Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian

Chương 14

Trước Tiếp

Không hiểu sao chuyện này lại khiến Diêu Viễn liên tưởng đến mối quan hệ với Trần Nhược Hư, trong phút chốc cô hơi thất thần.

Khi mới bắt đầu hợp tác với Trần Nhược Hư, Diêu Viễn mới hai mươi ba tuổi, đang là nghiên cứu sinh năm nhất. Lúc đó Trần Nhược Hư đã là tinh anh trong ngành, một nhân vật có máu mặt luôn giữ kẽ để duy trì uy quyền, nên mối liên hệ giữa hai người không mấy khăng khít.

Chỉ khi Diêu Viễn gặp khó khăn, Trần Nhược Hư mới đứng ra chỉ điểm đôi chút mấu chốt với tư cách là đàn anh đi trước. Trong giai đoạn đầu thành lập Công nghệ Ba Quang, hai bên ít giao lưu nhưng hợp tác khá suôn sẻ.

Mâu thuẫn lớn đầu tiên nảy sinh vào năm thứ hai Ba Quang chuyển đến Nam Giang. Trần Nhược Hư yêu cầu Ba Quang làm thiết bị lắp ráp sản xuất cho Mỹ Khoa Hưng Viễn. Diêu Viễn đã đến đó vài lần, Mỹ Khoa Hưng Viễn có công ty thiết bị công nghiệp riêng, thiết bị lắp ráp họ làm xét theo con mắt chuyên môn thì thực ra cũng khá ổn.

Rào cản kỹ thuật của thiết bị lắp ráp sản xuất cho Mỹ Khoa Hưng Viễn không cao. Công ty A làm được, công ty B cũng làm được, vấn đề là xem ai có quan hệ mật thiết với Mỹ Khoa Hưng Viễn hơn, ai hiểu rõ quy trình công nghệ hơn. Đây thuộc loại nghiệp vụ dựa vào quan hệ.

Mỗi lần Diêu Viễn đến đó là một lần bị chơi khăm. Rõ ràng đã xin cấp quyền vào nhà máy nhưng đến cổng lại bị báo là không có, xe đỗ trong bãi thì bị rải đinh, tài liệu yêu cầu được cung cấp thì toàn là dữ liệu quá hạn.

Diêu Viễn thừa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cuộc đấu đá quyền lực nội bộ ở Mỹ Khoa Hưng Viễn quá phức tạp, những thủ đoạn hạ lưu kiểu côn đồ chợ búa gây ra lãng phí và nội hao khổng lồ, hoàn toàn không có lợi cho sự phát triển của Ba Quang. Đi vài lần rồi cô cũng không đến nữa. Trần Nhược Hư không nói gì cả nhưng mối quan hệ giữa họ bỗng trở nên lạnh nhạt, sau đó hai người có một khoảng thời gian dài không liên lạc.

Mãi đến khi Trần Nhược Hư đích thân sang Mỹ nhận nghiệp vụ tùy chỉnh của SOLA mang về Ba Quang, thành lập đội ngũ dự án và kinh doanh hoàn toàn mới để vận hành dự án. Dự án bế tắc, áp lực đè nặng, Diêu Viễn phải ra hiện trường chữa cháy suốt ba tháng, còn Trần Nhược Hư tiếp quản toàn bộ Ba Quang. Tính kỹ ra thì họ đã hợp tác được sáu năm rồi.

Đoàn du lịch đã đi xa, Diêu Viễn mới hoàn hồn lại. Thương Kha vẫn đứng yên lặng bên cạnh, không hề làm phiền cô.

Diêu Viễn mở lời phá vỡ sự im lặng, nhưng lại nói về một chuyện chẳng liên quan: “Oedipus có cơ hội thay đổi vận mệnh không?”

