Đến Chết Không Phai - Công Tử Khinh Trần

Chương 93

Trước Tiếp

Bùi Tương Thần vốn luôn duy trì nề nếp sinh hoạt quy củ, nghiêm ngặt của quân nhân, ngay cả ngày lễ tết cũng chẳng bao giờ ngủ nướng, mãi cho đến hôm nay.

Thế nên Trương Lạc Thiên đợi ở cửa suốt mười lăm phút mà vẫn chưa thấy động tĩnh thiếu gia thức dậy, không kìm được lo lắng gõ cửa.

Bên trong không có tiếng trả lời.

"Thiếu gia?" Trương Lạc Thiên dè dặt vặn nắm cửa.

Phòng ngủ trống huơ trống hoác, chăn đệm vẫn thẳng thớm ngăn nắp, rõ ràng là cả đêm qua chưa hề có người nằm.

Trong đầu chợt "ting" một tiếng, Trương Lạc Thiên ngước mắt nhìn lên tầng trên.

Khi cửa phòng gác mái bị gõ, khối chăn phồng lên trên giường run bắn một cái, tựa hồ có người muốn hất tung chăn ra, nhưng lại bị đè chặt xuống.

Ánh nắng tựa lớp voan mỏng phủ lên tấm chăn. Dù máy lạnh trong phòng đang chạy hết công suất, nhưng không khí trong chăn lại vô cùng nóng ẩm, khiến Văn Thư Ngọc đã toát một tầng mồ hôi lấm tấm.

"Đừng đẩy..." Chất giọng khàn đặc của Bùi Tương Thần vang lên ngay bên tai, hơi thở cũng nóng hổi hệt như nhiệt độ cơ thể hắn. "Em vẫn còn chưa... 'thưởng' cho anh xong đâu..."

Văn Thư Ngọc nhắm nghiền hai mắt, cắn chặt môi, nhưng tiếng r*n r* nghẹn ngào vẫn theo hơi thở lọt ra ngoài.

Nghe tựa như loài thú nhỏ bị thương, lại giống như ai đó đang phải chịu đựng sự dày vò đau đớn...

Cơ thể anh bị cánh tay cứng như gọng kìm ôm chặt, còn bàn tay kia của đối phương thì đang mặc sức làm loạn.

Đã có kinh nghiệm hai lần trước, tay nghề của Bùi Tương Thần ngày càng điêu luyện và tinh xảo. Hắn giống như một nhạc trưởng, tùy ý điều khiển để Văn Thư Ngọc phải tấu lên những giai điệu mà hắn muốn nghe.

"Ngoan nào..." Gã đàn ông xấu xa dỗ dành, ra lệnh. "Chân... khép chặt lại chút nữa..."

"Chỗ hiểm" bị đối thủ nắm gọn, Văn Thư Ngọc không còn chút đường lui nào để phản kháng, chỉ đành ngoan ngoãn nghe theo.

Anh hoa mắt chóng mặt, nhưng lại cảm nhận rõ mồn một từng nhịp điệu dồn dập áp tới, cùng sự ma sát nóng bỏng rát da. Trong lòng xấu hổ muốn chết, nhưng cơ thể lại không kìm được mà càng thêm hưng phấn.

Tiếng gõ cửa lại vang lên: "Anh Thư Ngọc?"

Văn Thư Ngọc túm chặt ga trải giường, vùi đầu vào trong chăn hệt như con đà điểu.

Chiếc giường như đang trải qua một trận động đất, hai con dã thú đang vật lộn kịch liệt dưới lớp chăn mỏng, kèm theo những tiếng va chạm nặng nề.

"Anh Thư Ngọc?" Trương Lạc Thiên dỏng tai lên, dường như nghe thấy tiếng động lạ. "Anh? Anh không sao chứ?"

Trương Lạc Thiên vừa mới vặn tay nắm cửa, một tiếng quát như sấm nổ vang lên từ bên trong: "Cút————"

Đây rõ ràng không phải là giọng của Văn Thư Ngọc.

Trương Lạc Thiên như bị sét đánh ngang tai, vội buông tay nắm cửa ra như bị bỏng, rồi ba chân bốn cẳng chạy biến.

Cùng với vài cái rung chuyển mạnh mẽ cuối cùng, màn "tập thể dục buổi sáng" rốt cuộc cũng kết thúc.

