn cả đôi đường? Sao có thể nói ra một cách đường hoàng, thẳng thắn như thế được chứ.
Cô không thể chấp nhận việc gộp chung hai chuyện này lại với nhau: “Tôi có thể trả lời anh ngay bây giờ, Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ và Công nghệ Ba Quang có khả năng hợp tác, nhưng chúng ta thì không có khả năng.”
Diêu Viễn thích các ranh giới và quy tắc, cô từng nói sẽ không dây dưa với nhà đầu tư. Cô có thể chấp nhận lời giải thích của Thương Kha về chuyện ở Santorini, nhưng điều đó không có nghĩa là cô cho phép vượt qua ranh giới của mình. Trong thuật toán của cô còn có một điều khoản bổ sung, nếu ranh giới và tình cảm xung đột thì từ bỏ tình cảm để chọn ranh giới. Trọng tâm giai đoạn này của Diêu Viễn là Công nghệ Ba Quang và Ba Quang được ưu tiên hơn tình cảm cá nhân.
“Nếu tôi nói việc tôi đầu tư vào Ba Quang là vì em thì sao?” Thương Kha hỏi.
Diêu Viễn nhìn Thương Kha đầy nghi hoặc. Trần Nhược Hư đánh giá cao Thương Kha, theo cô hiểu thì Thương Kha cũng đánh giá cao Trần Nhược Hư, nếu không thì chẳng cần thiết phải đưa cả đội ngũ đến khảo sát. Thương Kha đã đánh giá cao Trần Nhược Hư, vậy thì việc đầu tư vào Ba Quang sao có thể là vì cô được.
Nhìn vẻ mặt khó hiểu của Diêu Viễn, Thương Kha cảm thấy mình đã làm phức tạp hóa vấn đề, anh đổi sang một cách nói đơn giản hơn: “Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ có thể không hợp tác với Công nghệ Ba Quang…”
Diêu Viễn nghe đến đây thì thực sự không nhịn được mà ngắt lời anh: “Tổng giám đốc Thương, anh đang bắt tôi phải vì việc tư mà làm hại việc công đấy.”
Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ chưa chắc đã là một lựa chọn tồi cho Ba Quang. Nếu Thương Kha vì sự lựa chọn ranh giới và tình cảm cá nhân của Diêu Viễn mà từ chối hợp tác với Ba Quang thì đó là tổn thất cho cả hai doanh nghiệp.
Nhưng một khi Thâm Nhuệ hợp tác với Ba Quang, nguồn vốn rót vào sẽ khiến cơ cấu cổ phần của Ba Quang thay đổi đáng kể. Diêu Viễn không muốn làm mọi chuyện rối tung lên, để quan hệ tư và quan hệ hợp tác nhập nhằng không rõ ràng.
Diêu Viễn tự nhận thấy chuyện giữa cô và Trần Nhược Hư nên do cô và Trần Nhược Hư tự giải quyết. Cô sẽ không lợi dụng nhà đầu tư để giải quyết mâu thuẫn giữa mình và Trần Nhược Hư, nhưng cũng không thể kỳ vọng rằng khi cô và nhà đầu tư có quan hệ cá nhân mà Trần Nhược Hư lại không hiểu lầm, điều đó là thiếu thực tế.
Niềm tin giữa cô và Trần Nhược Hư vốn đã mong manh, không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự tác động nào nữa. Công nghệ Ba Quang cần một đội ngũ sáng lập đoàn kết và ổn định để tiếp tục con đường chuyển đổi, cho đến khi xuất hiện khả năng cân bằng giữa hai hướng đi: công nghệ cao cấp mũi nhọn và hiệu suất cao.
Việc Diêu Viễn không chút do dự đặt lợi ích của Ba Quang lên trên tình cảm cá nhân khiến cảm giác của Thương Kha trở nên rất khó nói.
Với tư cách là nhà đầu tư, anh vui mừng khi thấy đội ngũ cốt lõi của Ba Quang ổn định, đội ngũ sáng lập trung thành và có trách nhiệm với doanh nghiệp. Đây là điều kiện cần thiết để một doanh nghiệp có thể vượt qua các chu kỳ kinh tế dài hạn.
Và với tư cách là một người đàn ông, anh rất ngưỡng mộ và rung động trước một Diêu Viễn có nguyên tắc, có ranh giới rõ ràng như vậy, nhưng đồng thời anh lại không được phép bước vào nơi gọi là chiến trường của người đàn ông.
Đây quả thực không phải là một cục diện có lợi. Tuy nhiên, dù là nhà đầu tư hay là một người đàn ông, anh chưa bao giờ dễ dàng bỏ cuộc.
Thương Kha suy nghĩ vài giây rồi nói: “Có lẽ tôi phải cân nhắc đến việc chỉ đầu tư vào nhà sáng lập, là Diêu Viễn.”
Cách nói này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Diêu Viễn. Cô khựng lại một chút, nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh muốn đầu tư vào tôi? Anh có biết số tiền gọi vốn của Ba Quang là bao nhiêu không?”
Thương Kha không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô.
Cách nói “đầu tư vào nhà sáng lập” này khiến Diêu Viễn cau mày. Những khoản tiền như vậy không có cách nào thực hiện một cách hợp pháp, hợp quy, công khai và minh bạch được.
“Không có cách nào đảm bảo khoản đầu tư đó hợp pháp và hiệu quả đâu.”
“Không cần thiết.”