Thương Kha đáp: “Nếu thay đổi được vận mệnh thì nhân vật như vậy đã chẳng tồn tại. Không có kết thúc bi kịch thì khó tránh khỏi những vết nhơ của sự hèn mọn. Chính sự phản bội và phán quyết vô tình của số phận mới kiến tạo nên hình tượng nhân vật bi tráng vĩ đại đến thế.”

“Vĩ đại, quang vinh và chính nghĩa thế ư?” Diêu Viễn liếc xéo anh một cái.

“Thế thì đừng tự làm khó mình quá, làm ngụy quân tử chi bằng cứ làm chân tiểu nhân cho sướng.”

Câu trả lời của Thương Kha dường như cũng chẳng liên quan gì, nhưng kỳ lạ thay lại xoa dịu được nỗi sợ hãi và lo âu trong lòng Diêu Viễn.

Người đàn ông trước mắt này trông chẳng có vẻ gì là vướng mắc vào những xung đột hay phức cảm Oedipus cả. Ở bất kỳ hoàn cảnh nào anh cũng toát lên sự tự tại, tùy hứng. Diêu Viễn bất giác nảy sinh chút ghen tị, mà hễ ghen tị là hành động lại có phần lệch lạc.

“Phiền não của nhà tư bản chắc là tiền kiếm mãi mà không bao giờ đủ nhỉ?”

Tâm tư nhỏ nhặt của Diêu Viễn rất thẳng thắn, không hề che giấu, chẳng những không đáng ghét mà còn có chút đáng yêu. Thương Kha buồn cười, anh không trả lời, và cũng không cần phải trả lời.

Với Thương Kha, kiếm tiền chắc chắn không phải là việc quan trọng nhất. Tiền không thể biến thành những thứ hữu dụng thì thực chất cũng chỉ là một đống giấy lộn, một con số mà thôi.

Nếu coi kiếm tiền là một trò chơi thì ngay từ khi xuất phát Thương Kha đã là người chơi hệ nạp tiền. Niềm vui khi chơi game đến từ cảm giác thành tựu và thỏa mãn khi hoàn thành mục tiêu trong quá trình cạnh tranh đấu trí. Niềm vui ấy vẫn mang tính chất dopamine: ngắn ngủi và bốc đồng, qua rồi chỉ còn lại sự trống rỗng.

Mỗi người đều có những khốn cảnh của riêng mình.

Vừa nói chuyện họ vừa đi đến khu trưng bày tượng điêu khắc theo phong cách khỏa thân, tượng đá hai nam, tượng Quan Chấp chính, tượng mỹ thiếu niên. Bức tượng Quan Chấp chính đẹp sánh ngang với tượng David, đường nét ngũ quan anh tuấn sâu thẳm, vóc dáng cao lớn cường tráng, chiếc cổ thon dài hơi ngẩng cao, tứ chi bị gãy càng làm tăng thêm vẻ hoang dã và bí ẩn.

Ánh mắt Diêu Viễn trượt dọc theo cơ lưng, cơ ngực, cơ bắp tay, xuống đến cơ bụng và cơ đùi của bức tượng. Cô vặn nắp chai nước, ngửa cổ uống liền mấy ngụm, chớp chớp mắt. Những lúc thế này lẽ ra phải đi cùng Nhất Nặc mới đúng bài.

Diêu Viễn ngắm nhìn quá mức chăm chú, Thương Kha nhàn nhã trêu chọc: “Đẹp không?”

“Đẹp.” Diêu Viễn quay đầu lại, cười rạng rỡ, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết. Nói xong cô cũng nhìn chằm chằm vào Thương Kha. Thưởng thức cái đẹp, đến gần cái đẹp là bản năng của con người, huống chi người đàn ông này lại có ngoại hình khiến người ta…

Thương Kha nhìn Diêu Viễn. Ngay giây đầu tiên ánh mắt chạm nhau, khóe miệng anh không tự chủ được mà cong lên nhiều hơn, theo phản xạ phải quay đi lảng tránh.