Tấm chăn mỏng bị hất tung ra, cả hai tham lam hít lấy từng ngụm không khí mát lạnh. Làn da ướt đẫm mồ hôi gặp gió lạnh lùa vào, khiến cả người nổi hết da gà.

Hai mắt Văn Thư Ngọc vẫn nhắm nghiền, gò má đỏ bừng, đôi môi lại càng sưng đỏ tấy lên——một nửa là do bị Bùi Tương Thần day nghiến, một nửa là do chính anh tự cắn.

Bùi Tương Thần mặt mày hớn hở, vẻ thỏa mãn hệt như vừa được ăn một bữa tiệc Tất niên no nê.

Hắn vẫn còn thòm thèm, ôm lấy Văn Thư Ngọc hôn thêm mấy cái, cười hì hì nghịch mái tóc ướt đẫm mồ hôi của anh.

"Kỹ năng của em đỉnh chứ?"

Sự tự tin về khoản này của Bùi Tương Thần là hoàn toàn có cơ sở. "Kỹ năng" của hắn tiến bộ thần tốc như vậy, ngoài việc bản thân thông minh sáng dạ, còn có công lao của việc tích cực học hỏi nữa.

Bùi Tương Thần vẫn còn nhớ dạo trước, lúc hắn hỏi xin Liên Nghị mấy cái clip tham khảo, Liên Nghị đã gửi lại nguyên một tràng "Vãi chưởng".

"Đứa nào từng thề thốt sống chết với tao là không thích đàn ông hả?"

"Mày không thích đàn ông, mà mày chỉ thích 'chơi' đàn ông thôi chứ gì?"

Sau đó tiếng tin nhắn "ting ting" vang lên liên hồi, gửi qua năm sáu cái video, lại còn đặc biệt khuyến nghị Bùi Tương Thần xem cái đầu tiên trước, bảo rằng đây là "phim giáo khoa".

Bùi Tương Thần mở ra xem, hóa ra đúng là phim giáo dục thật: Là phim giáo dục giới tính do Bộ Y tế và Bộ Giáo dục Liên bang Xilo phối hợp sản xuất, dành riêng cho nhóm thanh thiếu niên thuộc cộng đồng tính dục đặc biệt!

Bùi Tương Thần được một phen mở rộng tầm mắt, đồng thời cảm nhận sâu sắc khoảng cách giữa Suman và Xilo trong công cuộc xây dựng văn hoá tinh thần.

Mấy cái video ngắn này Bùi Tương Thần đã xem hết và "nhai" kỹ lắm rồi, kiến thức và công cụ đều đã chuẩn bị đủ cả, chỉ còn chờ thực hành thôi. Sự phối hợp của Văn Thư Ngọc cũng khiến hắn có thái độ vô cùng tích cực và lạc quan về những lần thực hành tiếp theo.

Nếu không phải vì cả bản thân và Văn Thư Ngọc đều đang mang thương tích, Bùi Tương Thần hận không thể trực tiếp nhảy tới bước cuối luôn cho rồi!

Ánh mặt trời chiếu rọi khiến người ta như muốn tan chảy, Văn Thư Ngọc mở mắt ra, đôi mắt đen láy tựa như hai viên ngọc trai đen ngâm trong làn nước suối.

Anh lẳng lặng ngắm nhìn Bùi Tương Thần, không nói lời nào, nhưng trong ánh mắt lại như chứa chan vạn lời muốn nói.

Bùi Tương Thần cảm thấy lồng ngực như bị thứ gì đó mềm mại va vào, một cảm giác tê dại râm ran lan tỏa khắp toàn thân.

Hắn cúi đầu, cùng Văn Thư Ngọc trao nhau một nụ hôn triền miên dưới ánh nắng.

Trương Lạc Thiên loanh quanh ở đầu cầu thang chừng mười lăm phút đồng hồ, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng mở cửa phòng trên lầu.

Người mở cửa là Bùi Tương Thần, trên người chỉ độc chiếc quần ngủ rộng thùng thình, vẻ mặt lười biếng toát lên sự thỏa mãn trông vô cùng mập mờ.

Sau lưng hắn là chiếc giường lộn xộn, quần áo vương vãi khắp sàn. Chẳng thấy bóng dáng Văn Thư Ngọc đâu, nhưng tiếng nước chảy róc rách đang vọng ra từ phòng tắm.