Diêu Viễn không chấp nhận cách nói không cần thiết đó: “Đã biết vậy mà anh còn đề xuất cách này, tôi chỉ có thể nói tôi không thể chấp nhận khoản đầu tư núp bóng quà tặng. Tình cảm của tôi không chấp nhận sự cưỡng ép. Anh từng nói không muốn bắt đầu bằng cách sai lầm, lẽ nào đây được tính là cách đúng đắn sao?”
Thương Kha cười bất lực. Diêu Viễn đã nhìn thấu đề nghị của anh, bản chất đúng là quà tặng, vừa đạt được mục đích lại vừa tránh thuế. Ở Stanford đã có những trường hợp thực tế, trong ngành gọi đùa là “dự án đầu tư gen”. Việc này đối với anh không phức tạp đến thế, anh có tiền còn Diêu Viễn vừa khéo đang cần, xử lý khoản tiền đó thế nào chỉ là phương thức mà thôi.
Đương nhiên dù là doanh nhân hay đàn ông thì đều sẽ không làm chuyện không cầu hồi báo. Đề nghị của anh quả thực có hàm chứa một điều kiện ngầm, đó là anh và Diêu Viễn ít nhất phải có khả năng phát triển một mối quan hệ lâu dài ổn định. Đây là giải pháp tối ưu nhất mà anh có thể nghĩ ra để thoát khỏi cục diện bế tắc hiện tại.
Thương Kha bất đắc dĩ nói: “Bây giờ không phải là vấn đề đúng hay sai.” Về mặt tình cảm chưa chắc đã là cách thức phù hợp, nhưng để giải quyết vấn đề khách quan thì cần đưa ra phương thức giải quyết khách quan.
Diêu Viễn câm nín trong giây lát, cô lùi một bước: “Xin lỗi, có thể cách diễn đạt của tôi khiến anh hiểu lầm. Tôi không phải đang tìm cách để anh giải quyết vấn đề, mà là đang bày tỏ thái độ từ chối.”
Lần này đến lượt Thương Kha câm nín, con đường này càng đi càng vào ngõ cụt. Thương Kha cảm thấy tư duy kỹ thuật của Diêu Viễn đang khiến cô tự mua dây buộc mình. Họ không phải đang bàn chuyện làm ăn nhưng lại dùng phương thức đàm phán kinh doanh, đưa ra điều kiện cho nhau, điều kiện không thỏa mãn thì gác lại. Nhưng Diêu Viễn không phải là mối làm ăn, Diêu Viễn là người phụ nữ anh thích, và Thương Kha có thái độ riêng để đối đãi với người phụ nữ mình thích.
Ban đêm ở khu công nghiệp khá yên tĩnh, xe chạy vừa nhanh vừa êm. Họ sắp đến công ty, bãi đậu xe của công ty có camera giám sát, giờ này người tăng ca ở Ba Quang ra về cũng không ít.
Diêu Viễn bảo Thương Kha dừng xe ở ven đường. Xe của Diêu Viễn đi ngay phía sau. Tôn Hoành và chú Trần xuống xe đưa chìa khóa cho Diêu Viễn, sau đó hai người ngầm ăn ý đi ra một chỗ cách đó không xa đứng hút thuốc, giữ một khoảng cách đủ để nhìn thấy nhưng không nghe thấy, nhường lại không gian riêng tư.
“Tổng giám đốc Thương, cảm ơn anh đã đưa tôi về. Hôm nay muộn rồi nên không mời anh vào tham quan được, chúng ta hẹn lúc khác nhé.”
“Hẹn lúc khác.”
Diêu Viễn đưa tay ra, hai người bắt tay một lần nữa rồi vẫy tay tạm biệt.
Thương Kha đứng đó nhìn Diêu Viễn mở cửa ngồi vào ghế lái, chiếc xe rất nhanh đã khuất bóng.
Tôn Hoành thấy cuộc trò chuyện bên này đã kết thúc, bóp tắt điếu thuốc vừa châm trên tay, bước nhanh về phía chiếc xe. Anh ấy mở cửa ghế phụ ngồi vào, vừa khéo Thương Kha cũng vừa lên xe, bèn hỏi: “Sếp, sao lại đưa đến giữa đường thế này?”
Sao lại đưa đến giữa đường? Bởi vì quan hệ giữa anh và Diêu Viễn cũng đang lơ lửng giữa đường, không thể đưa về nhà, cũng chẳng thể đưa đến công ty. Thương Kha cảm thấy Diêu Viễn có xu hướng ngăn cách tình cảm rất mạnh mẽ, cô cố gắng tách biệt hoàn toàn tình cảm cá nhân ra khỏi công việc. Theo cách hiểu của Thương Kha, đây là một cách cô tự bảo vệ mình, duy trì một loại quan hệ trong một phạm vi nhất định, đơn giản hóa tối đa các mối quan hệ nhân sự phức tạp.
Điều này ngược lại làm Thương Kha cảm thấy mình đã chạm được vào một mặt rất mềm yếu của Diêu Viễn. Rất khó diễn tả, chỉ đơn thuần là một loại cảm giác, khiến Thương Kha nảy sinh h*m m**n bảo vệ vô cớ. Anh cảm thấy mình điên rồi, với trạng thái bị Diêu Viễn làm cho xoay mòng mòng tối nay, anh mới là người cần được bảo vệ đây này.
Đương nhiên anh sẽ không giải thích với Tôn Hoành, chỉ nói: “Về khách sạn.”