Hai người đến Delphi lúc hơn mười một giờ, mua vé vào bảo tàng dạo một vòng.

“Không có tư bản miễn phí thì có bữa trưa miễn phí.” Lời chưa nói hết thì điện thoại trong túi rung lên, Thương Kha móc điện thoại ra: “Xin lỗi, tôi nghe điện thoại chút, lát nữa tìm em sau.”

Diêu Viễn nói: “Không sao, lát gặp lại.”

Thương Kha bước ra khỏi bảo tàng. Nắng trưa chói chang, anh đi đến dưới bóng hàng cây ô liu rồi gọi lại cho Thương Ái Di.

“Cậu đang ở Athens đúng không? Tiện thể đón Lê Tinh Vũ giúp chị với, chiều nay cô ấy đến.”

“Không tiện.”

“Sao lại không tiện, trực thăng bốn chỗ cơ mà, cậu mới đi có hai người.”

“Biết là hai người rồi mà còn bảo em đón.”

Thương Ái Di đánh hơi được cái gì đó: “Hai người thì sao, đón giúp chị đi, chứ không lẽ cậu đang hẹn hò hả?”

Thương Kha thờ ơ không đáp.

Thương Ái Di tiếp tục thêm dầu vào lửa: “Bác gái sẽ rất quan tâm xem cậu đang hẹn hò với ai đấy.”

“Cúp đây, đừng có bày trò.”

Một lúc sau anh nhận được tin nhắn của Thương Ái Di gửi thông tin chuyến bay và liên hệ của Lê Tinh Vũ. Thương Kha đứng ngắm cảnh một lúc rồi chuyển tiếp tin nhắn cho Trình Thế An, bảo anh ấy đi đón.

Trình Thế An nhắn lại: [Làm cái trò gì thế, mày lái trực thăng đi mất rồi bảo tao đón kiểu gì? Người ta là sao lớn đến dự đám cưới, ít nhất cũng phải sắp xếp người chuyên đưa đón chứ.]

Thương Kha đáp: [Thuê một chiếc máy bay tư nhân đi đón.]

“…”

Trình Thế An cạn lời, thằng bạn mình cũng chịu chơi thật đấy.

Thương Kha quay lại tìm Diêu Viễn. Cô đã ra khỏi bảo tàng, đang đứng ở cửa vẫy tay với anh. Đợi anh đến gần, cô nói: “Bữa trưa miễn phí.”

Chiều còn phải tiếp tục tham quan di tích Delphi nên hai người ăn trưa tại một nhà hàng gần đó. Chàng phục vụ điển trai dẫn họ ra khu vực ngoài trời, ngồi dưới bóng cây ô liu. Nắng xuyên qua kẽ lá rắc những đốm sáng li ti xuống bàn, gió nhẹ lướt qua ngọn cây. Phóng tầm mắt ra xa là những dãy núi trập trùng, tuyết tùng sừng sững, thảm cỏ xanh mướt trải dài.

Cả hai đều không kiêng khem gì. Phục vụ đon đả chào hỏi, Thương Kha đáp lại nhã nhặn lịch sự. Hai người trao đổi vài câu bằng thứ tiếng Diêu Viễn nghe không hiểu, rồi rất nhanh chuyển về tiếng Anh. Thương Kha gọi bánh cà tím bỏ lò, bò hầm và bánh cuộn thịt.

Đợi gọi món xong, Diêu Viễn hỏi: “Tiếng Hy Lạp à?”

Thương Kha gật đầu: “Biết một chút, đủ để gọi món thôi. Trước khi lên đại học, nghỉ hè tôi hay sang đây chơi.”

“Sang đây chơi gì?”

“Ra khơi, câu cá, lướt sóng, với cả đi cùng Trình Thế An đến lễ hội âm nhạc thường niên ở Salzburg.”

“Anh cũng chơi nhạc sao?”