"Mang bữa sáng lên đây. Hủy hết lịch trình hôm nay của tôi đi, tất cả cuộc gọi công việc đều không tiếp." Bùi Tương Thần dặn dò. "À còn nữa, bảo nhà bếp dạo này nấu nhiều canh tẩm bổ một chút. Ba ba, gà ác này..."

Mấy món đó toàn là để tẩm bổ cho bà đẻ lợi sữa mà!

Trương Lạc Thiên thầm oán thán trong bụng, ánh mắt dè dặt lướt qua những vết cào trên cánh tay và lồng ngực Bùi Tương Thần, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán và lưng.

"Anh Thư Ngọc của cậu cần dưỡng thương, sau này chuyện công việc, cậu phải gánh vác nhiều hơn." Bùi Tương Thần giáo huấn Trương Lạc Thiên. "Nhà họ Bùi không nuôi kẻ ăn không ngồi rồi, biết chưa?"

Sau đó hắn đóng sầm cửa lại, chống nạng chui tọt vào phòng tắm.

Bùi Tương Thần chỉ ở lại trang viên vỏn vẹn hai ngày, liền đưa Văn Thư Ngọc dọn về căn hộ ở trung tâm thành phố.

Thoát khỏi áp lực từ các bậc trưởng bối, Bùi Tương Thần hệt như cún con được tháo xích, mặc sức tung hoành.

Vì Văn Thư Ngọc kiên quyết không chịu dọn sang phòng ngủ chính, Bùi Tương Thần bèn khuân hết đồ dùng cá nhân sang phòng tắm của phòng ngủ phụ, ngày ngày chen chúc trên một chiếc giường với Văn Thư Ngọc, lại còn mượn cớ cả hai đều đang bị thương cần giúp nhau tắm rửa để tranh thủ giở trò lưu manh.

Vết nứt xương của Văn Thư Ngọc ít nhất cũng phải dưỡng hơn một tháng mới lành. Anh đã làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập với lý do nghỉ Gap year, vừa khéo ở nhà dưỡng thương.

Chân của Bùi Tương Thần thì chỉ hơn một tuần là đã khỏi hẳn, tuy chưa thể tập luyện cường độ cao, nhưng sinh hoạt học tập đã trở lại bình thường.

Đối với Bùi Tương Thần mà nói, đây là những tháng ngày tươi đẹp tựa như một giấc mơ.

Hắn không ở ký túc xá nữa, ngày nào tan học cũng vội vàng chạy về căn hộ. Đẩy cửa bước vào, chào đón hắn là ánh đèn ấm áp tràn ngập khắp phòng cùng mùi đồ ăn thơm phức.

"Em về rồi đây!"

Văn Thư Ngọc chống nạng bước ra từ trong bếp. Anh mặc bộ đồ ở nhà nhạt màu, đeo chiếc tạp dề màu xám, nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng.

"Mừng em về nhà."

Chiếc cặp bị vứt bừa xuống sàn, Bùi Tương Thần sải bước đi tới, một tay ôm lấy eo Văn Thư Ngọc, cúi đầu hôn lấy anh.

Hai thân thể áp sát vào nhau không một kẽ hở, cảm nhận hơi thở và hơi ấm của đối phương.

Văn Thư Ngọc cũng buông tay nạng ra, hai tay ôm lấy khuôn mặt Bùi Tương Thần, hàng mi khẽ run rẩy.

Môi rời môi được một lúc, Bùi Tương Thần vẫn còn thòm thèm mổ nhẹ thêm hai cái nữa, rồi mới hỏi: "Hôm nay anh ở nhà làm gì?"

"Sắp xếp lại tài liệu công việc, xem nốt hai bộ phim hồi trước bỏ lỡ." Văn Thư Ngọc đi về phía nhà bếp. "Nông trại có gửi tới một con cá quả nặng hơn ba cân, anh chế biến thành ba món rồi."

Bùi Tương Thần vốn định để đầu bếp đến nấu cơm hàng ngày. Nhưng Văn Thư Ngọc ở nhà rảnh rỗi sinh buồn chán, nên vẫn cứ nhất quyết tự mình xuống bếp.

Bùi Tương Thần chẳng để Văn Thư Ngọc động tay, tự mình bưng bê cơm nước dọn lên bàn.

Hai người vừa ăn cơm vừa trò chuyện về những điều tai nghe mắt thấy trong ngày trên nền tiếng bản tin thời sự buổi tối, hệt như bao ngày bình thường khác trong suốt hai năm qua.