“Không, đi làm bình phong cho Trình Thế An thôi. Chú Trình không đồng ý cho cậu ấy học nhạc nên hồi nghỉ hè cấp ba cậu ấy lấy cớ đến Santorini nghỉ mát để tạt té sang Salzburg.”

Diêu Viễn bỗng dừng lại quan sát anh. Người đàn ông tháo kính râm cài lên cổ áo, sức nặng của chiếc kính làm cổ áo phông trắng trễ xuống, để lộ một phần cơ ngực rắn rỏi. Làn da dưới lớp áo trắng trẻo hơn hẳn. Diêu Viễn dùng giọng điệu khẳng định để trần thuật sự thật: “Anh từng đến đền thờ Delphi rồi.”

“Đã từng.” Thương Kha không nói dối.

“Vậy sao anh còn đưa tôi đi?”

“Vì tôi là người tốt chăng?” Vừa thốt ra, chính Thương Kha cũng thấy lời giải thích này quá gượng gạo. Trên đời này chỉ có ông già Noel mỗi năm một lần mới đi thỏa mãn nguyện vọng của người khác, thế giới của người trưởng thành làm gì có ông già Noel.

Diêu Viễn rõ ràng là không tin, nhưng Thương Kha cũng chẳng đưa ra được lời giải thích nào hợp lý hơn.

Đồ ăn lên rất nhanh. Món cà tím kẹp phô mai và thịt bằm mềm mượt, bò hầm ăn kèm cơm Riso cũng rất ngon.

“Đừng nhắc chuyện của tôi nữa, muốn nghe em kể về lĩnh vực kiểm tra.” Thương Kha nói.

“Chủ đề xã giao hả?” Diêu Viễn nhìn anh đầy ngờ vực. Tự nhiên lại chủ động đề cập đến chủ đề chuyên môn khô khan mà cô thích, có cần thiết phải gượng ép thế không.

Trong đôi mắt Thương Kha vương ý cười nhàn nhạt: “Không phải xã giao, là hứng thú thật sự.”

Diêu Viễn dừng nĩa, ánh mắt lạnh nhạt nhìn anh hai giây, tầm mắt dừng lại nơi đáy mắt đối phương như để xác nhận thái độ: “Được thôi, vậy tôi nói cho anh nghe nhé. Thiết bị kiểm tra thị giác công nghiệp chủ yếu thực hiện việc đo lường kích thước hình học ba chiều. Nói đơn giản thì thiết bị kiểm tra chính là…”

“Một cây thước.” Thương Kha tiếp lời.

“Đúng vậy. Trong công nghiệp, yêu cầu chính về độ chính xác của cây thước này nằm ở mức micromet trở lên. Có rất nhiều yếu tố ảnh hưởng đến độ chính xác của thước: cơ khí, thuật toán, tạo ảnh quang học, rung động, nhiệt độ và độ ẩm. Muốn nâng cao độ chính xác thì phải giảm thiểu tối đa tất cả các tác động kể trên.” Diêu Viễn dừng lại đợi phản ứng của anh.

“Trong trường hợp nguồn lực không phải là vấn đề, thì nút thắt của độ chính xác cao nằm ở đâu?”

“Thiết bị kiểm tra công nghiệp độ chính xác siêu cao là kết quả của việc tích hợp hệ thống. Các linh kiện công nghiệp cốt lõi cơ bản đều nằm trong tay Mỹ, Đức, Nhật, cái này có thể mua được. Rung động, nhiệt độ, độ ẩm có thể kiểm soát bằng cách xây phòng thí nghiệm ngầm hằng nhiệt hằng ẩm, đào rãnh chống rung. Vấn đề chính nằm ở việc giảm thiểu sai số liên kết chuyển động cơ khí, nâng cao độ chính xác trong xử lý và trích xuất hình ảnh quang học, giải quyết thuật toán hiệu chuẩn để hợp nhất các cảm biến khác nhau. Phương án dựa trên thiết kế lý thuyết, dữ liệu phải kiểm chứng lặp đi lặp lại, liên tục đập đi xây lại. Thuật toán hiệu chuẩn hợp nhất các cảm biến khác nhau hiện vẫn chưa có tiền lệ.”

“Thuật toán hiệu chuẩn hợp nhất?”

Diêu Viễn cầm chiếc điện thoại trên bàn lên, chỉ vào độ cong ở góc điện thoại để minh họa: “Ví dụ tôi muốn kiểm tra độ profile của góc này. Độ profile phải lấy tâm điểm mặt trước điện thoại làm chuẩn. Hình ảnh mặt trước điện thoại được thu thập bằng CCD, còn độ cong ở góc thì dùng cảm biến laser để quét. CCD chụp ra hình ảnh, còn cảm biến laser quét ra đám mây điểm. Làm thế nào để hai dữ liệu này tương tác thông tin và tính toán trên cùng một hệ tọa độ?”

“Không thể dùng vật đổi vật, mà cần phải giao dịch thông qua tiền tệ.”

Diêu Viễn không kìm được mà tán thưởng khả năng thấu hiểu của anh: “Ví dụ rất xác đáng. Dữ liệu của cả hai cần được hiệu chuẩn thông qua một môi giới, thông báo cho nhau biết các thông tin về hình thái, số lượng, vị trí…”

“Vật trung gian đó rất khó tìm sao?”

“Hỏi đúng trọng tâm rồi đấy. Thứ nhất là không biết loại vật trung gian nào phù hợp nên phải tìm tòi. Thứ hai là sai số của chính vật trung gian đó gây ra sự mất ổn định, dẫn đến sai số biến dạng trong tương tác rất lớn.”

“Người trung gian tô vẽ thông tin của hai bên giao dịch, thực tế chênh lệch quá lớn nên dễ dẫn đến thất bại.”

Diêu Viễn gật đầu. Thương Kha luôn có thể nắm bắt nhanh chóng và chuẩn xác logic tầng đáy, lại còn tìm được ví dụ dễ hiểu để so sánh.

Diêu Viễn nói: “Điểm thú vị của hệ thống tích hợp là các khâu móc nối chặt chẽ với nhau, phần mềm và phần cứng đan xen, mỗi một khâu đều có thể dẫn đến sự mất ổn định.”

Thương Kha nói: “Kiểm tra và chế tạo cũng giống như vậy.”

Diêu Viễn đồng ý. Kiểm tra và chế tạo tuy hai mà một, ảnh hưởng lẫn nhau. Không có kiểm tra độ chính xác cao thì không có chế tạo độ chính xác cao. Không có chế tạo độ chính xác cao thì không thể nào đi từ chuỗi công nghiệp cấp thấp lên cao cấp được. Nếu không có giá trị thương mại ngắn hạn thì ai sẽ làm đổi mới công nghệ đây? Đó không phải là chuyện một sớm một chiều.

“Anh có quan tâm đến lĩnh vực sản xuất thông minh à?” Diêu Viễn cảm thấy đối phương không giống như hoàn toàn xa lạ với lĩnh vực này.

“Đúng vậy.”

Diêu Viễn hỏi câu này chứng tỏ cô chẳng có chút ấn tượng nào về Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ. Trong khi đó, Thâm Nhuệ đã bố trí đầu tư vào lĩnh vực sản xuất thông minh, đặc biệt là trang thiết bị công nghiệp được tám năm rồi. Thương Kha không tiếp tục chủ đề này nữa, tránh để cuộc trò chuyện biến thành một buổi đàm phán công việc có toan tính trước.