"Anh vừa xem bản ghi nhớ Tiểu Trương cập nhật," Văn Thư Ngọc nói. "Tổng thống muốn em tháp tùng trong chuyến công du Xilo sắp tới sao?"

Tay Bùi Tương Thần khựng lại một nhịp, rồi múc một muỗng cá phi lê bỏ vào bát Văn Thư Ngọc.

"Vâng. Chuyến đi Cống Lâm lần này, trừ sự cố cuối cùng ra, thì các khâu trước đó em đều hoàn thành khá tốt. Ông nội và chú Hai đều cảm thấy em có thể thử phát triển theo hướng ngoại giao xem sao."

"Anh hơi lo cho Tiểu Trương," Văn Thư Ngọc bày tỏ sự lo lắng. "Dù dạo này cậu ấy tiến bộ rất nhiều, nhưng chuyện đại sự như đi công du nước ngoài, không biết cậu ấy có cáng đáng nổi không."

"Không nổi cũng phải nổi!" Nhắc đến Trương Lạc Thiên, Bùi Tương Thần chẳng còn chút dịu dàng nào. "Cậu ta cũng lớn đầu rồi, trước đây toàn được anh chiều hư, sống còn ra dáng công tử hơn cả em, giờ phải nhân cơ hội này mà rèn giũa cho tử tế."

"Hay là..." Văn Thư Ngọc ướm lời, "Anh cũng đi theo nhé? Anh sẽ chỉ ở trong Đại sứ quán thôi, ít nhiều cũng giúp xử lý được chút công vụ."

"Anh cứ ngoan ngoãn ở nhà uống sữa canxi cho em!" Bùi Tương Thần gạt phắt đi. "Đợi em về, nếu anh không tăng được ba cân, thì liệu hồn xem em phạt anh thế nào!"

"Em đi công tác có ba ngày thôi mà!"

"Mới có ba ngày mà anh đã không rời xa được em rồi à?" Bùi Tương Thần lý sự cùn. "Bảo anh quấn người mà anh còn không chịu nhận? Được! Vậy trước khi đi em nhất định sẽ 'cho anh ăn' thật no nê."

Văn Thư Ngọc vội vàng cúi đầu và lùa cơm. Kinh nghiệm xương máu mách bảo anh tuyệt đối không được tranh luận với Bùi Tương Thần về cái chủ đề nhạy cảm này.

Cũng chính vì thế, anh đã bỏ lỡ một thoáng buồn rầu lướt qua giữa hàng lông mày của Bùi Tương Thần.

Sở dĩ Bùi Tương Thần cùng đi công du, chủ yếu là vì hôn sự với nhà họ Lương đã có tiến triển.

Quả nhiên đúng như dự tính của Lương Ấu Phương, vợ chồng nhà họ Lương tỏ ra vui mừng đến mức gần như cuồng nhiệt khi thấy nhà họ Bùi lại sẵn lòng đính hôn nhanh đến vậy.

Chuyến công du lần này của Bùi Tương Thần, ngoài công vụ ra, còn phải lấy thân phận con rể tương lai đến ra mắt vợ chồng nhà họ Lương, bàn bạc chuyện đính hôn, cũng như sự hợp tác sâu rộng hơn của hai nhà trên lĩnh vực chính trị và thương mại.

Cuộc liên hôn dính dáng đến hai tập đoàn gia tộc khổng lồ thế này, một khi đã khởi động, thì tựa như một nhà máy điện hạt nhân đã đi vào hoạt động, nếu không đến bước đường cùng thì sẽ không bao giờ dừng lại.

Tính cách áp đảo của Bùi Tương Thần khiến hắn rất bài xích cái cảm giác bị số phận đưa đẩy này, nhưng lý trí lại nhắc nhở hắn, đây vốn dĩ là con đường mà chính hắn đã lựa chọn ngay từ đầu.

Đúng như lời Lương Vũ Xương từng nói, người tương lai sẽ cùng Bùi Tương Thần đứng trước công chúng, chính là người vợ xuất thân danh môn của hắn. Tuyệt đối không thể là Văn Thư Ngọc.

Nghĩ đến đây, Bùi Tương Thần hỏi: "Dạo này anh có liên lạc với Lương Vũ Xương không?"

Văn Thư Ngọc bất lực đáp: "Đã bảo là không có rồi mà. Em định hỏi bao nhiêu lần nữa đây?"