Từ linh kiện công nghiệp đến trang thiết bị công nghiệp, liên quan đến nhiều ngành như sản xuất điện tử, ô tô năng lượng mới, bán dẫn… Thâm Nhuệ tập trung vào các doanh nghiệp giai đoạn đầu, đồng thời hợp tác trực tiếp với các trường đại học lớn để ươm mầm, đưa các đề tài nghiên cứu của nhà trường vào ứng dụng trong lĩnh vực công nghiệp.

Một sàn giao dịch nào đó thuộc Sở Giao dịch Chứng khoán Thượng Hải sắp mở cửa. Trong đợt doanh nghiệp nộp hồ sơ niêm yết đầu tiên, lĩnh vực sản xuất thông minh có hai mươi mốt nhà, trong đó có ba nhà mà Thâm Nhuệ nắm giữ cổ phần.

Diêu Viễn đặt thẻ tín dụng vào kẹp hóa đơn, đợi phục vụ đến lấy. Thương Kha liếc nhìn một cái nhưng không động đậy gì.

  1. Dopamine: Hormone “hạnh phúc” do não bộ tiết ra, mang lại cảm giác hưng phấn và thỏa mãn tức thời khi con người đạt được một mục tiêu hoặc phần thưởng nào đó.
  2. Tượng Quan Chấp chính (The Charioteer of Delphi): Bức tượng đồng nổi tiếng, còn gọi là “Người đánh xe”, kiệt tác điêu khắc Hy Lạp cổ đại, miêu tả người chiến thắng trong cuộc đua xe ngựa tại Thế vận hội Pythian.
  3. Tượng mỹ thiếu niên (Antinous): Bức tượng tạc Antinous – người tình đồng giới được sủng ái nhất của Hoàng đế La Mã Hadrian. Chàng nổi tiếng với vẻ đẹp u buồn, tráng lệ và được tôn thờ như một vị thần sau khi chết trẻ.
  4. Tượng David: Kiệt tác điêu khắc bằng đá cẩm thạch của Michelangelo thời Phục Hưng; được xem là chuẩn mực hoàn hảo nhất của vẻ đẹp nam tính trong nghệ thuật phương Tây.
  5. Moussaka (Bánh cà tím bỏ lò): Món ăn “quốc hồn quốc túy” của Hy Lạp; gồm các lớp cà tím thái lát, khoai tây và thịt băm xếp chồng lên nhau, phủ sốt kem béo ngậy rồi nướng vàng.
  6. Cơm Riso (Orzo/Kritharaki): Một loại nui/mỳ Ý có hình dáng hạt gạo, thường gọi là Orzo, rất phổ biến trong ẩm thực Hy Lạp để nấu cùng các món thịt hầm.
  7. Salzburg: Thành phố cổ kính ở biên giới nước Áo, quê hương của thiên tài âm nhạc Mozart và là nơi diễn ra Lễ hội Âm nhạc Salzburg nổi tiếng thế giới vào mùa hè.
  8. CCD (Charge-Coupled Device): Cảm biến hình ảnh, thường dùng trong camera kỹ thuật số và thiết bị công nghiệp, giúp chuyển đổi ánh sáng thành tín hiệu điện tử để tạo ra bức ảnh kỹ thuật số.
  9. Đám mây điểm (Point Cloud): Tập hợp hàng triệu điểm dữ liệu trong không gian 3 chiều, được tạo ra bởi máy quét laser để mô phỏng chính xác hình dáng bề mặt của vật thể.
  10. STAR Market: (Chú thích cho đoạn “Sàn giao dịch… sắp mở cửa”): Bảng giao dịch chứng khoán chuyên về Khoa học và Công nghệ tại Thượng Hải, tương tự NASDAQ của Mỹ, nơi tập trung các công ty công nghệ cao và sản xuất thông minh.
  11. Logic tầng đáy: Nguyên lý cốt lõi hoặc quy luật vận hành cơ bản nhất của một vấn đề; là bản chất thực sự nằm sâu bên dưới, không bị che mờ bởi các hiện tượng bề mặt.
Trước Tiếp