Lương Vũ Xương chắc chắn đã biết chuyện hai nhà đang rục rịch chuẩn bị đính hôn. Nhưng gã chẳng những không mật báo cho Văn Thư Ngọc để thừa cơ chia rẽ, mà ngược lại còn im thin thít.

Tình địch mà im hơi lặng tiếng, thì chắc chắn là đang ủ mưu làm loạn. Bùi Tương Thần có dự cảm chẳng lành.

Bùi Tương Thần thừa hiểu, chuyện đính hôn này một khi chính thức tiến hành, thì tuyệt đối không thể giấu được Văn Thư Ngọc. Hắn cũng biết với tính cách của anh, có lẽ dù biết rồi cũng sẽ chẳng nói gì, chỉ âm thầm chịu đựng nỗi buồn trong lòng.

Thật ra từ lúc hai người chính thức bên nhau, Văn Thư Ngọc chưa từng nhắc lại những chuyện liên quan đến danh phận, rõ ràng là anh đã chấp nhận thỏa hiệp với thực tại.

Vì muốn trốn tránh, cũng vì sợ làm Văn Thư Ngọc buồn lòng, Bùi Tương Thần cũng tuyệt nhiên không hé môi nửa lời về những chuyện này.

Cả hai ngầm hiểu ý nhau, cùng lờ đi cái sự thật rành rành mà khó nói này.

Sau bữa tối, tắm rửa xong xuôi, cả hai rúc vào nhau trên ghế sô pha trong phòng khách.

Bùi Tương Thần ngồi viết luận văn, còn Văn Thư Ngọc ở bên cạnh giúp hắn tra cứu tài liệu.

Hai người tựa sát vào nhau, thủ thỉ tâm tình, hệt như hai chú cún con quấn quýt cuộn tròn một chỗ, chốc chốc lại l**m láp lông cho nhau, lát sau lại quay sang cắn yêu vài cái.

Cụm từ "năm tháng tĩnh lặng" dường như đã tìm thấy hình hài cụ thể ngay trong khoảnh khắc này.

Màn cọ quẹt đùa giỡn cuối cùng cũng kết thúc bằng việc Bùi Tương Thần chồm người tới, đè nghiến Văn Thư Ngọc xuống ghế sô pha.

"Bộp" một tiếng, quyển sách trên tay Văn Thư Ngọc rơi xuống thảm.

Anh ngửa đầu đón nhận nụ hôn nồng nhiệt, hai tay ôm lấy eo người đang đè trên mình, rồi trượt dọc theo sống lưng săn chắc đi lên, bám chặt vào bờ vai rộng lớn.

Sau khi trút bỏ được gánh nặng tâm lý, Văn Thư Ngọc bắt đầu yêu thích việc ôm hôn Bùi Tương Thần. Sự tiếp xúc cơ thể trực tiếp nhất này khiến anh có cảm giác như đang ngâm mình trong suối nước nóng, toàn thân lâng lâng bay bổng.

Những nhu cầu sinh lý bị kìm nén suốt thời dậy thì cuối cùng cũng tìm được lối thoát vào ngày hôm nay, khao khát của da thịt rốt cuộc cũng được thỏa mãn. Bùi Tương Thần lại là một người tình kiên nhẫn và dịu dàng, luôn dành cho anh sự nâng niu tỉ mỉ nhất.

Hơn nữa, cũng chỉ vào những khoảnh khắc thế này, Văn Thư Ngọc mới chịu gỡ bỏ sự cảnh giác đặc thù của nghề nghiệp, hoàn toàn thả lỏng bản thân.

Anh giống hệt một chàng trai bình thường, vui vẻ và mãn nguyện âu yếm nồng nàn với người yêu, tận hưởng và giải tỏa.

Mãi rất lâu sau sự náo động mới lắng xuống, bản tin thời sự cũng đã kết thúc từ đời nào.

Sau khi được giải tỏa, Văn Thư Ngọc luôn để lộ vẻ lười biếng mềm mại tựa như con mèo đang phơi nắng, đáy mắt long lanh ánh nước, ánh nhìn thì lại mơ màng không tiêu cự.

Bùi Tương Thần dùng đốt ngón tay khẽ v**t v* gò má ửng hồng của Văn Thư Ngọc, nói: "Ngày mai em đưa anh đến một nơi."

"Ở đâu?" Giọng Văn Thư Ngọc hơi khàn đi.

"Đi rồi sẽ biết." Bùi Tương Thần có chút đắc ý. "Có một bất ngờ đang chờ anh."

Trước Tiếp